Lạc Hoàng Lĩnh là một lãnh địa nổi tiếng của Vũ tộc, nằm giữa vùng núi hoang và rừng già nguyên thủy phía tây bắc Tây Cương Thạch Quốc. Nơi đây quanh năm bị bao phủ bởi sương mù nhiều màu và ánh triều hà, tạo nên vẻ ngoài mờ ảo như một linh thổ tách biệt với thế gian. Truyền thuyết Thái Cổ kể rằng Chân Hoàng từng dừng chân rồi vẫn lạc tại đây, để lại hoàng huyết nhuộm đất, khiến thổ nhưỡng mang linh tính đặc biệt và cực kỳ thích hợp để nuôi trồng linh dược.

Nhờ nền đất ấy, Lạc Hoàng Lĩnh từng sở hữu Linh Dược điền, Hắc Kim quặng, Thụy Thú lĩnh và nhiều tài nguyên quý hiếm mà ngay cả các đại tộc cũng thèm muốn. Vũ tộc đã dựng cung thành đá đen, bố trí phù trận Thông Thiên, đồng thời dùng nhiều di chủng hung thú để phong tỏa toàn bộ khu vực. Địa hình bên trong chằng chịt núi non, khe suối, đầm lầy và rừng rậm, khiến người lạ rất dễ lạc đường hoặc sa vào bẫy trận.

Sau vụ Tiểu Bất Điểm sai Mao CầuĐả Thần Thạch xâm nhập cướp đi Bát Trân Kê, phần lớn linh dược bị lấy sạch, bảo thổ bị tổn hại nghiêm trọng và linh tính đất đai suy giảm mạnh. Ở thời điểm mới nhất, Lạc Hoàng Lĩnh vẫn thuộc phạm vi kiểm soát của Vũ tộc nhưng đã trở thành một lãnh địa bị tàn phá nặng nề, mất đi phần lớn giá trị vốn có.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Đã bị tàn phá nặng sau cuộc đột nhập của Tiểu Bất Điểm; linh dược gần như bị lấy sạch, bảo thổ mất nhiều linh tính nhưng khu vực vẫn nằm dưới sự kiểm soát của Vũ tộc.

Vai trò: Lãnh địa trọng yếu và linh thổ tài nguyên của Vũ tộc

Biệt danh: Hoàng Lĩnh

Xuất thân: Linh thổ Thái Cổ hình thành trên vùng đất từng bị hoàng huyết của Chân Hoàng nhuộm thấm sau khi vị này dừng chân và vẫn lạc tại đây.

Địa điểm: Phía tây bắc Tây Cương Thạch Quốc, cách khu vực Thạch Quốc khoảng hai mươi vạn dặm, nằm giữa dãy núi hoang và rừng già nguyên thủy.

Cấu trúc: Cung thành đá đen, rừng già nguyên thủy, Linh Dược điền, Thụy Thú lĩnh, khu mỏ Hắc Kim, hồ nước nhỏ, khe suối, đầm lầy, hàng rào phù trận và các điểm canh gác trọng binh.

Bầu không khí: Mờ ảo, huyền bí, linh khí dày đặc nhưng luôn bị bao trùm bởi cảm giác uy hiếp; sương mù năm sáu màu, triều hà lấp lánh và tiếng thú gầm khiến vẻ đẹp thanh tĩnh luôn đi kèm sát khí.

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Khoáng sản: Hắc Kim quặng

Dược tài: Linh Dược điền, cổ dược, bảo thổ gieo trồng linh dược

Linh vật: Bát Trân Kê, Thụy Thú, dị chủng hiếm

Tự nhiên: Nguồn nước linh khí, đất nhuộm hoàng huyết, thổ nhưỡng có linh tính đặc biệt

Mức độ nguy hiểm:

Cực cao

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Chủ Quản: Vũ tộc
  • Liên Kết Canh Giữ: Thác Bạt tộc, Tây Lăng Thú sơn
  • Hung Thú Và Di Chủng: Hắc Hổ, Xích Giao, sư tử vàng, các Thụy Thú và dị chủng thủ lĩnh
  • Kẻ Từng Xâm Nhập: Tiểu Bất Điểm, Mao Cầu, Đả Thần Thạch, Thanh Phong, Nhị Ngốc Tử, Đại Hồng Điểu

Dòng thời gian chi tiết

Khởi nguyên từ hoàng huyết Thái Cổ

Tương truyền vào thời Thái Cổ, Chân Hoàng từng dừng chân tại vùng đất này rồi vẫn lạc ở đây. Hoàng huyết của sinh linh vô thượng ấy nhuộm thấm núi rừng, khiến đất đai từ đó mang linh tính khác thường và linh khí ngày càng dày đặc qua năm tháng. Chính nền tảng này biến Lạc Hoàng Lĩnh thành một bảo địa hiếm có, nơi cỏ cây, dược thảo và linh vật đều được bồi dưỡng vượt xa vùng đất bình thường.

