Mạnh Thiên Chính là một trong những nhân vật mạnh và được kính trọng nhất của Cửu Thiên Thập Địa trong truyện Thế Giới Hoàn Mỹ. Ông giữ chức Đại trưởng lão của Thiên Thần Thư Viện, đứng ở đỉnh cao nhân đạo và từng được xem là người có hy vọng thành tiên lớn nhất một thời đại. Thuở trẻ ông từng thử đi con đường "lấy thân làm chủng", tuy thất bại nặng nề nhưng không gục ngã, trái lại còn tích lũy ra nội tình kinh người để về sau bùng nổ.

Ông nổi tiếng bởi tính cách cương liệt, quyết đoán, dám đối đầu Trường Sinh thế gia, Dị Vực và cả những kẻ quyền thế trong phe mình nếu chúng làm hại hậu bối. Với Thạch Hạo, ông vừa là ân sư, vừa là hộ đạo giả, vừa là người luôn tin tưởng tuyệt đối vào tiềm lực của đệ tử. Trong đại chiến Biên Hoang, ông nhiều lần cứu vãn sĩ khí, chém giết Chí Tôn Đế tộc và cuối cùng nghịch thiên nhập Tiên Đạo để trảm một Bất Hủ giả.

Về sau ông từng sa đọa dưới ảnh hưởng hắc ám, nhưng nguyên thần được Thạch Hạo cứu ra, thân thể được giải thoát, và ở thời điểm muộn nhất đã tái ngộ đệ tử sau khi đại loạn bị bình định. Hình tượng của ông tượng trưng cho ý chí bất khuất của nhân đạo, cho tinh thần truyền thừa, và cho sự hy sinh tối thượng vì hậu bối cùng thiên địa này.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Meng Tianzheng

Giới tính: Nam

Tuổi: Hơn 2 triệu tuổi

Trạng thái: Còn sống, từng sa đọa hắc ám nhưng đã được Thạch Hạo giải thoát và tái ngộ sau khi hắc ám bị bình định

Vai trò: Nhân vật, Đại trưởng lão, hộ đạo giả, ân sư của Thạch Hạo

Biệt danh: Đại trưởng lão Thiên Thần Thư Viện, Bá chủ nhân gian, Mạnh lão

Xuất thân: Cửu Thiên Thập Địa, Thiên Thần Thư Viện, truyện Thế Giới Hoàn Mỹ

Tu vi / Cảnh giới: Tiên Vương

Địa điểm: Từng bị lưu đày trong hư không an toàn do Thạch Hạo mở ra, về sau tái xuất hiện gặp lại Thạch Hạo sau khi loạn hắc ám chấm dứt

Điểm yếu: Quá nặng tình với hậu bối và vận mệnh thế giới nên thường tự gánh mọi hậu quả lên thân mình; sẵn sàng tự hủy đạo quả, thiêu đốt thọ nguyên hoặc liều mạng vượt cực hạn để cứu người khác; khó lòng làm ngơ trước sự hy sinh của học trò và quân sĩ

Chủng tộc: Nhân tộc

Thiên phú: Thiên tư vô song cấp kỷ nguyên, căn cốt nghịch thiên, từng gần như hoàn thành con đường lấy thân làm chủng, nội tình nhân đạo đạt mức cực hạn hiếm thấy

Tông môn: Thiên Thần Thư Viện

Đặc điểm

Ngoại hình

Mạnh Thiên Chính có hai hình tượng ngoại hình nổi bật theo từng giai đoạn. Khi già yếu, ông hiện lên như một lão nhân khô gầy nhưng khí độ vẫn thâm trầm, ánh mắt chứa uy nghi khiến người khác không dám nhìn thẳng. Khi giải phóng Chí Tôn huyết hoặc dung hợp đạo quả, ông phản lão hoàn đồng thành nam tử khoảng hai mươi lăm tuổi, tóc đen dày, dung mạo anh vĩ, thân khoác hoàng kim chiến y rực rỡ như mặt trời.

Trong trạng thái chiến đấu cực hạn, khí huyết quanh thân đỏ rực như dung nham, từng giọt máu đều mang cảm giác có thể đè sập tinh thần đối thủ. Sau khi bị hắc ám ăn mòn, ông vẫn giữ hình dạng thanh niên nhưng sắc mặt tái nhợt, chiến y đẫm máu, tóc đen rối tung và đôi mắt hóa thành màu đen trống rỗng. Dù ở hình thái nào, ông cũng luôn mang khí chất của một bá chủ từng trải qua vô số chiến dịch sinh tử.

