Tiên chủng là tên gọi chung dành cho những hạt giống, mồi lửa, đạo chủng hoặc di vật tiên đạo dùng làm căn cơ của hệ thống tu luyện Tiên Cổ. Bản chất của nó không cố định ở một hình thái duy nhất, mà có thể là cổ hỏa, tiên huyết, tiên cốt, tiên trứng, hạt giống mô hình vũ trụ, cây non Thế Giới Thụ, Vạn Đạo Thụ hoặc các loại đạo chủng ngũ hành. Trong nhiều trường hợp, tiên chủng được Thiên Địa Mẫu Khí ôm ấp và thai nghén, vì thế nó mang khí tức đại đạo vô cùng đậm đặc, thậm chí được xem như cuống rốn nối với trời đất.

Giá trị của tiên chủng vượt xa bảo vật thông thường, bởi nó không chỉ tăng chiến lực mà còn quyết định độ hoàn mỹ của con đường hợp đạo, đốt thân, luyện thần và thành thần. Kỷ nguyên Tiên Cổ từng lấy tiên chủng làm trụ cột tu luyện, khác căn bản với hệ thống Cốt Văn của hậu thế, nên mỗi bộ truyền thừa đỉnh cấp thường đi kèm cả Ngọc thạch thư lẫn tiên chủng. Những tiên chủng hoàn mỹ như Thế Giới Thụ, mô hình vũ trụ hay Vạn Đạo Thụ được xem là của báu có thể gặp chứ không thể cầu, đủ khiến giáo chủ, Thiên Thần và các chí tôn trẻ tuổi phát cuồng tranh đoạt.

Ở thời điểm muộn nhất của dữ liệu, tiên chủng vẫn được nhìn nhận là nền móng tối cao của cổ pháp, là chuẩn mực để đánh giá tư cách tranh bá và là tài nguyên chiến lược bị các đại thế lực kiểm soát cực kỳ nghiêm ngặt.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Vẫn tồn tại và lưu truyền dưới nhiều biến thể; là chí bảo vô giá bị các đại giáo, thư viện và cường giả săn lùng, đồng thời được xác nhận là nền tảng cốt lõi của hệ thống cổ pháp

Vai trò: Vật phẩm căn cơ của cổ pháp Tiên Cổ, dùng để hợp đạo, đốt thân, thành thần và thúc đẩy tiến hóa hoàn mỹ

Biệt danh: Đạo chủng, Mồi lửa, Ma chủng, Tiên trứng, Sinh linh vỏ trứng, Huyết tiên chủng, Kỳ thạch tiên chủng, Khối đá mẫu khí

Xuất thân: Kỷ nguyên Tiên Cổ và các truyền thừa của kỷ nguyên trước; một phần do Thiên Địa Mẫu Khí thai nghén, một phần là di vật do Chân Tiên hoặc cường giả vô thượng để lại

Địa điểm: Phân tán trong Tiên Cổ, Giới Phần, cổ mỏ Hỏa Châu, các truyền thừa của Thiên Thần Thư ViệnTiên Viện, cùng những cỗ quan tài ngọc thạch chứa Ngọc thạch thư

Phẩm cấp: Vô giá, cấp Tiên Cổ thượng đẳng; các biến thể hoàn mỹ thuộc hàng tối cao của cổ pháp

Tinh thần: Thường có linh tính rất mạnh; nhiều tiên chủng có ý chí chọn chủ, tự phản kháng khi bị cưỡng đoạt, thậm chí có thể đang thai nghén sinh linh hoặc bảo vật vô danh

Trạng thái: Trạng thái mới nhất được xác nhận là vẫn tồn tại dưới nhiều dạng hoàn chỉnh, không trọn vẹn và đang được các thế lực lớn bảo lưu, săn tìm hoặc dùng làm nền móng cho cổ pháp

Cấu trúc: Thường gồm hạch chủng ở trung tâm và lớp đại đạo hoặc mẫu khí bao bọc bên ngoài; một số tiên chủng tồn tại thành cặp với Ngọc thạch thư trong quan tài ngọc thạch, một số khác dung hợp trực tiếp vào cơ thể người tu như bản nguyên hợp đạo

