Tiết Vạn Trọng là thiên kiêu nổi bật của Cự Nhân Tông, nổi danh nhờ huyết mạch Bán Cự Nhân và thể phách cường hãn vượt xa tu sĩ cùng cấp. Hắn sở hữu thân hình khổng lồ như một ngọn núi nhỏ, khí huyết tràn đầy, khả năng hồi phục cực mạnh và thiên hướng chiến đấu cận thân cực kỳ hung bạo. Con đường trưởng thành của hắn gắn chặt với lý niệm tôn sùng nhục thân và sức mạnh tuyệt đối của Cự Nhân Tông, vì vậy hắn rất tự phụ về ưu thế huyết mạch của mình.

Tuy nhiên, sự kiêu ngạo ấy nhiều lần bị Giang Phàm đập tan, từ việc tranh đoạt Thất Thải Huyền Băng cho đến trận quyết đấu chính diện khiến hắn trọng thương và mất sạch thể diện. Sau thất bại, hắn không hề thu liễm mà càng nuôi sâu oán hận với Giang Phàm cùng Thanh Vân Tông. Về sau, khi Giang Phàm phát cuồng báo thù và tàn sát toàn bộ cao tầng Cự Nhân Tông, Tiết Vạn Trọng cũng bỏ mạng trong thảm họa ấy.

Cái chết của hắn thậm chí còn trở thành công cụ cho Kim Trọng Minh lợi dụng, khi đối phương ẩn thân trong thi thể hắn để đào tẩu.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 薛万重

Giới tính: Nam

Tuổi: Không rõ

Trạng thái: Đã chết

Vai trò: Thiên kiêu Cự Nhân Tông, đệ tử luyện thể chủ lực, kẻ thù của Giang Phàm

Biệt danh: Thiên kiêu Cự Nhân Tông, Bán Cự Nhân, Kẻ bại trận không phục

Xuất thân: Cự Nhân Tông, Cửu Tông cảnh

Tu vi / Cảnh giới: Kết Đan tam tầng (luyện thể)

Địa điểm: Nguyên thuộc Cự Nhân Tông; sau khi chết, thi thể bị Kim Trọng Minh ẩn thân lợi dụng để đào thoát

Điểm yếu: Tính cách nóng nảy và quá tự phụ khiến hắn thường đánh giá sai đối thủ. Tâm lý phục thù quá nặng làm hắn dễ mất bình tĩnh trong chiến đấu. Dù thể phách rất mạnh, hắn vẫn phụ thuộc lớn vào ưu thế cận chiến và huyết mạch, nên khi bị đối thủ áp chế toàn diện sẽ nhanh chóng rơi vào hoảng loạn. Bản chất sợ chết bộc lộ rõ khi lâm vào tuyệt cảnh, làm suy giảm ý chí chiến đấu.

Chủng tộc: Bán Cự Nhân

Thiên phú: Huyết mạch cự nhân viễn cổ

Tông môn: Cự Nhân Tông

Đặc điểm

Ngoại hình

Thân hình cực kỳ cao lớn, đồ sộ như một ngọn núi nhỏ, cơ bắp cuồn cuộn và khí tức nhục thân nặng nề áp bức người đối diện. Khi vận chuyển huyết mạch, các đường kinh mạch màu tím nổi rõ trên da thịt như những con rết quấn quanh toàn thân, tạo cảm giác như cự nhân Man Hoang sống lại. Ánh mắt hắn hung dữ, thường mang vẻ kiêu ngạo và hiếu chiến.

Sau các trận chiến lớn, cơ thể từng xuất hiện vô số thương tích dữ tợn, da thịt bị độc ăn mòn hoặc bị đánh đến tróc nát, nhưng khả năng khôi phục rất mạnh. Tổng thể ngoại hình của hắn mang đậm đặc trưng bán cự nhân: thô bạo, rắn chắc và đầy áp lực.

Tính cách

Kiêu ngạo, hiếu thắng, hẹp hòi, cực kỳ coi trọng danh dự sức mạnh nhục thân. Hắn tin vào luật mạnh được yếu thua, quen dùng áp lực huyết mạch và thể phách để đè người. Sau thất bại thường không chịu tâm phục, dễ sinh lòng oán hận và tìm cách phục thù.

Khi chiếm ưu thế, hắn hung hăng và ngạo mạn; khi rơi vào tử cảnh, hắn lại bộc lộ rõ bản chất sợ chết và dao động.

