Khu Ba là khu vực trọng yếu trong Cực Quang Giới Vực, từng là phòng tuyến kết nối Khu Hai với các khu phía bắc. Nơi này do tổng trưởng Hàn Mông trực tiếp quản lý, mang cả nét hành chính lẫn điểm trao đổi vật phẩm cấm. Các cơ sở như trụ sở chấp pháp mái vòm lưu ly, trạch viện lớn của Mã Trung, trạm trà và công sự đóng băng tạo thành mạng lưới bảo vệ lẫn tranh giành quyền lực.

Phía bắc Khu Hai có phố Hàn Sương, Hàn Tuyết và Hàn Phong với mặt tiền gỗ lụp xụp, đường phố đất đá trơ thường xuyên mưa lầy. Mỗi ngõ đều được nối bởi dây cảnh giới vàng, có thể kích hoạt đồng loạt khi hệ thống phòng ngự tai ương chuẩn bị đối phó với mafia hay tai ương. Không khí âm u, tuyết rơi bất thường và sương mù Hôi Giới khiến cả cảnh quan và linh hồn cư dân mang nét u tối.

Cư dân sống bằng quan hệ với chấp pháp giả hoặc mafia, rồi sau đó phải chịu sự phân hóa giàu nghèo và các đợt phong tỏa toàn diện. Khu Ba vẫn là điểm khởi hành của đoàn tàu ma xuyên Hôi Giới và là nơi Trần Linh phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ khi Hàn Mông rút lui.

Mục lục nội dung

Thông tin cơ bản

Tên gốc: khu ba

Trạng thái: Bị phong tỏa toàn diện, chỉ được giải phong dưới sự giám sát của Hàn Mông và những chấp pháp thân tín.

Vai trò: Phòng tuyến an ninh trọng yếu đồng thời là đầu mối hành chính và giao thương cấm giữa các khu vực phía bắc và Khu Hai.

Xuất thân: Được thiết lập bởi tập đoàn Mã Trung phối hợp với hội chấp pháp giả khu Hai nhằm hưởng lợi từ giao thương Băng Tuyền và tạo đất dụng võ cho mafia.

Địa điểm: Phía bắc Khu Hai, đối diện bãi tha ma chọn giao hội, bao gồm phố Hàn Sương, Hàn Tuyết, Hàn Phong, phố Băng Tuyền, Xưởng Phố, Ga Khu Ba, bệnh viện và trạch viện lớn của Mã Trung với mặt tiền nhiều cửa gỗ lụp xụp.

Cấu trúc: Kết cấu gồm tổng bộ chấp pháp giả mái vòm lưu ly, trạm trà, trạch viện lớn, công sự đóng băng dọc phố Băng Tuyền, ga, bệnh viện và các điểm tình nghi mafia xen kẽ phố Hàn Sương/Hàn Tuyết/Hàn Phong.

Bầu không khí: Âm u, tuyết rơi bất thường và mưa lầy liên tiếp, sương mù Hôi Giới bao phủ, có vệt máu khô trên góc tường cùng dây cảnh giới vàng kéo tới tận cửa.

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Năng lực biến dị hình thành gần Hôi Giới, vật phẩm cấm tập trung ở phố Băng Tuyền, vật tư y tế khan hiếm bị buôn lậu qua trạm trà, hệ thống cảnh giới tai ương và đoàn tàu ma xuyên Hôi Giới hành trình thoát thân.

Mức độ nguy hiểm:

Rất cao

Tiểu sử chi tiết

Khu Ba khởi điểm từ sự hợp tác giữa tập đoàn Mã Trung và Tổng bộ Chấp Pháp Quan khu Hai, mục tiêu là tận dụng giao thương Băng Tuyền để đổi lấy quyền lực và tiền bạc. Đất đá trơ, mưa lầy, tuyết rơi bất thường cùng với tiếng sương mù từ Hôi Giới tạo ra một địa hình bí ẩn, còn người dân thì chen chúc trong những dãy nhà gỗ lụp xụp ở phố Hàn Sương, Hàn Tuyết hay Hàn Phong. Sự tồn tại của khu vực luôn gắn liền với dây cảnh giới vàng, công sự đóng băng và tổng bộ mái vòm của Hàn Mông, ba hải thảo dường như là dấu hiệu duy nhất cho thấy vẫn có người đang giám sát.

