Vương Ánh Phượng là chính thất của Hứa Chính Ngôn và là người nắm quyền lực lớn nhất trong nội viện Hứa gia. Bà nổi tiếng bởi sự tàn nhẫn, tham lam, cay nghiệt và thói quen lấy lợi ích của bản thân cùng Hứa Di Ninh làm chuẩn mực cho mọi quyết định. Đối với Hứa Du Nhiên, bà không xem nàng là con cháu trong nhà mà là vật hy sinh có thể đem đi đổi lấy thể diện, tài nguyên và quan hệ thông gia.

Bà nhiều lần thao túng hôn sự, bóp nghẹt đường sống của Giang Phàm, đồng thời dung túng và khích lệ Lục Tranh làm tay sai cho mưu đồ của mình. Khi Chu Kiến Thâm xuất hiện với sính lễ, bà lập tức thiên vị nhà họ Chu và còn cố ý dựng thêm rào cản để chặn hôn sự của Giang Phàm. Tuy nhiên, sự ngoan cố, hám lợi và mê muội với Hoàn Nhan Đan đã khiến bà liên tiếp mất mặt trước toàn tộc.

Về cuối giai đoạn dữ liệu hiện có, Vương Ánh Phượng vẫn còn là chủ mẫu Hứa gia, nhưng uy thế đã suy giảm rõ rệt sau khi mọi mưu tính ép duyên Hứa Du Nhiên đều bị Giang Phàm phá vỡ.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Giới tính: Nữ

Tuổi: Trung niên

Trạng thái: Còn sống; vẫn là chính thất Hứa gia, nhưng quyền uy nội viện bị tổn hại nặng sau thất bại trong việc thao túng hôn sự Hứa Du Nhiên

Vai trò: Nhân vật phản diện tuyến gia tộc, chủ mẫu Hứa gia, người thao túng nội viện và hôn sự của Hứa Du Nhiên

Biệt danh: Vương phu nhân, Chủ mẫu Hứa gia, Chính thất Hứa gia

Xuất thân: Hứa gia tại Cô Chu thành, dựa nhiều vào thế lực nhà ngoại sau khi gả cho Hứa Chính Ngôn

Tu vi / Cảnh giới: Phàm nhân hoặc cảnh giới rất thấp

Địa điểm: Hứa phủ, Cô Chu thành

Điểm yếu: Thiên vị cực đoan, mù quáng tin vào xuất thân và tài nguyên, quá coi trọng thể diện, tham lợi trước mắt, đánh giá thấp nhân tài tiềm ẩn và dễ mất kiểm soát khi lòng tham hoặc cơn ghen sắc đẹp bị kích thích.

Chủng tộc: Nhân tộc

Thiên phú: Không nổi bật; không có ghi nhận linh căn hay thiên phú tu luyện đáng kể

Tông môn: Hứa gia (chính thất phu nhân)

Đặc điểm

Ngoại hình

Vương Ánh Phượng là một phụ nhân trung niên được bảo dưỡng rất kỹ, thân hình đẫy đà, ăn mặc chỉn chu và luôn giữ vẻ ngoài của một chủ mẫu quyền quý. Dù vậy, nếp nhăn thời gian vẫn hiện rõ nơi khóe mắt và gương mặt bà không còn giữ được nét mềm mại của thời trẻ. Khi đứng cạnh Hứa Chính Ngôn đã sớm tiều tụy vì lao lực, vẻ trẻ hơn tuổi của bà càng nổi bật.

Khí chất của bà không phải loại ôn hòa đoan trang mà thiên về sắc bén, chanh chua và áp bức, khiến người đối diện dễ cảm thấy ngột ngạt. Mỗi khi nổi giận hoặc tranh đoạt lợi ích, nét ác phụ trên gương mặt gần như lấn át hoàn toàn phần dung mạo vốn được chăm chút.

