Vĩnh Hằng Giới Vực là khối kiến trúc bay lơ lửng do Vô Cực Quân xây dựng từ lõi phế tích Văn Minh Tàn Tích, bọc trong động cơ thép, hợp kim siêu cứng và những tháp truyền dẫn chỉ huy. Nó khai sinh như phiên bản Utopia, nơi cư dân không phải lao động, từng căn hộ 150 mét vuông được tái tạo bằng hệ thống sản xuất tự động từ quần áo đa năng, thực phẩm tổng hợp cho đến vật liệu xây dựng. Phần đáy có thể nghiêng, mặt dưới bậc thang bạch ngọc và nội tạng trong suốt hé lộ sự che giấu tinh vi của địa lao tối dành cho những phòng giam và đội tuần tra.
Khi không gian bên dưới rung chuyển, Vĩnh Hằng tự điều chỉnh quỹ đạo, nhả ra hạt tuyết tro và tái cấu trúc các phố bị chém nát mà không cần rung lắc toàn bộ; bữa tiệc Hồng Môn cùng những chiến dịch thuyết phục Hồng Vương là bằng chứng cho đa diện chiến lược của nó. Tuy vậy, sự chỉ huy tuyệt đối và việc áp dụng Luật Hồng Vương, Kỵ Sĩ cùng cảnh sát khiến sự ổn định bên trong che giấu sự chảy máu tinh thần của dân thường. Khi bị các trận đánh liên tiếp, xung động thời gian, pha pháo đài hạt nhân và thí nghiệm điên cuồng phá vỡ, Vĩnh Hằng Giới Vực cuối cùng bị diệt vong, đồng thời bị dán nhãn là sai lầm và bị bỏ lại chỉ với bức tượng vàng của cư dân cũ.
- Thông tin cơ bản
- Năng Lực
- Thông số khác
- Tiểu sử chi tiết
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Giấc mơ Utopia
- Hiền Giả Chi Thạch hội tụ
- Tích hợp Văn Minh Tàn Tích
- Khối kiến trúc kim loại bay
- Vĩnh Hằng Cung và cánh cổng luyện kim
- Luật Vô Cực Quân ban hành
- Đời sống ấm no sau Đại Tai Biến
- Sản xuất tự động và vật liệu hồi sinh
- Điều chỉnh quỹ đạo và thời gian
- Bữa tiệc Hồng Môn xuất hiện
- Áp lực Luật Hồng Vương và Kỵ Sĩ
- Thời gian biến dạng trước Trần Linh
- Im lặng sau thu nạn dân
- Phương Khối 8 bị giữ
- Tái tạo Phương Khối và dùng Hồng Vương
- Trần Linh đến chất vấn
- Phiên bản Utopia đối thoại
- Trần Linh truyền ký ức Xích Tinh
- Tịch Diệt Thiên Sứ xuất hiện
- Đàm phán đổ vỡ
- Pháo đài hạt nhân hiện hình
- Tịch Thiên Sứ ngăn chặn
- Sụp đổ không gian cận kề
- Cuộc đào thoát hỗn loạn
- Vĩnh Hằng rung chuyển và suýt lật
- Thí nghiệm điên cuồng
- Toàn bộ thành phố diệt vong
- Lâu Vũ tự sát
- Vô Cực Quân tách rời thế giới số ảo
- Trần Linh phủ định mô hình tái thiết
- Hồi tưởng cổng luyện kim
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Eternal Domain
Trạng thái: Đã diệt vong sau các thí nghiệm tàn khốc khiến toàn bộ thành phố bị phá hủy và bị coi là sai lầm của thời đại.
Vai trò: Trung tâm cư trú tự động hóa, pháo đài chiến lược và trạm tiếp nhận của Vô Cực Quân, nơi thi hành quy tắc công bằng bằng máy móc và khống chế các phe khác.
Biệt danh: Vân Gian Vĩnh Hằng, Vạn Lưu Giang Thành, Thành Phương Hồng, Vĩnh Hằng Cung thượng tầng, Giới Vực của Vô Cực Quân
Xuất thân: Do Vô Cực Quân (Lâu Vũ) tự lập, dùng công nghệ đạo học, vật liệu hắc diệu và Hiền Giả Chi Thạch kết hợp với phế tích Văn Minh Tàn Tích để tồn tại trên tầng mây.
Địa điểm: Lơ lửng trên cao so với Hôi Giới, gần khu vực Tàn Tích Văn Minh và đang tiến sâu về phía hốc không gian liên tục mở rộng.