Dân chúng phải dựa vào quan hệ với chấp pháp giả hoặc mafia để sống, còn người ngoài muốn bước chân vào thì cần giấy phép đặc biệt. Khi ba hồi chuông tai ương vang lên, Hàn Mông lập tức phong tỏa toàn khu, điều động hơn mười chấp pháp giả trong một vụ án vốn chỉ cần ba người, bởi họ tin rằng tai ương cấp cao sắp nổ ra tại phố Hàn Sương. Tin đồn Diệt Thế, thảm sát ở phố Băng Tuyền và tai ương cấp năm đã khiến toàn bộ cư dân bủa vây Ga, bệnh viện và trạm trà, tạo ra những ngày sống chảy máu, với Triệu Ất, Triệu Thúc hay những người dân bình thường đứng chờ từng chuyến tàu duy nhất rời đi.

Hàng loạt sương mù quấn lấy, các nhà máy và công trường trở thành sào huyệt của tệ nạn và tà giáo, khiến Hàn Mông phải triển khai hệ thống phòng ngự tai ương, tổ chức thí luyện Binh Đạo Cổ Tàng và xây dựng Thẩm Phán Đình tại khu Công Xưởng. Mỗi đợt tai ương đều đẩy Khu Ba lên bờ vực tự hủy, nhưng cũng cho thấy tính bền bỉ của những người sống ở đó; các chấp pháp giả, mafia và cư dân đeo bám nhau để duy trì phần nào trật tự. Khoảng thời gian Trần Linh được bổ nhiệm làm Chấp Pháp Quan, những cuộc biểu tình đòi phục công của Triệu Ất, khi câu khẩu hiệu “Hàn Mông vô tội” vang lên trong pháp đình và những đợt sương mù Ảnh Tử Ngô Công, Nhục Kê tràn vào đã để lại sự kiện chấn động khiến Khu Ba tiếp tục bị phong tỏa, y tế khủng hoảng và đoàn tàu đặc biệt do Trần Linh điều khiển phải xuyên qua Hôi Giới để đưa người sống sót đi nơi khác.

Vì sự hi sinh của Triệu Thúc, pháp đình trở nên kịch tính khi cư dân theo chân Trần Linh nhằm bảo vệ ông, và sau đó khi pháp luật chất vấn Hàn Mông, cư dân không chỉ im lặng mà còn mang biểu ngữ để đòi minh oan. Từ đó, Khu Ba dần trở thành hình tượng cho một cộng đồng bị lợi dụng, liên tục bị nhắc tới trong những hồi ức về hoa cấm kỵ, đèn Bạch Kê và những phân thân của Trần Linh. Cuối cùng, khi Hàn Mông rút lui và giao trách nhiệm cho Trần Linh, Khu Ba vẫn là nơi đặt ra những thử thách lớn nhất; dù hiện tại vẫn bị phong tỏa và đôi khi là cứ điểm của mafia, tinh thần vùng đất được giữ lại bởi những người từng sống trong sương mù, tiếp tục cầu nguyện rằng một ngày nào đó nơi này sẽ không chỉ là vùng đất của tai ương mà còn là ngọn lửa dẫn đường cho những ai kiên trì đứng vững.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Nhóm: Chấp Pháp Giả (Hàn Mông, Tịch Nhân Kiệt, Trần Linh, Triệu Ất, Triệu Thúc), Dân cư Khu Ba (phố Hàn Sương, Hàn Tuyết, Hàn Phong, công nhân xưởng), Nhân viên Ga và Bệnh viện (Lâm Y Sinh cùng đội ngũ)
  • Nhóm Khác: Mafia Cổ Trạch (Mã Trung và đám tay sai), Người biểu tình/kháng chiến, Người ngoài cần phép đặc biệt.

Dòng thời gian chi tiết

Khởi dựng Khu Ba

Khu Ba bắt đầu dưới bàn tay hợp tác giữa tập đoàn Mã Trung và hội chấp pháp khu Hai. Mã Trung dùng trạch viện rộng lớn bên phố Băng Tuyền làm trung tâm khai thác giao thương Băng Tuyền đầy tệ nạn. Đây trở thành tiền đồn trung chuyển giữa những luồng hàng cấm và phòng tuyến gồm các chấp pháp giả, với Hàn Mông lập tức được đặt làm Tổng trưởng.

