Nam Hải Giới Vực là một vòm thành phố bọc thép nổi trên mặt biển, lấy Tam Nhãn Cự Quy làm trung tâm và Hồ Tâm Đình làm nơi hội tụ các gia tộc. Mai rùa kim loại linh thạch kéo dài quanh thành, kết nối với Hôi Giới bằng đường ray xe lửa lấp chữ cấm, tạo thành hệ thống phòng ngự chặt chẽ dành cho toàn nhân loại. Nam Hải Quân, Bồ Gia, Tào Bang và Hoàng Hôn Xã cùng Dung Hợp Phái phối hợp để tổ chức lễ Thư Thần và giữ an ninh, khiến nơi này vừa là trung tâm thương mại vừa là chiến trường chính trị.
Dân cư vừa tin tưởng sự bảo hộ của Cửu Quân vừa căng mình trước Kỵ Tai, Tai Ách Cấm Kỵ Chi Hải và những tin đồn dịch bệnh, khiến không khí luôn trong trạng thái bất an. Nam Hải triển khai Bán Thần, Bát giai, Binh Thần và hệ thống chữ cấm kỵ, trường kính biển và radio Nam Hải để biến Tam Nhãn thành tuyến chống tai ác. Các tài sản quan trọng như đường ray Hôi Giới, tàu Liệt Xa, quỹ vật chất ngoại giao và xưởng đồ chơi Bồ Gia vừa giữ mạch thương mại vừa cung cấp hậu cần chiến tranh.
Không khí thường mát quanh Hồ Tâm Đình nhưng có thể lập tức chuyển sang băng giá khi Cấm Kỵ Chi Hải hoặc Trần Linh tác động, khiến thành phố phải duy trì lệnh bài, hành lang đá và máy móc báo động luôn hoạt động.
- Thông tin cơ bản
- Năng Lực
- Thông số khác
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Khởi dựng Cánh cửa Nam Hải
- Nam Hải Quân dựng trụ
- Tam Nhãn và Hồ Tâm Đình định hướng
- Vòm Giới Diễn Trận hoàn thiện
- Bồ Gia và Thư Thần đan xen
- Tào Bang, Hoàng Hôn và Dung Hợp ghi dấu
- Bán Thần, Bát giai và Quỷ Trào hội tụ
- Hệ thống cảnh báo liên tục
- Đường ray và tàu Liệt Xa giữ mạch thương mại
- Bầu không khí căng thẳng mãi không tan
- Chính trị gia và thần đạo song hành
- Dung Hợp Phái bị kiểm soát
- Kỵ Tai dưới đáy không ngừng căng mình
- Văn minh riêng biệt từ những hương vị lạ
- Quỹ vật chất và yến tiệc ngoại giao
- Lệnh bài và hành lang đá duy trì trật tự
- Hệ thống truyền tin tức thì
- Sở Cảnh Nam Hải và chính quyền
- Hán Tử đứng giữa quân sự và dân sự
- Nhân dân Nam Hải đứng giữa niềm tin và sợ hãi
- Liên minh Cửu Quân và Tông Môn kiên định
- Hồng Tâm 6 khiến toàn vùng bùng nổ
- Sự kiện Trần Linh cầu Dung Hợp vào Nam Hải (1293–1307)
- Bầu khí ngóng trông thảm họa (1293–1307)
- Sự kiện Trần Linh lấy quyền rút thăm Cô Vương (1320)
- Cuộc tấn công diệt thế Hàn Mông (1407–1419) – phần 1
- Cuộc tấn công diệt thế Hàn Mông (1407–1419) – phần 2
- Nam Hải trở thành nhân gian luyện ngục (1420–1429) – phần 1
- Nam Hải dưới sự xuất hiện của Trần Linh (1420–1429) – phần 2
- Trần Linh nhìn lại Nam Hải từ Cực Quang (1453)
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Nam Hải Giới Vực
Trạng thái: Địa bàn chịu sức ép cực cao, đặc biệt mỗi khi Hồng Tâm 6 xuất hiện khiến toàn vùng bùng nổ.
Vai trò: Trụ cột nhân loại đồng thời là trung tâm thương mại và tuyến phòng thủ quan trọng của giới vực cao cấp.
Biệt danh: Mai Rùa Nam Hải, Vòm Giới Diễn Trận
Xuất thân: Nguyên là vùng biển sông sâu dưới sự bảo hộ của Nam Hải Quân, dòng lịch sử kéo dài hàng thế kỷ.
Địa điểm: Trên mặt biển tập trung, có các cổng đoàn tàu và đường ray dẫn ra, rìa phía Nam kết nối với biển khơi lớn.
Cấu trúc: Tòa thành khép kín hình vòm bọc thép, mai rùa kim loại linh thạch và hành lang đá kết nối các khu, đi kèm đường ray xe lửa bọc chú văn nối Hôi Giới và hệ thống lệnh bài để dưỡng yến tiệc ngoại giao.
Bầu không khí: Nhiệt độ thường mát lành quanh hồ Tâm Đình nhưng lúc Cấm Kỵ Chi Hải và Kỵ Tai xâm nhập thì hàn khí dày đặc đóng băng đường phố, nước biển lạnh như thép phủ lên mái nhà và mọi công trình xây bằng đá chịu lạnh.