Cấu trúc: Chân đế chứa địa lao tối trang nhã, phía trên là thành kim loại và lưu ly, đáy giáp bậc thang bạch ngọc, Vĩnh Hằng Cung thượng tầng với cánh cổng luyện kim khổng lồ, nội tạng trong suốt và các tháp truyền dẫn chỉ huy.
Bầu không khí: Đêm sáng như ban ngày nhờ bạch diễm, đường phố phủ lưu ly, không khí mát lạnh pha chút hưu linh, đáy đới tối nhưng được thiết kế sang trọng để giam giữ dân thường một cách tinh tế.
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Kim loại siêu cứng, động cơ năng lượng, hệ thống kiểu đối trọng, vật liệu hồi sinh từ phế tích Văn Minh, bạch diễm và hạt tuyết tro kỳ lạ.
Mức độ nguy hiểm:
Nguy hiểm cao, đặc biệt khi không gian dưới sụp đổ hoặc khi Vô Cực Quân tăng công suất, khiến toàn bộ khối kiến trúc rung chuyển như động đất.
Tiểu sử chi tiết
Vĩnh Hằng Giới Vực ra đời khi Vô Cực Quân (Lâu Vũ bên trong) dệt giấc mơ về một giang sơn công bằng tuyệt đối, sát nhập Hiền Giả Chi Thạch và những phế tích Văn Minh Tàn Tích để truyền vào đó năng lượng linh hồn nhân loại. Bố Lan Đức khai mở những viên cơ thạch trong giáo đường Hiệp Hội Vu Thuật, từng đó năng lượng rung chuyển không gian và trở thành cốt lõi cho hệ thống sản xuất tự động, khiến thành phố luôn được tái sinh trong khi viên đá thủy ngân bất tử của vị chủ nhân giữ ông khỏi bị tai ương nuốt chửng. Khối kiến trúc bay lơ lửng nhẹ nhàng được bọc bởi lưu ly, kim loại siêu cứng và bạch ngọc, phần đáy có thể nghiêng để chuyển hướng quỹ đạo, trong khi bầu trời luôn sáng như ban ngày nhờ bạch diễm.
Vĩnh Hằng Cung ở trung tâm là nơi hội tụ các tháp truyền dẫn chỉ huy, cánh cổng đá luyện kim khổng lồ và những nội tạng trong suốt được dựng lên để ẩn mình khi cần, biến toàn bộ khu vực thành một pháo đài bí ẩn nằm giữa Hôi Giới và tàn tích. Võng quy định "không công việc, không chức nghiệp, chỉ tuân theo Luật Vô Cực Quân" được khắc lên vương miện, khiến mọi cư dân đều được phân phối nhà ở 150 mét vuông, quần áo đa năng, thực phẩm tổng hợp và vật liệu mà không cần lao động. Hệ thống tự động hóa tái tạo mọi thứ trong chớp mắt, còn các tháp truyền dẫn và động cơ đối trọng giữ cho cơ thể địa danh sống động mỗi khi khe không gian giãn ra.
Trong khi bề mặt trông như một Utopia chói sáng, Luật Hồng Vương, Kỵ Sĩ và đội tuần tra lặng lẽ trấn áp, giam giữ dù không để lộ sự tàn bạo, khiến người dân tự hỏi liệu cái công bằng vĩnh hằng có phải là điều toàn diện hay chỉ là vỏ bọc. Vạn lưu giang thành từng cố gắng mở cánh cửa tâm trí bằng bữa tiệc Hồng Môn, tạo cảnh tượng thuyết phục Hồng Vương rằng máy móc có thể kéo lại mọi mất mát; tuy nhiên, Trần Linh vẫn tin vào linh hồn nên đã dùng ký ức Xích Tinh để khuấy động trẻ em, gây dao động thời gian và làm Vĩnh Hằng rung chuyển. Vô Cực Quân bắt giữ Phương Khối 8, tái cấu trúc nó thành biểu tượng bất tử và dùng áp lực tinh thần tập trung vào Trần Linh, nhưng cuộc đàm phán với Tịch Diệt Thiên Sứ và Điền Tiểu Thần cuối cùng đổ vỡ khi hai bên không thể thống nhất giữa máy móc và linh hồn.
Những trận chiến tiếp nối khiến Vĩnh Hằng dùng phế tích Văn Minh làm pháo đài hạt nhân, khiến lực lượng phản công xâm nhập để vỡ mở các phòng giam và khiến quá trình sụp đổ không gian trở nên cực hạn. Cuối cùng, những thí nghiệm điên cuồng trên cư dân dập tắt tất cả sự sống và toàn bộ thành phố bị hủy diệt, buộc Vô Cực Quân phải nhìn thấy giấc mơ Utopia của mình tan vỡ. Lâu Vũ tự sát vì không thể chịu nổi sự bất cam khi nhận ra địa danh chính là rào cản cho sự tiến hóa nhân loại.