Tính cách

Tàn nhẫn, tư lợi, xảo quyệt, đạo đức giả và cực kỳ thiên vị. Vương Ánh Phượng giỏi dựng vỏ bọc nhân nghĩa, nhưng bên trong sẵn sàng chèn ép con của tiểu thiếp, bóp méo sự thật và lật lọng tại chỗ nếu điều đó giúp bà giữ lợi ích cho mình và Hứa Di Ninh. Bà mê quyền, mê tiền, trọng thể diện, lại luôn tin rằng tài nguyên và xuất thân quyết định hết thảy, vì thế thường đánh giá thấp những người bị xem là yếu thế như Giang Phàm hay Hứa Du Nhiên.

Bà cũng có khuynh hướng ỷ thế nhà ngoại, khống chế phu quân bằng áp lực gia tộc và dùng tình cảm gia đình như công cụ cưỡng ép người khác phục tùng.

Năng Lực

Khả Năng

  • Kỹ Năng: Mưu kế hậu trạch, thao túng liên hôn, chèn ép thứ nữ, gây áp lực tâm lý
  • Quản Trị: Quản lý nội viện Hứa gia, điều phối nha hoàn, kiểm soát và phân phối một phần tài nguyên gia tộc
  • Xã Giao: Dựa thế nhà ngoại, ve vuốt thông gia quyền thế, đổi trắng thay đen trong thương lượng
  • Ảnh Hưởng: Khống chế Hứa Chính Ngôn ở nhiều quyết sách gia đình, nuôi dưỡng và sử dụng Lục Tranh như tay chân nòng cốt

Trang bị & Vật phẩm

  • Dưỡng Nhan: Kem bảo vệ da Bích Liễu Thành
  • Quyền Vật: Quyền quản sính lễ và một phần tài nguyên nội viện Hứa gia
  • Tùy Thân: Nha hoàn thân cận, vật dụng chủ mẫu trong hậu viện

Tiểu sử chi tiết

Vương Ánh Phượng bước vào Hứa gia với thân phận chính thất và dần trở thành người chi phối gần như toàn bộ hậu viện. Dựa vào thế lực nhà ngoại cùng địa vị chủ mẫu, bà ép Hứa Chính Ngôn nhiều lần nhượng bộ, từ đó lèo lái chuyện gia tộc theo hướng có lợi cho mẹ con mình. Khi Hứa Di Ninh quyết liệt từ chối hôn ước với Giang Phàm, bà không ngần ngại cùng chồng dựng sẵn một màn kịch đổi gả, đẩy Hứa Du Nhiên ra làm vật hy sinh.

Với bà, Du Nhiên chỉ là một quân cờ có thể dùng để bảo toàn thanh danh, giữ tương lai cho con ruột và đổi lấy lợi ích từ liên hôn. Bà còn nuôi dưỡng Lục Tranh như tay chân nòng cốt, dung túng hắn nhắm vào Giang Phàm và ôm mộng dựa vào “thiên tài” này để nâng vị thế nhà mình. Nhưng từ khi Giang Phàm bộc lộ thực lực, liên tiếp đập nát các toan tính tại buổi đấu giá và ngày hạ sính lễ, mọi mưu sâu kế hiểm của bà đều phản tác dụng.

Cơn mê Hoàn Nhan Đan cùng lòng tham vô độ khiến bà đánh mất cả uy nghiêm chủ mẫu lẫn quyền chủ động trong hôn sự. Đến giai đoạn mới nhất, Vương Ánh Phượng vẫn chưa sụp đổ hoàn toàn, song đã hiện rõ là một chủ mẫu thất thế vì chính sự thiên vị và tham vọng của mình.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Gia Đình: Hứa Chính Ngôn (chồng), Hứa Di Ninh (con gái ruột), Hứa Du Nhiên (con gái cùng chồng khác mẹ, người bị bà chèn ép)
  • Thân Tộc: Lục Tranh (cháu trai gọi dì, tay chân được bà nâng đỡ)
  • Đối Đầu: Giang Phàm (con rể tương lai của Hứa gia, người phá hỏng mọi mưu đồ của bà)
  • Liên Hôn Toan Tính: Chu Kiến Thâm (đối tượng bà muốn ép Hứa Du Nhiên gả cho để đổi lấy lợi ích)