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Tài sản chiến lược: Đường ray Hôi Giới, tàu Liệt Xa, quỹ vật chất ngoại giao, lệnh bài và hành lang đá
Tài liệu & công cụ: Sổ ưu tiên cứu trợ của Hội Cứu Hộ Chỉ Uyên, trạm truyền tin giấy đỏ, xưởng đồ chơi Bồ Gia, vòi rồng áp lực, cột điện chữ khai
Nguồn năng lượng: chữ mực đen, kim loại linh thạch, radio Nam Hải
Mức độ nguy hiểm:
Cực cao; luôn đối mặt với Kỵ Tai, Tai Ách Cấm Kỵ Chi Hải và những vết nứt trên trời lan rộng.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Nhóm: Dân cư nhân loại sống ven hồ và thành phố, dân cư thị trấn, Thư Sinh
- Nhóm Khác: Nam Hải Quân, Bồ Gia lão tổ, Tào Bang, Hoàng Hôn Xã, Dung Hợp Phái, Hán Tử (bảo vệ), Diệp Lão Sư, Triệu Ất cùng chiến lực Lục Giai–Thất Giai, Bồ Gia còn sống
Dòng thời gian chi tiết
Khởi dựng Cánh cửa Nam Hải
Nam Hải Giới Vực khởi đầu như một vùng biển sông sâu được giao cho Nam Hải Quân dựng trấn, lấy Tam Nhãn Cự Quy làm tâm điểm và Tam Nhãn quay tĩnh biến thành bản lề cho toàn bộ hệ thống sinh tồn. Hồ Tâm Đình được chọn làm nơi hội tụ của các gia tộc để giữ chân dân cư và mở đường cho các nghi lễ Thư Thần thênh thang, đồng thời bầu không khí mát lành ban đầu che phủ quần thể. Từ thời tiền chiến, vòm trời thép và mai rùa bằng kim loại linh thạch đã được đúc để phong kín thành phố, biến Nam Hải thành pháo đài nổi trên mặt nước.
Tam Nhãn không chỉ nhìn ra biển mà còn là nơi sinh ra những sinh vật kỳ tích sẵn sàng xông ra dòng biển để trấn áp tai ách, nhờ những năng lực mà dân Nam Hải gọi là món quà từ Cửu Giới. Trải qua nhiều mùa bão, các cộng đồng quanh hồ học cách dùng lệnh bài và hành lang đá để chia sẻ tài nguyên và niềm tin, đặt bước khởi nền mỏng manh nhưng đủ để người ngoài biết họ chưa bị xóa sổ.
Nam Hải Quân dựng trụ
Nam Hải Quân dưới tay Chử Thường Thanh giữ vai trò giám hộ trực tiếp, dẫu không có tên founder cụ thể, họ vẫn là bộ khung bảo hộ nền văn minh sống sót bên bờ biển. Cánh tay đắc lực Hán Tử được giao trách nhiệm điều phối lực lượng bảo vệ, nhất là khi bầu trời chuyển sang đen do Cấm Kỵ Chi Hải; Hán Tử chịu trách nhiệm tổ chức yến tiệc ngoại giao trong lúc dân chúng căng thẳng. Nhờ thái độ tự do hành động và sự tin cậy của Liên Minh Nghị Hội, Nam Hải Quân lập đường ray xe lửa bọc chú văn để kết nối Hôi Giới và giữ cho thương mại khỏi tê liệt.
Những trận địa mai rùa do họ giám sát được bổ sung hệ thống báo động radio Nam Hải cùng vòi rồng áp lực và cột điện chữ khai, từ đó cảnh sát – Thần Đạo song hành dễ dàng bắt người có khí tức. Họ cũng triển khai Bán Thần cùng lực lượng Thất Giai để trực tiếp đẩy các mối đe dọa ra xa, thể hiện vì sao Nam Hải từng thuộc nhóm giới vực cấp cao nhất.
Tam Nhãn và Hồ Tâm Đình định hướng
Tam Nhãn Cự Quy nhanh chóng trở thành lồng ngực của Nam Hải, trấn giữ mọi hướng mở và đảm nhận vai trò thu hút sinh vật kỳ tích, trong khi Hồ Tâm Đình nằm trên cao giúp hội tụ các gia tộc và Bồ Gia lão tổ. Từ trên hồ, dòng nước tĩnh lặng che giấu sự sôi sục bên dưới, bởi Kỵ Tai và kẻ sở hữu Diệt Thế luôn tìm cách phá mai rùa để xâm nhập; Nam Hải phải tập trung vào việc củng cố Tam Nhãn, vừa để khai thác năng lực vừa để chặn đứng kẻ xấu. Các thức thần và Bồ Gia Nhân liên tục tiến vào Tam Nhãn, tạo ra lớp bảo vệ dị thường và cho phép Thư Thần Đạo của Bồ Gia tiếp nhận tín hiệu mới, như một cổng năng lượng giữa biển và trời.
Nhịp sống quanh Hồ Tâm đôi khi yên bình với những món ngon như sữa hai lớp và đồ ăn đặc biệt của xưởng đồ chơi Bồ Gia, nhưng vài chuyển động nhỏ khiến dân chúng nhớ rằng Tam Nhãn vẫn luôn nhờ lực lượng đặc biệt giữ chặt. Khi thời tiết bình thường, nhiệt độ vẫn mát mẻ quanh hồ để giảm bớt sự căng thẳng; tuy nhiên, một lần Cấm Kỵ Chi Hải đổ bộ, hàn khí phủ kín từng con đường và biến hồ thành hố băng lạnh như thép.
Vòm Giới Diễn Trận hoàn thiện
Để giữ người và tránh Tai Ách xâm nhập, kiến trúc sư Nam Hải hoàn thành tòa thành khép kín hình vòm bọc thép và cầu nối bằng hành lang đá cùng lệnh bài, tạo nên Mai Rùa Nam Hải như một giáp thép khổng lồ trên biển. Những trạm truyền tin giấy đỏ dọc theo hành lang giúp lính trấn áp nối liền sự hỗn loạn; sự xuất hiện đường ray Hôi Giới và tàu Liệt Xa là tài sản quý khiến thương nhân thấy trong bất kỳ cơn bão nào họ vẫn có con đường rút lui. Cấu trúc này buộc mọi gian hàng phải đăng ký Thư Thần, khiến biểu tượng văn minh của Nam Hải xoay quanh chữ viết cấm kỵ mực đen và tạo luồng lửa hỏa biến để chém tai ác.
