Thiên Mục Hiền Giả là một vị Đại Hiền của Trung Thổ từ ngàn năm trước, nổi danh vì nắm giữ quy tắc Thiên Mục và từng lập đại công trong cuộc chiến chống Viễn Cổ Cự Nhân. Theo ghi chép lịch sử, ông có thể hóa thân thành trời xanh, quan sát mọi ngóc ngách trong một châu và nhìn thấu quân tình của địch, vì thế trở thành cái gai trong mắt chủng tộc Cự Nhân. Sau trận chiến đồng quy vu tận năm xưa, tàn hồn của ông không tiêu tán hoàn toàn mà trú ngụ trong thân xác Cự Nhân Hoàng, duy trì sự tồn tại suốt ngàn năm.

Đến thời điểm hiện tại của truyện, ông lộ diện tại Thiên Sơn chiến trường, dùng thân phận Cự Nhân Hoàng để khảo nghiệm lòng trung thành của tu sĩ nhân tộc. Ông thanh lọc phản đồ của Đại Âm Tông, trừng phạt Tà Nha Tôn Giả vì quản giáo môn phong vô năng, đồng thời ban trọng thưởng cho Giang Phàm. Dù chỉ còn khoảng một thành thực lực do thân xác hiện tại chỉ là tàn thi, ông vẫn toát ra uy áp hủy diệt khiến chư vị Tôn Giả kính sợ.

Sau khi sắp đặt xong hậu sự tại chiến trường, ông rời đi tới Vạn Ác Chi Nguyên để tiếp tục gánh vác chiến sự khác quan trọng hơn. Trạng thái mới nhất cho thấy ông đã tan biến khỏi chiến trường này và được dự báo sẽ vẫn lạc tại chiến trường kế tiếp.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Giới tính: Nam

Tuổi: Trên 1000 tuổi

Trạng thái: Đã rời Thiên Sơn chiến trường, đi tới Vạn Ác Chi Nguyên; tồn tại dưới dạng tàn hồn trong thân xác Cự Nhân Hoàng và được nhận định sẽ vẫn lạc tại chiến trường đó

Vai trò: Đại Hiền Trung Thổ, người nắm giữ quy tắc Thiên Mục, tàn hồn ký thác trong thân xác Cự Nhân Hoàng

Biệt danh: Đại Hiền Thiên Mục, Thiên Mục Hiền Giả, Cự Nhân Hoàng (thân xác bị ông chiếm giữ)

Xuất thân: Trung Thổ

Tu vi / Cảnh giới: Hiền Giả (đỉnh phong ngàn năm trước); ở trạng thái hiện tại chỉ còn khoảng một thành thực lực

Địa điểm: Vạn Ác Chi Nguyên

Điểm yếu: Thân xác hiện tại chỉ là tàn thi của Cự Nhân Hoàng, thực lực khôi phục được khoảng một thành; bản thân chỉ còn tàn hồn nên thời gian tồn tại và khả năng chiến đấu đều hữu hạn

Chủng tộc: Nhân tộc

Thiên phú: Nắm giữ quy tắc Thiên Mục

Tông môn: Không ghi rõ; thuộc trận doanh Trung Thổ nhân tộc

Đặc điểm

Ngoại hình

Thiên Mục Hiền Giả hiện không hiện diện bằng chân thân ban đầu mà trú trong thân xác Cự Nhân Hoàng đã suy yếu qua ngàn năm. Thân thể ấy vẫn khổng lồ, mang cảm giác hủy diệt mãnh liệt, khiến người đối diện có cảm giác như một giọt nước đứng trước hồ dung nham. Dù chỉ là tàn thi bị phong ấn lâu năm, khí tức phát ra vẫn đủ khiến các Tôn Giả run sợ và không dám khinh nhờn.

Khi hành động, ông toát ra uy nghiêm lạnh lẽo, ánh mắt quét qua đã mang cảm giác thấu suốt mọi người mọi việc. Trước lúc rời đi, toàn thân ông bùng lên kim quang rực rỡ như mặt trời vạn trượng rồi tan thành vô số điểm sáng. Hình tượng tổng thể vừa thần thánh, vừa bi tráng, vừa chất chứa dấu vết của một anh hùng cổ xưa đã chiến đấu đến tàn hồn còn sót lại.