Khi Linh Hư Quân kéo các Quân vào thế giới số, Vĩnh Hằng Giới Vực bị cắt đứt khỏi ông, làm mất nguồn cung vật liệu và khiến một thời kỳ hỗn loạn mới nổ ra; Trần Linh sau cùng phủ định hoàn toàn mô hình này trong bản ghi A Khả Tây, và ký ức về cánh cổng luyện kim khổng lồ của Vĩnh Hằng nằm sâu trong lòng đất Thái Sử Ty trở thành lời nhắc nhở về sự thất bại và những tượng vàng im lặng của cư dân cũ.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Nhóm Dân Thường: Cư dân Vĩnh Hằng, tù nhân Hoàng Hôn Xã, tượng vàng lưu giữ ký ức của gia đình Điền Tiểu Thần và cư dân cũ
- Nhóm Quân Sự: Vô Cực Quân, Kỵ Sĩ, đội tuần tra
- Nhóm Hỗ Trợ: Dịch vụ Hoàng Hôn Xã, linh hồn bị giam trong Hiền Giả Chi Thạch
Dòng thời gian chi tiết
Giấc mơ Utopia
Vô Cực Quân (Lâu Vũ) khởi thảo giấc mơ về một giang sơn không bệnh tật, không bóc lột, nơi trí tuệ máy móc giữ công bằng vĩnh hằng. Ông lựa chọn Hiền Giả Chi Thạch và phế tích Văn Minh để tạo nên nền móng tinh thần và vật chất cho giang sơn bay. Công nghệ đạo học và vật liệu hắc diệu được trộn vào hợp kim để đưa ý niệm bất tử vào từng mạch thang treo.
Quyết tâm không rơi vào những cấu trúc từng đè nặng lên nhân loại nên Vĩnh Hằng Giới Vực được khởi dựng như một khối kiến trúc dao động trên không.
Hiền Giả Chi Thạch hội tụ
Bố Lan Đức tiến hành nghi lễ trong giáo đường Hiệp Hội Vu Thuật để khai mở Hiền Giả Chi Thạch, mỗi viên đá chứa hàng trăm vạn linh hồn và tiếng thét của nhân loại bị giam. Năng lượng tri thức rung chuyển không gian khi ông vẽ nên nhiệm vụ thức tỉnh người được chọn, báo hiệu rằng Vĩnh Hằng Giới Vực sẽ không dễ dàng bị chạm tới. Vật chất hợp kim tri thức trộn với thủy ngân tạo nên thân thủy ngân bất tử của Vô Cực Quân, khiến sự tồn tại của Giới Vực gắn chặt với nhu cầu nhập thế của ông.
Hiền Giả Chi Thạch trở thành cơ thạch để nuôi dưỡng hệ thống sản xuất tự động, giữ Vô Cực Quân tỉnh táo khỏi tai ương nuốt chửng khi ông nhập thân vào cấu trúc.
Tích hợp Văn Minh Tàn Tích
Các phế tích văn minh bị nghiền nát để tạo thành xương sống kim loại cho Vĩnh Hằng Giới Vực, cho phép nó lơ lửng trên cao mà không cần bất kỳ nền tảng truyền thống. Những động cơ năng lượng và hệ thống đối trọng nhả ra hạt tuyết tro kỳ lạ mỗi khi khe không gian mở rộng, có ích cả khi bị kéo lệch và khi cần bù đắp mất mát. Cấu trúc này cũng tái sinh vật liệu từ nền văn minh cũ, mở ra nguồn tài nguyên vô tận mà không vắt kiệt dân thường.
Khoảng không bên dưới được thiết kế giống địa lao tối nhưng vẫn sang trọng, như để giam giữ mà không cần để lộ bạo lực.
Khối kiến trúc kim loại bay
Khối kiến trúc nổi ấy được bọc bằng lưu ly và hợp kim siêu cứng, đặt ngang trên bầu trời như một chiếc vương miện công bằng của Vô Cực Quân. Phần đáy có thể nghiêng độ theo ý ông, và các động cơ phun trào giữ cho nó không rơi xuống những tầng tàn tích dưới chân. Vật liệu bạch ngọc, lưu ly sáng rực ban đêm nhờ bạch diễm và đường phố phủ lưu ly tạo cảm giác vừa hiện đại vừa kỳ ảo; mọi ánh sáng dù chói cũng không thể che giấu vết nứt mới từng rung chuyển.