Hiệu ứng: Giúp người tu thực hiện tiến hóa hoàn mỹ nhất của cổ pháp, tăng mạnh khả năng thành thần và hợp đạo, có thể hỗ trợ tu ra Tiên khí hoặc dựng lò trời đất để luyện thân luyện thần. Với tiên chủng hoàn mỹ, người dung hợp có thể đạt thành tựu vượt trội, thậm chí bước thẳng lên cấp giáo chủ hoặc trở thành chí tôn trẻ tuổi vô song. Một số tiên chủng còn có hiệu quả chuyên biệt như tẩm bổ Nguyên Thần, diễn sinh vũ trụ nhỏ, thúc đẩy ngũ hành, sinh mệnh hay vạn đạo. Khi kết hợp cùng Ngọc thạch thư, nó là chìa khóa để mở ra toàn bộ pháp môn của kỷ nguyên trước. Trong chiến đấu, nếu mẫu khí bị kích hoạt, uy năng của nó đủ làm Thiên Thần kiêng kỵ.

Yêu cầu: Người sử dụng lý tưởng phải có thiên tư cực cao, căn cơ mạnh, đạo tương hợp với tiên chủng và tốt nhất đã tu ra Tiên khí hoặc đạt điều kiện được tiên chủng tán thành. Nhiều truyền thừa cho thấy nếu tu vi, đạo hạnh hoặc tư cách không đủ, người cầm tiên chủng sẽ không giữ nổi, thậm chí nổ tung tại chỗ. Muốn phát huy trọn vẹn thường cần pháp môn khống chế cực mạnh, năng lực chịu đựng vạn đạo chi hỏa và khả năng dung hòa với bản nguyên thiên địa. Các loại tiên chủng hoàn mỹ lại càng khó tiếp cận, gần như chỉ chờ hữu duyên.

Sức mạnh: Uy năng cực cao và biến hóa theo phẩm cấp; loại thường đã vượt xa thần hỏa phổ thông, loại hoàn mỹ được coi là chí bảo mạnh nhất của cổ pháp, đủ khiến giáo chủ, Thiên Thần, chí tôn trẻ tuổi và cả Bất Hủ giả thèm muốn

Chủ sở hữu: Người Sử Dụng Tiêu Biểu: Thạch Hạo, Thanh Y, Nguyệt Thiền, Tiểu Thiên Vương, Thập Quan Vương, Trích Tiên, Ninh Xuyên, Tử Viêm Phi
Thế Lực Nắm Giữ Hoặc Săn Tìm: Thiên Nhân tộc, Tiên Điện, Thiên Thần Thư Viện, Tiên Viện
Nguồn Gốc Truyền Thừa: Các cường giả Tiên Cổ, Chân Tiên, chủ nhân các quan tài ngọc thạch

Năng Lực

Khả Năng

  • Căn Cơ Tu Luyện: Hợp đạo, trồng đạo, đốt thân thành thần, hỗ trợ tu Tiên khí, mở đường cổ pháp
  • Thai Nghén Đại Đạo: Hấp thu đạo tắc, hấp thu tiên khí, cộng hưởng với Thiên Địa Mẫu Khí, diễn hóa thần vật hoặc sinh linh
  • Thực Chiến: Trấn áp đối thủ, bộc phát mẫu khí nghiền nát sơn hà, phá đạo chủng khác, tăng mạnh chiến lực khi dung hợp
  • Ngộ Đạo: Dẫn động tiên âm, giúp cảm ứng bản nguyên phù hiệu, hỗ trợ lĩnh hội kinh thư Tiên Cổ, tăng sâu độ hòa hợp với đại đạo
  • Linh Tính: Tự chọn chủ, tự thoát ly khi người giữ không đủ tư cách, chống cưỡng đoạt, có thể nhận chủ và ở lại với người dùng

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

Phải chọn tiên chủng phù hợp với bản thân và con đường tu luyện của mình; có thể dung hợp trực tiếp vào cơ thể, dùng làm hỏa chủng, dùng làm đạo chủng, hoặc lấy làm lò để lấy thiên địa làm lô và vạn đạo làm lửa. Nếu cưỡng ép thôi động khi chưa đủ sức, mẫu khí bạo loạn sẽ phản phệ, có thể khiến nhục thân, mi tâm và Nguyên Thần tan vỡ. Một số tiên chủng chỉ thật sự phát huy khi kết hợp với kinh thư tương ứng hoặc khi người dùng bước vào con đường Tiên Cổ pháp.