Thành phố phát triển theo hình vòm, tức là mọi căn phòng đều hướng vào Tam Nhãn, giúp lực lượng thần đạo dễ dàng điều phối khi Kỵ Tai tấn công. Cộng đồng thượng lưu tổ chức yến tiệc ngoại giao trong các quầy bằng đá chịu lạnh tạo ra lớp bức tường giữa sự sang trọng và sự phiêu lưu của một thế giới thường xuyên bị đe dọa.
Bồ Gia và Thư Thần đan xen
Nhờ sự hiện diện của Bồ Gia, nhiều lớp Thư Thần Đạo và xưởng đồ chơi Bồ Gia trở thành điểm neo tinh thần, cung cấp thư Đạo và kỹ thuật cho các Tông Môn, nhờ vậy tài liệu như sổ ưu tiên cứu trợ của Hội Cứu Hộ Chỉ Uyên không còn bị thất lạc. Các nhân vật như Diệp Lão Sư và Hán Tử thường phó thác cho Thư Thần và Bồ Gia để dàn xếp các yêu cầu cứu trợ và cầm chân dân chúng trước mọi tin đồn. Dưới bầu không khí ấy, dân cư vừa tin tưởng vào thế lực Bồ Gia vừa lo sợ khả năng sử dụng chữ viết cấm kỵ để hình thành luồng lửa; họ phải giữ bí mật, vì chữ lửa có thể bảo vệ hay cũng có thể dẫn họ vào tai họa.
Chính quyền còn dựng trạm truyền tin giấy đỏ và radio Nam Hải để cảnh báo, vì Nam Hải luôn đứng trước ranh giới của Kỵ Tai từ dưới đáy. Bồ Gia cũng cộng tác với Tào Bang, Hoàng Hôn Xã và từng có sự tham gia của Dung Hợp Phái, tạo nên một ma trận tình báo phức tạp để ngăn không cho hỏa lực nào dễ dàng xuyên thủng lòng thành.
Tào Bang, Hoàng Hôn và Dung Hợp ghi dấu
Tào Bang giữ thế địa phương vững vàng trong khi Hoàng Hôn Xã lập ra nhiều nhóm bí mật, khiến các cuộc giao dịch ban ngày mang vẻ yên bình nhưng ban đêm vẫn sôi sục những âm mưu. Hoàng Hôn Xã mang Hồng Vương và những thủ đoạn tinh vi để thao túng thông tin; họ cài mắt khắp khu chợ, Tào Bang và Sở Cảnh mâu thuẫn nhưng vẫn phải song hành để giữ trật tự. Dung Hợp Phái giữ vị trí mờ ảo, không được phép tham gia thị trường bình thường, nên họ lén lút liên lạc bên dưới mức chính thức và ẩn mình qua các hạng mục phi pháp.
Nam Hải sử dụng những lực lượng này như phần mở rộng của cảnh sát, nhưng chính sự bí mật ấy làm dân chúng hoang mang thêm khi sự hỗn loạn bị gắn với từ Trào Tai. Mối quan hệ giữa các phe phái khiến giới vực vừa là trung tâm thương mại lớn nhất, vừa là chiến trường đối phó Hồng Tâm 6, vì mỗi cuộc hợp lực đều có thể bất ngờ dẫn đến xung đột.
Bán Thần, Bát giai và Quỷ Trào hội tụ
Để chống lại Kỵ Tai, Nam Hải tụ hội nhiều Bán Thần, Bát giai, Binh Thần và Quỷ Trào đến từ Cửu Giới, bởi lãnh thổ họ đang bảo vệ là lợi khí quyền lực nhất của nhân loại. Lực lượng này được bố trí quanh Tam Nhãn, nơi mỗi vụ nổ năng lượng có thể được triệt tiêu nhanh chóng trước khi lan ra đại dương; họ cũng là nền tảng để triều đình tiếp tục mời Triệu Ất cùng chiến lực Lục Giai–Thất Giai giữ tuyến. Bản thân Nam Hải Quân còn có thể triển khai lực lượng Thất Giai mạnh mẽ nhất, khiến những đợt xâm nhập ngắn nhưng dữ dội bị phản công.
Dung Hợp Phái, vốn từng bị cảnh giác, được Triệu Ất tiếp nhận phần ý chí của Trần Linh để làm lao động trí tuệ, dù quy tắc cấm khiến họ chỉ có thể hoạt động dưới mức chính thức. Kể cả khi Bồ Gia vận hành Thư Thần Đạo và kích hoạt chữ viết, người dân vẫn phải đối mặt với cảm giác họ đang sống trong một vùng đất chiến tranh lâu dài.
Hệ thống cảnh báo liên tục
Nam Hải thiết lập hệ thống báo động phối hợp radio Nam Hải, trạm truyền tin giấy đỏ và sự liên lạc giữa cảnh sát, Hoàng Hôn Xã cùng Bồ Gia để phát hiện luồng khí băng lạnh từ Kỵ Tai. Các cột điện chữ khai và vòi rồng áp lực nằm trong mỗi tuyến phố chủ chốt, giúp khi một nước mắt dưới chân trời xuất hiện thì ngay lập tức cột điện phát ra tín hiệu có thể điều chỉnh luồng khí. Dòng thông tin vẫn lan truyền theo lệnh bài, vì dân chúng biết rằng chỉ một phút chần chờ thì một luồng lửa từ chữ cấm kỵ có thể đốt rực bầu trời.
Cơ chế này không chỉ giữ an ninh mà còn giúp triều đình phối hợp lực lượng Thần Đạo, Cục Cảnh Sát và Ngũ Hổ Bồ Gia cùng nhau, biến những tổ chức nhỏ bé thành một đường gân phản ứng nhanh. Vẫn có những đồn đoán về dịch bệnh và Tai Ách, nhưng mức độ ứng phó được nâng cao so với trước đây nhờ vào hệ thống cảnh báo luôn túc trực.
