Nguyên Thủy Đế Thành là tòa cổ thành lơ lửng trên bầu trời biên hoang, đồng thời cũng là một thế lực phòng ngự cổ xưa của Cửu Thiên Thập Địa. Nơi này do Thất Vương biên hoang lưu lại từ thời Tiên Cổ, gánh trách nhiệm trấn giữ tuyến đầu và ngăn Dị Vực vượt qua Thiên Uyên. Trải qua vô số kỷ nguyên, Đế Thành trở thành nơi cư ngụ cuối cùng của hậu duệ Thất Vương, các lão binh tàn phế và vị Vương duy nhất còn sống của thời đại cũ.

Môi trường bên trong vô cùng khắc nghiệt, linh mạch khô cạn, tử khí dày đặc, lương thực cạn kiệt, chỉ còn dấu tích của chiến tranh và hi sinh. Dù suy tàn nghiêm trọng, nó vẫn mang nền tảng tiên đạo và là biểu tượng của lời thề "thành tại người tại, thành vong người vong". Trong trận chiến với An Lan và Du Đà, toàn thành đã thiêu đốt bản thân để phát động đòn trấn áp cuối cùng, kéo theo sự băng liệt của Thiên Uyên.

Ở thời điểm mới nhất, Nguyên Thủy Đế Thành đã hoàn toàn giải thể, nổ tung và chỉ còn lại cô nhi hậu duệ cùng anh linh đã tiêu tán trong biển pháp tắc đỏ.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Đã hoàn toàn giải thể và nổ tung; thế lực trên thực tế đã diệt vong, chỉ còn một số cô nhi hậu duệ sống sót được Thạch Hạo mang đi

Vai trò: Thế lực trấn thủ biên hoang và lá chắn tiền tuyến của Cửu Thiên Thập Địa

Biệt danh: Đế Thành, Cổ thành biên hoang, Thành của Thất Vương biên hoang

Xuất thân: Biên hoang Cửu Thiên Thập Địa, được Thất Vương biên hoang kiến lập từ thời Tiên Cổ

Địa điểm: Bầu trời biên hoang phía trước Đế Quan, gắn liền với khu vực Thiên Uyên

Chủ sở hữu: Thất Vương biên hoang, về sau do vị Vương cuối cùng còn sống của Thất Vương duy trì

Cấu trúc: Một cổ thành chiến tranh lơ lửng trên không, lấy thành thể làm pháo đài và trận địa trung tâm
Kết cấu quyền lực xoay quanh huyết mạch Thất Vương, lão binh thủ thành và vị Vương cuối cùng
Vận hành bằng di sản tiên đạo, kết giới cổ xưa và liên hệ trực tiếp với Thiên Uyên
Tồn tại vừa là nơi cư trú, vừa là pháo đài, vừa là pháp khí trấn áp cấp chiến lược

Sức mạnh: Cấp Tiên đạo suy tàn nhưng vẫn đủ tư cách làm lá chắn chiến lược chống Bất Hủ Chi Vương trong thời gian ngắn; khi tự bạo và cộng hưởng với Thiên Uyên có thể trọng thương cả An Lan lẫn Du Đà, đồng thời tạo ra biển pháp tắc đỏ phong tỏa lưỡng giới trong mấy trăm năm

Tư tưởng: Lấy thủ hộ Cửu Thiên Thập Địa và chặn đứng Dị Vực làm sứ mệnh tuyệt đối; tôn trọng huyết thống, chiến công và lời thề của Thất Vương; đặt trách nhiệm thủ thành cao hơn sinh mạng cá nhân; tin vào việc hi sinh tập thể để đổi lấy cơ hội sống cho hậu thế

Yêu cầu: Chủ yếu là hậu duệ Thất Vương biên hoang hoặc chiến binh trung thành được nuôi dưỡng trong Đế Thành; phải tuyệt đối chấp nhận sứ mệnh thủ biên, sẵn sàng sống chết cùng thành; có khả năng thích nghi với hoàn cảnh cực đoan, chiến tranh kéo dài và tài nguyên cạn kiệt

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Di sản tiên đạo cổ xưa, kết giới phong bế, lực lượng trấn áp gắn với Thiên Uyên, truyền thừa chiến đấu của Thất Vương, ý chí thủ thành qua vô số kỷ nguyên, anh linh chiến trường, một số bí pháp và ấn pháp tổ truyền như Phiên Thiên ấn

