Vạn Linh Đồ là một dị bảo hình khối cốt trắng nõn như dương chi bạch ngọc, kích thước chưa bằng một lòng bàn tay nhưng lại ẩn chứa áo nghĩa cực sâu của Nguyên Thủy Chân Giải. Bản thể của nó vừa giống chân cốt, vừa giống đồ lục, vì bên trong khắc ghi các ký hiệu tiên thiên sơ khai diễn hóa vạn linh cùng con đường thông thiên của muôn loài. Đặc tính nổi bật nhất của bảo vật này là phòng ngự bị động gần như tuyệt đối: khi chủ nhân gặp công kích vượt cấp, nó tự phát sáng, phun trào hỗn độn khí và hiện hóa vô số hư ảnh cổ thú, thần cầm, linh thực để hóa giải sát phạt.

Nó đặc biệt mạnh trong việc bảo vệ thân thể lẫn Nguyên Thần, từng khiến pháp khí công kích thần hồn như Lạc Hồn Chung phải run sợ và lùi bước. Ngoài giá trị hộ thân, Vạn Linh Đồ còn là mảnh ghép then chốt giúp Thạch Hạo lĩnh ngộ trọn vẹn hơn quyển Thần Dẫn của Nguyên Thủy Chân Giải, từ đó diễn hóa cốt văn vào huyết nhục và tái tạo con đường tu luyện của chính mình. Dù vậy, nó không phải sát khí chủ động, rất khó bị cưỡng ép thúc động và thường chỉ thức tỉnh thật sự khi bị đòn đánh chạm tới.

Trong các hoàn cảnh áp chế vô sai biệt hoặc lực lượng bao trùm toàn không gian, hiệu lực của nó có thể suy yếu, cho thấy chí bảo này tuy siêu phàm nhưng không hoàn toàn vô địch. Ở thời điểm mới nhất trong dữ liệu, Vạn Linh Đồ vẫn do Thạch Hạo nắm giữ, vẫn mang thân phận một phần của Nguyên Thủy Chân Giải và chưa có dấu hiệu đã được hoàn nguyên đến trạng thái toàn thịnh.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Ten Thousand Spirit Map

Trạng thái: Vẫn tồn tại, đang do Thạch Hạo nắm giữ; chưa được xác nhận đã hoàn nguyên hoàn chỉnh toàn bộ uy năng, đặc tính chủ đạo vẫn là bị động phòng ngự

Vai trò: Chí bảo phòng ngự, mảnh trọng yếu của Nguyên Thủy Chân Giải, đồ lục diễn hóa vạn linh và đạo dẫn ngộ của Thạch Hạo

Biệt danh: Nguyên Thủy Chân Giải - Vạn Linh Đồ, Vạn Linh Đồ Hỗn Độn, Tinh cốt Vạn Linh, Mảnh cốt Vạn Linh

Xuất thân: Xuất phát từ hệ thống Nguyên Thủy Chân Giải, đặc biệt là phần Thần Dẫn; từng là một mảnh cốt then chốt bị chôn tại tế đàn thần bí ở Tây Lăng Giới. Dữ liệu cho thấy nó có liên hệ với năng lượng còn sót lại của Thần Vương và hung thú đã chết, vì vậy trong vật mang cảm thức cổ xưa, phù văn thô và tiếng thì thầm của anh linh Thái Cổ.

Địa điểm: Vị trí hiện tại theo dữ liệu mới nhất là ở trong tay Thạch Hạo; nguồn gốc phát hiện ban đầu là tế đàn thần bí tại Tây Lăng Giới, Tây Lăng Thú Sơn, Hoang Vực hạ giới

Điểm yếu: Điểm yếu lớn nhất là thiên hướng bị động, khó chủ động công phạt hoặc phá trận mở đường. Nó không phải lúc nào cũng phản ứng theo ý chủ nhân, đôi khi cầm trong tay mà vẫn im lặng nếu chưa chạm điều kiện kích phát. Ở một số môi trường dị thường như Thái Sơ cổ khoáng sâu hoặc vùng lực lượng phủ khắp không gian, phòng ngự của nó có thể bị suy yếu rõ rệt. Ngoài ra, do người dùng không phải giáo chủ hay cự đầu, bản thân chủ nhân vẫn có thể thổ huyết, trọng thương dù Vạn Linh Đồ đã đỡ phần lớn đòn đánh.

