Đan phủ Linh Sơn cắm mình trên đỉnh Linh Sơn, bao quanh bởi sương mù và một cấm trận tam tầng khiến mọi tín hiệu truyền âm đều bị bịt chặt. Cấu trúc phủ có sơn môn, đại điện, khu luyện đan, phòng nghiên cứu thất văn, lò luyện ngầm và các đường dẫn tiêu táng nối liền các tầng, tạo nên một hành lang vừa bảo vệ vừa phát huy nội lực. Hương đan tinh khiết khác trộn cùng mùi rượu khiến bầu khí luôn rộn ràng tiếng cười của hàng vạn luyện đan sư mới dù phía trong vẫn rung động bởi khí lạnh của Diệp Thần.

Diệp Thần dùng triết lý 'luyện đan vì người', cấm trận và tài liệu quý để giúp mọi người cảm nhận sự tôn trọng và phồn vinh, đồng thời tuyển vào các trợ thủ như Tạ Vân, Hồ Tiên Nhi, Niệm Vi và Mục Uyển Thanh. Các luyện đan sư chính thức tiên phong trong Vạn Đan Bảo Điện, dùng Tiên Hỏa kim thạch, thất văn linh đan, Nguyên Thần đan để tạo ra những viên đan mang biểu tượng quyền lực mới. Khi Đan phủ đè bẹp Linh Đan Các, mọi tài nguyên và lực lượng đều đổ vào nơi này, xác lập nó thành một pháo đài bất khả xâm phạm.

Sau đại chiến với quân Hồng Hoang, phủ rơi vào tàn tích nhưng danh tiếng và ký ức vẫn sống mãi như chuẩn mực khi Diệp Thần tiếp tục sự nghiệp tại Thiên giới.

Mục lục nội dung

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Tàn tích

Vai trò: Đại đan phủ dẫn dắt U Đô và tiếp nhận luyện đan sư, làm nền móng cho đế chế mới do Diệp Thần lãnh đạo.

Biệt danh: Đan phủ Linh Sơn, Đan phủ

Xuất thân: Chu Tước Tinh

Địa điểm: Trên dãy Linh Sơn, Tam Trọng Thiên, Chu Tước Tinh

Cấu trúc: Sơn môn, đại điện, khu luyện đan, phòng nghiên cứu thất văn, lò luyện đan khổng lồ ngầm, trúc lâm, cấm trận tam tầng phong tỏa mọi tín hiệu.

Bầu không khí: Tràn ngập hương đan và rượu, âm thanh rộn ràng của luyện đan sư, thoảng lạnh khi Diệp Thần xuất hiện với khí Tiên Hỏa hòa âm Ma đạo.

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Linh dược: Thất văn linh đan, Nguyên Thần đan, Tiên Hỏa kim thạch, Thiên Lôi

Tài liệu: Tài liệu luyện đan của Mục gia, Thanh Long cổ ấn, Hỗn Độn Thần Đỉnh, sách thất văn

Công trình: Vạn Đan Bảo Điện, lò luyện đan ngầm, túi Càn Khôn (tài trợ)

Mức độ nguy hiểm:

Cao

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Lãnh Đạo: Diệp Thần (Phủ chủ), Tạ Vân, Niệm Vi, Hồ Tiên Nhi, Mục Uyển Thanh
  • Luyện Đan Sư: Hơn hai vạn tu sĩ tam trọng thiên và tán tu, nhiều người từng là gián điệp Linh Đan Các
  • Khách Và Cựu Thành Viên: Lạc Hi, Huyền Nữ, các đại thế gia Chu Tước Tinh từng bái kiến, Bát Đại Hoàng tử trong những buổi bái phỏng

Dòng thời gian chi tiết

Khởi điểm tại Đan Thành

Đan phủ ban đầu đặt ngay trung tâm Đan Thành Đại Sở, được coi như một tiểu thế giới đan dược. Cung điện, lầu các và khu vườn linh thảo được xây dựng kết hợp với núi non nhân tạo để nhấn mạnh sự xa hoa không tưởng. Vạn Đan Bảo Điện cùng các địa cung ngầm nuôi dưỡng tinh hoa luyện đan, tạo hệ thống an ninh kim cương.