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Chủ Trì Tối Hậu: Vị Vương cuối cùng của Thất Vương (Vương duy nhất còn sống)
  • Nòng Cốt Thủ Thành: Độc tí lão nhân, các lão binh tàn phế trung thành
  • Hậu Duệ: Hậu duệ Thất Vương biên hoang, hàng trăm hài tử sống sót
  • Anh Linh: Anh linh bất diệt của các tộc từng Phong Vương tại Đế Thành
  • Đồng Minh: Đế Quan, Cửu Thiên Thập Địa, Thạch Hạo, Mạnh Thiên Chính, Các Chí Tôn trấn thủ Đế Quan
  • Kẻ Thù: Dị Vực, An Lan, Du Đà, Vô Thương, Đế tộc và đại quân Dị Vực

Dòng thời gian chi tiết

Thành lập từ thời Tiên Cổ

Nguyên Thủy Đế Thành được Thất Vương biên hoang kiến lập trong thời đại Tiên Cổ, khi chiến sự với Dị Vực còn ở giai đoạn khốc liệt và kéo dài. Nó không chỉ là một tòa thành, mà còn là một thế lực quân sự - huyết thống mang trách nhiệm giữ biên giới cho Cửu Thiên Thập Địa. Từ đầu, thành đã được đặt ở vị trí chiến lược phía trước Đế Quan, liên hệ chặt chẽ với Thiên Uyên để tạo thành lá chắn thiên nhiên và pháp tắc.

Đây là nơi các gia tộc có đại công được Phong Vương truyền nối huyết mạch và lời thề thủ thành. Nền tảng của thành thuộc cấp độ tiên đạo, đủ để trấn áp chiến trường biên hoang trong những niên đại huy hoàng.

Trấn thủ tuyến đầu qua vô số kỷ nguyên

Sau khi được thiết lập, Nguyên Thủy Đế Thành trở thành tiền tuyến chân chính của Cửu Thiên Thập Địa trước Dị Vực. Thành chứng kiến sự hưng suy của các tộc Phong Vương, sự lụi tàn của nhiều anh kiệt và sự bào mòn của chiến tranh không dứt. Từ đời này sang đời khác, người trong thành duy trì tín niệm "thành tại người tại, thành vong người vong", xem việc giữ thành là bổn phận cao nhất.

Chính hoàn cảnh ấy khiến Đế Thành dần mang sắc thái bi tráng, trở thành biểu tượng của thủ hộ và hi sinh. Cũng từ đây, nó được xem như bức tường lửa cuối cùng ngăn cách Dị Vực với hậu phương Cửu Thiên.

Suy tàn trong cô lập và khô cạn

Theo thời gian, linh mạch trong thành dần khô cạn, tài nguyên cạn kiệt, cây cỏ và linh dược gần như tuyệt tích. Hậu duệ Thất Vương sinh ra trong chiến hỏa phải lớn lên giữa tử khí, huyết chiến và thiếu thốn, thậm chí dựa vào thi thể hung thú hay cường địch để sinh tồn. Các lão binh và tàn quân còn sót lại vẫn tiếp tục canh giữ thành, bất chấp thương tích và tuổi già.

Sự cô lập kéo dài khiến Nguyên Thủy Đế Thành từ một pháo đài huy hoàng biến thành nơi cư trú cuối cùng của những người không chịu lùi bước. Dù suy yếu trầm trọng, ý chí chiến đấu và di sản truyền thừa của họ vẫn không tắt.

Thạch Hạo tiến vào và đưa hậu duệ rời đi

Ở giai đoạn cuối cùng của lịch sử thành, Thạch Hạo đã đặt chân tới Nguyên Thủy Đế Thành và tận mắt chứng kiến bộ mặt bi thương của nơi này. Nhờ quân bài lệnh, hắn mang theo hàng trăm hài tử hậu duệ của Thất Vương rời khỏi khối lục địa bị phong bế, đưa họ vượt kết giới về hướng Đế Quan. Việc này có ý nghĩa như một cuộc bảo toàn hạt giống cuối cùng của Đế Thành trước đại quyết chiến sắp đến.

Đồng thời, những lời của độc tí lão nhân cũng được Thạch Hạo chuyển tới Đế Quan, cảnh báo rằng đại chiến với Dị Vực đã cận kề. Sự kiện ấy đánh dấu việc Nguyên Thủy Đế Thành bước vào hồi kết, khi tương lai của nó không còn đặt ở sự tồn tại vật lý mà ở hậu duệ sống sót.

Đế Thành xuất kích trấn áp An Lan

Khi đại quân Dị Vực áp sát và An Lan đích thân xuất hiện, Nguyên Thủy Đế Thành từ trên không trung giáng xuống để trấn áp Bất Hủ Chi Vương này. Đây là lần thành thể hiện tư cách pháp khí chiến lược tối hậu, kết hợp cùng Thiên Uyên để ngăn kẻ địch vượt giới. Tuy nhiên, An Lan chỉ dùng một tay đã nâng bổng toàn bộ tòa thành, cho thấy chênh lệch khủng khiếp giữa thế lực đã suy tàn và Bất Hủ Chi Vương đỉnh phong.