Đường ray và tàu Liệt Xa giữ mạch thương mại
Dù Nam Hải không còn nguồn tài nguyên hữu ích trên đất liền, những đường ray Hôi Giới và tàu Liệt Xa trở thành tài sản quý giá nhất để di chuyển hàng hóa, binh khí và người quan trọng. Các tuyến ray được bọc chú văn nhằm tránh tiếng ồn có thể làm dậy bụi Tai Ách, và tàu Liệt Xa là biểu tượng cho sự linh hoạt vì chúng có thể rời khỏi thành phố bất cứ khi nào bầu trời tan biến. Chúng cũng là phương tiện để một số nhóm tổ chức các yến tiệc ngoại giao, dùng quỹ vật chất dự trữ để tiếp đón thương nhân và khách ngoại quốc, đồng thời cho phép đội quân di chuyển khi cần.
Trong những trận chiến, Nam Hải Quân dùng Liệt Xa để chở Bán Thần đến các công trình gần vết nứt, khiến giới địch khó đoán lực lượng phản ứng. Do đó, mất một tuyến ray là mất gần nửa năng lực của Nam Hải, nên họ luôn giữ nhằm cải thiện khả năng đáp trả trong chiến tranh lẫn thương mại.
Bầu không khí căng thẳng mãi không tan
Dân cư bị chia rẽ giữa niềm tin vào bảo hộ của Nam Hải Quân và cảm giác thật không may khi Trào Tai và Trần Linh xuất hiện liên tiếp. Những lời đồn về dịch bệnh, Hồng Tâm 6, cả mối đe dọa từ Hoàng Hôn Xã hay Dung Hợp Phái khiến cả thành phố luôn ở trạng thái phòng bị, chưa kể khi Hồng Tâm 6 đến thì mọi tín hiệu đều có thể trở thành lửa diệt thế. Người dân vừa trông chờ Bồ Gia ra lệnh, vừa lo rằng chính quyền sẽ dùng lực lượng để đàn áp, bởi trong lúc bất ổn an ninh, các nhóm như Tào Bang và Hoàng Hôn lặng lẽ tận dụng hỗn loạn để mở rộng quyền lực.
Cảm nhận về chiến tranh không đến từ một ngày mà là sự hội tụ trong những hành lang đá, khi mỗi lệnh bài hoặc yến tiệc đồng nghĩa với một khả năng mới để xung đột bùng nổ. Tuy nhiên, việc Nam Hải được Liên Minh tin cậy, nên ngay cả ở nền căng thẳng ấy, họ vẫn được gọi là giới vực cấp cao.
Chính trị gia và thần đạo song hành
Nam Hải không chỉ là trung tâm thương mại mà còn nơi chính trị gia và Thần Đạo đấu trí, chẳng hạn các buổi lễ Thư Thần được tổ chức liên tục để giữ cán cân quyền lực. Cục cảnh sát phối hợp với Thần Đạo đưa ra những kế hoạch dùng vòi rồng áp lực áp chế kẻ có khí tức, còn Bồ Gia dùng Thư Thần Đạo và chữ cấm kỵ để gieo thức tỉnh trong dân. Không ai trong số họ có thể chối bỏ trách nhiệm với Kỵ Tai, vì khi bầu trời nứt thêm một vết, toàn bộ mạng lưới chính trị phải dịch chuyển ngay để ngăn chặn.
Trên các kênh chính trị, Hán Tử giữ vai trò kết nối giữa quân đội và dân thường, còn Bồ Gia và Tào Bang chia sẻ tin tức để tránh bị Hồng Tâm lợi dụng. Sự kết hợp này giúp Nam Hải duy trì sự phát triển bất chấp mối đe dọa, mọi hành động đều xoay quanh việc bảo vệ người dân khỏi cơn giận dữ của Tai Ách.
Dung Hợp Phái bị kiểm soát
Dung Hợp Phái bị hạn chế mua bán và quản lý tài nguyên trong thời chiến, họ không còn được phép hoạt động công khai mà buộc phải lẩn tránh trong căn hầm, khiến nhiều người coi họ như tai ương. Chính quyền đặt điều kiện quản lý cực kỳ nghiêm ngặt và chỉ chấp nhận họ khi có sự bảo hộ của Nam Hải Quân hoặc các tổ chức khác, vì họ từng bị chống đối bởi Kam Giới do nghi ngờ là tai họa. Triệu Ất giữ một số ý chí của Trần Linh nhờ Trần Linh, nhưng để đổi lại cộng đồng phải bị lẻn lút chấp hành mọi yêu cầu.
Dù vậy, họ vẫn giúp huấn luyện các Bồ Gia Nhân và Thư Sinh, bởi khi Trào Tai thực sự ập đến, mọi lực lượng đều cần tham gia. Như vậy, Dung Hợp Phái là sự kết nối giữa nguy cơ và khả năng cứu giúp, mang lại cho Nam Hải một lớp phủ hợp lý và nguy hiểm.
Kỵ Tai dưới đáy không ngừng căng mình
Kỵ Tai lúc nào cũng tìm cách xuyên qua mai rùa như giọt nước dẫn đến hiểm họa toàn cục, khiến mỗi lớp vỏ được gia cố bởi kim loại linh thạch phải chịu sức ép khủng khiếp. Khi Cấm Kỵ Chi Hải vũ trang và bầu trời tối lại, những vết nứt liên tục xuất hiện làm nước biển chảy ngược và băng giá phủ kín thành phố; Nam Hải phải tập trung mọi nguồn lực vào Tam Nhãn Cự Quy để đối phó với mối đe dọa này. Dòng nước lạnh như thép lan nhanh khắp mái nhà, biến đường phố thành lớp đá chịu lạnh và buộc dân chúng phải sơ tán qua các hành lang đá.