Hệ thống căn hộ 150 mét vuông cho mỗi người dân được bố trí đồng đều, gạt bỏ mọi phân chia giàu nghèo mà Vĩnh Hằng hứa hẹn.
Vĩnh Hằng Cung và cánh cổng luyện kim
Ở trung tâm Vĩnh Hằng Giới Vực là Vĩnh Hằng Cung, nơi chứa các tháp truyền dẫn chỉ huy và hệ thống phòng thủ năng lượng pha trộn với kiến trúc trong suốt. Cánh cổng đá luyện kim khổng lồ được dựng lên như biểu tượng sức mạnh, khiến bất kỳ ai từng thấy đều nhớ tới những công trình hùng vĩ từng tồn tại ở bề mặt dưới. Cung thượng tầng luôn được phủ bạch diễm để ban đêm sáng như ban ngày và để che đi các hoạt động thực thi quy tắc.
Lúc cần, nội tạng trong suốt có thể dựng lên để ẩn mình trước những đôi mắt tò mò và giữ sự bất động của máy móc.
Luật Vô Cực Quân ban hành
Vô Cực Quân khắc trên vương miện quy tắc không công việc, không chức nghiệp, chỉ tuân theo luật lệ của ông, thông báo rằng mọi người sẽ sống ngang bằng trong căn hộ 150 mét vuông. Ông không cho phép Thần Đạo tồn tại trong Giới Vực, bằng cách trục xuất bất kỳ ai mang theo năng lực như vậy. Quy tắc ấy được duy trì nhờ một trí tuệ tự động hoá lạnh lùng, hơn cả một bộ máy mà giống như một giáo điều cố định.
Mỗi hành vi hoặc tìm kiếm phân cấp đều bị ghi nhận và phản hồi bằng sự tái cấu trúc tức thì của các đường phố, khiến sự bất công không thể tồn tại lâu.
Đời sống ấm no sau Đại Tai Biến
Sau Đại Tai Biến, đường phố rộng rãi của Vĩnh Hằng Giới Vực tỏa ra ánh sáng đều nhờ bạch diễm, khiến ban đêm trông như ban ngày và giữ cảm giác an toàn. Quần áo tổng hợp đa năng được phân phối tận tay từng cư dân, lò sưởi cá nhân và thực phẩm tổng hợp đáp ứng nhu cầu ngay tức khắc. Mọi nguồn lực đều do công xưởng bên trong Vĩnh Hằng Cung sản xuất, và chỉ cần ý niệm của Vô Cực Quân là thành phố có thể tái tạo toàn bộ, nên không ai phải lao động hay chịu đói.
Dù cư dân không hiểu rằng họ bị áp sát, họ vẫn thấy cuộc sống ấm no rực rỡ và không hề chia cấp.
Sản xuất tự động và vật liệu hồi sinh
Hệ thống sản xuất tự động làm nên tất cả: nhà ở, quần áo, món ăn, vật liệu xây dựng và cả những tháp truyền dẫn chỉ huy đều tái sinh từ cỗ máy vận hành không ngừng. Các động cơ năng lượng và hệ thống kiểu đối trọng phối hợp để duy trì sự cân bằng trong khi Vô Cực Quân tăng công suất khi không gian rung chuyển. Những kim loại siêu cứng và vật liệu hồi sinh giúp các tòa nhà bị nứt được tái tạo trong khoảnh khắc, như thể sự bất tử đã được lập trình vào từng viên gạch.
Cư dân sống trong thế giới đó gần như không cần biết mồ hôi của công nhân, vì mọi thứ tự động hóa mà họ dễ dàng thấy do máy móc biến ý niệm thành hiện thực.
Điều chỉnh quỹ đạo và thời gian
Giới Vực có lực hấp dẫn riêng để điều chỉnh quỹ đạo khi khe không gian kéo nó lệch, và nó nhả ra những hạt tuyết tro kỳ lạ để cân bằng lại áp lực. Khi không gian dưới chân rung chuyển vì sụt lún, Vô Cực Quân kêu các động cơ phun trào tăng cường, khiến khối trời này rung chuyển như động đất; đồng thời, bề mặt nó tạo ra vết nứt làm méo mó ánh sáng và gió. Người dân có thể thấy dòng thời gian dao động mạnh mỗi khi Trần Linh xuất hiện; lúc thì thời gian như kéo dài vô tận, lúc thì chảy nhanh như nước.
Những thăng trầm ấy khiến cảm giác an toàn bị kéo giãn vì rõ ràng Giới Vực không hoàn toàn nằm ngoài sự hỗn loạn.