Phẩm cấp: Chí bảo cổ xưa cấp cực cao, thuộc tầng bảo vật trấn thế, có thể chống đỡ uy áp và sát phạt cấp Thiên Thần đến giáo chủ trong điều kiện thích hợp

Tinh thần: Chưa thấy khí linh hoàn chỉnh độc lập, nhưng mang cảm thức cổ xưa, tiếng thì thầm của anh linh và phản ứng bản năng của vạn linh; khi bị kích thích có thể hiển hóa ý chí uy hiếp khiến pháp khí hữu linh và sinh vật cổ xưa sinh lòng kính sợ

Trạng thái: Trạng thái mới nhất là vẫn hoạt động, vẫn do Thạch Hạo mang theo sử dụng làm khiên hộ thân; chưa thấy hoàn chỉnh tuyệt đối, uy năng phần lớn biểu hiện theo cơ chế tự chủ bị động

Cấu trúc: Cấu trúc là một mảnh cốt thuộc hệ thống Nguyên Thủy Chân Giải, từng được xem là mảnh cuối hay mảnh ghép then chốt của phần Thần Dẫn; bản thể nhỏ như khối xương trắng, nhưng khi phát động có thể phóng đại như một bức đồ lục trải ra trong hư không, diễn hóa đủ loại sinh linh, tinh tượng và hỗn độn khí

Hiệu ứng: Hiệu quả lớn nhất của Vạn Linh Đồ là bảo vệ người cầm khỏi các đòn đánh vượt xa cảnh giới, bao gồm công kích thân thể, Nguyên Thần, uy áp pháp khí và sát phạt từ chí bảo. Khi thức tỉnh, nó làm tan rã công kích trước khi chạm đến chủ thể, đồng thời tạo khoảng đệm sống sót để chủ nhân phản kích hoặc tháo lui. Về lâu dài, nó còn đóng vai trò như đạo đồ tu hành, giúp người sử dụng hiểu sâu hơn bản nguyên của Nguyên Thủy Chân Giải, biến cái tầm thường thành thần kỳ và khắc pháp vào chính thân thể. Ở nhiều thời điểm, nó cũng tạo ra sự chấn nhiếp bản năng đối với sinh vật cổ xưa, hỗn độn cổ văn và một số pháp khí hữu linh.

Yêu cầu: Không có điều kiện nhận chủ cứng nhắc được nêu rõ, nhưng để hiểu và khai thác sâu cần người nắm Nguyên Thủy Chân Giải, có năng lực lĩnh hội cốt văn cực mạnh và căn cơ đủ cao. Việc nghiên cứu trọn vẹn đòi hỏi người dùng có khả năng suy diễn chân nghĩa, khắc văn vào máu thịt và chịu được phản phệ của tử khí hoặc hỗn độn lực. Muốn ghép hoặc hoàn thiện sâu hơn còn cần huyết mạch, cường lực phân tích cốt văn và mức đồng bộ rất cao với đạo của bảo vật.

Sức mạnh: Uy năng thực chiến thiên về hộ thân trấn thế. Nó từng chặn Thiên Thần binh, thần tháp, chiến mâu, Lạc Hồn Chung, Thiên Chi Thành, dư ba công kích của giáo chủ và nhiều khí tức đủ nghiền nát Thiên Thần. Trong một số hoàn cảnh, nó còn cho phép Thạch Hạo ở cảnh giới thấp hơn rất xa mà vẫn sống sót giữa vòng vây các cường giả tối đỉnh. Tuy nhiên, sức mạnh này không ổn định theo ý chí người dùng mà phụ thuộc nhiều vào việc bảo vật có bị công kích trực tiếp hay không.

Chủ sở hữu: Thạch Hạo

Năng Lực

Khả Năng

  • Phòng Ngự: Bị động hộ thể, dựng tường phòng ngự tối thượng, hóa giải uy áp Thiên Thần pháp khí, chống đỡ công kích cấp giáo chủ, ngăn sát phạt diện rộng
  • Nguyên Thần: Bảo vệ Nguyên Thần, chặn công kích diệt hồn, áp chế hoặc làm pháp khí như Lạc Hồn Chung sợ hãi
  • Hiển Hóa Dị Tượng: Hiện vạn linh, hỗn độn khí, sương mù hỗn độn, tinh quang chư thiên, đồ lục Thái Sơ
  • Ngộ Đạo: Bổ toàn nhận thức về Thần Dẫn, đối chiếu cốt văn Nguyên Thủy Chân Giải, trợ giúp diễn hóa Minh Văn và Liệt Trận vào huyết nhục
  • Vận Công: Cung cấp cốt văn để ẩn tức, vận chuyển thần lực gần như tịch diệt, trấn áp thân thể trong lúc tái tu hoặc niết bàn
  • Cận Chiến: Có thể được dùng như trọng khí hoặc “cục gạch” để nện trực tiếp khi cần thiết