Trong thành, các lão nhân tàn phế đã thiêu đốt tinh huyết cuối cùng, liều chết phát động công kích nhưng vẫn không thể lay chuyển thế cục. Dẫu thất bại về mặt trực diện, hành động ấy đã khắc sâu bi tráng của Đế Thành vào chiến sử biên hoang.

Kháng chiến tuyệt vọng cùng Thiên Uyên

Khi An Lan nâng thành tiến về phía trước, lực lượng của Nguyên Thủy Đế Thành và Thiên Uyên bắt đầu cộng hưởng, khiến chiến trường rơi vào trạng thái đông cứng như vượt khỏi thời gian bình thường. Vị Vương cuối cùng còn sống trong Thất Vương nhân cơ hội bộc phát lực lượng, phối hợp với trật tự tiên đạo và năm tấm pháp chỉ đang chấn động để tiếp tục ngăn chặn địch nhân. Cùng lúc đó, các Chí Tôn của Đế Quan cũng đem Trấn Tiên Bia và tàn đồ Đệ Nhất Sát Trận liều chết xuất kích, gián tiếp cho thấy Đế Thành vẫn là trục trung tâm của toàn bộ phòng tuyến.

Tuy không thể lập tức đánh bại An Lan, thành vẫn buộc Dị Vực phải dồn thêm lực lượng như Du Đà can dự. Đây là giai đoạn mà giá trị chiến lược của Đế Thành phát huy đến cực hạn cuối cùng.

Giải thể và ngọc thạch câu phần

Sau khi cục diện chiến đấu lên tới đỉnh điểm, vị Vương cuối cùng của Thất Vương đã bí mật cảnh báo Thạch Hạo rút lui, chuẩn bị cho đòn hi sinh tối hậu. Nguyên Thủy Đế Thành bắt đầu thiêu đốt toàn bộ bản thể, giải thể thành vô số mảnh vỡ và dốc hết sức mạnh còn lại để trấn áp An Lan cùng Du Đà. Việc tự hủy này kéo theo Thiên Uyên băng liệt, vũ trụ xung quanh như bị nhen lửa và mọi bản nguyên chi lực tràn vào hải pháp tắc màu đỏ.

An Lan và Du Đà đều bị đánh tới hộc máu, trọng thương, chứng minh rằng một thế lực đã tàn vẫn có thể đổi mạng với Bất Hủ Chi Vương bằng cái giá tuyệt đối. Đây là khoảnh khắc Nguyên Thủy Đế Thành hoàn tất lời thề cuối cùng của mình.

Biển pháp tắc đỏ và sự diệt vong hoàn toàn

Sau khi tự bạo, Nguyên Thủy Đế Thành không còn tồn tại như một thực thể hoàn chỉnh mà hóa thành mảnh vỡ, hỏa quang và anh linh gào thét trong biển trật tự màu máu. Vị Vương cuối cùng khoanh chân tụng kinh giữa biển pháp tắc rồi hoàn toàn tiêu tán, nhục thân thành không gian, nguyên thần tịch diệt. Biển pháp tắc đỏ hình thành từ vụ nổ này trở thành rào cản ngăn lưỡng giới trong mấy trăm năm, là di sản chiến lược cuối cùng mà thành để lại.

Các anh linh của Đế Thành gào thét trong lửa rồi tan đi, đánh dấu sự chấm dứt của cả một thời đại Phong Vương biên hoang. Kể từ đây, Nguyên Thủy Đế Thành bị xác nhận diệt hết, chỉ còn các cô nhi từng được đưa ra ngoài sống sót.

Di sản được truyền cho hậu duệ và thế hệ mới

Dù thế lực đã diệt vong, hạt giống của Nguyên Thủy Đế Thành chưa hoàn toàn mất đi vì hàng trăm hài tử hậu duệ đã được Thạch Hạo cứu ra. Họ được đưa tới nơi an toàn hơn, về sau trở thành thế hệ trẻ lớn lên trong sự chỉ dạy của Thạch Hạo và gìn giữ một phần truyền thừa tổ tiên. Những người như Chu Lâm, Mục Thanh hay Thạch Chung cho thấy hậu duệ Đế Thành sở hữu ý chí sắt đá, kinh nghiệm sinh tồn đáng sợ và các pháp môn cổ truyền như Phiên Thiên ấn.

Bản thân Thạch Hạo cũng từng hứa sẽ giúp họ dựng nên một đại giáo đệ nhất trên trời dưới đất, xem đó như cách nối dài vận mệnh của Đế Thành. Vì vậy, dù thực thể tổ chức đã sụp đổ, ảnh hưởng lịch sử và huyết mạch chiến đấu của Nguyên Thủy Đế Thành vẫn tiếp tục sống trong hậu duệ của nó.