Sở Hà Hán Giới là hành lang dài nối liền hai khu chuẩn bị chiến đấu của phe Đỏ và phe Đen trên bàn cờ Thương Hiệt, tạo ra một vùng trung lập được gọi là đường sông. Nền đất cứng nhắc và không khí im lặng khiến từng bước chân vang vọng và các cuộc va chạm tâm lý càng rõ ràng, vì người đi qua có thể bị đối phương quan sát ngay lập tức. Dọc theo hành lang, năm cánh cửa được bố trí đều đặn và một số cánh mở như cửa sống, khiến chúng trở thành những cổng kiểm soát được cả hai bên tranh giành.
Phần lớn quãng đường không rộng, nhưng vẫn đủ để các đội sử dụng nó như nơi quan sát, đợi chờ, và làm nhiễu loạn đối phương bằng lời nói hay việc lộ ra toàn bộ 'Chữ'. Đây là điểm tiếp giáp quan trọng để ghi nhận cờ tướng theo nguyên tắc Qua Sông, khi chỉ những quân có thể vượt qua ranh giới mới thực sự dám xâm nhập. Các tướng lĩnh cầm quyền kỳ vọng Sở Hà Hán Giới giữ vững cục diện, vì nếu nó bị phá, mọi dự đoán về vị trí quân cờ sẽ bị đảo lộn.
Nhiều chiến thuật mới như Toàn diện công tâm được phóng chiếu tại đây, khiến khu vực luôn ở trạng thái cảnh giác tối đa.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Chu Han Border
Trạng thái: Đang là chiến trường trung gian sôi động, bị hai phe tranh chấp và quan sát liên tục.
Vai trò: Đóng vai trò đường sông phân cách và ràng buộc quy tắc Qua Sông giữa hai phe, đồng thời là nơi điều phối chiến thuật tâm lý trong mỗi lượt đấu.
Biệt danh: Biên giới Chu Hà Hán
Xuất thân: Được Thanh Long cùng Địa Long định hình như một đoạn đường sông của bàn cờ Thương Hiệt, Văn Xảo Vân ghi tên Sở Hà Hán Giới khi xác nhận rằng hành lang đó không phải một sân chơi thực thụ mà chỉ là ranh giới.
Địa điểm: Nằm chính giữa ranh giới phe Đỏ (Binh) và phe Đen (Tốt), giữa khu vực chuẩn bị chiến đấu và cửa ra các phòng nhỏ trên bàn cờ.
Cấu trúc: Hành lang dài với nền cứng nhắc, có năm cánh cửa đối diện, mỗi cánh dẫn vào phòng chờ nhỏ và nằm trong tổng cộng hai mươi phiến kiểm soát để chặn khả năng băng qua.
Bầu không khí: Không khí im lặng, ngưng đọng và căng như dây cung, nơi chiến ý và nghi vấn vang trong từng âm thanh va chạm.
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Năm cánh cửa độc lập và tổng cộng hai mươi phiến được dùng làm chốt kiểm soát, đồng thời việc đeo toàn bộ 'Chữ' lên người trở thành công cụ tâm lý khiến hành lang trở thành nguồn thông tin và áp lực chiến thuật.
Mức độ nguy hiểm:
Trung bình (nơi dễ xảy ra va chạm trực tiếp giữa hai đội).
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Nhóm: Phe Đỏ (Tề Hạ, Trần Tuấn Nam, Kiều Gia Kính, Chương Thần Trạch), Phe Đen (Sở Thiên Thu, Trương Sơn, Văn Xảo Vân, Hứa Lưu Niên, Kim Nguyên Huân, Triệu Hải Bác)
- Nhóm Khác: Thanh Long, Địa Long (Quan sát viên)
Dòng thời gian chi tiết
Thiết lập ranh giới Chu Hà Hán
- Thanh Long và Địa Long thiết kế hành lang này như một phần bản đồ cờ khổng lồ, đặt nó giữa hai khu vực chuẩn bị chiến đấu để đảm bảo có một đoạn trung gian khiến đối thủ không thể vội vàng xâm nhập. Cái tên nguyên thủy Chu River Han Border phản ánh ý tưởng đường sông chảy giữa hai phe và được Văn Xảo Vân ghi rõ trên bản đồ do ông vẽ lại, xóa năm gian phòng trung gian và xác định nơi đây thuộc về 'đường sông' thay vì sân chơi. Vì nền đất cứng, chiều dài và sự im lặng khác thường, đoạn đường phải chịu sức ép từ mọi bên nên từng bước đi của quân nhân trên đó đều bị chú ý. Không chỉ là không gian trung lập, khu vực được chủ trì bởi các chiến lược gia để cân đong liệu lượng từng quân cờ, khiến từng cánh cửa trở thành điểm nghẽn chiến thuật quan trọng. Những quan sát ban đầu thổi bùng ra ý thức rằng dù không ai đi sâu vào, từng hành động ở đây đều bị ghi nhận và phân tích bởi các Tướng cấp cao.