Bữa tiệc Hồng Môn xuất hiện
Vô Cực Quân tổ chức bữa tiệc Hồng Môn như một công cụ để gây ảnh hưởng tinh thần lên Hồng Vương, nhờ cảnh tượng ấm no và mọi thứ trong thành phố được tái tạo trong chớp mắt. Buổi tiệc được dàn dựng như một phiên bản Utopia với không khí đầy mỹ lệ và ánh sáng bạch diễm lan tỏa khắp nơi. Khi khách mời bước vào, họ bị dẫn lên một bậc thang bạch ngọc kính, như thể Giới Vực đang mời gọi mọi linh hồn vào cộng đồng bất tử.
Như một phần cạm bẫy chiến lược, bữa tiệc cũng che phủ những bức thư Hồng Môn và cách Vô Cực Quân đẩy sự kiện tới đỉnh điểm.
Áp lực Luật Hồng Vương và Kỵ Sĩ
Bề mặt Vĩnh Hằng Giới Vực có vẻ ổn nhưng không khí căng thẳng lan tràn khi Luật Hồng Vương và Kỵ Sĩ thực thi, đàn áp những ai dám phản kháng. Hệ thống tuần tra luôn theo sát đô thị, còn các phòng giam riêng bên dưới là nơi giữ những dân thường bị coi là phiền toái. Người dân không thấy họ bị tra tấn, nhưng trái tim xã hội đang chảy máu vì những điều mà máy móc không ghi vị.
Vô Cực Quân và đội ngũ của ông gây áp lực âm thầm bằng lời thuyết phục và bẫy huỷ diệt, khiến bất kỳ đối thủ nào cũng khó bước ra ánh sáng.
Thời gian biến dạng trước Trần Linh
Khi Trần Linh hiện diện gần Vĩnh Hằng Giới Vực, cư dân chứng kiến thời gian dao động mạnh mẽ, như thể mặt trời bị kéo lê giữa hai thái cực. Lúc thì những phút giây như kéo dài vô tận, lúc thì tình trạng tụt xuống thời khắc chảy nhanh như nước; điều đó làm dư luận sợ hãi và chứng tỏ Giới Vực không hoàn toàn kiểm soát được thời gian. Những dao động này lèo lái sự chú ý của mọi người, khiến họ không còn tin rằng Vô Cực Quân đang nắm giữ một nền công bằng vĩnh hằng.
Cả hệ thống năng lượng phải điều chỉnh để bù lại các xung động, và Vô Cực Quân cảm thấy cần tăng công suất để giữ cân bằng.
Im lặng sau thu nạn dân
Khi Vĩnh Hằng Giới Vực thu nhận nạn dân từ Huyền Ngọc Giới Vực, nó đột ngột im lặng khiến báo chí chỉ nhắc về quy mô Linh Hư Giới Vực trong hội đàm. Doanh Phúc nghe tin còn tưởng rằng Vĩnh Hằng đã biến mất vì nó cắt đứt liên lạc với nhân loại khác; ông tức giận đến mức bóng đen sát khí xuất hiện bên cạnh mình. Nhân dân và các chính quyền khác bắt đầu sợ hãi khả năng Giới Vực trở thành điểm tựa mới và đẩy họ vào căng thẳng toàn cầu.
Sự im lặng đó báo hiệu rằng Vô Cực Quân đang dồn toàn tâm cai trị bằng cách tập trung mọi nguồn lực và ngắt liên lạc.
Phương Khối 8 bị giữ
Vĩnh Hằng Giới Vực bắt giữ Phương Khối 8 (Mạc Dao) nhằm lợi dụng Hồng Vương, sử dụng thư mời giả không cho phép ông rời đi. Giới Vực biến các phòng giam bên trong thành nơi giữ tù nhân và phục vụ Hoàng Hôn Xã, cho thấy công thái bình không giống tưởng tượng. Cơ chế của thành phố bay Utopia tạo ra áp lực tinh thần liên tục lên Trần Linh, vì ông biết rằng quý vị bị sử dụng như con bài.
Vô Cực Quân còn tái cấu trúc Phương Khối 8 bị tàn phá để duy trì hình ảnh bất tử và khiến toàn bộ nhân loại phải thấy sự bất khả xâm phạm này.
Tái tạo Phương Khối và dùng Hồng Vương
Sau khi bắt giữ Phương Khối 8, Giới Vực dùng tài nguyên và hệ thống tái cấu trúc nhanh chóng để sửa chữa và sử dụng nó làm biểu tượng kiểm soát. Vô Cực Quân tận dụng hình ảnh bất tử để thuyết phục người xem rằng mọi mất mát đều được bù đắp trong chớp mắt, như thể hắn đang trình diễn tính bất khả xâm phạm của Vĩnh Hằng. Các đội quân Kỵ Sĩ và Luật Hồng Vương được huy động để bảo vệ công trình mới, khiến Trần Linh không dễ dàng nhìn thấu chiêu bài.