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

Phù hợp nhất khi người cầm rơi vào thế bị công kích trực tiếp hoặc bị áp chế bằng sát phạt rõ ràng; càng nguy hiểm, khả năng tự phát uy càng cao. Rất khó chủ động thúc động như một pháp bảo công kích thông thường, vì chính Thạch Hạo đã nhiều lần xác nhận nó chỉ có thể bị động phòng ngự. Trong môi trường lực trường vô sai biệt, áp lực phủ kín toàn không gian hoặc khu vực có sức mạnh đặc thù nhằm khắc chế chí bảo, hiệu quả của nó có thể giảm.

Muốn dùng vào ngộ đạo thì cần thời gian bế quan, đối chiếu cùng Nguyên Thủy Chân Giải và khả năng nội tại hóa cốt văn vào thân thể.

Chất liệu:

Khối bạch cốt trắng như ngọc, chất liệu cổ xưa đặc dị, được mô tả là vật liệu từ vạn sơ cổ đại khắc ghi thần thông Nguyên Thủy; có khả năng cùng nguồn hoặc tương cận với một số thần cốt siêu cấp khác

Tiểu sử chi tiết

Vạn Linh Đồ là một bảo vật mang màu sắc huyền thoại, từ lâu bị mai táng trong Tây Lăng Giới giữa những thần cốt và di vật quỷ dị của thời đại cực cổ. Ban đầu nó chỉ được biết đến như mảnh còn thiếu của quyển Thần Dẫn trong Nguyên Thủy Chân Giải, khiến việc lĩnh ngộ của Thạch Hạo luôn còn khuyết một phần. Khi tiến vào Tây Lăng, Thạch Hạo cảm ứng được sự cộng minh mạnh mẽ giữa chân giải đang có và mảnh cốt này, rồi liều chết đoạt lấy nó từ tế đàn thần bí giữa hỗn độn quang và tử khí.

Kể từ đó, Vạn Linh Đồ nhiều lần cứu mạng hắn trong các tình huống hẳn phải chết, từ sát cơ nhằm vào Nguyên Thần cho tới uy áp của Thiên Thần pháp khí, giáo chủ và các sinh linh cổ khoáng vượt xa cảnh giới của hắn. Không chỉ là lá chắn, nó còn trở thành một đạo đồ chỉ đường, giúp Thạch Hạo hiểu rằng từ côn bằng tới giun dế đều có thể thông thiên, từ đó thúc đẩy hắn khắc chân văn vào máu thịt, tái tạo Minh Văn, Liệt Trận và con đường Đại Viên Mãn của bản thân. Theo thời gian, hắn không còn chỉ cầm Vạn Linh Đồ như một pháp bảo, mà còn diễn hóa cốt văn của nó vào quyền pháp, nguyên thần và cơ thể.

Ở giai đoạn mới nhất, bảo vật này vẫn là một trong những chỗ dựa sinh tử quan trọng nhất của Thạch Hạo, nổi danh là chí bảo phòng ngự hiếm thấy nhưng vẫn giữ bản chất bí ẩn, cổ xưa và chưa lộ hết cực hạn thật sự.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Chủ Nhân: Thạch Hạo (người nắm giữ và sử dụng lâu dài)
  • Liên Hệ Công Pháp: Nguyên Thủy Chân Giải (bản thể thuộc hệ thống này), Thần Dẫn (phần lĩnh ngộ được bổ toàn nhờ Vạn Linh Đồ)
  • Liên Hệ Địa Điểm: Tây Lăng Giới (nơi chôn giấu), Tây Lăng Thú Sơn (khu vực phát hiện), tế đàn thần bí Tây Lăng (nơi đoạt được)
  • Liên Hệ Vật Phẩm: Thanh Đồng hộp báu (từng cùng nó giúp Thạch Hạo thoát hiểm), Lạc Hồn Chung (pháp khí từng bị nó áp chế), Thiên Chi Thành (chí bảo từng bị nó chặn lại), Cửu Hoàng Lô (từng bị nó đánh trúng nhược điểm)