Tính cách

Kiên cường, quyết đoán, cương liệt, bảo hộ hậu bối đến cực đoan, trọng đại nghĩa, không sợ cường quyền, dám giết dám gánh, ngoài lạnh trong sâu nặng tình cảm, luôn canh cánh vận mệnh của Cửu Thiên Thập Địa

Năng Lực

Khả Năng

  • Công Pháp: Lấy thân làm chủng, Bất Diệt Kinh, Lôi Đế Pháp, Độ Kiếp Tiên Công, Cửu đạo dấu ấn Luân hồi, Vô Thượng Đại Pháp
  • Thần Thông: Phản lão hoàn đồng, cầm cố không gian, rút đất thành thốn, thao túng quy tắc thiên địa, thả câu vạn vật, hiểu thấu cổ kim pháp môn, khai thiên thủ đoạn, ý chí Chí Tôn
  • Chiến Kỹ: Quyền ấn hoàng kim, âm dương nhị khí thủ, cửu thiên quyền mang, thần tiễn pháp tắc, loan nguyệt nhận pháp, pháp ấn viễn cổ, hóa tay thành hắc bạch kiếm thai, miệng phun ngân hà kiếm khí
  • Lôi Pháp - Tiên Đạo: Lôi Sát, hóa thân tiên kiếm thai, tẩy lễ trong tiên đạo lôi đình, nghịch thiên trảm tiên
  • Hộ Đạo - Truyền Thừa: Chuy Cốt Pháp, rèn Bất Diệt Kim Thân, luyện nguyên thần phân hợp, chỉ điểm dung hợp Tiên huyết, trấn áp tinh túy Trảm Tiên, hộ pháp đột phá

Trang bị & Vật phẩm

Tiểu sử chi tiết

Mạnh Thiên Chính là Đại trưởng lão Thiên Thần Thư Viện và là một trong những nhân vật bi tráng nhất của Cửu Thiên Thập Địa. Thuở trẻ ông từng là thiên tài vô địch, dám đi con đường "lấy thân làm chủng" nhưng gặp đại bại, thân thể tàn phế, đạo quả nứt vỡ, suýt mất mạng. Thay vì chìm vào quên lãng, ông âm thầm ngủ đông, nuôi dưỡng chân linh và đạo quả suốt nửa kỷ nguyên để một lần nữa đứng lên ở đỉnh cao nhân đạo, trở thành bá chủ nhân gian sánh vai cùng những cự đầu mạnh nhất.

Về sau ông nhận Thạch Hạo làm học trò trọng yếu, trực tiếp truyền dạy con đường gian nan nhất, vừa nghiêm khắc đến tàn nhẫn vừa hết lòng hộ đạo. Ông nhiều lần vì Thạch Hạo mà đối đầu Vương gia, Kim gia, Dị Vực và cả những thế lực bảo thủ trong Đế Quan. Trong đại chiến Biên Hoang, ông phản lão hoàn đồng, chém Chí Tôn Đế tộc, bẻ gãy chính đạo quả tương lai để cưỡng ép bước vào Tiên Đạo rồi trảm một Bất Hủ giả, đổi lấy sự bình yên ngắn ngủi cho biên cương.

Dù sau đó rơi vào hắc ám và lưu lạc hơn hai triệu năm, ông vẫn giữ bản năng bảo vệ đệ tử. Kết cục muộn nhất của ông là được Thạch Hạo giải cứu, thoát khỏi số phận sa đọa và sống để thấy học trò của mình bước lên đỉnh cao cao hơn cả bản thân từng mơ tới.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Sư Đồ: Thạch Hạo (đệ tử cuối cùng, người kế thừa, người được ông hộ đạo)
  • Đối Thủ - Kình Địch: Vương Trường Sinh (đối thủ ngang hàng, về sau phản bội hắc ám và bị ông chém), Kim Thái Quân (kẻ thù chính trị, người từng hãm hại Hoang), các Chí Tôn Đế tộc Dị Vực, Bất Hủ giả Dị Vực
  • Đồng Minh - Cùng Phe: Nhị trưởng lão Thiên Thần Thư Viện (cấp dưới), lão nhân Tiên Viện, lão nhân Thánh Viện, Từ gia (minh hữu), các vô địch giả Tổ Đàn, quân sĩ Cửu Thiên Thập Địa
  • Bảo Hộ - Kỳ Vọng: Hậu bối Thiên Thần Thư Viện, thế hệ trẻ Cửu Thiên Thập Địa, hậu duệ Thất Vương
  • Xung Đột Gia Tộc: Năm con rồng Vương gia (người bị ông trấn áp và đày ra Biên Hoang), Vương gia (thế lực nhiều lần xung đột)