Sự xung đột quyền lực giữa chấp pháp giả và mafia đã gắn Khu Ba vào chuỗi đấu tranh kiểm soát, khiến nơi này là địa điểm hành chính lẫn điểm trao đổi trái phép.

Gánh hát trên hoang dã

Tám năm trước, sau khi cơ cấu khu vực định hình, một gánh hát nhỏ dừng chân bên Khu Ba và dựng sân khấu ngoài hoang dã. Chỉ có năm người lẻ loi ngồi trong đám khán giả, trong đó có anh em Trần Linh, hồi đó vẫn chưa bước vào vai chấp pháp. Đêm diễn không kéo được dân chúng, nhưng từng mảng âm thanh vọng ra là lời nhắc rằng Khu Ba luôn gần với tai ương hơn là sự quan tâm.

Sự kiện nhỏ bé này trở thành ký ức khó quên và là một trong những dấu mốc đầu tiên đánh dấu mối quan hệ giữa Trần Linh và vùng đất.

Phố Hàn Sương định hình dân cư

Phố Hàn Sương trở thành trụ đỡ dân cư Khu Ba với hàng nhà gỗ lụp xụp lót mặt tiền để chịu mưa lầy. Cục Hàn Sương đặt tại con phố này bao quát dân cư, trong đó Trần Linh và những người thân tồn tại giữa sương mù và dây cảnh giới. Cư dân phụ thuộc vào sự che chở của chấp pháp giả vì không có phương tiện để phản kháng các băng đảng mafia và tai ương.

Ngay cả những hành lang nhỏ cũng bị phủ đầy cảnh giới vàng nối đến trạm trà và trạch viện, nhấn mạnh rằng các đường phố dân cư luôn là vùng xung yếu.

Hàn Mông củng cố quyền lực

Ngay khi lập ban quản lý, Hàn Mông chiêu mộ và kiểm soát Tổng bộ Chấp Pháp Giả, thiết lập mái vòm lưu ly để giám sát mọi di biến. Ông kết nối các đơn vị tuần tra dưới quyền Mã Trung, Tịch Nhân Kiệt và những kẻ trung thành để đứng đầu an ninh. Khu Ba, từ thời điểm này, vừa là phòng tuyến ngăn cản tai ương tràn vào các khu khác vừa là nơi mafia tìm kiếm suất lợi riêng.

Quyền lực của Hàn Mông khiến dân chúng trông vào khẩu hiệu 'Hàn Mông vô tội' như một lời đảm bảo giữa hỗn mang.

Ba hồi chuông báo tai ương

Ba hồi chuông tai ương vang lên mở đầu chuỗi biến cố khiến Khu Ba lập tức bị phong tỏa toàn diện và quân đội chấp pháp áo đen đỏ cưỡi ngựa tuần tra gắt gao. Dân chúng tại phố Hàn Sương định mưu đào tẩu nhưng lờn vì dây cảnh giới vàng kéo khắp ngõ nhỏ. Hàn Mông huy động lực lượng dự bị truy tìm tai ương cấp cao vừa làm nổ tung thiết bị Kim Chỉ và không cho ai ra vào.

Vài con phố lở lói, nhà cửa bị quấn dây cảnh giới, dân cư hú vía khi biết bất kỳ cử động nào đều có thể bị mô tả là dấu tay của tai ương. Không khí mang mùi kim loại và tuyết rơi bất thường tạo nên một bức màn uất ức khiến mọi người ngừng nói chuyện.

Dây cảnh giới vàng giăng khắp Hàn Sương

Trong chương 4, dây cảnh giới vàng được Hàn Mông triển khai trên phố Hàn Sương để bảo vệ từng gian nhà, môi trường bất thường với sương mù nặng. Điều đáng chú ý là thay vì ba người như thường lệ, hơn mười chấp pháp giả xuất hiện cùng lúc, báo hiệu sự xuất hiện của Tai Ương. Dây cảnh giới không chỉ là rào cản vật lý mà còn là công cụ gắn với hệ thống phòng ngự tai ương có thể kích hoạt, chuẩn bị cho mọi kẻ dấn thân.

