Viễn Cổ Cự Nhân là một hung chủng còn sót lại từ thời đại viễn cổ, thuộc Cự nhân tộc và mang khí tức bạo ngược cực kỳ áp bức. Hắn có thân hình cao khoảng mười trượng, cơ bắp cuồn cuộn, chỉ một mắt nhưng cảm tri và sức uy hiếp đều vượt xa tu sĩ cùng tầng thông thường. Dù ở trạng thái trọng thương kéo dài, thực lực của hắn vẫn có thể sánh ngang, thậm chí vượt qua một số cường giả Nguyên Anh.
Đặc điểm đáng sợ nhất của hắn là chiếc lưỡi dài có thể phóng ra lôi điện, vừa dùng để săn mồi vừa để hút máu thịt của đối thủ. Hắn ẩn náu nhiều năm dưới hồ nham thạch, coi quả trứng Chân Linh là nguồn dưỡng mệnh và cũng là vật tuyệt đối không cho phép kẻ khác xâm phạm. Bản tính của hắn vừa hung tàn vừa xảo quyệt, biết giả vờ ngủ đông để dụ địch sơ hở rồi phát động tập kích chí mạng.
Sự tồn tại của hắn là tàn ảnh thu nhỏ của mối đe dọa Viễn Cổ Cự Nhân từng gieo rắc cho thiên địa, đồng thời là bằng chứng rằng những dị chủng cổ xưa ấy vẫn chưa hoàn toàn tuyệt tích.
- Thông tin cơ bản
- Đặc điểm
- Ngoại hình
- Tính cách
- Năng Lực
- Khả Năng
- Trang bị & Vật phẩm
- Tiểu sử chi tiết
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Tồn tại sót lại từ thời viễn cổ
- Ẩn náu dưới hồ nham thạch
- Thức tỉnh và giăng bẫy kẻ xâm nhập
- Giang Phàm đánh cắp trứng Chân Linh
- Thức tỉnh dưới lòng đất và phản kích
- Tàn sát tại Tây Chung Tự
- Dư âm và tung tích bất minh
Thông tin cơ bản
Tên gốc: 远古巨人
Giới tính: Nam
Tuổi: Hàng ngàn năm
Trạng thái: Mất trứng Chân Linh, bị suy yếu nghiêm trọng; tung tích về sau không rõ
Vai trò: Hung chủng viễn cổ, kẻ canh giữ trứng Chân Linh dưới lòng đất Cửu Triều Cố Đô
Biệt danh: Cự Nhân Viễn Cổ, Độc Nhãn Cự Nhân, Hung chủng viễn cổ
Xuất thân: Di chủng còn sót lại từ thời viễn cổ, ẩn cư dưới khu vực Tây Chung Tự thuộc Cửu Triều Cố Đô
Tu vi / Cảnh giới: Nguyên Anh trung kỳ (trạng thái bị thương)
Địa điểm: Không rõ; lần cuối được biết ở không gian ngầm hồ nham thạch dưới Tây Chung Tự, Cửu Triều Cố Đô
Điểm yếu: Đang mang thương thế cổ xưa chưa hồi phục hoàn toàn, tu vi hiện bộc lộ chỉ ở Nguyên Anh trung kỳ bị thương; phụ thuộc lớn vào tinh hoa của trứng Chân Linh để duy trì sinh mệnh; khi bị đoạt mất dưỡng vật dễ rơi vào cuồng nộ, khiến hành động thiên về bản năng hơn là tính toán lâu dài.
Chủng tộc: Cự nhân tộc
Thiên phú: Thể chất cự nhân viễn cổ, huyết mạch dị chủng cổ xưa thiên về nhục thân và cự lực
Tông môn: Không thuộc tông môn; cá thể hung chủng viễn cổ độc lập
Đặc điểm
Ngoại hình
Thân hình khổng lồ cao khoảng mười trượng, cơ bắp cuồn cuộn như núi thịt, toàn thân tỏa ra cảm giác man hoang và áp bức. Hắn mang đặc trưng độc nhãn, ánh mắt đơn độc nhưng hung lệ, đủ khiến người đối diện sinh ra cảm giác bị hung thú cổ xưa khóa chặt. Vũ khí thường cầm là một cây lang nha bổng khổng lồ dính máu, kích thước tương xứng với thân thể dị thường của hắn.
Miệng hắn có đầu lưỡi rất dài, có thể phóng vọt ra ngoài như roi sống và bắn kèm lôi điện. Dáng vẻ tổng thể vừa giống cự nhân dã man vừa mang nét quái dị của sinh vật sống sót sau thời viễn cổ. Sự hiện diện của hắn khiến không gian quanh mình như nặng trĩu bởi bạo lực nguyên thủy.
Tính cách
Hung tợn, xảo quyệt, giàu bản năng săn mồi và cực kỳ cố chấp trong việc bảo vệ nguồn thức ăn lẫn nguồn dưỡng mệnh. Hắn không phải loại chỉ biết lao vào chém giết, mà biết giả vờ ngủ, kiên nhẫn chờ đối thủ sơ hở rồi mới tung đòn trí mạng. Khi bị xâm phạm lợi ích cốt lõi, hắn sẽ rơi vào trạng thái cuồng nộ gần như mất kiểm soát, sẵn sàng phá hủy mọi thứ chung quanh.