Mỗi lần Kỵ Tai bốc lên, Bồ Gia cùng Nam Hải Quân lại phối hợp để kích hoạt chữ cấm kỵ và Thư Thần Đạo, còn quân nhân dùng vòi rồng áp lực để đẩy chúng trở lại đáy biển. Sự ngưng kết của Tai Ách khiến nhịp sống Nam Hải luôn chậm lại, người dân ngóng trông từng tia sáng từ Tam Nhãn như một cầu mong sự bảo hộ.
Văn minh riêng biệt từ những hương vị lạ
Khí hậu Nam Hải gắn với các hương vị độc đáo như sữa hai lớp và đồ ăn đặc biệt, tạo nên chất riêng giữa vô vàn loài băng giá; người dân trấn an nhau bằng từng ngụm sữa ấm khi ký ức chiến tranh quay lại. Mỗi lớp hương vị ấy đều có xuất xứ từ Bồ Gia hoặc các xưởng đồ chơi vì họ cần giữ tinh thần cho người dân, đặc biệt khi các sự kiện như lễ Thư Thần kéo dài cả tuần. Đồ ăn, bước chân nghệ nhân được bình chọn bởi Liên Minh Nghị Hội để đảm bảo bình ổn; ngoài ra, các tông môn thường cạnh tranh xem ai làm ra thứ cay nhất để xua tà.
Khi Cấm Kỵ Chi Hải kích hoạt, những món ăn lại được phân phát như sự an ủi, kết hợp với các lá lệnh bài để dễ dàng huy động người dân tham gia phòng thủ. Những hương vị ấy trở thành dấu hiệu cho thấy giữa bão tố vẫn tồn tại niềm tin vào một nền văn minh tàn dư không dễ bị quên lãng.
Quỹ vật chất và yến tiệc ngoại giao
Quỹ vật chất được tạo ra để phục vụ yến tiệc ngoại giao không chỉ là nơi trao đổi hàng hóa mà còn là dịp để các tài phiệt kiểm tra sự trung lập của nhau. Yến tiệc được tổ chức trong hành lang đá, bên dưới lớp thành vòm, và luôn có cả điểm nhìn ra Tam Nhãn để nhắc nhở mọi người rằng bất kỳ trình diễn nào cũng có thể biến thành trận đánh. Những buổi tiệc ấy phải tuân theo luật của Bồ Gia, Tào Bang và từng có sự tham gia của Hoàng Hôn Xã nhằm xét nghiệm lòng trung thành.
Hwang, Triệu Ất, hoặc các chiến lực Lục Giai–Thất Giai thường được mời đến để xác định phản ứng của Hồng Vương hay Dung Hợp Phái trong trường hợp bị kích thích. Khi có tin tức về Hồng Tâm 6, các kế hoạch yến tiệc lại chịu điều chỉnh, nhưng quỹ vật chất vẫn được giữ kín để bảo đảm hậu cần khi tình hình căng thẳng.
Lệnh bài và hành lang đá duy trì trật tự
Các hành lang đá và lệnh bài không chỉ dẫn lối mà còn là hệ thống kiểm soát dân số và tài nguyên, khiến mỗi cá nhân phải mang theo sự uốn nắn khi ra vào vùng lõi. Lệnh bài ghi nhận năng lực và quyền hạn, coi đó là cách phân loại sự tin tưởng; nếu Tai Ách dòm thấy một lệnh bài lạ, chúng có thể tách người mang lệnh đó ra khỏi dòng người. Hệ thống hành lang đá là đường hầm dẫn tới các trung tâm chiến lược, làm nơi tập kết khí tài và những lối sống lặng lẽ đượm mùi đạn dược; quỹ vật chất thường được bảo quản trong đó.
Khi có cảnh báo Kỵ Tai, hành lang đá cũng biến thành các đường rút lui an toàn, còn Bồ Gia lão tổ dùng chữ cấm kỵ để đóng mọi cửa sổ hở. Người dân được huấn luyện kiểm tra lệnh bài mình trước khi rời nhà, vì bầu không khí sau Cấm Kỵ Chi Hải chỉ một sơ suất cũng đủ khiến Kỵ Tai nhận ra.
Hệ thống truyền tin tức thì
Radio Nam Hải cùng các trạm truyền tin giấy đỏ khiến Nam Hải có khả năng lan tỏa tín hiệu báo động đi xa, giúp các lực lượng có thời gian hợp lực trong vài giây khi thấy luồng khí băng lạnh. Khi tai họa xảy ra, các thông điệp vẫn được truyền qua đường ray và các cột điện chữ khai, dẫn đến việc Bồ Gia vận động ngay lập tức; mọi người biết rằng nếu không phản ứng trong vòng 30 giây, Kỵ Tai đã len qua lớp mai rùa. Radio còn là công cụ để trình diễn chữ viết cấm kỵ ở mức lớn, vì nó tạo ra luồng lửa từ âm thanh theo hệ thống Bồ Gia.
Chúng được dùng cho cả mục đích cảm hóa dân chúng, vì sau những giờ uống sữa hai lớp, những thông báo yên ủi sẽ được gởi qua radio. Việc duy trì một kênh liên lạc vừa phản ánh sự lo lắng lẫn sự hy vọng ở Nam Hải, bởi không có người nào có thể chắc chắn mình sẽ nghe được tin tức tiếp theo.