Dòng thời gian chi tiết

Trở thành chủ mẫu Hứa gia

Vương Ánh Phượng gả cho Hứa Chính Ngôn và dần nắm quyền nội viện của Hứa gia tại Cô Chu thành. Bà không chỉ quản chuyện hậu trạch mà còn dựa vào thế lực nhà ngoại để gây sức ép lên phu quân trong nhiều quyết định quan trọng. Từ đây, địa vị của bà không đơn thuần là phu nhân mà gần như là người điều phối đời sống gia tộc từ bên trong.

Cách hành xử của bà hình thành một bầu không khí thiên vị, trong đó lợi ích của mẹ con bà luôn được đặt cao hơn người khác. Đây là nền tảng khiến mọi biến cố sau này trong Hứa gia đều ít nhiều mang dấu ấn của bà.

Thiên vị Hứa Di Ninh và chèn ép Hứa Du Nhiên

Sau khi Hứa Di Ninh bộc lộ tư chất tốt và có triển vọng bước vào Thanh Vân Tông, Vương Ánh Phượng càng thêm thiên vị con ruột. Trái lại, bà nhìn Hứa Du Nhiên, người con gái do tiểu thiếp sinh ra, như một cái gai trong mắt cần bị khống chế. Trong nhận thức của bà, tương lai của Di Ninh đáng giá hơn hạnh phúc của Du Nhiên, nên mọi nguồn lực đều nghiêng về một phía.

Bà thường dùng thân phận chủ mẫu để áp chế, khiến Du Nhiên không có quyền phản kháng thực sự. Sự đối xử chênh lệch ấy về sau trở thành nguyên nhân trực tiếp dẫn đến đại loạn trong gia đạo Hứa gia.

Mang Lục Tranh vào phủ và nuôi làm tay chân

Vương Ánh Phượng sớm đưa cháu trai là Lục Tranh vào Hứa phủ để bồi dưỡng như hạt nhân cho tham vọng riêng của mình. Bà xem hắn là người có thể giúp bà nở mày nở mặt trước nhà mẹ đẻ và thậm chí nâng vị thế Hứa gia trong tương lai. Vì thế, bà dung túng tính khí ngạo mạn của hắn, tiếp sức cho hắn tranh tài nguyên và can thiệp vào chuyện gia đình.

Lục Tranh cũng vì được bà chống lưng mà ngày càng kiêu ngạo, nhắm vào Giang Phàm và nuôi ý đồ với Hứa Du Nhiên. Quan hệ dì cháu giữa hai người về thực chất là một liên minh vụ lợi trong nội viện Hứa gia.

Dựng sẵn kế hoạch đổi gả Hứa Du Nhiên

Khi Hứa Di Ninh lấy cái chết để ép từ chối hôn ước với Giang Phàm, Vương Ánh Phượng không hề bị động mà nhanh chóng triển khai kế hoạch đã tính trước. Bà cùng Hứa Chính Ngôn dùng danh dự gia tộc và tình cảm thân nhân để ép Hứa Du Nhiên thay gả cho Giang Phàm. Bề ngoài, bà làm như đang giải quyết khó cục cho Hứa gia; thực chất, bà muốn biến Du Nhiên thành vật hy sinh để giữ đường lui cho con ruột.

Hứa Du Nhiên vì lương thiện và dễ bị thao túng nên đã mắc mưu, chấp nhận đổi gả trong nước mắt. Đây là bước ngoặt đầu tiên cho thấy Vương Ánh Phượng sẵn sàng hi sinh đời người khác để bảo toàn lợi ích của mình.