Dòng thời gian chi tiết

Thiên tài vô song thời trẻ

Mạnh Thiên Chính từ thuở ban đầu đã là thiên tài đứng đầu một thời đại, danh chấn Cửu Thiên Thập Địa. Ông lựa chọn con đường cực đoan và khó khăn nhất là "lấy thân làm chủng", một lối đi gần như không ai dám thử đến cùng. Trong quá trình ấy ông gặp đại nạn, đạo thể nứt vỡ, suýt thân tử đạo tiêu và đánh mất con đường thành Tiên viên mãn.

Tuy thất bại, ông không bị hủy diệt hoàn toàn mà âm thầm chém bỏ phế thể, gửi chân linh và đạo quả vào đại cung cộng sinh để thai nghén suốt nửa kỷ nguyên. Chính quãng đời này tạo nên nền tảng bi tráng cho toàn bộ con đường về sau của ông.

Trở thành trụ cột của Thiên Thần Thư Viện

Sau khi vượt qua những năm tháng tàn phế và ngủ đông, Mạnh Thiên Chính từng bước khôi phục rồi trở lại đỉnh cao nhân đạo. Ông trở thành Đại trưởng lão Thiên Thần Thư Viện, là nhân vật tối cao có tiếng nói cực nặng trong cục diện Cửu Thiên. Dù chưa thành tiên, ông vẫn được công nhận là một trong những vô thượng Chí Tôn mạnh nhất đương thời, sánh ngang các cự đầu như Vương Trường Sinh.

Ông không chỉ mạnh về chiến lực mà còn uy tín, từng nhiều lần gánh trách nhiệm giữ vững đại cục. Từ đây ông được xem là bá chủ nhân gian, biểu tượng của một thế hệ lão cường giả không chịu khuất phục trước số mệnh.

Nhận Thạch Hạo làm truyền nhân cuối cùng

Khi nhận ra tiềm lực dị thường của Thạch Hạo, Mạnh Thiên Chính quyết định đích thân chỉ điểm con đường "lấy thân làm chủng" cho hắn. Ông dùng những phương thức rèn luyện tàn khốc nhất như ngâm dược ao, chém xương đổi tủy, luyện độc trùng và mài giũa nguyên thần để ép học trò khai phá cực hạn. Dù thủ đoạn vô cùng hà khắc, mục đích của ông hoàn toàn là muốn nung đúc Thạch Hạo thành "tiên kim" chân chính.

Ông còn mang Thạch Hạo tới Thanh Vi Thiên, dùng kiếm thai mở "cuống rốn thiên địa" để đệ tử nhập đạo kén, tìm Nội Đạo của chính mình. Từ đây quan hệ giữa hai người vượt xa mức tiền bối và hậu bối, mà trở thành sư đồ cùng chung một chí hướng nghịch thiên.

Bảo hộ Thạch Hạo trước các thế gia lớn

Khi Thạch Hạo và Thiên Giác Nghĩ bị các thế lực như Phong tộc, Vương gia và nhiều cường giả dòm ngó, Mạnh Thiên Chính luôn xuất hiện đúng lúc để trấn áp quần hùng. Ông không ngần ngại đối đầu những trường sinh thế gia có nền móng sâu không thấy đáy, chỉ để giữ cho Thạch Hạo một con đường sống và một môi trường trưởng thành. Uy thế của ông đủ lớn để chỉ bằng sự hiện diện cũng khiến nhiều lão quái phải chùn bước.

Cách bảo hộ này cho thấy ông cực kỳ bao che học trò, nhưng đó là sự bao che dựa trên nhận định chính xác rằng Thạch Hạo là hy vọng thực sự của cả giới này. Nhờ vậy, Thạch Hạo mới có thể tiếp tục đi tiếp trên con đường mà người khác khó lòng chịu đựng nổi.

