Thiên Thú Sâm Lâm là một cấm địa rừng nguyên sinh nổi danh ở vùng Biên Hoang, nằm trong vành đai hiểm địa liên hệ với Thần Dược Sơn Mạch và Táng Địa. Nơi này có cây cối cổ lão cao đến nghìn trượng, núi đá xưa, đầm lầy máu và nhiều khu vực mang dấu vết của đạo thống cổ tăng. Không gian tại đây chịu trói buộc bởi quy tắc cực mạnh, khiến việc mở cánh cửa hư không gần như bất khả thi, vì vậy kẻ xâm nhập rất khó thoát thân bằng thủ đoạn thông thường.

Toàn khu rừng tràn ngập tinh khí sinh mệnh dồi dào, nhưng chính nguồn sinh cơ ấy lại song hành với các cơ chế hủy diệt và những tồn tại cổ xưa khó dò. Thiên thú gào thét thường vang động núi rừng, còn nhiều cổ quái vật trong trạng thái trầm miên hoặc bị phong cấm vẫn có thể bộc phát sát kiếp bất cứ lúc nào. Trong sâu thẳm sâm lâm còn tồn tại Luân Hồi Trì, Huyết Bồ Đề và các di tích tăng giáo mang tính rèn luyện lẫn diệt sát.

Đây cũng là chiến trường truy sát lớn nơi Thạch Hạo từng lợi dụng địa thế, hiểm cảnh và quy tắc bản địa để phản sát hàng loạt cường giả Dị Vực. Dù từng bị sức mạnh cổ thú làm hủy diệt hơn nửa khu vực, Thiên Thú Sâm Lâm vẫn nhanh chóng tái sinh, cho thấy bản chất tuần hoàn sinh diệt cực kỳ khác thường của nó.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Vẫn tồn tại, cực kỳ nguy hiểm, từng bị hủy diệt trên diện rộng rồi tự khôi phục sinh cơ

Vai trò: Địa danh cấm địa và chiến trường truy sát trọng yếu tại Biên Hoang

Biệt danh: Thiên Thú Thâm Lâm, Rừng Thiên Thú

Xuất thân: Thế Giới Hoàn Mỹ, vùng Biên Hoang ngoài Đế Quan

Địa điểm: Biên Hoang, nằm trong khu vực hợp vây với Thần Dược Sơn Mạch và Táng Địa, gần cổ địa được ghi trên da thú cổ đồ

Cấu trúc: Rừng nguyên sinh bạt ngàn, cổ thụ nghìn trượng, núi đá cổ xưa, đầm lầy máu, khu di tích tăng giáo, vùng cây khô ma tính, đỉnh núi đá có Luân Hồi Trì và khu vực phong cấm cổ thú

Bầu không khí: U ám, mông lung, sinh cơ nồng đậm nhưng sát cơ dày đặc; vừa thánh khiết vừa quỷ dị, mang cảm giác lồng giam cổ lão và cấm địa không thể nhìn thấu

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Thiên dược, cổ vật tăng giáo, Huyết Bồ Đề, Luân Hồi Trì, tinh khí sinh mệnh nồng đậm, cơ duyên rèn thể và ngộ đạo

Mức độ nguy hiểm:

Cực kỳ nguy hiểm

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Cổ Thú Bản Địa: Thiên thú, cổ thú bị chiến mâu đâm xuyên sọ vẫn bất diệt, cổ thú danh xưng Thiên Hạ Thứ Hai
  • Sinh Linh Dị Chủng: Cổ quái vật trầm miên, ma thụ Huyết Bồ Đề
  • Dấu Tích Đạo Thống: Di tích cổ tăng, tàn lực Cổ Phật, sinh linh liên quan Vô Úy Sư Tử nhất mạch

Dòng thời gian chi tiết

Được nhận biết như một cấm địa Biên Hoang

Thiên Thú Sâm Lâm từ rất sớm đã được xếp cùng hàng với Thần Dược Sơn Mạch, Mê Thất Hải và các tuyệt địa nổi tiếng ngoài Đế Quan. Nó xuất hiện trên nhận thức chung như một khu rừng không thể tùy tiện đặt chân, nơi ngay cả cường giả cấp cao cũng có thể một đi không trở lại. Các lớp thổ địa, núi đá và không gian ở đây đều cứng rắn, khó phá hủy hơn ngoại giới, cho thấy quy tắc thiên địa đặc thù đã tồn tại từ thời rất cổ.