Danh tiếng của nơi này vì thế lan rộng trong Đại Hoang như một linh thổ đáng để các đại tộc tranh đoạt. Truyền thuyết về Chân Hoàng cũng khiến Lạc Hoàng Lĩnh mang thêm sắc thái thần bí và cổ xưa.

Bị Vũ tộc chiếm giữ và xây thành lãnh địa trọng yếu

Nhờ giá trị tài nguyên quá lớn, Vũ tộc đã phải trả giá không nhỏ trong các cuộc tranh đoạt với những thế lực khác để giành quyền kiểm soát Lạc Hoàng Lĩnh. Sau khi chiếm được nơi đây, họ biến nó thành một lãnh địa cấp cao chuyên khai thác Hắc Kim, nuôi dưỡng Thụy Thú và gieo trồng lượng lớn Linh Dược. Vũ tộc dựng cung thành đá đen, bố trí phù trận Thông Thiên và lập mạng lưới phòng ngự dày đặc quanh toàn khu vực.

Nhiều di chủng hung thú như Hắc Hổ, Xích Giao và sư tử vàng được dùng làm lực lượng trấn thủ nhằm ngăn ngoại nhân xâm nhập. Từ đó, Lạc Hoàng Lĩnh trở thành một cứ điểm vừa giàu tài nguyên vừa nổi tiếng vì mức độ phòng thủ nghiêm ngặt.

Biến động sau đại kiếp của Bổ Thiên Các

Sau khi Bổ Thiên Các bị hủy diệt, cục diện Đại Hoang trở nên hỗn loạn và các thế lực như Vũ tộc, Thác Bạt tộc cùng Tây Lăng Thú sơn đều nhân cơ hội mở rộng lợi ích. Trong lúc chạy trốn và tìm kiếm tài nguyên để khôi phục lực lượng, Tiểu Bất Điểm nhắm vào Lạc Hoàng Lĩnh như một mục tiêu thực tế nhưng cực kỳ nguy hiểm. Hắn nhận ra nơi này đang được điều động nhân lực bất thường, dường như bên trong xuất hiện một linh vật rất quan trọng khiến toàn bộ thủ vệ như lâm đại địch.

Lợi dụng đúng lúc phòng tuyến ngoài bị xao lãng, Tiểu Bất Điểm quyết định để Mao Cầu lẻn vào dò xét và chờ thời cơ ra tay. Đây là bước ngoặt mở đầu cho biến cố lớn nhất từng giáng xuống Lạc Hoàng Lĩnh trong giai đoạn này.

Cuộc đột nhập cướp Bát Trân Kê

Mao Cầu đột nhập vào nội khu đúng lúc toàn bộ cường giả của Vũ tộc đang điên cuồng truy bắt một sinh linh quý hiếm vừa xuất hiện. Sau đó, Mao Cầu phối hợp với Đả Thần Thạch, dùng khả năng tiềm hành và thổ hành pháp liên tục vượt qua truy sát, phá cả phù trận bằng đoạn kiếm để cướp lấy linh vật ấy. Sinh linh bị cướp đi cuối cùng được xác nhận là Bát Trân Kê, một thần trân hiếm thấy đến mức ngay cả Hoàng tộc Thạch Quốc cũng chỉ có một con.

Trong quá trình hỗn loạn, Linh Dược điền của Lạc Hoàng Lĩnh cũng bị vét sạch, khiến thủ vệ Vũ tộc vừa phẫn nộ vừa kinh hoàng. Từ một bảo địa kín kẽ, Lạc Hoàng Lĩnh bỗng biến thành hiện trường đại loạn, nơi mọi tuyến phòng thủ đều bị xuyên thủng.

Suy tàn ở hiện tại

Sau khi Tiểu Bất Điểm mang Bát Trân Kê rời đi, tin dữ lập tức truyền về Hoàng Đô Thạch Quốc và khiến Vũ tộc chấn động dữ dội. Báo cáo sau đó xác nhận rằng Lạc Hoàng Lĩnh không chỉ mất Bát Trân Kê mà còn bị lấy sạch linh dược, còn vùng bảo thổ nhuộm hoàng huyết cũng mất đi nhiều linh tính. Điều này đồng nghĩa với việc giá trị chiến lược và khả năng tái sinh tài nguyên của lãnh địa suy giảm nghiêm trọng, khiến toàn bộ công sức bồi dưỡng nhiều năm gần như đổ sông đổ bể.

Dù vậy, đây vẫn là địa bàn thuộc quyền Vũ tộc và chắc chắn tiếp tục bị họ siết chặt kiểm soát để tránh tái diễn nhục nhã tương tự. Ở thời điểm mới nhất, Lạc Hoàng Lĩnh không còn là linh thổ phồn thịnh như trước mà đã trở thành một lãnh địa bị tổn thương sâu sắc cả về tài nguyên lẫn uy danh.