Sơn môn, đại điện và các cấm trận bao quanh khiến người ngoài chỉ có thể trông thấy vẻ rực rỡ mà khó có cửa vào sâu hơn.

Diệp Thần bước vào phủ với danh Trần Dạ

Lạc Hi dẫn anh qua sơn môn để gặp Đan Thần và Huyền Nữ trong một buổi tuyển chọn bí mật. Không khí trong đại điện khi ấy lạnh lẽo nhưng Diệp Thần không lùi bước, bởi anh biết mình cần khẳng định năng lực để tồn tại. Đan Thần nhìn thấy tố chất nung nấu và quyết định phong anh làm đệ tử ký danh, một vị trí để có thể nhận được sự tín nhiệm lẫn trách nhiệm.

Các thiên tài khác trong phủ cũng bị ấn tượng bởi thái độ bình tĩnh của anh, và sự kí danh này mở đường cho anh tiếp cận nhiều nguồn tài liệu quý.

Kết nối lễ nghi và đan hội

Sau một ngày giao lưu, Diệp Thần cùng các luyện đan sư chính thức hưởng phần của mình trong đại hội, đồng thời được sắp xếp ở lại trong khu nội viện. Anh xem đó là cơ hội thu thập kiến thức về cách thức tuyển chọn và vận hành của Đan phủ, vì phong cách nơi này quá khác biệt so với nơi anh từng tu hành. Các đệ tử khác đề cao nguyên tắc giữ gìn linh dược, nhưng cũng bắt đầu tò mò về thân phận mới của anh.

Buổi tối đầu tiên trong phủ, anh đã lắng nghe những tiếng cười rộn ràng và cảm nhận hơi thở của mùi hương đan nồng.

Đan phủ nghiêm ngặt nhưng vẫn bị lách qua

Diệp Thần trong đêm lặng lẽ rời phủ để tìm mua linh dược kéo dài tuổi thọ, chứng tỏ quy định ra vào kể cả với các vị đệ tử cũng không hề dễ dàng. Việc này hé lộ mặt khác của Đan phủ, nơi quyền lực thường đi kèm với kiểm soát cao độ, nhưng người đã từng nhiều lần lẩn trốn vẫn tìm ra cách vượt ra. Anh quay về lúc bình minh với những viên dược mới và nụ cười bí ẩn, khiến một số người bắt đầu nghĩ rằng Diệp Thần không đơn giản chỉ là đệ tử.

Sự việc được giữ kín, nhưng cũng gieo vào anh hiểu rằng tuy phong đình nghiêm ngặt nhưng không phải là bất khả xâm phạm.

Đan Thần phong tỏa để bảo vệ

Khi Diệp Thần kiệt sức sau chiến thắng ở đấu trường và triệu hồi Đan Tổ Long Hồn, Đan Thần lập tức phong tỏa toàn bộ phủ đệ, không cho bất cứ bên ngoài nào xâm nhập. Tín hiệu truyền âm bị ngắt hoàn toàn, các cấm trận bùng sáng rực đỏ để giữ vững bầu không khí yên tĩnh nhân tạo. Diệp Thần được đưa vào khu tĩnh dưỡng đặc biệt bên trong lò luyện, và Huyền Nữ, Lạc Hi đều túc trực bên cạnh bảo vệ anh.

Dưới áp lực ấy, không chỉ chính anh mà cả ngoại giới đều cảm nhận được chiều sâu quyền lực khi một Đan phủ lớn mạnh sẵn sàng che chắn cho một cá nhân.

Linh hồn Diệp Thần đột phá

Trong thời gian tịnh dưỡng, linh hồn anh vượt qua ranh giới Địa cảnh và giành lấy hào quang mới mang tên 'Đan Thánh'. Những phép thử luyện đan được tổ chức trong Đan phủ lúc đó có vẻ bình thường nhưng thực chất nhằm thúc đẩy sự trưởng thành nội tại cho anh. Diệp Thần không chỉ hồi phục mà còn nắm giữ các bí thuật thất văn đầu tiên, khiến ông chủ Đan Thần càng tin tưởng hơn.