Sự tồn tại của thiên thú và các sinh linh bất diệt khiến danh tiếng hung hiểm của nơi này lưu truyền rộng rãi. Vì vậy, Thiên Thú Sâm Lâm được nhìn nhận không chỉ là địa hình rừng núi, mà là một cấm khu sinh tử có ý nghĩa chiến lược lẫn khảo cổ.

Xuất hiện trên da thú cổ đồ bí ẩn

Khi Đế Quan thu được tàn đồ trên da thú, Thiên Thú Sâm Lâm được xác định là một trong ba vùng then chốt bao quanh một cổ địa kỳ dị. Nó cùng Thần Dược Sơn Mạch và Cổ Táng Khu tạo thành thế hợp vây, khiến nhiều người suy đoán nơi trung tâm cất giấu đại tạo hóa hoặc bí mật khởi nguyên. Trên tàn đồ còn có các ký hiệu cảnh báo dày đặc, đặc biệt gần khu vực khuyết thiếu, chứng tỏ con đường liên quan đến sâm lâm vô cùng hung hiểm.

Ngay cả cường giả được Đế Quan phái đi thăm dò sau này cũng không thể trở về, càng củng cố địa vị cấm địa của nơi đây. Từ thời điểm ấy, Thiên Thú Sâm Lâm trở thành một mắt xích quan trọng trong cuộc truy tìm bí mật cổ xưa.

Thạch Hạo định hướng tới vùng rừng cấm

Sau khi biết nội dung cổ đồ và nghe nói vùng trung tâm khiến cả sinh linh cấm khu cũng động tâm, Thạch Hạo đã sớm xem Thiên Thú Sâm Lâm là một đích đến tất yếu. Ban đầu hắn không tiến thẳng vào rừng này, mà chủ yếu tìm đường qua Thần Dược Sơn Mạch để tiếp cận khu tạo hóa ở giữa ba tuyệt địa. Điều đó cho thấy ngay cả Thạch Hạo cũng đánh giá Thiên Thú Sâm Lâm là lựa chọn cuối cùng do mức độ nguy hiểm quá lớn.

Trong nhận thức của hắn, nơi đây thường xuyên có thiên thú gào thét và bất cứ người nào xâm nhập cũng có thể mất mạng. Sự dè chừng ấy làm nổi bật vị thế đáng sợ vốn có của khu rừng trước khi diễn ra các biến cố lớn.

Trở thành lối thoát duy nhất khi Dị Vực truy sát

Sau khi rời Táng Khu và mang theo rương gỗ mục nát, Thạch Hạo bị đại quân Dị Vực cùng phe phản bội từ Đế Quan truy đuổi gắt gao. Táng Địa quá khó giao thiệp, còn Thần Dược Sơn Mạch đã bị trọng binh phong tỏa, khiến Thiên Thú Sâm Lâm trở thành hướng duy nhất hắn có thể chọn. Thạch Hạo tiến đến rìa khu rừng trong tâm thế bất đắc dĩ, vừa kinh ngạc vì suốt đường chưa bị tập kích, vừa cảm nhận rõ áp lực của cấm địa trước mặt.

Khi đến nơi, hắn chứng kiến cổ thụ cao ngất như núi và nghe tiếng thú rống rung chuyển trời đất, xác nhận truyền thuyết về thiên thú không hề phóng đại. Từ đây, Thiên Thú Sâm Lâm chính thức trở thành chiến trường sinh tử của một cuộc truy sát quy mô lớn.

Bộc lộ cơ chế sát phạt bằng cổ thụ khô

Trong quá trình truy đuổi, một gốc cây khô thần bí trong Thiên Thú Sâm Lâm đã bộc lộ sức mạnh cực đoan khi đóng đinh và giết chết cả những đại cao thủ cấp Độn Nhất như Thiên Thử cùng lão ẩu Dị Vực. Cảnh tượng ấy cho thấy trong rừng không chỉ có hung thú, mà còn tồn tại những thực thể thực vật hoặc di vật có sát năng vượt xa dự liệu thông thường. Nhiều đội ngũ Dị Vực bị xóa sổ mà ban đầu bên ngoài còn không biết nguyên nhân, chỉ tưởng là Thạch Hạo tự tay hạ thủ.

Chính cơ chế phản kích của khu rừng khiến Dị Vực không dám để toàn bộ đại quân cùng lúc xông vào tuyệt địa. Sự kiện này khẳng định Thiên Thú Sâm Lâm là cấm địa có quy tắc diệt sát chủ động, chứ không chỉ nguy hiểm vì địa hình.