Tính cách

Uy nghiêm, lạnh lùng, công chính, quyết đoán, giàu tinh thần hy sinh, có tầm nhìn đại cục, biết thưởng phạt phân minh, đôi lúc lộ ra sự hài hước kín đáo

Năng Lực

Khả Năng

  • Quy Tắc: Thiên Mục, hóa thân trời xanh, giám sát chiến cục một châu, nhìn thấu quân tình địch
  • Linh Hồn: Tàn hồn ký thác, đoạt xá và điều khiển thân xác Cự Nhân Hoàng, truyền thừa và gia trì linh hồn cho hậu bối
  • Chiến Đấu: Uy áp Hiền Giả, ánh mắt hủy diệt, năng lực áp chế tuyệt đối đối với tu sĩ cấp thấp hơn
  • Phán Xét: Khảo nghiệm lòng trung thành, phân biệt phản đồ, thưởng phạt phân minh
  • Hỗ Trợ: Ban Khắc Ấn Vĩnh Cửu, trực tiếp nâng linh hồn lực của Giang Phàm lên Bát Khiếu Nguyên Anh, chỉ định và công nhận chức vị mới

Trang bị & Vật phẩm

  • Thân Xác Dùng Tạm: Thân xác Cự Nhân Hoàng (tàn thi, vật dẫn để tàn hồn trú ngụ và hành động)
  • Dấu Ấn: Khắc Ấn Vĩnh Cửu (ấn ký do ông ban cho Giang Phàm)
  • Tín Vật Quyền Uy: Tông chủ lệnh bài Đại Âm Tông (do ông lấy từ thi thể Đại Âm Tông chủ cũ và giao cho Giang Phàm)

Tiểu sử chi tiết

Thiên Mục Hiền Giả là một trong những nhân vật truyền kỳ của Trung Thổ thời thượng cổ, từng nắm giữ quy tắc Thiên Mục và đóng vai trò then chốt trong đại chiến chống Viễn Cổ Cự Nhân. Năng lực của ông không chỉ nằm ở sức chiến đấu mà còn ở khả năng bao quát chiến trường như trời xanh giám sát, nhìn thấu quân tình một châu, nhờ đó trở thành nỗi căm hận lớn của phe Cự Nhân. Trong trận chiến ngàn năm trước, ông gần như hy sinh vì đại nghĩa, để lại tàn hồn ký thác trong thân xác Cự Nhân Hoàng sau cuộc chiến đồng quy vu tận.

Suốt ngàn năm, ông ẩn mình trong thân xác ấy, chờ thời cơ thích hợp để tiếp tục can thiệp vào vận mệnh Trung Thổ. Khi thời cuộc biến động tại Thiên Sơn chiến trường, ông mượn danh Cự Nhân Hoàng để thử thách lòng người, bóc trần phản đồ và xác định ai thực sự còn trung thành với Trung Thổ. Giang Phàm là người khiến ông đánh giá rất cao, không chỉ vì sự quyết đoán trong việc trảm phản đồ mà còn bởi tài trí và tiềm lực vượt chuẩn thường nhân.

Dù chỉ còn một thành thực lực trong tàn thi, ông vẫn không chọn an dưỡng mà tiếp tục ra chiến trường khác, mang theo hy vọng dùng tàn hồn chi khu đổi lấy một tia thiên cơ cho chúng sinh. Thiên Mục Hiền Giả vì thế hiện lên như một bậc thủ hộ cổ xưa, nghiêm khắc mà không vô tình, từng trải mà vẫn sẵn sàng giao phó tương lai cho lớp hậu bối xứng đáng.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Đồng Minh: Đại Tửu Tế (cố hữu, người hiểu rõ chân tướng của ông), Giang Phàm (hậu bối được ông thưởng thức và chỉ định), các Tôn Giả Trung Thổ (phe nhân tộc từng kính bái ông)
  • Hậu Bối Được Dìu Dắt: Giang Phàm (người được ban Khắc Ấn Vĩnh Cửu, nâng cấp linh hồn và lập làm Đại Âm Tông chủ)
  • Người Bị Trừng Phạt: Tà Nha Tôn Giả (bị ông quở trách và phạt diện bích tư quá vì môn phong bại hoại), Đại Âm Tông chủ tiền nhiệm cùng nhóm phản đồ Đại Âm Tông (bị thanh lọc)
  • Kẻ Thù: Viễn Cổ Cự Nhân (đại địch ngàn năm), Cự Nhân Hoàng nguyên bản (thân xác bị ông chiếm giữ sau cuộc chiến), phe phản bội đầu hàng Cự Nhân