Người dân phải đứng sau những cửa gỗ lụp xụp quan sát hàng dài chấp pháp giả kiểm tra từng bước, và chỉ có người thân cận mới có thể qua lại. Công sự đóng băng từ chỗ trạm trà đến trạch viện lộ rõ khi sương và tuyết phủ, khiến vùng đất trở nên bất động.

Phong tỏa toàn cảnh mở rộng

Chương 10 ghi lại lệnh phong tỏa toàn diện cho cả Khu Hai lẫn Khu Ba, biến vùng này thành một pháo đài bị khóa. Tổng bộ Chấp Pháp Giả liên tục chiêu mộ các chấp pháp dự bị với tỷ lệ nhân lực không đủ cho vùng ranh giới đông đúc. Mọi cửa ra vào được chốt và mỗi đoàn tàu chạy qua Ga Khu Ba đều bị kiểm tra, khiến tuyến đường sắt chỉ chở được từng đợt hiếm hoi.

Mafia và những người tìm đồ cấm phải lùi vào trong sâu hơn, tăng đối đầu với chấp pháp giả ở những trạm trà và công sự đóng băng. Đêm xuống, khói và ánh đèn từ quảng trường Bạch Kê lờ mờ, tất cả dân chúng đều nghe tiếng bước chân khô khốc của lính tuần tra.

Tai ương cấp năm sắp nổ

Một tai ương cấp năm xuất hiện ở rìa vùng hoang dã khiến Hàn Mông trực tiếp lãnh trận, bảo vệ ranh giới Khu Ba. Ông cùng các chấp pháp đánh bật quái vật giấy đỏ và không cho nó tràn vào đường phố Hàn Tuyết vốn đã bị đe dọa. Sự kiện ghi lại sức mạnh của hệ thống phòng ngự tai ương khi dây cảnh giới vang lên khắp cổng, đồng loạt kích hoạt để phản đòn.

Tình hình an ninh chui vào mắt dân cư khi biết mỗi lần Hàn Mông rời đi là lúc khu Ba dễ tổn thương nhất. Bóng dáng ông giữa mưa tuyết và ánh sáng đỏ của quái vật trở thành ám ảnh cho những cư dân khu phố Băng Tuyền.

Tin đồn Diệt Thế và sự rạn nứt

Tin đồn về tai ương cấp 9 Diệt Thế xuất hiện tại Khu Ba khiến dân chúng hoang mang và hàng xóm ngủ lung tung. Lực lượng chấp pháp giả không còn đủ để canh gác biên giới giữa Khu Hai và Khu Ba, dẫn tới tình trạng dân cư lén lút di chuyển. Các đồn trạm trà và trạch viện bắt đầu chia sẻ tin tức nóng với tổng bộ, và Hàn Mông phải phân bổ nhân sự mỏng manh.

Phố Hàn Phong trở nên trống rỗng khi từng tốp dân bị đưa đi vì nghi ngờ liên quan mafia hoặc tai ương. Sự thiếu hụt khiến đường phố và ga tàu có cảm giác rung khi mỗi tiếng chuông vang lên là một tín hiệu do thám.

Phố Băng Tuyền rơi vào hỗn loạn

Phố Băng Tuyền hiện nguyên hình là nơi giao thương cấm đã từng được Mã Trung biến thành trạm trung chuyển súng đạn, ma túy và nội tạng. Tội phạm truy nã, tà giáo và mafia lợi dụng việc chấp pháp giả được rút vào bảo vệ các vùng khác để ló mặt. Trần Linh trong trạng thái mất kiểm soát gây ra thảm sát tại nửa con phố, khiến huyết thống và niềm tin sụp đổ.

Mã Trung, được xem như 'một tay che trời', có thể mua nửa con phố Hàn Sương nhưng vẫn để vùng Băng Tuyền làm trái tim bạc bẽo. Dòng nước mưa đục ngầu chảy qua các cống rãnh, rồi trộn với máu và năng lực biến dị từ Hôi Giới, tạo nên mùi hôi lạ lùng.