Năng Lực

Khả Năng

  • Huyết Mạch: Bán Cự Nhân huyết mạch, huyết mạch viễn cổ cự nhân
  • Luyện Thể: Cự nhân lực lượng, nhục thân cường hoành, khí huyết bộc phát, cận chiến áp chế
  • Thể Chất: Khả năng hồi phục cực mạnh, chịu độc và chịu thương tốt hơn tu sĩ thường, thể phách áp bức như Man Hoang cự nhân
  • Chiến Đấu: Công kích quyền cước, bộc phát sức mạnh nhục thân ở cự ly gần, dùng uy áp thể phách nghiền ép đối thủ

Trang bị & Vật phẩm

  • Pháp Bảo: Ngọc bội hộ thân một lần dùng (cấp độ phòng ngự Kết Đan ngũ tầng)
  • Đan Dược: Hồi Xuân Đan (từng lấy ra làm vật đặt cược, được nói là thắng từ Liễu Khuynh Tiên)
  • Khác: Vũ khí chính không rõ

Tiểu sử chi tiết

Tiết Vạn Trọng là thiên kiêu tiêu biểu của Cự Nhân Tông, một tu sĩ luyện thể mang huyết mạch Bán Cự Nhân viễn cổ nên từ nhỏ đã sở hữu thể phách vượt trội và địa vị cao trong tông môn. Được nuôi dưỡng trong môi trường đề cao nhục thân và sức mạnh tuyệt đối, hắn hình thành tính cách ngạo mạn, luôn cho rằng kẻ mạnh có quyền quyết định tất cả. Hắn từng nhắm đến Thất Thải Huyền Băng để nâng cấp huyết mạch của mình, nhưng lại thất bại thảm hại trong độc chướng, để cơ duyên rơi vào tay Giang Phàm.

Từ đó, Giang Phàm trở thành cái gai lớn nhất trong lòng hắn. Trong cuộc đối đầu trực diện sau đó, Tiết Vạn Trọng đem toàn bộ sở trường luyện thể ra liều chết rửa hận, song vẫn bị Giang Phàm nghiền ép, chém đứt tay, phá tan pháp bảo hộ thân và dồn đến mức phải quỳ xuống cầu xin tha mạng. Dù thoát chết, hắn vẫn không chịu phục, tiếp tục nuôi hận với Giang Phàm và Thanh Vân Tông.

Cuối cùng, khi Giang Phàm điên cuồng báo thù cho đồng môn và tàn sát Cự Nhân Tông, Tiết Vạn Trọng cũng chết trong kiếp nạn ấy, khép lại số phận của một thiên tài luyện thể bị chính lòng kiêu ngạo đẩy vào diệt vong.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Sư Môn: Cự Nhân Tông (tông môn)
  • Sư Trưởng: Khổng Nguyên Bá (sư tôn, người che chở), Kim Trọng Minh (thủ tịch Cự Nhân Tông, đồng môn cấp cao)
  • Đồng Môn: Khổng Vô Song (thiên kiêu Cự Nhân Tông)
  • Đối Thủ/ Kẻ Thù: Giang Phàm (đại địch, người nhiều lần đánh bại và sau cùng giết hắn), Thanh Vân Tông (phe đối địch mà hắn căm ghét)
  • Người Từng Tranh Đoạt Cơ Duyên: Tạ Lưu Thư (đối thủ tranh Thất Thải Huyền Băng), Liễu Khuynh Tiên (người hắn từng thắng được Hồi Xuân Đan)
  • Liên Hệ Bên Ngoài: Cố Hoa Khê (người từng chú ý tới tiềm lực huyết mạch của hắn)

Dòng thời gian chi tiết

Thiên kiêu của Cự Nhân Tông

Tiết Vạn Trọng xuất thân từ Cự Nhân Tông và sớm được xem là hạt giống trọng điểm của tông môn này. Hắn mang huyết mạch Bán Cự Nhân, nhờ đó có thân thể khổng lồ, khí huyết bền bỉ và sức mạnh nhục thân hơn hẳn tu sĩ bình thường. Trong bối cảnh Cự Nhân Tông tôn sùng con đường luyện thể, thiên phú ấy khiến hắn trở thành một trong những đệ tử thiên kiêu có danh vọng cao nhất.

Tính cách của hắn cũng vì vậy mà ngày càng kiêu ngạo, tin rằng trong cùng thế hệ rất ít người có thể chính diện áp chế mình. Cái nhìn ấy tạo nên khí thế lấn át người khác, nhưng đồng thời cũng khiến hắn khó chấp nhận bất kỳ thất bại nào.