Dòng thời gian chi tiết

Lập công trong đại chiến ngàn năm trước

Thiên Mục Hiền Giả là một vị Đại Hiền của Trung Thổ, nổi danh từ thời chiến tranh chống Viễn Cổ Cự Nhân. Ông nắm giữ quy tắc Thiên Mục, có thể hóa thân thành trời xanh và quan sát tình hình khắp một châu, từ đó nhìn thấu bố trí cùng động thái của địch quân. Năng lực này khiến ông trở thành nhân vật có công lao hiển hách, góp phần không thể xóa nhòa vào cục diện chiến tranh năm xưa.

Vì vai trò then chốt ấy, ông bị các Cự Nhân Viễn Cổ hận đến nghiến răng nghiến lợi. Hình tượng của ông trong sử sách là biểu tượng cho trí tuệ chiến lược và sự hy sinh vì tồn vong Trung Thổ.

Đồng quy vu tận và tồn tại bằng tàn hồn

Trong trận chiến ngàn năm trước, Thiên Mục Hiền Giả gần như đã hy sinh sau cuộc chiến đồng quy vu tận cùng đối thủ. Tuy nhiên, ông không hoàn toàn tiêu vong mà lưu lại tàn hồn, ký thác vào thân xác Cự Nhân Hoàng tương đối còn nguyên vẹn. Suốt ngàn năm, ông ẩn mình trong thân xác ấy, duy trì một dạng tồn tại nửa sống nửa chết, chờ thời cơ can thiệp vào đại cục.

Chính vì chỉ còn tàn hồn và sử dụng một tàn thi làm vật dẫn, sức mạnh của ông không còn ở thời đỉnh phong. Dẫu vậy, uy áp còn sót lại vẫn khủng bố đến mức chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến kẻ yếu cảm thấy mình có thể hóa tro bụi ngay tức khắc.

Lộ diện tại Thiên Sơn chiến trường và thử thách lòng người

Khi Đại Âm Tông chủ công khai phản bội, dẫn một nhóm tâm phúc đầu hàng Viễn Cổ Cự Nhân, Thiên Mục Hiền Giả đã mượn thân phận Cự Nhân Hoàng để đặt ra một cuộc khảo nghiệm tàn khốc cho nhân tộc. Ông để các tu sĩ đối diện trực tiếp với lựa chọn giữa đầu hàng và giữ vững đại nghĩa, qua đó bóc tách trung thành thật giả. Giang Phàm là người thể hiện nổi bật nhất, không tiếc mạo hiểm tính mạng để chém giết mười hai phản đồ ngay trước mặt ông.

Sau khi thân phận thật được Đại Tửu Tế nói rõ, các Tôn Giả các châu đều đồng loạt bái kiến và bày tỏ sự kính ngưỡng đối với vị Đại Hiền gần như đã hy sinh vì Trung Thổ. Sự lộ diện này không chỉ đảo ngược bầu không khí chiến trường mà còn khẳng định ông vẫn đang âm thầm che chở cho cục diện nhân tộc.

Thanh lọc Đại Âm Tông và định đoạt người kế thừa

Sau khi lộ diện, việc đầu tiên Thiên Mục Hiền Giả làm là truy cứu trách nhiệm của Đại Âm Tông. Ông lạnh lùng chất vấn Tà Nha Tôn Giả trước những thi thể phản đồ và chỉ rõ đây không phải những kẻ trung thành với Trung Thổ mà là hạng phản bội ngả theo Cự Nhân. Vì để môn phong mục nát đến mức tông chủ dám công khai đầu hàng địch, Tà Nha Tôn Giả bị ông trừng phạt diện bích tư quá tại chiến trường.