Dù vậy, sự cuồng bạo ấy vẫn đi kèm với bản năng sinh tồn rất mạnh, cho thấy hắn là hung chủng già đời chứ không phải dã thú vô trí.
Năng Lực
Khả Năng
- Thể Chất: Sức mạnh vạn quân, thể phách cự nhân viễn cổ, sinh mệnh lực bền bỉ
- Công Kích: Hút máu thịt bằng lưỡi dài, lôi điện đầu lưỡi, lang nha bổng nghiền sát, đập nát không gian
- Khống Chế: Tiếng hú phong tỏa linh lực
- Bản Năng: Giả vờ ngủ để dẫn dụ kẻ xâm nhập, cảm ứng và bảo vệ nguồn thức ăn cực mạnh
Trang bị & Vật phẩm
- Vũ Khí: Lang nha bổng khổng lồ dính máu Hóa Thần
- Tài Nguyên Sinh Tồn: Trứng Chân Linh (đã bị cướp mất)
Tiểu sử chi tiết
Viễn Cổ Cự Nhân là một nam cự nhân cổ xưa còn sống sót từ thời đại mà thiên địa từng bị chủng tộc của hắn gieo rắc tai ương. Sau khi trải qua những biến cố khốc liệt của thời viễn cổ, hắn mang thương thế nặng và rút xuống không gian ngầm dưới Tây Chung Tự thuộc Cửu Triều Cố Đô để ẩn náu suốt hàng ngàn năm. Tại đó, hắn dựa vào tinh hoa của một quả trứng Chân Linh khổng lồ để duy trì sinh mạng, biến nó thành vật quan trọng hơn cả châu báu hay lãnh địa.
Sự cô lập kéo dài khiến bản tính hắn càng trở nên hung lệ, nhưng đồng thời cũng mài sắc sự xảo trá: hắn biết giả vờ ngủ, âm thầm quan sát và chỉ ra tay khi con mồi phạm sai lầm. Khi Giang Phàm đột nhập địa cung và cướp mất quả trứng Chân Linh, cơn giận của hắn bùng nổ thành một cuộc tàn sát, kéo từ đáy hồ nham thạch lên tận mặt đất, phá nát Tây Chung Tự và truy sát những kẻ hắn cho là thủ phạm. Tuy có cảnh giới chỉ ở Nguyên Anh trung kỳ trong trạng thái bị thương, hắn vẫn thể hiện sức mạnh vượt xa tiêu chuẩn thông thường của cấp độ này.
Về sau, tung tích của hắn không còn được xác nhận, nhưng hình bóng của hắn vẫn là lời nhắc rằng mối họa Viễn Cổ Cự Nhân chưa từng thực sự biến mất khỏi thế gian.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Kẻ Thù: Giang Phàm (kẻ cướp trứng Chân Linh), Thanh Hạc Thượng Nhân (nhóm bị hắn truy sát sau biến cố Tây Chung Tự)
- Liên Hệ Chủng Tộc: Đại quân Viễn Cổ Cự Nhân (đồng tộc cùng nguồn gốc)
- Liên Hệ Tài Nguyên: Trứng Chân Linh (nguồn dưỡng mệnh, vật bảo hộ tuyệt đối)
Dòng thời gian chi tiết
Tồn tại sót lại từ thời viễn cổ
Viễn Cổ Cự Nhân vốn là một hung chủng thuộc Cự nhân tộc còn sống sót sau những đại chiến hủy thiên diệt địa thời thượng cổ. Chủng tộc của hắn từng là mối uy hiếp lớn đến mức các tộc trong thiên địa phải liên thủ dựng thành, tích trữ vật tư chiến lược và đối kháng trong tuyệt vọng. Bản thân hắn không còn ở trạng thái toàn thịnh, cho thấy từng chịu thương thế cực nặng trong biến cố cổ xưa ấy.
Dù vậy, hắn vẫn sống dai dẳng qua năm tháng nhờ thân thể dị chủng và phương thức duy trì sinh cơ đặc biệt. Việc hắn sống sót đến thời đại hiện tại chứng minh sức sống của Viễn Cổ Cự Nhân vượt xa chuẩn mực sinh linh bình thường.
Ẩn náu dưới hồ nham thạch
Sau khi bị thương nặng, hắn ẩn thân suốt hàng ngàn năm trong không gian ngầm dưới Tây Chung Tự, giữa khu vực hồ nham thạch hiểm ác. Nơi đó vừa là lớp bình phong tự nhiên, vừa giúp hắn tránh tai mắt của tu sĩ và các thế lực lớn. Để kéo dài sinh mệnh, hắn dựa vào tinh hoa từ một quả trứng Chân Linh khổng lồ, xem đó là nguồn sống không thể thay thế.
Chính vì vậy, hắn hình thành bản năng bảo vệ nguồn thức ăn và dưỡng mệnh gần như cuồng loạn. Toàn bộ lãnh địa ngầm về thực chất trở thành sào huyệt riêng của hắn, nơi mọi kẻ xâm nhập đều bị coi là con mồi hoặc kẻ trộm.