Mưu tính bóp chết tương lai của Hứa Du Nhiên và Giang Phàm

Sau khi việc đổi gả hình thành, Vương Ánh Phượng vẫn không yên tâm mà muốn triệt để hủy đường sống của Hứa Du Nhiên. Bà xem việc gả Du Nhiên cho “kẻ câm điếc phế vật” là cách tốt nhất để chôn vùi cả đời nàng. Khi Lục Tranh phản đối chuyện này vì còn tham luyến Du Nhiên, bà vừa cứng rắn cảnh cáo vừa ngầm để lại khe hở cho những âm mưu sau đó.

Thái độ ấy cho thấy bà không đơn thuần ghét bỏ mà thực sự muốn nghiền nát giá trị của Du Nhiên trong gia tộc. Với Giang Phàm, bà cũng xác định từ đầu rằng hắn không xứng bước vào trục quyền lực của Hứa gia.

Khích lệ Lục Tranh nhắm vào Giang Phàm

Trong quá trình chuẩn bị cho những biến động quanh hôn sự, Vương Ánh Phượng liên tục đứng phía sau cổ vũ Lục Tranh đối đầu với Giang Phàm. Bà xem hắn như quân cờ có thể vừa dìm Giang Phàm xuống bùn, vừa tạo ra một con đường dự phòng cho việc chiếm lại Hứa Du Nhiên nếu cần. Khi Lục Tranh thể hiện tham vọng và sự độc ác, bà không thật lòng ngăn cản mà chỉ điều chỉnh để phục vụ lợi ích của mình.

Điều này khiến mối xung đột trong Hứa phủ từ tranh hôn dần chuyển thành đấu đá nội bộ. Sự nuôi dưỡng thói tiểu nhân ấy là một phần lỗi trực tiếp của Vương Ánh Phượng.

Mê muội trước ảo tưởng thiên tài của Lục Tranh

Khi việc kiểm tra linh căn làm dấy lên tin đồn Lục Tranh có tư chất cực mạnh, Vương Ánh Phượng nhanh chóng chìm trong ảo mộng. Bà khoác lên mình vẻ đắc thắng, xem đây là vận may giúp Hứa gia leo lên tầng cao mới và bản thân bà trở thành người có công lớn. Trước mặt Hứa Chính Ngôn, bà còn không giấu sự hưng phấn và tự mãn, tưởng như đã nắm chắc tương lai rực rỡ.

Chính cảm giác sắp đổi đời ấy khiến bà càng coi thường Giang Phàm và Hứa Du Nhiên hơn nữa. Nhưng càng đặt cược mù quáng, cú ngã của bà về sau càng đau đớn.

Cướp tài nguyên của Hứa Du Nhiên để chặn Giang Phàm

Khi nhận thấy Hứa Du Nhiên có ý lén giúp đỡ Giang Phàm, Vương Ánh Phượng trực tiếp dẫn theo nha hoàn dồn nàng vào góc tường để cướp Luyện Khí dịch. Bà công khai chỉ ra rằng không cho phép bất cứ tài nguyên nào của Hứa gia chảy sang tay “phế vật” Giang Phàm. Hành vi này cho thấy bà không chỉ chèn ép bằng lời nói mà còn dùng quyền lực hậu viện để bóp nghẹt mọi sự hỗ trợ dành cho Du Nhiên và Giang Phàm.

Bà coi việc đoạt tài nguyên của một thiếu nữ yếu thế là chuyện đương nhiên, miễn đạt được mục đích. Chính sự nhẫn tâm ấy đã khắc sâu hình tượng ác phụ của bà trong Hứa phủ.