Đại náo Vương gia đòi công đạo

Sau khi Thạch Hạo bị Vương gia phục kích vì Bất Diệt Kinh, Mạnh Thiên Chính để lại linh thân trong Dưỡng Tiên Ngọc và lập tức hiện thân trấn sát những kẻ mưu hại. Ông đích thân xé rách hư không, dẫn Thạch Hạo tới thẳng đại bản doanh của Vương gia tại Vô Lượng Thiên để hưng sư vấn tội. Tại đây ông áp đảo hộ sơn đại trận, hàng phục cường giả, thậm chí trực tiếp tát vào mặt con trai trưởng của Vương Trường Sinh và đánh chết một lão tổ dám đe dọa Thạch Hạo.

Ông dùng Thập Giới Đồ cùng vải liệm Tiên Vương giao phong đỉnh cao với Vương Trường Sinh, buộc Vương gia phải hạ pháp chỉ không được hại Thạch Hạo nữa. Biến cố này xác lập hoàn toàn uy danh cứng rắn và phong cách hành sự sấm sét của ông trước thiên hạ.

Trấn thủ Đại Xích Thiên và Biên Hoang

Khi chiến sự với Dị Vực leo thang, Mạnh Thiên Chính trở thành cột chống tinh thần cho quân đội Cửu Thiên. Ông dẫn quân tới Đại Xích Thiên, nhận ra bản chất của Bất Hủ sinh linh bị áp chế và dùng chí bảo Tiên đạo đánh bị thương bàn tay đối phương để kéo lại sĩ khí sắp sụp đổ. Sau đó ông còn lưu thủ trấn giữ khi nhiều cường giả khác rút về Biên Hoang, đồng thời dẫn Thạch Hạo vào cổ giới phong ấn để tìm Tiên huyết và cơ duyên.

Trong những cuộc đối đầu trên tinh không, ông dùng Thập Giới Đồ ngăn pháp chỉ cổ tổ dị vực, không để tu sĩ Cửu Thiên phải quỳ xuống. Những hành động ấy cho thấy ông không chỉ là võ lực đỉnh cấp mà còn là nhân vật có thể gánh một phương chiến cuộc.

Khôi phục tuổi trẻ và cứu viện Thạch Hạo

Khi Thạch Hạo bị đưa vào hiểm cảnh và nội bộ Đế Quan chần chừ cứu viện, Mạnh Thiên Chính quyết định phá bỏ xiềng xích của bản thân. Ông làm sống lại Chí Tôn huyết, phản lão hoàn đồng thành nam tử trẻ tuổi khoác hoàng kim chiến y, bộc phát trạng thái chiến đấu mạnh nhất. Từ Đồng Điện ông tuyên bố Hoang là đệ tử của mình, nếu hắn gặp nạn thì ông tất ra mặt, bất chấp mọi phản đối chính trị.

Ra khỏi Đế Quan, ông chém trọng thương Kim Thái Quân, đơn thân giết vào đại mạc, dùng kiếm thai, chiến kỳ và trường cung huyết tiễn liên tiếp sát phạt quân Dị Vực. Trận này ông chém đầu Chí Tôn Đế tộc Xích Phổ, bắt nguyên thần của địch làm con tin, giành lại chiến ý cho phe Đế Quan trong thời khắc u ám nhất.

Trừng phạt nội bộ và bảo vệ danh dự của Hoang

Sau đại thắng trở về, thương thế của Mạnh Thiên Chính đã rất nặng nhưng ông vẫn lập tức xử lý kẻ phản bội trong phe mình. Ông công khai vạch trần sự hèn nhát và sai lầm của Kim Thái Quân, tuyên bố giao nộp Hoang là tội chết vì Thạch Hạo là hy vọng duy nhất của con đường "lấy thân làm chủng". Bất chấp thân phận Chí Tôn của đối phương, ông dùng tay không đánh văng Chí Tôn khí rồi tát bà ta ba mươi sáu cái trước toàn thành.

Khi có người tung tin bôi nhọ Thạch Hạo, ông còn trực tiếp hạ lệnh "người đồn đãi, chém" để giữ danh dự cho đệ tử. Đây là thời điểm thể hiện rõ nhất bản chất công chính mà thiết huyết của ông: sẵn sàng đạp lên mọi thể diện hư giả để giữ lấy lẽ phải.