Sự vượt lên này khiến tầng lớp cũ trong phủ cảm thấy mình phải tôn trọng anh, dù trước đó họ còn lạnh nhạt.

Thái độ của nội bộ đổi sang kính trọng

Khi Diệp Thần trở lại sinh hoạt thường nhật, các đệ tử trẻ và lão giả đều nhìn anh bằng ánh mắt khác, không còn những cái nhăn nhó xa cách trước kia. Họ mỉm cười chào đón, cất tiếng hỏi han, và nhiều người còn chủ động đề xuất hỗ trợ anh trong những bài luyện. Điều này đưa rõ ràng một thông điệp rằng quyền lực trong Đan phủ thay đổi không chỉ dựa trên danh phận mà còn dựa trên thực lực.

Anh bắt đầu cảm nhận được những chuỗi mối quan hệ mới trong nơi mình từng bị xếp vào nhóm ngoài cuộc.

Lạc Hi và Huyền Nữ dẫn anh vào tiểu viên

Để giúp Diệp Thần ổn định tâm trí sau biến cố lớn, đồng đội của anh đưa anh đến một tiểu viên yên tĩnh nằm sâu trong khu vườn linh thảo. Nơi này có hồ nước phản chiếu mây trắng, bàn đá ghi khắc những câu kinh luyện đan, tạo điều kiện tốt cho anh phục hồi. Huyền Nữ trao cho anh một lượng linh dược nhẹ nhàng, còn Lạc Hi thì bày ra những bước đi chiến lược về mặt ngoại giao của Đan phủ.

Cả hai đều thầm mong anh giữ vững tâm thức, bởi tương lai của phủ có thể gắn chặt với sự thăng hoa của anh.

Lãnh đạo Hạo Thiên thế gia đến bái kiến

Vào một đêm khuya, các lão trưởng Hạo Thiên thế gia lặng lẽ đến Đan phủ để gặp Đan Thần, cho thấy vị thế ngoại giao của phủ đã đủ lớn để thu hút sự quan tâm của các gia tộc cũ. Họ mong muốn củng cố mối liên minh, nắm bắt những kỹ thuật luyện đan đang nổi bật, và quần thần này phản ánh giá trị kinh tế lẫn chiến lược của phủ. Đan Thần tiếp họ với thái độ đĩnh đạc và cho phép vài đại diện thăm khu vực chính yếu, khiến các thế gia càng kính trọng.

Diệp Thần được phép đứng bên cạnh, chứng kiến quá trình ngoại giao ấy, anh học được cách hòa hợp giữa quyền lực và mềm mỏng.

Diệp Thần được chọn làm chủ nhân mới

Sau nhiều năm miệt mài, Đan Thần quyết định đặt niềm tin vào Diệp Thần để làm người kế vị, yêu cầu anh gánh vác cả Đan Thành lẫn Đan phủ đời tiếp theo. Huyền Nữ nhường lại vị trí chủ lực để theo sát và hỗ trợ anh khôi phục lại sự huy hoàng từng bị lung lay. Quyết định này khiến cả chốn luyện đan xôn xao, bởi nó báo hiệu sự chuyển giao quyền lực hoàn toàn dựa trên tổng hòa tài năng.

Anh ngậm đùi gà trong niềm vui chiến thắng, nhưng cũng hiểu rõ rằng con đường sắp tới sẽ đầy khó khăn và thử thách.

Lập kế hoạch xây dựng đan phủ mới tại Linh Sơn

Khi đoạt chiếc túi Càn Khôn từ Tạ Vân, Diệp Thần đề xuất xây một đại Đan phủ mới trên đỉnh Linh Sơn thuộc Tam Trọng Thiên U Đô để tạo lập vùng độc lập. Ý tưởng này nhận được sự ủng hộ từ các cốt cán như Niệm Vi và Hồ Tiên Nhi, cùng cả Nhược Thiên Chu Tước. Họ xác định vị trí trên đỉnh cao bao phủ sương mù, dễ phòng thủ nhưng vẫn đủ gắn kết với các tuyến tài nguyên.