Khẳng định vai trò đường sông
- Khi Tề Hạ nhìn vào bản đồ, ông nhắc lại những quy ước của cờ tướng để ghi nhận rằng Sở Hà Hán Giới là một đường sông cần giữ lại ranh giới, khiến Thanh Long, Địa Long và Văn Xảo Vân hay cả Kiều Gia Kính phải kiểm tra từng cửa bên kia. Văn Xảo Vân gọi đây là Sở Hà Hán Giới và lập tức kiến nghị mọi người không coi các gian phòng trung gian là phần sân; có năm cửa được chấn giữ và bên trong hành lang chỉ có một cánh mở, tạo sự căng thẳng đặc biệt cho kẻ vừa bước ra. Tề Hạ liếc qua Kiều Gia Kính và phân tích rằng mười hai 'Cầm tinh' phải được xếp thành mười phòng trước khi tới đây, không có Long hay Dê, nên hắn hỏi liệu những cửa xuất hiện đơn độc trên đường sông có thể bị khai thác để át người đi qua. Từ thông tin đó, ông đặt ra quy tắc Qua Sông khiến các vị như Sĩ, Tượng, Tướng, Soái không thể băng qua ranh giới mà không mất danh tính, trong khi các quân khác như Xe, Mã, Pháo, Tốt mới là những thứ có thể tiếp cận đối thủ. Sự kiểm tra liên tục của phe Đỏ khiến phe Đen phải suy đoán về vị trí của từng Nhân cấp Cầm tinh và tạo nên một tâm lý sợ hãi chờ đợi. Trong lúc đó, cảnh giới của hai mươi phiến Cửa khiến mọi người liên tục đối chiếu với mười hai Cầm tinh, xác nhận rằng một số cánh cửa chỉ là tường chắn và giúp người bên trong đoán hướng di chuyển của địch.
Chiêu thức Toàn diện công tâm
- Trần Tuấn Nam tiến vào Sở Hà Hán Giới trong trang phục lạ, mang theo dây xích lộ ra toàn bộ 'Chữ' của đội nên Kim Nguyên Huân và Hứa Lưu Niên phải nhíu mày, cảm nhận sức nặng của chiến thuật khiến đối phương không khỏi nghi hoặc. Anh dùng chiến thuật công tâm để phô trương số chữ mình có, hòng khiến Văn Xảo Vân và những người đứng bên kia nôn nóng và phá vỡ sự đoàn kết; người ta bắt đầu nghi hoặc xem anh có mang quân Pháo hay quân đặc biệt nào khác. Sự kiện kéo theo bác sĩ Triệu Hải Bác và những chiến hữu, tạo thành một cụm người đứng chờ bên ngoài với sức ép từ cả hai phía, khiến bất kỳ hành động băng qua cửa nào cũng bị theo dõi gắt gao. Tề Hạ thừa nhận chiến thuật đã thành công trong việc làm nhiễu suy đoán của phe Đen, còn bản thân ông nghiên cứu lại quy tắc Qua Sông để đoán biết ai có thể chen qua đường sông mà vẫn giữ được quân Tướng hoặc Soái. Bản báo cáo của Trần Tuấn Nam viết rằng toàn bộ chữ trên người mình khiến đội đối phương không dám lao vào một cách thiếu thận trọng, tạo nên thời gian đủ để phe Đỏ thao túng một vòng dự luận.
Tử đấu tại đường sông
- Kiều Gia Kính đối đầu Trương Sơn ngay trên hành lang với cường độ cực cao, sử dụng Siêu nhân phi quyền, Bát Cực Quyền và các kỹ thuật khóa siết, trong khi mặt đất cứng nhắc khiến từng cú đánh dội lại và nhân đôi sự tàn khốc. Dù thể hình nhỏ hơn nhiều, Kiều Gia Kính không chịu ngã nhờ ý chí 'không thể gục', tung chùm quyền cuối cùng khiến Trương Sơn ngã gục và tử trận trong sự bàng hoàng của cả hai bên. Tề Hạ sau đó phi đến đường sông, che chắn và kéo Kiều Gia Kính rút khỏi vùng nguy hiểm khi đối phương còn đang phân tích tín hiệu chiến đấu, đồng thời bảo vệ thi thể của đối phương đã bị băng lạnh. Chương Thần Trạch thu hồi quân Sĩ dính máu từ xác Trương Sơn, nhắc nhở mọi người rằng nếu bên nào nắm giữ chữ Nhân có thể kết thúc trò chơi sớm hơn vì khả năng tổ hợp rộng. Sự kiện đó khiến Thanh Long cùng Địa Long ngồi trên khán đài biên giới nhận ra rằng đường sông này không chỉ là chỗ cản mà còn là nơi quyết định yếu tố tinh thần và tổ chức chiến lược.