Can dự vào việc tranh đoạt Thất Thải Huyền Băng

Trong hành trình liên quan đến khu vực độc chướng và Thất Thải Huyền Băng, Tiết Vạn Trọng xuất hiện với mục tiêu rất rõ ràng là đoạt lấy dị bảo này để tăng cường huyết mạch viễn cổ cự nhân của bản thân. Khi đối mặt với Giang Phàm, hắn nhiều lần tỏ thái độ cao ngạo và buông lời uy hiếp, thậm chí còn định sau khi giải quyết thất thải độc chướng sẽ khiến đối phương trả giá. Lỗ Tu Niên phải nhiều lần xen vào, vừa để kiềm chế xung đột, vừa để ngăn hắn liều lĩnh mở ra huyết mạch viễn cổ cự nhân ngay trước mặt Thái Thượng trưởng lão Thanh Vân Tông.

Ngay từ giai đoạn này, mâu thuẫn giữa hắn và Giang Phàm đã trở nên gay gắt. Sự tự tin gần như mù quáng của hắn cho thấy hắn đặt toàn bộ niềm tin vào thể phách và huyết mạch của chính mình.

Thương lượng thay mặt Cự Nhân Tông

Trong lúc làm việc cùng Lỗ Tu Niên, Tiết Vạn Trọng còn bộc lộ vị thế đệ tử nòng cốt khi đề cập đến mong muốn của Cự Nhân Tông đối với Bồ Đề đan phương. Dù bị nhắc nhở rằng thân phận một đệ tử như hắn không đủ tư cách trực tiếp nhúng tay vào loại trọng bảo do thái thượng tông chủ nắm giữ, hắn vẫn đổi cách nói và xin đối phương chuyển đạt ý tứ của tông môn. Điều này cho thấy hắn không chỉ mạnh về chiến lực mà còn được giao một phần trọng trách liên hệ lợi ích tông môn.

Tuy nhiên, cách hành xử của hắn vẫn mang màu sắc ngạo mạn, như thể tin rằng thiên phú của mình đủ để đại diện cho tiếng nói Cự Nhân Tông. Đây cũng là dấu hiệu cho thấy địa vị của hắn trong nội bộ tông môn rất cao.

Thăm dò độc chướng và thất bại trước Thất Thải Độc Thiềm

Khi ba người Giang Phàm, Tạ Lưu Thư và Tiết Vạn Trọng phải rút thăm thứ tự tiến vào độc chướng, hắn tranh lên trước đầy hung hăng, như muốn khẳng định sự vượt trội của mình. Sau đó hắn thực sự tiến sâu đến trung tâm độc chướng, nơi đặt Thất Thải Huyền Băng, chứng minh rằng thể phách của hắn quả thật rất mạnh. Thế nhưng tại đây, hắn rơi vào bẫy của Thất Thải Độc Thiềm và Vụ Yêu, bị chướng độc thất thải hóa lỏng bộc phát làm trọng thương thê thảm.

Khi chạy ra ngoài, trạng thái của hắn khiến những người chứng kiến đều tê cả da đầu, cho thấy vết thương cực kỳ nghiêm trọng. Thất bại này không chỉ cắt đứt cơ hội lấy dị bảo của hắn mà còn làm lung lay niềm kiêu hãnh vốn dựa hoàn toàn vào huyết mạch.

Đánh mất Thất Thải Huyền Băng vào tay Giang Phàm

Sau khi Giang Phàm thành công lấy đi Thất Thải Huyền Băng, Tiết Vạn Trọng vô cùng không cam lòng, đấm mạnh xuống đất và bộc lộ rõ cơn giận dữ. Hắn thừa nhận đây là vật phẩm bản thân nhất định phải có để tăng lên huyết mạch cự nhân viễn cổ, nghĩa là dị bảo ấy ảnh hưởng trực tiếp đến con đường tu hành của hắn. Việc người lấy được không phải Tạ Lưu Thư mà lại là một đệ tử Thanh Vân Tông càng khiến hắn cảm thấy nhục nhã.

Từ đây, mối hận của hắn với Giang Phàm không còn chỉ là tranh chấp nhất thời mà đã biến thành thù oán cá nhân sâu sắc. Chính thất bại này đặt nền móng cho chuỗi va chạm sau đó giữa hai người.

Hồi tông dưỡng thương và bộc lộ năng lực khôi phục

Sau biến cố ở độc chướng, Tiết Vạn Trọng trở về Cự Nhân Tông trong tình trạng đầy thương tích. Chỉ chưa đến năm ngày, vết thương đáng sợ trên cơ thể hắn đã khôi phục bảy tám phần, kể cả những vùng da thịt bị cháy nát và đôi tay từng bị ăn mòn đến mức lộ xương. Tốc độ hồi phục ấy khiến cả Khổng Nguyên Bá cũng phải ngầm thừa nhận huyết mạch viễn cổ cự nhân của hắn có sức sống đáng ghen tị.