Tiên chủng không phải cứ đoạt được là dùng được; điều kiện then chốt vẫn là được nó tán thành và có năng lực chịu nổi phản chấn của đại đạo.

Chất liệu:

Không cố định; có thể là Thiên Địa Mẫu Khí, cổ hỏa, tiên huyết, tiên cốt, tiên trứng, cây non Thế Giới Thụ, mô hình vũ trụ, Vạn Đạo Thụ, đạo chủng ngũ hành hoặc các dị vật tiên đạo

Dòng thời gian chi tiết

Thiên địa thai nghén tiên chủng

Tiên chủng trước hết được mô tả như sản vật do thiên địa nuôi nấng, cần Thiên Địa Mẫu Khí và vật chứa đặc thù để hình thành. Khi một thần vật đang hướng đến trạng thái tiên chủng, nó phát ra ánh sáng huyền bí và có thể đánh thức cả Thiên Thần. Nếu bị lấy đi khi chưa hoàn chỉnh, nơi thai nghén sẽ sinh phản ứng dữ dội, gây áp lực kinh người lên người cướp đoạt.

Giai đoạn này cho thấy tiên chủng không phải đồ vật chết, mà là vật sống hoặc bán sống đang ở giữa quá trình diễn hóa. Cũng từ đây, khái niệm tiên chủng được gắn chặt với chữ “thai nghén”, với mẫu khí và với quy luật vận hành của đại đạo.

Tiên chủng được xác lập là điều kiện tranh bá

Qua lời Tề Đạo Lâm, tiên chủng được nâng từ bảo vật hiếm lạ thành điều kiện gần như bắt buộc để tranh phong giữa các thiên kiêu ba ngàn châu. Ông nhấn mạnh người tu muốn hoàn thành tiến hóa triệt để nhất, hoàn mỹ không tì vết, thì phải có một loại cổ hỏa hay dị vật cấp tiên chủng. Từ đây văn bản cũng xác nhận tiên chủng không chỉ có một dạng, bởi Thanh Nguyệt Diễm hay Đại Xích Thiên Hỏa đều có thể được xem là tiên chủng.

Những lời giải thích này đặt nền móng học lý: tiên chủng là vật dùng để nhóm lửa tự thân, trồng đạo vào thân và tạo căn cơ cho tương lai. Chính vì vậy, việc có hay không có tiên chủng trở thành ranh giới giữa thiên tài xuất chúng và chí tôn chân chính.

Thạch Hạo cướp tiên chủng trong cổ mỏ Thiên Nhân tộc

Trong cổ mỏ Hỏa Châu, Thạch Hạo cướp đi khối kỳ thạch được Thiên Địa Mẫu Khí ôm lấy, bên trong thai nghén một tiên chủng cực kỳ thần bí. Các Chân Thần của Thiên Nhân tộc kinh hãi, cho rằng đó là thần thánh chi vật đủ làm nội tình trấn giáo và bồi dưỡng một vô thượng cao thủ. Sau khi thoát thân, Thạch Hạo xác định vật hắn đoạt được là một loại “tiên trứng”, nằm giữa mẫu khí, khi lớn khi nhỏ, hấp thu đạo tắc và tiên khí để trưởng thành.

Sự kiện này làm cả Thiên Nhân tộc chấn động, thậm chí dẫn tới Thiên Thần ra mặt uy hiếp các đạo thống khắp Hỏa Châu để ép hắn giao vật ra. Từ đây, tiên chủng không còn chỉ là khái niệm học lý mà thành hạt nhân của một cuộc tranh đoạt quy mô lớn.

Từ chí bảo cướp đoạt thành công cụ luyện đạo của Thạch Hạo

Sau khi nghiên cứu tiên chủng, Thạch Hạo biết con đường dùng nó thay thần hỏa để trồng đạo có hy vọng nhưng cực kỳ hung hiểm, xác suất thành công rất thấp. Hắn không chọn cấy hẳn huyết, cốt hay chủng vào thân theo lối thông thường, mà quyết dùng tiên chủng làm lò trời đất, lấy vạn đạo làm lửa để đốt chân ngã. Tại Hàn giới và các cửa ải về sau, hắn nhiều lần lấy tiên chủng từ mi tâm ra, mượn mẫu khí và chư thiên quy tắc luyện thân, luyện thần, thậm chí thử đột phá để tạo đạo Tiên khí thứ hai.