Chiến trường phản sát của Thạch Hạo

Sau khi tiến sâu vào sâm lâm, Thạch Hạo liên tục dựa vào địa hình và quy tắc bản địa để phá vòng vây rồi phản công. Dị Vực bố trí thiên la địa võng, điều chỉnh hơn mười đội ngũ theo hướng hắn di chuyển, nhưng điều đó chỉ khiến chúng ngày càng sa lầy vào hiểm cảnh của khu rừng. Trong vùng này, Thạch Hạo đã giết nhiều thiên tài và mầm mống trọng yếu của Dị Vực như hậu bối Cửu Đầu Kỳ Tộc, Thiên Vương Tề Lôn cùng tiểu chủ nhân Thiên Ách Tộc, gây nên sỉ nhục rất lớn cho đối phương.

Việc các thế lực phản bội từ Đế Quan cũng tham gia truy sát càng khiến Thiên Thú Sâm Lâm mang ý nghĩa như nơi phơi bày cả nội loạn lẫn ngoại địch. Từ một cấm địa tự nhiên, nơi đây biến thành chiến trường biểu tượng cho khả năng lấy yếu thắng mạnh của Thạch Hạo.

Lộ ra di tích cổ tăng và Luân Hồi Trì

Trong chiều sâu của Thiên Thú Sâm Lâm, Thạch Hạo bị dồn đến một vùng đất vừa thánh khiết vừa cổ xưa, nơi có sinh vật bị xiềng trên núi đá và tấm bia ghi Thiên Hạ Thứ Hai. Khu vực này đồng thời cất giấu Luân Hồi Trì, một hồ nước thần bí gắn với truyền thừa cổ tăng và có khả năng tan rã thể xác lẫn nguyên thần. Vô Úy Sư Tử cũng lao vào hồ để rèn luyện kim thân hoàn mỹ, cho thấy nơi đây còn mang công năng tôi luyện chí cường chứ không chỉ là hủy diệt.

Việc trong hồ tồn tại bộ khung xương vàng của Cổ Phật và pháp môn rèn thân càng chứng minh sâm lâm chứa nhiều di tích tôn giáo cực cổ. Giai đoạn này làm rõ rằng Thiên Thú Sâm Lâm không đơn thuần là lãnh địa hung thú, mà còn là nơi chồng lấn giữa hung địa, thánh địa và đạo tàng thất lạc.

Bùng nổ tai họa cổ thú và hủy diệt diện rộng

Sau khi hoàn thành rèn luyện tại Luân Hồi Trì, Thạch Hạo dùng sóng âm đánh thức cổ thú bị xiềng trên núi đá, khiến tồn tại được gọi là Thiên Hạ Thứ Hai thức tỉnh. Làn sóng hủy diệt từ cổ thú quét qua Thiên Thú Sâm Lâm, làm hơn nửa khu vực bị phá nát, cây cối tiêu tán, dung nham đỏ cuộn trào và vô số sinh linh bị ép hóa thành tinh khí. Đại quân Dị Vực bao vây quanh đó chịu tổn thất cực lớn, nhiều cường giả bị xóa sổ chỉ trong một đợt bộc phát.

Tuy nhiên, tai họa này cũng cho thấy bản chất kỳ dị của sâm lâm: hủy diệt và sinh cơ không đối lập mà nối tiếp nhau thành một vòng tuần hoàn. Đây là biến cố lớn nhất từng được ghi nhận của khu rừng trong dữ liệu hiện có.

Tự tái sinh và tiếp tục là cấm địa bất khả xâm phạm

Sau cơn tàn phá, nửa khu Thiên Thú Sâm Lâm bị hủy diệt đã nhanh chóng khôi phục, cây cỏ tái sinh và lục ý trở lại nồng đậm trong thời gian ngắn. Thạch Hạo trực tiếp chứng kiến quá trình sinh diệt ấy và từ đó lĩnh ngộ thêm về đạo vận của sự sống, càng làm nổi bật tính chất siêu nhiên của khu rừng. Về sau, hắn còn tiến sâu hơn, mượn ma tính của Huyết Bồ Đề để mài giũa bản thân, khiến đợt truy sát thứ hai của Dị Vực lại chịu thảm họa.

Dù bị chiến tranh, cổ thú và ma thụ cày nát nhiều lần, Thiên Thú Sâm Lâm vẫn duy trì trạng thái tồn tại và tiếp tục khiến các phe không dám tùy tiện toàn lực tiến vào. Ở thời điểm mới nhất, nơi này vẫn là một cấm địa sống động, phục hồi mạnh mẽ và ẩn chứa vô số bí mật chưa được khai tận.