Sở Cảnh Nam Hải và chính quyền
Sở Cảnh giữ vai trò tuyến đầu đối phó với tin đồn và Tai Ách, thường băng qua khu chợ cùng Tào Bang để truy bắt những nhóm lạ mặt như Hoàng Hôn Xã. Họ vận hành vòi rồng áp lực và cột điện chữ khai, kết hợp với Thần Đạo để phân tích độ bùng nổ của khí tức; nếu khí tức dị thường, tất cả dây cáp sẽ ngưng hoạt động để hạn chế lây lan. Đội ngũ cảnh sát được huấn luyện hiệp đồng với Nam Hải Quân và Bồ Gia, khiến cho họ vừa phải bảo vệ dân thường vừa phải chống kẻ thù vô hình.
Mỗi lần Kỵ Tai tiến gần, Sở Cảnh khuyến cáo dân chúng tạm thời trú ẩn, còn khi Hồng Tâm 6 xuất hiện, họ lập tức phân phối lệnh bài tạm ngưng. Sự hiện diện của họ giúp dân cư tin cậy rằng ít nhất có một bộ phận luôn sẵn sàng hy sinh để giữ khoảng cách giữa họ và Tai Ách.
Hán Tử đứng giữa quân sự và dân sự
Hán Tử được coi là cánh tay đắc lực của Chử Thường Thanh, đảm bảo rằng dân chúng chuyển từ sự sợ hãi sang sự tập trung vào Tam Nhãn mỗi khi Cấm Kỵ Chi Hải biến bầu trời thành cõi đen. Anh trực tiếp điều phối yến tiệc do chính quyền đứng ra tổ chức, điều này giúp vừa duy trì văn minh vừa mở ra các chiến lược bảo vệ bằng cách gọi lực lượng Bán Thần và Thất Giai tập kết. Hán Tử cũng kịp thời thích nghi với sự xuất hiện của những thân hình lạ mặt đến từ Hoàng Hôn Xã, đẩy họ vào tuyến mặt trận phụ trợ thay vì để họ cầm quyền trong bí mật.
Khi Tràn Linh hay Trào Tai xuất hiện, anh không ngại xông vào trung tâm Tam Nhãn để giữ chặt luồng khí, dù chính bản thân anh phải chịu áp lực lớn. Hành động của anh giữ sự cân bằng giữa niềm tin vào quân đội và sự lo âu vì quyền lực nào cũng có thể gây ra tai họa.
Nhân dân Nam Hải đứng giữa niềm tin và sợ hãi
Đời sống của dân cư luôn trông chờ vào năng lực bảo hộ của Nam Hải Quân và Bồ Gia, nhưng khi Trào Tai và Trần Linh hiện diện, họ lại cảm thấy sợ hãi vì chưa chắc đó là bảo hộ hay là tai họa. Phố thị mỗi sáng được phủ bởi sương mù cùng sữa hai lớp, trong khi cả đêm họ nghe được tiếng rung của cột điện chữ khai và tiếng gầm của Kỵ Tai bên dưới; bất cứ lúc nào, một khe nứt trên trời cũng đủ biến nơi này thành chiến trường. Một số cư dân chạy trốn xuống dưới hồ Tâm Đình, nơi dòng nước tĩnh lặng và Tam Nhãn như định hướng, trong khi những người khác hối hả chuẩn bị quạt lửa từ chữ cấm kỵ.
Sự chia rẽ trong lòng dân đã khiến Nam Hải Quân không thể chỉ dựa vào khải huyền; họ phải gia tăng đoàn kết bằng các lễ nghi và thông tin để trấn an, nhưng đến lúc nào đó, chính sự không chắc chắn mới là thử thách lớn nhất.
Liên minh Cửu Quân và Tông Môn kiên định
Nam Hải trở thành nơi phát triển nhất trong chín giới vì Nam Hải Quân được Liên Minh tin cậy, từ đó các Tông Môn khác tìm đến để tận dụng cơ hội, dù phải chấp nhận lệnh cấm mới. Các hội Thư Thần đã bảo tồn văn tự cũ, còn Bồ Gia cung cấp thư Đạo, khiến càng nhiều người có dịp giao tiếp với Tam Nhãn Cự Quy và kịp thời ngăn chặn các luồng khí dị dạng. Những liên minh này tạo thành hàng rào thứ hai sau thủy lộ, bởi họ có thể cung cấp nguồn cung tinh thần và lực lượng Quỷ Trào Thâm Uyên để đánh lạc Tai Ách mỗi khi vết nứt mở rộng.
Triệu Ất cùng các chiến lực Lục Giai–Thất Giai vừa là dân thường vừa là chiến binh, và họ được huy động trực tiếp trong những kịch bản Hồng Tâm 6. Vì thế, Nam Hải không chỉ chống đỡ Kỵ Tai bằng kim loại hay lửa, mà còn dùng sự tin tưởng của đại bộ phận Liên Minh và Tông Môn để củng cố bức tường vô hình.
Hồng Tâm 6 khiến toàn vùng bùng nổ
Mỗi khi Hồng Tâm 6 xuất hiện, toàn bộ Nam Hải như bị kéo vào một chiến trường mới, bởi dân chúng biết đe dọa mới đủ sức kéo họ vào cuộc chiến lớn nhất. Sức công phá của Hồng Tâm mất ít phút để khiến vết nứt trên trời lan rộng, đẩy cát bụi bay cao và khiến kẻ sống sót phân tán giữa những làn tai ương; sự hiện diện của lực lượng Nam Hải Quân sau đó là cứu cánh duy nhất. Giữa cơn hỗn loạn, Bồ Gia phải chạy đến tận các xưởng đồ chơi để tìm thiết bị hỗ trợ Bán Thần, còn Thư Sinh cùng các Thánh Cơ phải lắp đặt chữ cấm kỵ dọc theo hành lang đá để giữ vững.
Hồng Tâm 6 thường kéo theo phần của Kỵ Tai và dòng nước chảy ngược, buộc cả nhân dân phải sống trong môi trường nước lạnh như thép và đường phố phủ băng giá. Những trận chiến ấy khiến dân chúng vừa tin tưởng vào bảo vệ của Nam Hải Quân, vừa lo rằng mỗi lần hỗn loạn sẽ là lần cuối.