Từ lúc đó, Diệp Thần tập trung vào việc huy động tài lực cũng như những tài liệu thất văn để khởi động dự án.

Tiền đầu tư và sự bảo hộ từ thế lực xung quanh

Tạ Vân và Nhược Thiên Chu Tước cung cấp cả túi Càn Khôn lẫn uy thế pháp lý nhằm bảo vệ dự án khi nó chưa hoàn thiện. Các lực lượng tam trọng thiên đều đồng ý giữ bí mật về địa điểm xây dựng, tránh rủi ro bị Linh Đan Các chú ý quá sớm. Nhờ những nguồn lực này, Diệp Thần có đủ tiền thuê thợ, triệu tập người thu thập linh thảo, và chuẩn bị các công trình cấm truyền âm.

Chiến lược này không chỉ giúp đẩy nhanh tiến độ mà còn quyết định rằng Đan phủ sẽ sở hữu hệ thống cấm trận tam tầng.

Xây dựng thần tốc và pháo đài cấm truyền

Đan phủ Linh Sơn mọc lên trên đỉnh núi phủ đầy sương, với sơn môn, đại điện, khu vực bế quan và lò luyện ngầm được tổ chức bài bản. Hàng ngàn đan hồ hoạt động liên tục, còn các đường dẫn tiêu táng vừa để bảo quản tài sản vừa liên kết với lò luyện đan khổng lồ ở dưới. Cấm trận phong tỏa khiến mọi tín hiệu truyền âm đều bị tiêu khiển, tạo thành một hành lang tam tầng che giấu sự rung động bên trong.

Diệp Thần dùng hương đan tinh khiết cùng năng lượng Tiên Hỏa và Ma đạo để giữ cho khí trường phủ luôn hỗn mang và lạnh lẽo mỗi khi ông tập trung luyện thất văn.

Tuyển dụng hàng vạn luyện đan sư mới

Đan phủ mở cuộc chiến tuyển người quy mô lớn, phô diễn Chân Hỏa và cung cấp tài liệu thất văn để thu hút tam trọng thiên và tán tu. Nhiều người từng là gián điệp của Linh Đan Các bị ấn tượng bởi triết lý 'luyện đan vì người' nên quyết định gia nhập mà không quay trở lại thế giới cũ. Các Luyện Đan sư mới vào phủ đều được dẫn dắt bởi những trợ thủ như Tạ Vân, Hồ Tiên Nhi, Mục Uyển Thanh, nên họ nhanh chóng xác định được vị trí cá nhân.

Không khí bên trong phủ trở nên rộn ràng tiếng cười, và hàng ngàn người ngậm đùi gà đàm đạo thuật luyện đan.

Triết lý luyện đan vì người định hình khí lực

Diệp Thần nhấn mạnh rằng khí lực của phủ không chỉ đến từ đan dược mà còn từ việc hỗ trợ sau giờ cao điểm và mở rộng ý cảnh luyện đan cho từng cá nhân. Mỗi một Luyện Đan sư đều được tiếp cận tài liệu quý hiếm, được chăm sóc sức khỏe và được coi trọng bởi lãnh đạo. Họ phải trải qua các buổi hội họp, bái phỏng để học cách phối hợp với đồng môn và chịu trách nhiệm về thành quả của mình.

Sự quan tâm này giúp nâng cao khí lực chung, khiến không gian luôn rung động vì sự tự tin và đoàn kết.

Vạn Đan Bảo Điện tỏa sáng

Trung tâm công trình, Vạn Đan Bảo Điện, được mở rộng thành nơi trình diễn những đan dược đầu tiên, thu hút cả khách ngoài thành và quan sát của các thế lực khác. Diệp Thần đặt nhiều bức phù ghi nhớ công nghệ thất văn ở đây, đồng thời giữ cho không gian luôn duy trì mùi rượu và hương đan hòa quyện. Các Luyện Đan sư mới luyện tập bên dưới, trong khi cấm trận bên trên đảm bảo không một tín hiệu nào lọt ra ngoài.