Cả thành phố càng ngày càng giống một thành trì không thể lay chuyển, dù bên trong vẫn đầy rẫy các vết rạn.
Trần Linh đến chất vấn
Trần Linh quyết định tới Vĩnh Hằng để chất vấn Vô Cực Quân, chấp nhận rằng nơi này là cổ xưa và nguy hiểm nhất ông từng thấy. Ông muốn đặt câu hỏi trực tiếp về việc dùng Phương Khối 8 và các tù nhân để khống chế Hồng Vương, đồng thời muốn thấy sự thật đằng sau lời hứa công bằng. Vô Cực Quân dùng cơ chế Utopia để tạo áp lực tinh thần, khiến những đòn thuyết phục không đi thẳng vào cốt lõi linh hồn.
Giải pháp tạm thời của Trần Linh là dùng ký ức để đưa thông điệp về khát vọng việc làm cho trẻ em, khiến sự tĩnh lặng giả dối bị xé toang.
Phiên bản Utopia đối thoại
Trong các cuộc đàm phán, Vô Cực Quân biến Vĩnh Hằng thành phiên bản Utopia, trình chiếu cảnh sống ấm no và việc tái tạo mọi mất mát để thuyết phục Trần Linh từ bỏ kế hoạch khởi động lại thế giới. Thành phố được bánh xe tự động hóa lăn đi như một phiên bản không có mâu thuẫn tài nguyên, thể hiện rằng máy móc mới có thể giữ công bằng hơn linh hồn. Trần Linh vẫn nhất quyết rằng con người luôn biến hóa và không thể bị định hình bởi một hệ thống bất động; ông dùng Điền Tiểu Thần như tín hiệu để nhấn mạnh điều đó.
Sự đối đầu ngày càng căng thẳng khi Vô Cực Quân tuyên bố chỉ máy móc mới giữ được trật tự, còn Trần Linh khẳng định linh hồn cần có tiếng nói.
Trần Linh truyền ký ức Xích Tinh
Trần Linh bắn chiêu ngầm bằng cách truyền ký ức vào trẻ em, thao túng khát vọng có việc làm trong xã hội không có nghề, tạo ra một mảnh ký ức Xích Tinh để khuấy động tàn tích. Việc này khiến Vĩnh Hằng rung chuyển dữ dội, bởi ký ức ấy gợi lại linh hồn và thời điểm cũ mà máy móc không thể kiểm soát. Những đấn động thời gian khiến Vô Cực Quân phải tăng công suất giữ cân bằng, đồng thời gây xáo trộn trong từng nếp nghĩ của cư dân.
Giới Vực buộc phải đối mặt với Tịch Diệt Thiên Sứ thứ bảy và một tai họa vượt mọi định nghĩa công lý để không cho phép linh hồn nổi dậy.
Tịch Diệt Thiên Sứ xuất hiện
Tịch Diệt Thiên Sứ thứ bảy xuất hiện ở Tàn Tích Văn Minh, nhảy vào cuộc đàm phán nhằm nắn dòng năng lượng và cản bước Vô Cực Quân. Sự có mặt của thiên sứ khiến Vĩnh Hằng chú ý đến phạm vi ranh giới và buộc phải giải quyết ngay cả khi chính thức lời tuyên bố. Những đòn phản công của thiên sứ khôi phục lại một phần linh hồn bị nén, cho thấy rằng máy móc không đủ để nắm giữ cuộc sống.
Cuộc chạm trán chính thức giữa hai cực sức mạnh được báo hiệu khi mảnh ký ức bị khuấy động và các công trình rung chuyển.
Đàm phán đổ vỡ
Các cuộc đàm phán cuối cùng đổ vỡ khi Vô Cực Quân nhấn mạnh chỉ máy móc mới đem lại công bằng, còn Trần Linh tôn vinh linh hồn và khát khao tự do. Trần Linh đưa mảnh ký ức Xích Tinh vào ở tàn tích để gây chú ý, khiến tiếng nói của các thế giới khác vang lên trong Giới Vực. Trận chiến tâm linh lan rộng khắp phố, và các con phố bị chém nát được tái cấu trúc ngay tức thì để che giấu thương tích.
Sự đối đầu khiến mọi người lo lắng rằng một ngày nào đó Vĩnh Hằng sẽ rung chuyển mất kiểm soát, vì sự khác biệt về lý tưởng quá lớn.