Sự kiện Trần Linh cầu Dung Hợp vào Nam Hải (1293–1307)
Nam Hải Giới Vực trở thành điểm tranh chấp khi Trần Linh dâng mạng xin Chử Thường Thanh cho phép Dung Hợp Phái nhập cảnh, đồng thời tự khóa mình khỏi Nhân Loại Giới Vực bằng thệ ước với một con Thệ cổ. Diệp Lão Sư năn nỉ học trò giữ lời thề trong lúc mọi lỗ hổng trên trời chực mở rộng, còn Kam Giới tức giận vì Dung Hợp nhiều lần bị xem là tai ương nên cố phá quy tắc cấm. Nam Hải Quân buộc phải phối hợp chiến thuật khoa học và đòn phủ đầu do Ngô Nhất chỉ huy để kéo Dung Hợp rút lui an toàn, đồng thời chuẩn bị đối phó với sự xuất hiện của 'Tướng Tinh' Giản Trường Sinh cùng đồng minh Hoàng Hôn Xã.
Tôn Bất Miên và Khương Tiểu Hoa bị lộ danh dạng khi xuất hiện trong bữa yến do Hán Tử tổ chức, còn Giản Trường Sinh phô ra sát khí Bạch Khởi khiến dân Nam Hải chùn bước trước sức mạnh của hắn. Ba kẻ cuối rời đi trong bầu không khí căng thẳng, Giả Mật cảm nhận bờ vực kề cận khi sức mạnh đó kéo đến Quỷ Trào Thâm Uyên, nơi Trần Linh rơi xuống và bị tai ương bản địa nghênh đón.
Bầu khí ngóng trông thảm họa (1293–1307)
Toàn vùng giữ bầu khí mong manh giữa niềm tin vào bảo hộ Cửu Quân và dự cảm thảm họa khi Trào Tai và Trần Linh xuất hiện, khiến chính quyền liên tục căng mình trước mỗi tín hiệu xấu. Người dân Nam Hải không chỉ nghe tiếng gầm của Kỵ Tai mà còn bước đi trong mùi lửa và giấy đỏ của Tào Bang; bất cứ hành lang đá nào cũng có thể trở thành trung tâm của một trận đánh bất ngờ. Dù vậy, mạng lưới Bồ Gia và các Tông Môn vẫn cố gắng giữ yên lặng, tổ chức các buổi lễ Thư Thần và phân phát sữa hai lớp để giữ tinh thần.
Khí hậu và môi trường luôn thay đổi, từ thời tiết ấm áp sang mưa mù thâu đêm, làm cho mỗi sự kiện tấn công kia cảm giác như sự phản hồi của thế giới đối với niềm tin của dân. Họ sống với cảm giác Nam Hải Quân là cánh tay đắc lực nhưng chỉ một hòn đá từ Trào Tai cũng đủ khiến toàn bộ Tam Nhãn rung chuyển.
Sự kiện Trần Linh lấy quyền rút thăm Cô Vương (1320)
Trong lúc rời Nam Hải sau buổi biểu diễn nâng cấp, Trần Linh nhận quyền rút thăm chỉ định từ vở kịch 'Cô Vương', cho phép hắn chiếm đoạt năng lực của bất kỳ nhân vật nào từng xuất hiện tại Nam Hải. Buổi diễn quy tụ khán giả và tai ương, và sự hoàn tất nó khiến lãnh thổ Nam Hải cho phép Trần Linh tiếp tục hành trình mà không bị cấm đoán toàn bộ nhân cách cũ nữa; quyền lực mới bắt nguồn từ chính đám đông theo dõi sự kiện ở Nam Hải. Sau khi kích hoạt, quyền được dùng để chỉ định một nhân vật và ngẫu nhiên rút năng lực, điều chỉ có thể xảy ra vì sân khấu Nam Hải đã cung cấp vũ khí tinh thần cho hắn.
Nam Hải từ chỗ là vùng bị đe dọa bởi Kỵ Tai giờ trở thành nơi phát triển công cụ thao túng thực tại, minh chứng cho sự liên kết giữa giới vực và kịch bản của Trần Linh. Sự kiện để lại dấu ấn là Nam Hải vẫn là cái nôi phản ánh mối quan hệ giữa thế lực diệt thế và chính quyền nhân loại, cung cấp nguồn năng lượng tựa cánh cửa mở ra các màn diễn tiếp theo.
Cuộc tấn công diệt thế Hàn Mông (1407–1419) – phần 1
Đợt tấn công diệt thế của Hàn Mông khiến Liệt hỏa thiêu rụi tiền tuyến, còn nhiều Tai Ách xông vào thành phố bị Bồ Gia và Sở Cảnh đẩy lùi tạm thời trong khi sóng dữ cùng sương mù bao trùm đường phố. Dòng Tai Ách cứ thế tràn vào từng khe hở, khiến phần lớn lực lượng Nam Hải gần như kiệt quệ và các trận địa Bồ Gia được biến từ phản ứng bất ngờ thành chiến trường cố định để biến mất bất ngờ thành ưu thế chiến lược. Lữ Lương Nhân nhấn mạnh hệ thống thiết bị chôn dưới Thông Thiên Tháp giúp đối phó Tai ương ngay khi chúng đặt chân lên mặt đất Nam Hải, nhưng phản ứng đó vẫn không đủ để cản tai ương hạ xuống lúc chúng tiến nhanh hơn dự kiến.
Diệp Lão Sư gắng gượng dùng tư duy phong bạo, khiến dân chúng quanh vùng bất tỉnh và kéo Tiểu Đào vào trận chiến với tai ương bọ ngựa, khiến nền đất Nam Hải đầy thi thể, máu và khói đen. Nhiều người cảm thấy sự rung chuyển như thể Nam Hải thành nơi luyện ngục, và những tiếng khóc của Bồ Gia Nhân vang vọng khắp phố xá.