Diệp Thần dùng địa điểm này để tuyên bố mỗi viên đan đều mang theo biểu tượng quyền lực mới, từ đó củng cố danh tiếng.

Bảy viên thất văn đan tạo chấn động

Thời kỳ này, Diệp Thần luyện thành bảy viên thất văn, khiến toàn bộ giới luyện đan phải chú ý. Mỗi viên đan được truyền qua cấm trận để bảo mật, và bầu khí xung quanh luôn hỗn mang giữa Tiên Hỏa và Ma đạo khi ông vận lực. Các Luyện Đan sư lần đầu tiên thấy rõ sự khác biệt trong độ lạnh do sức mạnh của Diệp Thần tạo ra, và lòng tin của họ càng được củng cố.

Sức mạnh này còn khiến các địch thủ cảm nhận được rằng Đan phủ đang dần vượt lên toàn bộ đối thủ.

Cấm trận truyền âm được siết chặt

Để bảo vệ kỹ thuật đã công bố, Đan phủ siết chặt phong tỏa truyền âm, lập ra hệ thống tam tầng che khuất mọi rung động. Đan hồ hoạt động liên tục nhưng không một âm thanh luyện đan nào có thể rò rỉ ra ngoài, điều mà Linh Đan Các không thể phá vỡ trong thời gian dài. Hệ thống còn cho phép Diệp Thần phân hóa thông tin nội bộ, khiến kẻ thù dù có dò la cũng chỉ thu được mảnh vụn.

Sự nghiêm ngặt này giúp giữ tính bất ngờ trong từng cuộc đấu và trong từng viên đan.

Đánh bại Linh Đan Các

Trong cuộc đối đầu lớn ở không gian hắc động, Diệp Thần trực tiếp giao chiến với Khô Nhạc và cuối cùng hạ gục tên này bằng thực lực luyện đan vượt trội. Sự kiện này khiến nhân tâm U Đô chấn động, vì lần đầu một lực lượng mới bá chủ được toàn bộ Linh Đan Các. Sau chiến thắng, Nhược Thiên Chu Tước chính thức tuyên bố sự sụp đổ của Linh Đan Các và chuyển giao tài nguyên cho Đan phủ.

Lợi thế không chỉ nằm ở kỹ thuật, mà còn ở triết lý khiến nhiều cựu thành viên Linh Đan Các quay đầu.

Chuyển giao tài nguyên và xác lập trật tự mới

Tài nguyên, nhân sự, các linh dược đẳng cấp đều được chuyển về Đan phủ để duy trì sự phát triển bền vững. Diệp Thần dùng Chân Hỏa, tài liệu Mục gia và Thiên Lôi để đào tạo các đội ngũ chuyên sâu, chia theo từng địa bàn luyện đan. Những cấm trận phong tỏa mới được dựng lên quanh toàn bộ khu vực, đảm bảo không có lực lượng nào có thể tiếp cận được.

U Đô dần chấp nhận trật tự mới, coi Đan phủ là pháo đài bất khả xâm phạm.

Sự hưng thịnh sau chiến thắng

Khi Diệp Thần trở về sau đại chiến, hơn một vạn Luyện Đan sư đứng chỉnh tề tại sơn môn đón chào, tạo nên cảnh tượng vừa nghiêm trang vừa rực rỡ. Các đại thế gia Chu Tước Tinh tới bái kiến và xếp hàng dài bên ngoài, nhưng Phủ chủ đang bế quan nên không ai được tiếp xúc trực tiếp. Không gian bên trong vẫn duy trì sự yên tĩnh để luyện đan, nhưng đôi lúc lại bùng lên tiếng cười vì những hội họp nội bộ.

Những ngày này được ghi nhớ như thời kỳ huy hoàng, khi cả U Đô nhận ra rằng Đan phủ không cần dùng vũ lực để khẳng định vị thế.