Con đường này khiến hắn suýt hóa tro nhiều lần, nhưng cũng chứng minh tiên chủng có thể vừa là vật dẫn đạo, vừa là khí cụ phá quan cực kỳ bá đạo. Đây là bước phát triển quan trọng nhất của khái niệm tiên chủng trong mạch truyện: từ “vật để dung hợp” thành “hạch tâm ngoại lô” cho con đường tự sáng tạo của Thạch Hạo.

Tiên chủng trở thành bảo vật săn cướp công khai của quần hùng

Sau khi Thạch Hạo dùng tiên chủng đánh nát bàn tay Thiên Thần Mã Nguyên và nhiều lần dựa vào nó vượt hiểm, giá trị thực chiến của vật này bị công khai trước thiên hạ. Mã Nguyên, các Thiên Thần bản địa, giáo chủ ngoại giới và vô số đối thủ trên lôi đài đều nảy sinh lòng tham với tiên chủng trên người hắn. Nhiều người tin rằng sức mạnh dị thường của Hoang có liên quan trực tiếp đến tiên chủng, nên chỉ cần cướp được nó là có thể “cá chép hóa rồng”.

Điều này biến tiên chủng thành mục tiêu truy sát quy mô lớn, đồng thời cho thấy trong nhận thức chung của quần hùng, tiên chủng là chìa khóa để đổi mệnh. Từ một bảo vật bí mật, nó trở thành thứ mà bất kỳ ai có dã tâm đều muốn chiếm đoạt.

Tiên chủng lộ rõ vai trò trung tâm trong truyền thừa Tiên Cổ

Ở chung cực cổ địa, mỗi cỗ quan tài ngọc thạch đều hiện ra một bộ Ngọc thạch thư và một viên tiên chủng, xác nhận đây là cấu trúc truyền thừa tiêu chuẩn của kỷ nguyên trước. Kinh thư và tiên chủng luôn đi kèm nhau, như pháp và chủng không thể tách rời, cho thấy người kế thừa không chỉ cần lý luận mà còn cần vật dẫn hợp đạo. Nhiều người có thể mở quan tài nhưng nếu chưa đạt điều kiện như tu ra tiên khí thì lại không thể giữ được, thậm chí thân thể nổ tung, còn kinh thư cùng tiên chủng tự bay đi.

Từ đây, tiên chủng bộc lộ thêm một đặc tính: có linh tính, biết chọn chủ và chống lại cưỡng đoạt. Sự kiện này cũng mở rộng phạm vi của khái niệm từ một món chí bảo cá biệt thành toàn bộ nền văn minh truyền thừa của Tiên Cổ.

Tiên chủng được hệ thống hóa thành căn cơ cổ pháp

Về giai đoạn sau, các trưởng lão Thiên Thần Thư Viện công khai giảng giải rằng người tu Tiên Cổ pháp nhất định phải chọn một tiên chủng để cùng bản thân đồng thời tiến hóa. Họ xếp hạng những tiên chủng tối thượng như Thế Giới Thụ, mô hình vũ trụ, Vạn Đạo Thụ hay các hạt giống hoàn mỹ khác, đồng thời dẫn học viên vào Giới Phần để tìm chủng phù hợp cho cả đời. Những đoạn ngộ đạo muộn hơn của Thạch Hạo lại đúc kết sâu hơn rằng đạo chủng, mồi lửa, ma chủng và tiên chủng thực ra cùng quy về một chữ “chủng”, tức nền móng của toàn bộ cổ pháp.

Ở mốc dữ liệu muộn nhất, tiên chủng không còn chỉ là báu vật tranh cướp mà đã được xác nhận dứt khoát là cơ sở lý luận, thực hành và phân tầng của con đường Tiên Cổ. Cũng vì thế, việc có hay không có tiên chủng hoàn mỹ trở thành tiêu chuẩn đánh giá tư cách bước vào hàng ngũ chí tôn thật sự.