Dòng thời gian chi tiết

Là phần khuyết của chân giải

Vạn Linh Đồ ban đầu được xác nhận là phần còn thiếu của quyển Thần Dẫn trong Nguyên Thủy Chân Giải mà Thạch Hạo tu tập từ sớm. Liễu Thần chỉ rõ rằng khối cốt Thạch Hạo đang giữ chưa phải toàn bộ chân nghĩa, vì còn thiếu một bức Vạn Linh Đồ gắn với thiên cốt vỡ nát kia. Điều này giải thích vì sao Thạch Hạo tuy đã dùng chân giải để Trúc Cơ và có thu hoạch lớn, nhưng vẫn chưa cảm nhận được toàn bộ sức mạnh siêu phàm của nó.

Ngay từ lúc ấy, Vạn Linh Đồ đã được định vị không chỉ là bảo vật, mà còn là chìa khóa nhận thức đối với đạo của Nguyên Thủy. Tuy vậy, Liễu Thần cũng nói nếu tương lai cảnh giới đủ cao thì không có nó vẫn có thể tự ngộ, cho thấy giá trị của bảo vật này cực lớn nhưng không hoàn toàn thay thế được đại đạo tự thân.

Được chôn giấu tại tế đàn Tây Lăng

Sau đó, các manh mối dần quy tụ về Tây Lăng Giới, nơi chôn cất nhiều thần cốt, hung thú và di vật Thái Cổ. Thạch Hạo cảm ứng sự cộng minh mãnh liệt giữa chân giải trong tay với một mảnh cốt khác, từ đó suy đoán mảnh còn lại đang ở nơi này. Trên tế đàn thần bí của Tây Lăng, Vạn Linh Đồ nằm cùng những vật quỷ dị như bàn tay xương vàng và sọ pha lê, chứng tỏ địa vị của nó vô cùng đặc biệt.

Hoàn cảnh tồn tại ấy vừa cho thấy nguồn gốc cổ xưa, vừa ngầm nói lên rằng đây là bảo vật đủ sức khiến nhiều sinh linh khủng bố trông chừng. Chính vì vậy, việc đoạt được nó không phải nhặt nhạnh cơ duyên bình thường mà là cướp lấy chí bảo từ một nơi đại hung.

Thạch Hạo liều chết đoạt bảo

Khi đại nạn bùng lên tại Tây Lăng, khối cốt trắng nọ bất ngờ tỏa hỗn độn quang và hiển hóa dị tượng vạn linh. Nó phóng to như một bức tranh tráng lệ trải ra giữa hư không, hiện ra Thao Thiết, Chu Tước, Chân Hống cùng vô số sinh linh kỳ dị, khiến những tồn tại quỷ dị đang áp sát phải chần chừ rồi rút lui. Sau khi nguy cơ qua đi, bảo vật lại thu nhỏ bằng lòng bàn tay và rơi vào tay Thạch Hạo, trắng loáng ôn hòa như chưa từng phát uy.

Thạch Hạo hiểu ngay đây là lễ vật quý giá nhất trước khi rời hạ giới, đồng thời quyết định giấu kín sự thật với đồng bạn để tránh họ vướng đại họa. Từ thời khắc ấy, Vạn Linh Đồ chính thức trở thành một trong những bí mật quan trọng nhất trên người hắn.

Từ hộ thân thành đạo đồ ngộ pháp

Có được Vạn Linh Đồ, Thạch Hạo không vội nhờ đan dược cưỡng ép phá cảnh mà chọn nghiên cứu nó trong thời gian dài. Qua nửa tháng rồi nhiều lần bế quan về sau, hắn dần nhận ra trên đồ có côn bằng, giun dế và vô số sinh linh khác, tất cả đều gợi mở rằng vạn linh đều có thể thông thiên. Nhờ so sánh với cốt văn Nguyên Thủy Chân Giải, hắn bắt đầu hiểu rằng bản nguyên của đại đạo không ở sự huy hoàng bề mặt mà ở quá trình biến mục nát thành thần kỳ.

Từ đây, hắn nảy sinh ý niệm khắc toàn bộ hoa văn ấy vào máu thịt, khiến từng tấc xương và huyết đều tự mang đạo đồ. Đây là bước ngoặt lớn, biến Vạn Linh Đồ từ một pháp bảo cầm tay thành mô hình tu luyện nội tại hóa trong chính cơ thể Thạch Hạo.