Bên ngoài náo nhiệt trong khi phủ bế quan

Trên sơn môn, người ta tận mắt chứng kiến hàng dài quần thần dâng lễ, nhưng cánh cổng vẫn được khóa cẩn mật. Anh em trong phủ chia thành nhiều nhóm tiếp nhận lễ vật và sắp xếp tiếp khách linh hoạt để không làm gián đoạn việc luyện đan. Diệp Thần không xuất hiện, cho đến khi chuỗi các cuộc bái phỏng xong xuôi thì mới lặng lẽ quan sát từ đại điện.

Sự tĩnh lặng nhân danh sự tập trung là một phần triết lý, cho thấy đây là nơi ưu tiên công tác nội tại hơn ảnh hưởng ngoại giới.

Tạ Vân bệ quan tĩnh dưỡng

Vào những đêm yên, Tạ Vân tìm đến một động phủ riêng và bế quan, nhằm hỗ trợ Diệp Thần trong việc điều phối nhưng vẫn giữ được nội tâm bình thản. Người ta chỉ nghe tiếng gió và hơi thở nhẹ khi ông tập trung vào các phù văn bảo vệ, và điều này khiến mọi người trong phủ càng yên tâm hơn về sự ổn định. Những trợ thủ như Mục Uyển Thanh lặng lẽ theo dõi sự tiến triển của ông, sẵn sàng ứng phó nếu cần thiết.

Bản thân Tạ Vân luôn dành ra giờ để trò chuyện với các Luyện Đan sư, chia sẻ triết lý trưởng thành mà ông học được từ Diệp Thần.

Niệm Vi và Mục Uyển Thanh dung hợp thần thức

Trong đêm khuya, hai nhân vật cốt cán được hướng dẫn để dung hợp thần thức tại đại điện, khiến họ đạt được tần số mới khi luyện đan. Diệp Thần trực tiếp dẫn dắt quá trình này, từ việc đóng kết giới cho đến việc kiểm tra tài liệu thanh long tử. Hai người có thể chữa lại phần ánh sáng bị tổn thương và ngay lập tức luyện ra cấp ngũ văn đan tại các góc nhỏ bên trong phủ.

Cảnh tượng đó khiến nhân viên mới thấy rõ rằng Đan phủ không chỉ là nơi luyện đan, mà còn là trung tâm truyền cảm hứng tinh thần.

Truyền thụ ý cảnh luyện đan

Diệp Thần đem đến cho Niệm Vi và Mục Uyển Thanh những ý cảnh luyện đan thuật tinh tế, giúp họ điều chỉnh thái độ và tốc độ khi phối hợp với đan hồ. Ông đặt ra quy tắc rằng mỗi câu chuyện tôi luyện phải lấy nhu cầu thực tế của người luyện đan làm trọng tâm, đồng thời không bỏ rơi người mới. Những buổi huấn luyện này diễn ra trong đại điện, nơi ánh sáng từ cấm trận lọc qua lớp sương mù, khiến từng động tác trở nên sống động.

Nhờ vậy, cả hai nhanh chóng tiến bộ và luôn sẵn sàng nhận những nhiệm vụ khó.

Bát Đại Hoàng tử lui tới bái phỏng

Các hoàng tử lớn nhất trong vùng thường xuyên đến Đan phủ để bái phỏng và mang theo lễ vật nặng tay nhằm lôi kéo sự ủng hộ của Diệp Thần. Họ được phép quan sát quá trình luyện đan, nhận thấy sự nghiêm túc và sự bảo hộ cực cao của phủ. Diệp Thần dùng những buổi tiếp kiến này để thử lòng họ, xem liệu họ có thể trở thành đồng minh thật sự hay chỉ kiếm lợi cá nhân.

Sự hiện diện của họ giúp lan truyền danh tiếng của Đan phủ đến khắp các giới, khiến nhiều người khác tin tưởng hơn.