Khi thuật lại quá trình thất bại, hắn giải thích mình đã bị Thất Thải Độc Thiềm cùng chướng độc bạo phát đánh úp lúc lấy băng. Dù tìm được lý do, hắn vẫn không thể che giấu sự nhục nhã vì cuối cùng người hưởng lợi lại là Giang Phàm.

Bị xem xét như hạt giống huyết mạch hiếm có

Trong thời gian dưỡng thương, việc Tiết Vạn Trọng có khả năng nâng cấp huyết mạch viễn cổ cự nhân đã khiến một số thế lực khác chú ý. Cố Hoa Khê từng do dự vì danh tiếng lịch sử không tốt của huyết mạch này, nhưng khi nghe tin hắn có cơ hội tiến thêm một bước, nàng cũng không khỏi động lòng. Điều đó cho thấy giá trị của Tiết Vạn Trọng không chỉ nằm ở chiến lực hiện tại mà còn ở tiềm lực phát triển về sau.

Trong mắt người ngoài, nếu huyết mạch được tăng lên thành công, hắn thậm chí có thể có thể phách mạnh hơn cả Kim Trọng Minh. Đây là một giai đoạn quan trọng chứng minh hắn từng được xem là lá bài chiến lược của Cự Nhân Tông. Đáng tiếc, chuỗi sự kiện tiếp theo đã chặn đứng hoàn toàn tương lai ấy.

Đối đầu công khai với Giang Phàm vì danh dự tông môn

Khi tranh cãi về nguồn gốc Thất Thải Huyền Băng, Giang Phàm vạch trần rằng Tiết Vạn Trọng bị độc thương không dám quay lại độc chướng, còn mình mới là người thực sự mang bảo vật ra ngoài. Lời lẽ ấy trực tiếp chạm vào nỗi nhục của hắn và khiến cuộc đối đầu leo thang. Tiết Vạn Trọng nhân cơ hội Khổng Nguyên Bá hiện diện liền đứng ra quát mắng Giang Phàm bất kính với sư tôn mình, đồng thời nóng lòng muốn dùng một trận thắng để khôi phục thể diện.

Hắn không chỉ muốn lấy lại danh dự cá nhân mà còn muốn chứng minh Cự Nhân Tông vẫn là tông môn luyện thể mạnh nhất. Chính tâm lý phục thù quá mạnh đã đẩy hắn vào một trận chiến mà hắn đánh giá sai nghiêm trọng đối thủ.

Bộc phát huyết mạch và bị Giang Phàm nghiền ép

Trong lúc giao phong, Tiết Vạn Trọng thúc động sức mạnh thân thể đến cực hạn, để lộ từng đường kinh mạch tím nổi rõ trên da thịt như những con rết quấn quanh cơ thể. Hắn định dùng thể phách chân chính của mình để rửa sạch nỗi nhục từng bị Giang Phàm đánh lui hời hợt trước đó. Cảnh tượng này tạo áp bách dữ dội, như một người khổng lồ Man Hoang bước ra từ thời viễn cổ, đủ để người ngoài hiểu vì sao hắn được coi là thiên kiêu luyện thể.

Thế nhưng Giang Phàm lại chính diện đối kháng trên lĩnh vực Cự Nhân Tông am hiểu nhất và không hề rơi xuống hạ phong. Điều này khiến thất bại của hắn trở nên đau đớn hơn gấp bội, bởi nó phủ nhận tận gốc niềm kiêu hãnh lớn nhất của hắn.

Bị chém đứt tay và đánh tan ý chí

Trong cao trào trận chiến, Giang Phàm tung ra chiêu Khai Thiên có uy lực khủng bố, trực tiếp đánh gãy phòng ngự của Tiết Vạn Trọng. Một cánh tay của hắn bị đánh bay tại chỗ, cơn đau thấu xương khiến hắn gào rú thảm thiết. Từ thời điểm ấy, ưu thế về nhục thân của hắn hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là hoảng loạn và sợ hãi.

Dù Khổng Nguyên Bá có ý can thiệp, Giang Phàm vẫn tiếp tục áp sát, khiến Tiết Vạn Trọng liên tiếp bị chấn thương da tróc thịt bong, máu tươi tung tóe. Trận chiến này đánh nát danh tiếng thiên kiêu của hắn ngay trước mặt nhiều người, biến hắn từ kẻ thách thức thành kẻ bị áp đảo tuyệt đối.