Đồng thời, ông nhìn nhận công lao và bản lĩnh của Giang Phàm, chấp nhận giao Tông chủ lệnh bài Đại Âm Tông cho hắn. Quyết định này vừa là phần thưởng, vừa là mệnh lệnh cải tổ môn phong trước khi đại họa tiếp tục kéo đến.

Ban thưởng cho Giang Phàm và để lại kỳ vọng hậu bối

Thiên Mục Hiền Giả không chỉ trao quyền mà còn trực tiếp ban cho Giang Phàm Khắc Ấn Vĩnh Cửu trên trán. Ông dùng thủ đoạn cấp độ Hiền Giả để nâng linh hồn lực của Giang Phàm lên cảnh giới Bát Khiếu Nguyên Anh, giúp hắn có nền tảng vượt xa cùng thế hệ. Sau khi xem lại những ghi chép về hành trình của Giang Phàm tại Thiên Giới, ông từ chỗ thưởng thức chuyển thành thực sự yêu thích và xem trọng tiềm lực của thiếu niên này.

Ông còn căn dặn Đại Tửu Tế hãy chăm sóc tốt Giang Phàm, vì cảm nhận được trên người hắn có điều gì đó rất phi phàm. Điều này cho thấy trước lúc rời đi, ông đã chủ động đặt một phần hy vọng tương lai của Trung Thổ vào thế hệ hậu bối mới.

Rời khỏi chiến trường và tiến về Vạn Ác Chi Nguyên

Khi nhận được ba động huyền diệu xuyên qua bức tường Trung Thổ Giới, Thiên Mục Hiền Giả hiểu rằng mình phải lập tức lên đường tới một chiến trường khác. Trong cuộc trao đổi riêng với Đại Tửu Tế, ông thừa nhận nhờ thân xác Cự Nhân Hoàng còn tương đối nguyên vẹn nên bản thân chỉ khôi phục được khoảng một thành thực lực. Dù biết chuyến đi này gần như là con đường không trở lại và rất có thể sẽ vẫn lạc, ông vẫn quyết ý xuất phát với hy vọng dùng tàn hồn chi khu mang đến một tia thiên cơ cho chiến cuộc nơi Vạn Ác Chi Nguyên.

Trước khi đi, ông giao phó việc chăm sóc Thái Thương Đại Châu và bồi dưỡng Giang Phàm cho Đại Tửu Tế. Cuối cùng, toàn thân ông hóa thành kim quang rực rỡ như mặt trời rồi tan biến thành vô số điểm sáng, chính thức rời khỏi Thiên Sơn chiến trường.

Trạng thái mới nhất và ý nghĩa còn lại

Sau khi Thiên Mục Hiền Giả tan biến, chiến trường nơi ông từng hiện diện nhanh chóng khép lại, còn mọi người chỉ có thể nhìn theo dấu vết ánh sáng mà bàng hoàng. Đại Tửu Tế xác nhận với Giang Phàm rằng ông đã đi tới một chiến trường khác và sẽ vẫn lạc tại đó, cho thấy đây là lần xuất hiện cuối cùng của ông ở Thái Thương Đại Châu. Lời tiết lộ ấy đồng thời ngầm xác nhận bên ngoài tầm mắt của đa số tu sĩ, vẫn còn tồn tại một mặt trận còn nghiêm trọng hơn cả chiến sự cục bộ trước mắt.

Việc ông rời đi không phải chạy trốn mà là tiếp tục hoàn thành sứ mệnh bảo vệ chúng sinh thiên địa đến hơi tàn cuối cùng. Ở thời điểm mới nhất, Thiên Mục Hiền Giả không còn hiện diện trực tiếp trong cốt truyện chiến trường này, nhưng ảnh hưởng của ông vẫn kéo dài qua Giang Phàm, qua Đại Âm Tông đã được sắp đặt lại, và qua những bí mật chiến tranh mà ông để lại.