Nghiên cứu Thanh Long cổ ấn và Hỗn Độn Thần Đỉnh

Diệp Thần phong bế cửa đại điện để tập trung điều tra Thanh Long cổ ấn và nâng cấp Hỗn Độn Thần Đỉnh, thu thập dữ liệu cổ xưa rồi thử nghiệm từng phép biến. Các trợ lý cốt cán chỉ ra những bộ phận cần cải biến, trong khi hàng trăm đan hồ hối hả vận hành để thử nghiệm các công thức. Niệm Vi và Mục Uyển Thanh là những người đầu tiên được truyền đạt những tiến triển mới, để họ có thể thử nghiệm trực tiếp.

Việc này khiến Đan phủ càng trở nên khó đoán và trông như một pháo đài bất khả xâm phạm dưới góc độ nghiên cứu.

Ký ức của Niệm Vi về việc bảo vệ Diệp Thần

Trong những kiếp luân hồi sau, Niệm Vi nhớ lại việc mình từng đứng lặng lẽ trước đại điện văn minh của Đan phủ để bảo vệ Diệp Thần trong cuộc chiến chống Thiên Ma. Hình ảnh này khiến bà nhớ lại một thời lo lắng nhưng đầy ấm áp, nơi sống còn được gắn với tình cảm sâu nặng. Đan phủ từng là pháo đài cuối cùng của họ, nơi họ đứng tay trong tay để chống lại kẻ thù.

Ký ức đó nhấn mạnh rằng phủ không chỉ đơn thuần là nơi luyện đan mà còn là nơi gắn kết giữa những tâm hồn đồng đạo.

Ký ức Cơ Ngưng Sương và lời từ biệt

Cơ Ngưng Sương nhớ lại cảnh mình từng nói lời tâm tình về mối tình với Diệp Thần ngay tại Đan phủ trước khi hy sinh. Đan phủ in đậm hình ảnh của sự sinh ly tử biệt, khi những quyết định về đan dược ăn sâu vào trái tim người ở lại. Nơi đây từng chứng kiến những phút giây thổn thức cùng sự mềm mỏng của tình cảm, dù đa số thời gian vẫn là hỏa lực và sách vở.

Ký ức ấy khiến Diệp Thần sau này luôn nhớ rằng dù có mạnh mẽ cỡ nào, ông vẫn nợ những người từng hi sinh lặng lẽ.

Đan phủ trở thành tàn tích sau đại chiến

Khi Diệp Thần trở về Chu Tước Tinh lâu sau, ông phải đối mặt với cảnh tượng đổ nát của Đan phủ Linh Sơn; cung điện và lầu các sụp đổ, gạch ngói đổ rơi, cấm trận chỉ còn thưa thớt. Rừng trúc phía sau khô héo, không còn tiếng động và những linh hồn từng sinh sống đều đã di dời đến Đại Sở để tránh họa Hồng Hoang. Các trận văn bảo vệ đã tan hoang, khiến mọi đường vào mở rộng nhưng không có người ở.

Khu vực trở nên im lặng đến mức Diệp Thần chỉ có thể lặng lẽ đi giữa những tàn tích, nhớ lại cảnh sống rộn rã cùng tiếng cười của hàng vạn luyện đan sư.

Uy danh lan tỏa đến Thiên giới

Dù đã rời xa, cái tên Đan phủ vẫn được nhắc đến như biểu tượng và chuẩn mực khi Diệp Thần hoạt động tại Thiên giới, nơi ông thiết lập một phủ mới hay trú ngụ trong một phủ đệ mang cùng tên. Mùi đan dược vẫn bay ra nồng nặc cho tới tận ban đêm, khiến những người đi ngang hàng đêm phải trầm trồ thán phục. Đan phủ mới trở thành cây đại thụ che chở cho ông trước sóng gió chính trị của Thiên Đình; các thế lực đan dược đang thi nhau kiêng dè và gửi lời mời.

Cái tên Đan phủ Linh Sơn trở thành huyền thoại để so sánh với Đan Thần điện, gợi nhắc về thời kỳ hoàng kim tại Chu Tước Tinh.