Cuộc tấn công diệt thế Hàn Mông (1407–1419) – phần 2
Tai Ách từ phía khe hở không dừng lại, khiến các Bồ Gia Nhân và Dung Hợp còn sống chưa kịp kêu cứu thì biến mất trong khói đen cuồn cuộn; nhiều tai ương khác trỗi dậy giữa khói lửa và cát bụi. Tiểu Đào tự bắn vào cằm trên đài phát thanh như lời chứng thực cuối cùng cho Dung Hợp, còn Tiểu Bạch cùng Diệp Lão Sư nằm lại giữa khói máu, minh chứng cho cái giá đớn đau của trận chiến vô tận. Cá thể Quỷ Trào Thâm Uyên cũng bị lôi kéo, làm cho cả nền đất rung chuyển do sự hiện diện của chúng quá mạnh; Kỵ Tai bị kích thích nên luồng khí băng hàn dày đặc hơn, đóng băng mọi thứ xung quanh.
Các trang bị chữ cấm kỵ và trường kính biển lúc này trở nên cũ kỹ vì chúng không đủ để ngăn bọn tai ương liên tiếp xé toang lớp mai rùa. Nhiều cư dân thấy Nam Hải như một lò luyện ngục, cảnh báo rằng nếu một thế lực mới xuất hiện, toàn vùng có thể chính thức tan rã.
Nam Hải trở thành nhân gian luyện ngục (1420–1429) – phần 1
Trong giai đoạn 1420–1429, Trần Linh qua Tiểu Bạch nhìn thấy cảnh tượng Tai ương Hải Cấm Kỵ tàn sát khắp nơi, tiếng thú gầm vang vọng trong phế tích thành phố khiến tên Nam Hải Giới Vực trở thành thước đo cho câu nói 'Nam Hải đã biến thành nhân gian luyện ngục.' Tình trạng phế tích rung lắc như thể nó bị nghiền nát trong tiếng nổ lớn, và cả cát bụi bay cao vì vết nứt xuyên thủng bầu trời; vùng lân cận rung chuyển tới mức Diệp Lão Sư không còn đủ thời gian để cứu chữa người dân. Thông tin từ Thông Thiên Tháp tiết lộ Quỷ Trào Thâm Uyên đang di chuyển nhằm tham gia chiến trường, khiến các giới vực khác căng thẳng vì hướng tiến trước đó từng chĩa vào Nam Hải.
Lão giả trong tháp phải hỏi 'Mục tiêu của chúng là giới vực nào?' vì tất cả tín hiệu đều đưa tới Nam Hải – một di tích đang rung chuyển mặt đất. Ngay cả khi Biển Cấm Kỵ cảm nhận sự thay đổi và tạm rút lui, không khí lạnh vẫn lan khắp, khiến ai nấy đều biết đây là lúc phải quyết định.
Nam Hải dưới sự xuất hiện của Trần Linh (1420–1429) – phần 2
Trần Linh bất ngờ xuất hiện giữa cát bụi rực lửa của Nam Hải, khiến Bồ Thuật và các Độc Thủ tuyệt vọng vì hắn từng bị trục xuất khỏi giới vực này nhưng giờ lại quay lại cùng Quỷ Trào Thâm Uyên cười khúc khích. Không gian bẻ cong, bầu trời vỡ vụn khiến dân sống sót phải rút lui dưới cảnh tượng méo mó, còn Kỵ Tai từ trong cơ thể bật ra luồng khí băng hàn dày đặc, đóng băng ngàn dặm biển. Tư Tai tức giận vì mọi sự hóa ra nằm trong âm mưu dụ Dung Hợp vào Nam Hải chỉ để kích hoạt một cuộc tấn công lớn hơn, khiến các nhân lực bảo hộ căng thẳng tới mức họ bắt đầu nghi ngờ ngay cả đồng minh gần nhất.
Những nhóm như Hoàng Hôn Xã và Tào Bang phải điều chỉnh chiến thuật, trong khi Bồ Gia cố gắng dựng lại Thư Thần Đạo giữa bắn phá liên tục. Khi Trần Linh đi qua, cát và máu lan tỏa khắp thành phố, để lại trong lòng dân một cảm giác Nam Hải chính thức trở thành chiến trường không có đường lui.
Trần Linh nhìn lại Nam Hải từ Cực Quang (1453)
Sau khi đánh bại các giới vực khác, Trần Linh nằm giữa cực quang tan biến và nhớ lại từng đoạn hành trình từ Nam Hải tới Cực Quang, nơi tên và cảnh tượng thành phố vẫn được nhắc đến như điểm tựa so sánh các cuộc đột phá. Bóng dáng phế tích Nam Hải được liên kết với chiến thắng cuối cùng ở cực quang và sự giải phóng khỏi Trào Tai toàn thịnh, còn hình ảnh anh thất khiếu chảy máu trước nền tuyết khiến dân chúng nhớ lại những trận chiến quyết liệt tại thành phố. Sự kiện cho thấy dù Nam Hải Giới Vực bị xâu xé bởi tai ương, nó vẫn nằm trong chuỗi ký ức chiến bại – nguồn lực để Trần Linh tiến tới giới hạn mới.
Cảnh tượng Nam Hải tàn tích giờ trở thành biểu tượng cho mọi cuộc đấu tranh, ghi dấu rằng nó từng là nơi giúp hắn thắng cược bằng những bước lùi, trước khi tạo nên thanh âm cuối cùng cho hành trình từ Nam Hải đến Cực Quang. Dù thế nào, cơn bão Nam Hải có tên trong giấc mơ của kẻ diệt thế, và sự biến đổi ấy khiến toàn thế giới không thể quên bóng dáng của một địa danh đã từng chống chọi tới cùng.