Bao biện và nâng đỡ Lục Tranh trong các cuộc thử tài

Suốt giai đoạn Lục Tranh tranh phong với Giang Phàm, Vương Ánh Phượng thường xuyên đứng ra hòa giải hoặc ngụy biện mỗi khi cháu trai lộ sơ hở. Khi Giang Phàm dần thể hiện thực lực vượt dự đoán, bà vẫn cố hạ thấp thành quả của hắn và nói đỡ cho Lục Tranh. Bà chọn cách uốn cong cách nhìn của tộc nhân hơn là chấp nhận sai lầm trong đánh giá nhân tài.

Điều đó khiến bà ngày càng tách khỏi thực tế, chỉ còn bám vào niềm tin rằng phe mình nhất định phải thắng. Càng về sau, sự bảo kê mù quáng ấy càng khiến uy tín của bà mất sạch.

Sụp đổ ảo tưởng sau khi Lục Tranh bị vạch trần

Khi chân tướng về tư chất thật của Lục Tranh lộ ra và hắn từ thiên chi kiêu tử hóa thành trò cười, Vương Ánh Phượng phản ứng dữ dội để bảo vệ cháu trai. Bà lớn tiếng phủ nhận kết quả, không chấp nhận việc giấc mộng dựa vào Lục Tranh cất cánh đã tan nát. Đến lúc Hứa Chính Ngôn nổi giận vì Hứa gia phải gánh món nợ khổng lồ và muốn đuổi Lục Tranh đi, bà còn khóc lóc om sòm, lấy bản thân ra uy hiếp chồng.

Phản ứng ấy cho thấy bà coi tình thân thiên lệch và sĩ diện cá nhân còn quan trọng hơn sự tồn vong của gia tộc. Đây cũng là lúc rạn nứt giữa bà và Hứa Chính Ngôn lộ rõ hơn bao giờ hết.

Can thiệp thô bạo vào hôn sự của Giang Phàm và Hứa Du Nhiên

Sau khi Giang Phàm và Hứa Du Nhiên ngày càng công khai đứng về phía nhau, Vương Ánh Phượng nổi giận vì mất dần quyền thao túng. Bà gán cho họ tội “hợp sức khi dễ chủ mẫu”, rồi tuyên bố sẽ chỉ buông tay nếu sính lễ của Giang Phàm đủ làm bà hài lòng. Điều kiện này thoạt nghe có vẻ hợp thức hóa theo lễ nghi, nhưng thực chất là một cái cớ để bà kéo dài và phá hỏng hôn sự.

Bà tin rằng với thân phận ăn nhờ ở đậu, Giang Phàm không thể nào vượt qua ngưỡng bà đặt ra. Chính từ đây, cuộc đối đầu giữa bà và Giang Phàm chuyển hẳn sang mặt trận tài lực và thể diện.

Thiên vị Chu Kiến Thâm và ép duyên Hứa Du Nhiên lần nữa

Khi Chu Kiến Thâm mang sính lễ tới Hứa phủ, Vương Ánh Phượng lập tức mặt mày hớn hở, kéo Hứa Du Nhiên tới xem và công khai tán thành hôn sự này. Bà bỏ qua việc Chu Kiến Thâm từng có phẩm hạnh xấu và suýt làm nhục Du Nhiên trong quá khứ, chỉ vì nhà họ Chu mang lại lợi ích và chỗ dựa đáng giá hơn. Hứa Chính Ngôn còn do dự, nhưng bà liên tục thúc ép, dùng ảnh hưởng của nhà ngoại để ép chồng nghiêng theo ý mình.

Trong mắt bà, danh tiếng, tài nguyên và cơ hội bám vào thế lực mới quan trọng hơn hạnh phúc thật sự của con gái trong nhà. Hành động này chứng minh bà sẵn sàng bán rẻ Du Nhiên thêm lần nữa nếu giá đủ cao.