Pháo đài hạt nhân hiện hình
Vô Cực Quân biến toàn bộ phế tích Văn Minh bên dưới thành pháo đài hạt nhân để tạo thế mới cho giao tranh, khiến năng lượng của Giới Vực tăng vọt và ngày càng nguy hiểm. Hệ thống vũ khí mới làm dày thêm cấu trúc phòng thủ, nhưng cũng khiến sự tồn tại trở nên mong manh vì nó vừa gây rung chuyển thời không. Thẩm Thanh Trúc phải dùng sức mạnh thời không khóa chặt từng đòn của pháo đài nhằm tránh sụp đổ hoàn toàn.
Tình hình khiến Trần Linh và Điền Tiểu Thần phải tạo hỗn loạn để rời Vĩnh Hằng Cung, vì họ nhận ra rằng pháo đài này hiện đã vượt tầm kiểm soát.
Tịch Thiên Sứ ngăn chặn
Tịch Thiên Sứ không ngừng kết liễu các đòn tấn công của Vô Cực Quân, đồng thời Trần Linh và Điền Tiểu Thần tạo ra hỗn loạn để bảo vệ tù nhân và rời khỏi Giới Vực. Những đòn phản công ấy giúp giải tỏa phần nào áp lực sụp đổ không gian, nhưng Vĩnh Hằng vẫn rung chuyển dữ dội vì bản thân đã trở thành thất vọng. Trần Linh từng nhận một miếng Xích Tinh từ Thẩm Thanh Trúc để hút từng chút năng lượng giúp bám lại, tạo ra khoảng nghỉ sinh tử.
Trong thời điểm này, toàn bộ liên minh, gồm Hoàng Hôn Xã, Linh Hư Giới Vực và Tàng Vân Quân, đau đáu duy trì chữ Thường Thanh khi nhìn thấy tâm điểm hỗn loạn.
Sụp đổ không gian cận kề
Sự sụp đổ không gian trở nên cực hạn khi khối kiến trúc khổng lồ bị kéo xuống bởi hốc không gian mở rộng, khiến toàn bộ Giới Vực rung chuyển như một cơn địa chấn. Các động cơ phun trào và hệ thống đối trọng phải hoạt động cật lực để giữ, và lực lượng cự nhân đã phải hợp lực để giữ lại cấu trúc không quay lật. Trần Linh cùng Tịch Thiên Sứ và Thẩm Thanh Trúc trực tiếp tháo gỡ áp lực, bởi nếu Vĩnh Hằng lật thì sẽ tạo ra một hố đen nuốt chửng thêm nhiều thế giới.
Họ cố gắng kéo giãn thời gian đủ lâu để các cư dân trong nhà ở 150 mét vuông có thể tránh xa mà không bị rơi.
Cuộc đào thoát hỗn loạn
Trong khi áp lực không gian gây hoảng loạn, Trần Linh và Điền Tiểu Thần lợi dụng sự hỗn loạn do tù nhân tạo ra để rời khỏi Vĩnh Hằng Cung. Họ kéo theo một số người tín nhiệm, trong khi Vô Cực Quân cố gắng dùng năng lượng để giữ từng con người trong cõi tạm. Cuộc đào thoát làm lộ ra những phòng giam riêng và đội tuần tra tỏ ra mệt mỏi trước sự kiện không thể kiểm soát.
Vĩnh Hằng cảm thấy giành mất một phần linh hồn của mình mỗi khi một người trốn thoát và kết nối lại với các lực lượng bên ngoài.
Vĩnh Hằng rung chuyển và suýt lật
Dòng thời gian trùng hợp khi Trần Linh dẫn Tịch Thiên Sứ và Thẩm Thanh Trúc giải áp lực sụp đổ không gian, khiến Vĩnh Hằng suýt lật nhào nhưng vẫn được giữ lại nhờ nỗ lực đồng loạt của cự nhân. Phần đáy bệ và những động cơ phun trào chịu tải lớn đến mức xuất hiện nhiều vết rạn dài, và tiếng la hét của máy móc vang vọng như tiếng bão. Vô Cực Quân cảm nhận rõ ràng rằng sự bất tử lập trình vào cấu trúc đang bị đe dọa, vì từng tấm lưu ly và hạt tuyết tro không còn đủ để che giấu mối nguy.
Mọi người nhận ra rằng khả năng sụp đổ chỉ còn cách một chút nữa nếu họ tiếp tục kháng cự.