Dùng pháp bảo hộ thân vẫn không thoát bại

Trước nguy cơ mất mạng, Tiết Vạn Trọng buộc phải phun ra một khối ngọc bội hộ thân rồi cắn nát để kích hoạt lực phòng ngự của cường giả Kết Đan năm tầng. Hắn từng tin rằng màn hào quang ấy đủ để chặn Giang Phàm, ít nhất cũng giữ được tính mạng trước khi sư tôn cứu viện. Nhưng Giang Phàm dùng Lôi Long trong nháy mắt đánh xuyên phòng ngự mà hắn coi là chỗ dựa cuối cùng.

Ngay sau đó, hắn bị đạp ngã mạnh xuống đất và bị mũi Ai Sương kiếm đặt thẳng lên cổ. Khoảnh khắc này đã phá hủy hoàn toàn sự cứng cỏi ngoài mặt của hắn, khiến hắn run rẩy dữ dội và nhận ra mình không còn khả năng phản kháng.

Cầu xin tha mạng và tiết lộ tung tích Liễu Khuynh Tiên

Khi kiếm của Giang Phàm kề cổ, Tiết Vạn Trọng lập tức đổi thái độ, từ kẻ hiếu chiến trở thành người van xin mạng sống. Hắn lắp bắp nói rằng lời trước đó chỉ là nói đùa và liên tục cầu xin Giang sư đệ hạ thủ lưu tình. Sự chuyển biến này phù hợp với truyền thống hiếp yếu sợ mạnh mà chính Giang Phàm nhận xét về Cự Nhân Tông, đồng thời phơi bày điểm yếu tinh thần của hắn khi đứng trước tử vong.

Để đổi lấy cơ hội sống sót, hắn khai ra rằng Liễu Khuynh Tiên cùng Vương Thừa Kiếm và vài đệ tử ngoại tông đã đi tuần tra Thái Hồ từ năm ngày trước rồi biệt tích. Từ đây, hắn tạm thời giữ được mạng nhưng danh dự đã gần như mất sạch.

Kẻ bại trận không phục tại Giới Sơn

Sau khi thoát chết và hồi phục phần nào, Tiết Vạn Trọng vẫn không hề thu liễm. Hắn xuất hiện tại bảng công huân Giới Sơn và công khai chế nhạo, nghi ngờ Giang Phàm gian lận yêu đan, cho thấy thù hận giữa hai người không những không giảm mà còn sâu thêm. Việc hắn tiếp tục nhắm vào Thanh Vân Tông chứng minh cú bại trận trước đó chưa bao giờ được hắn thực lòng chấp nhận.

Thay vì tự nhìn lại giới hạn bản thân, hắn chọn cách công kích uy tín đối phương để bù đắp sự thất thế của mình. Điều này làm nổi bật bản chất hẹp hòi và cố chấp vốn đã ăn sâu trong con người hắn.

Bị cuốn vào thảm họa diệt môn Cự Nhân Tông

Về sau, khi Lý Thanh Phong bị Khổng Nguyên Bá giết hại, Giang Phàm nổi giận và một mình tàn sát toàn bộ cao tầng Cự Nhân Tông để báo thù. Cuộc huyết tẩy ấy quét qua từ đệ tử thân truyền, trưởng lão cho đến Thái Thượng trưởng lão, biến Cự Nhân Tông thành phế tích nhuốm máu. Với thân phận thiên kiêu và kẻ thù cũ của Giang Phàm, Tiết Vạn Trọng không thể tránh khỏi số phận bị giết trong biến cố này.

Cái chết của hắn khép lại con đường của một thiên tài luyện thể từng được kỳ vọng rất lớn nhưng bị kiêu ngạo và oán niệm dẫn đến diệt vong. Đây cũng là dấu chấm hết thực sự cho mối thù giữa hắn và Giang Phàm.

Thi thể bị Kim Trọng Minh lợi dụng đào thoát

Dù đã chết, Tiết Vạn Trọng vẫn còn bị cuốn vào hậu quả của biến cố sau cùng. Theo tin tức ở giai đoạn truy sát hậu chiến, Kim Trọng Minh đã trốn thoát bằng cách ẩn mình trong thi thể của Tiết Vạn Trọng. Chi tiết này cho thấy thi thể hắn còn tương đối nguyên vẹn hoặc đủ điều kiện để trở thành vỏ bọc cho một cuộc đào tẩu tuyệt vọng.

Từ một thiên kiêu từng được kỳ vọng nâng cao huyết mạch viễn cổ cự nhân, hắn cuối cùng chỉ còn là một cái xác bị người khác lợi dụng. Sự kết thúc ấy càng làm nổi bật tính bi kịch trong số phận của Tiết Vạn Trọng.