Dựng rào cản sính lễ và lộ bản chất hám tiền

Khi Giang Phàm đưa ra số ngân phiếu khổng lồ vượt xa dự đoán, Vương Ánh Phượng không vui mà lập tức nghi ngờ là giả. Sau khi xác nhận đó là tiền thật, bà vẫn lật lọng, tuyên bố năm mươi mốt vạn lượng chưa đủ vì “bà không hài lòng”. Điều đó vạch trần rằng tiêu chuẩn của bà không nằm ở lễ nghĩa hay tương lai của Du Nhiên, mà nằm ở việc bà có còn khả năng ép thêm lợi ích hay không.

Khi bị Giang Phàm mỉa mai là kẻ chưa thấy tiền, bà tức giận đến mức muốn tát hắn ngay trước mặt mọi người. Uy nghiêm chủ mẫu của bà từ đây bắt đầu chuyển thành trò cười vì sự tham lam công khai.

Cuồng nhiệt săn lùng Hoàn Nhan Đan vì mê sắc đẹp

Sau khi Hoàn Nhan Đan gây chấn động Trân Bảo Các, Vương Ánh Phượng lập tức lao vào cuộc cạnh tranh cùng Hứa Di Ninh. Bà không chỉ muốn dùng đan dược để níu giữ dung nhan mà còn xem nó như một biểu tượng khẳng định vị thế của mình. Trên đường chạm mặt Giang Phàm và Hứa Du Nhiên, bà vẫn không quên buông lời cảnh cáo, cho rằng hai người không đủ nội tình để tranh với Hứa gia.

Thực tế, chính bà mới là người để lòng tham dưỡng nhan làm lu mờ lý trí, sẵn sàng vung tiền gia tộc cho mục đích cá nhân. Cơn cuồng nhiệt này mở đường cho thất bại nhục nhã nhất của bà ở giai đoạn hiện tại.

Thất bại hoàn toàn trong ngày hạ sính lễ

Đến ngày định đoạt hôn sự, Vương Ánh Phượng tiếp tục ngang ngược phủ nhận giá trị khổng lồ mà Giang Phàm mang tới, cố chấp bảo vệ phía nhà họ Chu và tự cho mình quyền quyết định cuối cùng. Nhưng khi Giang Phàm tung ra Hoàn Nhan Đan, món bảo vật đánh trúng đúng điểm yếu của bà, thái độ bà lập tức đổi khác. Từ chỗ hung hăng phủ nhận, bà trở nên mềm xuống và chấp nhận thỏa hiệp, thực chất là tự tay đánh rơi uy nghiêm chủ mẫu vì lòng tham.

Toàn bộ quá trình ấy cho thấy bà không hề trung thành với nguyên tắc nào ngoài lợi ích trước mắt. Hôn sự của Giang Phàm và Hứa Du Nhiên cũng nhờ thế được khóa chặt bằng khế ước, đánh dấu thất bại chiến lược lớn nhất của bà.

Phát cuồng khi Hoàn Nhan Đan rơi vào tay chồng

Đòn giáng chí mạng với Vương Ánh Phượng không chỉ là việc mất quyền thao túng hôn sự, mà còn là cảnh Hứa Chính Ngôn nuốt mất Hoàn Nhan Đan cải lão hoàn đồng ngay trước mắt bà. Bà vốn mơ chiếm lấy đan dược để giữ tuổi xuân và phục hồi vẻ đẹp của mình, nên khi cơ hội ấy vụt mất, cảm xúc gần như bùng nổ thành cuồng loạn. Tiếng gào thét và sự mất trí trong khoảnh khắc ấy là kết tinh của lòng tham, sĩ diện bị nghiền nát và cảm giác quyền lực tuột khỏi tay.

Từ vị thế người định đoạt số phận người khác, bà bỗng trở thành kẻ bất lực đứng nhìn mọi thứ rời xa mình. Sự kiện này khép lại một chuỗi thất bại liên tiếp và báo hiệu thời kỳ sa sút quyền uy của Vương Ánh Phượng trong Hứa gia.