Nhiều lần cứu mạng trước sát cơ thần hồn

Một trong những chiến tích nổi bật nhất của Vạn Linh Đồ là bảo vệ Nguyên Thần cho Thạch Hạo ở những trận chiến cận kề cái chết. Khi đối diện Đế Côn và pháp khí Lạc Hồn Chung, mảnh xương trắng chỉ thực sự thức tỉnh sau khi bị công kích trực tiếp, rồi lập tức hiện ra hơn vạn sinh linh, nhật nguyệt tinh thần và sương mù hỗn độn để chặn tiếng chuông diệt hồn. Không chỉ ngăn đòn đánh, nó còn làm Lạc Hồn Chung run sợ như gặp khắc tinh, cho thấy sự áp chế bản chất lên pháp khí hữu linh.

Trong hồ đen và vùng Hỗn Độn Cổ Văn, chính uy thế của nó lại tiếp tục khiến các sinh vật cổ xưa sinh lòng kiêng sợ, không dám áp sát. Nhờ đó, Thạch Hạo nhiều lần sống sót trong tình thế mà một sai lầm nhỏ cũng đồng nghĩa thần hồn câu diệt.

Trấn thế trên chiến trường Tiên Cổ

Sau khi vào Tiên Cổ và các chiến trường cấp cao hơn, Vạn Linh Đồ dần lộ rõ danh hiệu chí bảo phòng ngự trấn thế. Khi bị Thiên Thần binh, chiến mâu, thần tháp hay các sát phạt cấp giáo chủ ép xuống, nó tự động hiện ra bóng mờ vô số sinh linh, bào mòn toàn bộ uy thế đối phương trước khi đòn đánh chạm tới thân Thạch Hạo. Trên lôi đài đoạt cơ duyên, nó thậm chí đối kháng trực tiếp với Thế Giới Thụ non và phối hợp cùng các chí bảo khác khóa chặt không gian chiến trường.

Trong vòng vây của nhiều giáo chủ sau Tiên Cổ, nhờ Vạn Linh Đồ mà Thạch Hạo ở cảnh giới Thánh Tế vẫn chưa bị nghiền nát tức khắc, dù bản thân vẫn ho ra máu vì không thể phát huy toàn bộ uy năng. Những chiến tích này khiến nhiều cường giả nhận ra thân phận của nó và thèm muốn coi đây là chiến lợi phẩm vô giá.

Bảo vật bị động nhưng không hoàn toàn vô địch

Càng về sau, dữ liệu càng cho thấy giới hạn thật sự của Vạn Linh Đồ. Thạch Hạo nhiều lần tự thừa nhận nó chỉ có thể bị động phòng ngự, không phải đại sát khí chủ động, vì thế rất khó dùng để phá trận, mở đường hay hủy thành. Ở Thái Sơ cổ khoáng, tuy nó vẫn cứu mạng hắn trước khí tức đủ nghiền nát cả Thiên Thần, nhưng sức phòng ngự lần đầu bị môi trường thần bí làm suy yếu, khiến hắn vẫn trọng thương.

Đến một số vùng lực lượng phủ kín toàn không gian, nơi không tồn tại công kích trực diện rõ ràng, bảo vật còn có lúc gần như mất hiệu lực. Những điều này chứng minh Vạn Linh Đồ mạnh ở việc đón đỡ sát phạt có mục tiêu, song không phải chiếc khiên vạn năng vô điều kiện trong mọi loại tai ách.

Tồn tại ở thời điểm mới nhất

Ở giai đoạn dữ liệu muộn nhất, Vạn Linh Đồ vẫn luôn được Thạch Hạo mang theo như một lá chắn sinh tử và một phần không thể tách rời của Nguyên Thủy Chân Giải. Khi trở lại Tây Lăng, hắn còn nhớ rất rõ năm xưa chính mình đã liều chết lấy nó khỏi tế đàn, và nay lại tiếp tục rút ra dùng như tấm khiên trước các dị vật còn sót trên đàn tế. Điều này cho thấy sau rất nhiều biến cố, bảo vật vẫn chưa rời tay chủ nhân và địa vị của nó chưa hề suy giảm.

Nó vẫn là một phần cốt lõi trong hệ thống bảo mệnh, ngộ đạo và tái cấu trúc con đường tu luyện của Thạch Hạo. Trạng thái mới nhất có thể khẳng định là còn nguyên giá trị, còn hoạt động, nhưng vẫn chưa có chứng cứ cho thấy đã đạt tới hình thái hoàn chỉnh tuyệt đối hay được phát huy đến toàn lực cuối cùng.