Nghịch thiên bẻ cung thành Tiên

Trong đại chiến Biên Hoang về sau, Mạnh Thiên Chính bị vây hãm giữa nhiều Chí Tôn Đế tộc và cường giả Dị Vực, còn cục diện phe mình thì ngày càng tuyệt vọng. Vì đại cuộc, ông quyết định bẻ gãy cây đại cung từng phong táng đạo quả của chính mình, cưỡng ép đánh thức thần thai đạo quả trước thời hạn. Hành động này đồng nghĩa tự đoạn trường sinh lộ trong tương lai, dùng hết tất cả tiềm lực còn lại để đổi lấy một lần bùng nổ.

Sau khi dung hợp, ông bước một chân vào lĩnh vực Tiên Đạo, ngoại hình hóa thành thanh niên hoàng kim, chiến lực tăng vọt đến mức liên tục đập nát đại trận và chém giết hàng loạt Chí Tôn Đế tộc. Đây là đỉnh cao cuối cùng của nhân đạo nơi ông dùng mạng sống đổi lấy một cơ hội mong manh cho cả cõi giới.

Trảm Bất Hủ giả và tan biến trong hắc vụ

Khi một Bất Hủ giả thực sự vượt qua Thiên Uyên, Mạnh Thiên Chính nghênh chiến giữa Tiên Đạo lôi đình và thương thế chằng chịt. Ông phân hóa thần thánh thân cùng ma khu, vận chuyển "lấy thân làm chủng" đến cực hạn, hóa tay thành hắc bạch kiếm thai và kết hợp loan nguyệt nhận cùng lôi pháp để chém đối thủ. Cuối cùng ông hóa thành một ngụm tiên kiếm thai tuyệt thế, chém đôi Bất Hủ giả rồi hủy diệt hoàn toàn nguyên thần của địch, lập nên kỳ tích "nhân đạo trảm tiên".

Sau chiến thắng, hắc vụ điềm gở bao phủ thân thể ông và ông chủ động rời xa biên hoang để không liên lụy người khác, để lại vô hạn tiếc thương. Sự hy sinh này cũng góp phần khiến Thiên Uyên bị vĩnh phong, ngăn cách hai giới trong một thời gian dài.

Sa đọa hắc ám nhưng vẫn còn bản năng hộ đệ tử

Sau khi tan biến, Mạnh Thiên Chính không hoàn toàn tiêu vong mà rơi vào trạng thái bị hắc ám ăn mòn, trở thành một sinh linh quỷ dị mang sức mạnh đáng sợ. Trong hình thái này ông từng xuất hiện từ cánh cửa hắc ám khi Thạch Hạo bị hai vị Chân Tiên và một Tàn Tiên phục kích. Dù đã mất nhiều thần trí, ông vẫn dùng sức mạnh áp đảo kéo đi hai vị Chân Tiên, cứu Thạch Hạo thoát chết.

Khi nhìn đệ tử, trong đôi mắt hắc ám của ông vẫn hiện lên dao động mãnh liệt, chứng tỏ bản năng bảo hộ chưa từng bị xóa sạch. Giai đoạn này khiến bi kịch của ông càng sâu hơn: một anh hùng thủ hộ biên cương lại phải lưu lạc trong bóng tối suốt thời gian cực dài.

Được Thạch Hạo giải cứu và kết cục cuối cùng

Sau khoảng hơn hai triệu năm, khi Thạch Hạo đã đạt tới tầng thứ cực cao, hắn tiến vào nơi giam cầm hắc ám và giải cứu nguyên thần của Mạnh Thiên Chính. Thân thể sa đọa của ông khi ấy đã đạt đến cấp bậc Tiên Vương, nhưng trong lúc chiến đấu vẫn phản lại hắc ám, thậm chí chém giết Vương Trường Sinh vì hắn đã đầu hàng bóng tối. Để tránh dư ba từ trận chiến Chuẩn Tiên Đế làm tổn thương sư phụ, Thạch Hạo dùng thần thông vĩnh hằng trục xuất đưa ông vào một vùng hư không an toàn.

Sau khi hắc ám bị bình định, Mạnh Thiên Chính cuối cùng gặp lại đệ tử, vỗ vai Thạch Hạo và liên tục nói "tốt", thể hiện sự mãn nguyện lớn nhất đời mình. Ở thời điểm muộn nhất trong dữ liệu, ông là một Tiên Vương đã được giải thoát khỏi số phận sa đọa, sống để chứng kiến truyền nhân ưu tú nhất bước lên tuyệt đỉnh.