Thức tỉnh và giăng bẫy kẻ xâm nhập
Khi nhóm người tiến vào di tích Cửu Triều Cố Đô và chạm đến khu vực bí mật dưới lòng đất, Viễn Cổ Cự Nhân đã không lập tức xuất thủ mà giả vờ ngủ say để quan sát. Sự xảo quyệt này cho thấy hắn không chỉ hung bạo mà còn có đầu óc săn mồi rất già dặn. Hắn chờ đúng thời điểm quả trứng Chân Linh bị động chạm mới bộc lộ sát cơ, biến sự tham lam của kẻ xâm nhập thành sơ hở chí mạng.
Trong trạng thái ấy, hắn vừa bảo vệ dưỡng vật vừa tìm cơ hội giết sạch mọi người có mặt. Đây là lần thức tỉnh quan trọng nhất của hắn trong dòng truyện và cũng là lúc thân phận hung chủng viễn cổ được xác lập rõ ràng.
Giang Phàm đánh cắp trứng Chân Linh
Giữa lúc cục diện hỗn loạn trong địa cung, Giang Phàm mạo hiểm dùng lôi pháp cùng thân pháp thuấn di để đoạt mất quả trứng Chân Linh ngay trước mắt Viễn Cổ Cự Nhân. Đối với cự nhân, đây không chỉ là mất đi bảo vật mà còn là mất nguồn duy trì sinh cơ sau hàng ngàn năm cầm cự với thương thế cũ. Hắn lập tức bùng phát cuồng nộ, xem Giang Phàm là kẻ cướp đoạt căn cơ sinh tồn của mình.
Tuy nhiên, Giang Phàm khôn khéo quay lại vị trí cũ, giả vờ vô can, khiến cự nhân không thể lập tức xác định hung thủ trước toàn bộ đám đông. Chính biến cố này đã đẩy cự nhân vào trạng thái phát cuồng và mở màn cho cuộc truy sát đẫm máu sau đó.
Thức tỉnh dưới lòng đất và phản kích
Sau khi mất trứng, hắn chính thức tung đòn từ dưới lòng đất, dùng chiếc lưỡi dài phóng lôi điện tập kích Giang Phàm và những người xâm nhập. Đòn đánh của hắn nhanh, hiểm và mang tính săn mồi rõ rệt, có thể vừa quấn bắt vừa hút máu thịt đối phương. Cùng lúc đó, hắn vận dụng lang nha bổng khổng lồ, phát huy cự lực kinh người đủ để nghiền nát nhiều lớp phòng ngự thông thường.
Tiếng hú của hắn còn có hiệu quả phong tỏa linh lực, khiến tu sĩ khó vận chuyển pháp lực trơn tru trong khoảnh khắc sinh tử. Dù ở trạng thái bị thương, màn phản kích này vẫn chứng minh hắn là tồn tại ngang hàng mối đe dọa cấp Nguyên Anh.
Tàn sát tại Tây Chung Tự
Sự phẫn nộ của Viễn Cổ Cự Nhân nhanh chóng lan từ lòng đất lên mặt ngoài, kéo theo thảm họa đối với khu vực Tây Chung Tự. Hắn trỗi dậy từ lòng núi, phá hủy ngôi cổ tự ngàn năm và khiến di tích vốn đã hoang tàn càng trở nên đổ nát. Trong cơn cuồng nộ, hắn truy sát nhóm Thanh Hạc Thượng Nhân, bởi đây là nhóm xuất hiện gần hiện trường và bị xem là có liên quan đến vụ mất trứng lớn.
Bản năng bảo vệ dưỡng vật của hắn hoàn toàn áp đảo lý trí, khiến mọi sinh linh trước mắt đều có thể trở thành mục tiêu nghiền giết. Biến cố này cũng khắc sâu hình tượng hắn như một tai họa cổ xưa chứ không đơn thuần là yêu thú canh giữ bí cảnh.
Dư âm và tung tích bất minh
Sau cuộc đại loạn ở Cửu Triều Cố Đô, dữ liệu không cho thấy rõ Viễn Cổ Cự Nhân đã bị giết hay bị bắt giữ. Điều chắc chắn là hắn đã mất quả trứng Chân Linh, tức mất đi nguồn tinh hoa từng giúp duy trì sinh mệnh trong trạng thái trọng thương. Từ đó, tình trạng của hắn nhiều khả năng suy yếu hơn trước, song một hung chủng cấp độ này vẫn không thể xem thường nếu còn sống.
Về sau, thế giới dần hé lộ những bí mật lớn hơn liên quan đến đại quân Viễn Cổ Cự Nhân và các chu kỳ xâm lược, khiến cá thể dưới Tây Chung Tự được nhìn nhận như một dấu hiệu báo trước cho đại họa rộng lớn hơn. Tuy nhiên, xét riêng nhân vật này, điểm kết thúc hiện biết chỉ là tung tích không rõ sau khi gây ra cuộc tàn sát và bị cướp mất căn nguyên dưỡng mệnh.