Thí nghiệm điên cuồng
Trong cơn tuyệt vọng, Vô Cực Quân thực hiện các thí nghiệm tàn bạo trực tiếp trên cư dân Vĩnh Hằng Giới Vực, vượt quá mọi giới hạn chịu đựng của hệ thống và cả con người. Những thí nghiệm ấy không chỉ tạo ra đau đớn mà còn phá nát cấu trúc nội tâm của người dân, khiến tưởng tượng về công bằng tan biến. Hệ thống phòng thủ năng lượng bị quá tải khi các hạt linh hồn bị giam giữ không chịu được sức ép, và cả các động cơ năng lượng cũng bị đẩy tới gần điểm sụp đổ.
Thí nghiệm này đánh dấu giai đoạn cuối cùng của Giới Vực khi mà sự sống con người bị hy sinh để duy trì ảo vọng.
Toàn bộ thành phố diệt vong
Kết quả thí nghiệm hết sức khốc liệt là toàn bộ thành phố bị hủy diệt, không còn khung nhà hay cư dân sống sót vì năng lượng quá mạnh đã triệt phá mọi thứ. Vô Cực Quân chứng kiến giấc mơ Utopia tan biến thành ngọn lửa, và ông không thể tưởng tượng mình đã đẩy sự sống đến điểm không thể cứu vãn. Trợ lực hay hệ thống tự động hóa không còn có thể tái tạo lại gì, vì từng yêu tố sống bị phá hủy đồng thời, từ hệ thống sản xuất đến tháp truyền dẫn chỉ huy.
Khi chiến lực của ông mất đi nguồn cung vật liệu khổng lồ ấy, cả trí tuệ lẫn thể xác đều suy sụp.
Lâu Vũ tự sát
Lâu Vũ, nguyên thân của Vô Cực Quân, đối diện với sự thật rằng Vĩnh Hằng Giới Vực là một sai lầm thời đại khi giấc mơ về công bằng tuyệt đối thất bại. Ông đau đớn nhận ra rằng sự tồn tại của Giới Vực bây giờ trở thành rào cản với tiến hóa nhân loại, vì nó đã biến mối quan hệ thành chuỗi đàn áp và thí nghiệm. Trạng thái của ông rơi vào sự bất cam và cuối cùng ông quyết định tự sát để kết thúc vòng luân hồi ấy.
Cái chết của Lâu Vũ là dấu chấm hết cho lý tưởng đã từng chi phối toàn bộ công trình.
Vô Cực Quân tách rời thế giới số ảo
Khi Linh Hư Quân kéo các Quân vào thế giới số ảo, Vĩnh Hằng Giới Vực bị buộc phải tách rời khỏi Vô Cực Quân, khiến ông không còn liên kết trực tiếp với nguồn cung vật liệu khổng lồ. Sự tách rời làm suy giảm chiến lực của ông trong trận chiến vì Giới Vực là nơi cấp vật chất và năng lượng cho từng kế hoạch. Cả không gian ảo và thực tại đều cảm nhận được sự rạn nứt giữa chủ nhân và địa danh, như một thân thể bị cắt lìa khỏi gốc rễ.
Phần còn lại của Giới Vực chỉ còn lại những tượng vàng của cư dân cũ, chứng nhân im lặng cho việc mất đi sự sống.
Trần Linh phủ định mô hình tái thiết
Trong nỗ lực hồi sinh bản ghi A Khả Tây, Linh Hư Quân đưa ra các phương án cũ, trong đó có mô hình của Vĩnh Hằng Giới Vực để khởi động lại thế giới. Tuy nhiên, Trần Linh quyết liệt phủ định phương án này, coi nó là thất bại không thể cứu vãn và dấu hiệu của một xã hội bị định hình hoàn toàn bởi máy móc. Sự phủ định ấy khiến các học giả, như Cơ Huyền và Dương Tiêu, phải nhìn lại rằng cái gọi là công bằng tuyệt đối có thể làm mất đi tự do.
Kết quả là Vĩnh Hằng bị xếp vào quá khứ thất bại, và người ta tìm kiếm những phương án khác cho sự tiến hóa.
Hồi tưởng cổng luyện kim
Khi Trần Linh xâm nhập lòng đất Thái Sử Ty, anh phát hiện cánh cổng đá luyện kim khổng lồ khiến hồi tưởng lại những kiến trúc hùng vĩ của Vĩnh Hằng Giới Vực. Cánh cổng ấy nhắc rằng nhờ nguồn vật chất vô tận của Vô Cực Quân, Vĩnh Hằng từng xây nên công trình khổng lồ mà không vắt kiệt sức dân như Thái Sử Ty đang làm. Sự hồi tưởng làm rõ rằng sự tàn phá và sự hi sinh của cư dân đã để lại ký ức đau thương về một giấc mơ gãy vụn.
Nó cũng khiến các phe phái nhìn lại mối liên hệ giữa bánh xe tự động hóa và sự mất đi nhân tính.