Côn Môn hiện tại là một đạo thống suy tàn mục nát thê thảm, tọa lạc tại một góc hoang vu trên dãy núi lớn thuộc Tội Châu của Thượng Giới. Trái ngược với tình cảnh khốn cùng hiện giờ với môn đình rách nát và di chỉ cổ điện nứt nẻ chỉ chực sụp đổ, quá khứ Côn Môn từng là một trong 1000 môn phái phồn hoa cường đại nhất châu thổ. Sự chìm khuất của giáo phái này gắn liền với sự biến mất của Côn Bằng Pháp chân chính và sự đàn áp nhắm vào mạch Tội Huyết.
Thực chất, đây là nơi ẩn cư của thứ thân Bất Diệt Sinh Linh, nhằm che giấu hành tung và chờ đợi thời cơ phục hận. Dù vẻ ngoài chỉ còn lại một lão già nát rượu và một thiếu niên thiếu kiên nhẫn, Côn Môn vẫn nắm giữ những tín vật cổ xưa cho phép đệ tử tham gia các đại hội đỉnh cao của ba ngàn châu. Sau đại chiến tại Tiên Cổ, thân phận thực sự của chủ nhân Côn Môn bị bại lộ, khiến danh tiếng của đạo thống này một lần nữa chấn động thiên hạ.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Trạng thái: Đã di dời / Ẩn thế
Vai trò: Đạo thống ẩn cư, nơi cung cấp danh ngạch tham gia đại chiến ba ngàn châu cho Thạch Hạo.
Xuất thân: Tội Châu, Thượng Giới
Địa điểm: Vùng núi hoang vu thuộc Tội Châu
Chủ sở hữu: Bất Diệt Sinh Linh (Côn Bằng Tử)
Cấu trúc: Sơn môn có tảng đá lớn khắc tên, cầu thang đá xanh mòn lõm, di chỉ gồm vài tòa cổ điện nứt nẻ sắp sụp đổ.
Sức mạnh: Bề ngoài vô danh tiểu tốt, thực tế ẩn chứa sức mạnh của nhân vật cấp Giáo chủ đỉnh cao.
Tư tưởng: Bất diệt, tự tại, ẩn nhẫn chờ thời.
Yêu cầu: Không có điều kiện cụ thể trong thời kỳ suy tàn, chủ yếu do duyên phận hoặc trao đổi lợi ích.
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Tín vật: Cốt phù cổ xưa (danh ngạch dự thi đại chiến 3000 châu)
Bảo vật: Thần linh pháp khí (do Thạch Hạo trao đổi), Bầu rượu vàng óng
Công pháp: Kim Bằng Pháp (bản thiếu), Côn Bằng Pháp (truyền thừa cốt lõi)
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Chưởng Môn: Lão già nát rượu (Thứ thân của Bất Diệt Sinh Linh)
- Truyền Nhân: Thiếu niên Côn Môn
- Đệ Tử Danh Nghĩa: Thạch Hạo (Hoang)
- Đồng Minh: Chí Tôn Đạo Tràng (Tề Đạo Lâm), Liễu Thần, Khổng Tước Tộc
- Kẻ Thù: Tiên Điện, Yêu Long Đạo Môn, Kiếm Cốc, Thiên Quốc, Tây Phương Giáo, Ma Quỳ Viên
Dòng thời gian chi tiết
Thời kỳ Thượng Cổ huy hoàng
Hơn mười vạn năm trước, Côn Môn là một đạo thống cực kỳ phồn hoa, từng lọt vào bảng xếp hạng 1000 môn phái mạnh nhất Tội Châu. Trong thời đại này, môn phái sản sinh ra nhiều thiên tài kiệt xuất, mang về những thứ hạng cao và tín vật vinh quang trong các cuộc tranh tài giữa các châu, tạo nên nền móng vững chắc cho sự tồn tại lâu dài.
Sự suy tàn và ẩn tích
Cùng với sự biến mất của Côn Bằng và việc mạch Tội Huyết bị các đại giáo thượng giới đàn áp, Côn Môn dần lụi bại và rút về vùng núi hoang vu. Đạo thống này trở nên rách nát, nhân đinh thưa thớt đến mức chỉ còn lại một lão già nát rượu và một thiếu niên, các kiến trúc cổ xưa đều nứt nẻ và không còn ai nhớ đến danh tiếng năm xưa.
Cuộc giao dịch với Thạch Hạo
Thạch Hạo (Hoang) trong quá trình tìm kiếm danh ngạch dự thi đại chiến ba ngàn châu đã tìm đến Côn Môn khi các môn phái khác đã bị chiếm hết chỗ. Tại đây, hắn gặp lão già nát rượu và đổi một món Thần linh pháp khí cùng bản thiếu Kim Bằng Pháp để lấy tín vật cổ xưa của môn phái. Cuộc giao dịch này giúp thiếu niên truyền nhân của Côn Môn từ bỏ ý định chạy trốn và quyết định ở lại tu luyện.
Tiết lộ chân tướng tại Tiên Cổ
Khi cuộc chiến giữa các giáo chủ nổ ra bên ngoài Tiên Cổ, lão già nát rượu xuất hiện và được tiết lộ chính là thứ thân của Bất Diệt Sinh Linh (Côn Bằng Tử). Sự thật này gây chấn động toàn thể Thượng giới, cho thấy Côn Môn thực chất là một phần trong kế hoạch tu luyện 'Chủ - Thứ thân' và 'Cửu diệt bất tử thuật' của hậu duệ Thập Hung.
Đại chiến Giáo chủ và sự di dời
Bất Diệt Sinh Linh cùng thứ thân của mình đại chiến với liên minh các giáo chủ như Kiếm Cốc, Tiên Điện và Yêu Long Đạo Môn để bảo vệ Thạch Hạo. Sau khi Liễu Thần xuất hiện áp đảo quần hùng và giải vây, lão già Côn Môn cùng bản thể và Tề Đạo Lâm đã rời bỏ di chỉ cũ tại Tội Châu để tiến sâu vào khu không người tìm kiếm Chí Tôn Cung Điện, chính thức kết thúc giai đoạn ẩn cư tại Côn Môn.