Chấp pháp khu Ba vào thí luyện Binh Đạo

Các chấp pháp giả tập hợp ở tổng bộ mái vòm lưu ly để chuẩn bị lên đường thí luyện tại Binh Đạo Cổ Tàng. Tình trạng thiếu nhân lực được bù đắp bằng việc gửi lữ hành trẻ tuổi qua vùng nước cổ xưa, hy vọng thu về kinh nghiệm. Dòng tuyết bất thường phủ lên trạm trà lẫn công sự đóng băng, khiến những ngày họ rời đi như bước vào hố lạnh.

Sự kiện cũng khiến mafia thâu tóm Cục Hàn Sương trong lúc chấp pháp vắng mặt, làm dân chúng lo sợ hơn. Ga Khu Ba đầy người, tiếng thở gấp của những người từ ga đang chờ đoàn tàu dài ấm.

Chấp pháp bị khinh miệt tại Cổ Tàng

Khi các chấp pháp khu Ba tiếp xúc lực lượng từ Cực Quang Thành tại tàu và Cổ Tàng, họ bị gọi là 'lũ chó đất nhà quê'. Người Cực Quang lạnh lùng nhìn xuống thân phận những người từ phố Hàn Sương, gia tăng vết thương lòng và cảm giác bị bỏ rơi. Một đám sương mù dày đặc bao quanh trạm trà, và những lời châm chọc thổi bùng sự nhục chí.

Họ bắt đầu tự nhắc mình phải bảo vệ Khu Ba để chứng minh giá trị dù vấp phải kỳ thị nội bộ. Cảm giác nhục nhã trở thành động lực khi họ quay về và đưa ra quyết tâm thắt chặt cảnh giới.

Trần Linh lên chức Chấp Pháp Quan

Sau biến cố Cổ Tàng, Hàn Mông rời Khu Ba để chặn đoàn tàu Quần Tinh Thương Hội và đề cử Trần Linh làm Chấp Pháp Quan mới. Trần Linh ngồi vào ghế dưới quyền Hàn Mông để tự mình nắm lấy trách nhiệm bảo vệ dân cư Hàn Sương lẫn các khu phố lân cận. Tin bổ nhiệm lan xuống Ga và trạm trà, khiến dân chúng phấn khởi mặc dù còn hoài nghi vì quá khứ gánh hát.

Quyết định này có ý nghĩa chiến lược, bởi Trần Linh vừa là người của khu Ba vừa là nhân tố có thể lay chuyển mafia. Dưới ánh đèn của quảng trường Bạch Kê, một luồng hy vọng mờ nhạt lóe lên trong đêm mưa lầy.

Triệu Ất và biểu tình phục công

Triệu Ất và dân nghèo phố Hàn Sương đồng loạt biểu tình trước các nhà máy và đòi phục công, khiến áp lực lên Mã Trung tăng lên. Ngay sau đó, ba tiếng Tai Chung một lần nữa vang lên khiến người biểu tình phân tán vì sợ thảm họa mới nổ ra. Tình hình thêm căng khi cảnh sát Hàn Mông, Trần Linh và Tịch Nhân Kiệt phải vừa đối phó người dân vừa dò hỏi dấu hiệu tai ương.

Những đám người biểu tình mang theo biểu ngữ đòi công lý nhưng cũng phải nghe lời 'Hàn Mông vô tội' vì ông là lá chắn duy nhất. Mọi tuyến đường từ trạm trà đến trạch viện đột nhiên thiếu rỗng, và không ai dám tiến xuống phố Băng Tuyền đang nóng lên.

Tai ương Ảnh Tử Ngô Công tràn qua sương mù

Sương mù dày đặc bao trùm khi tai ương 'Ảnh Tử Ngô Công' tràn vào phố Hàn Sương, tạo thành một đám mây phóng khí lạnh. Cùng lúc 'Nhục Kê' (Gà thịt) xuất hiện cùng với lực lượng tà đạo, khiến dân cư tuyệt vọng khi từng căn nhà bị xé toang. Trần Linh một mình lao vào thanh trừng toàn bộ phố, chặn vài đợt tấn công và dựng lại dây cảnh giới.

Hàn Mông lập 'Thẩm Phán Đình' tại khu Công Xưởng để tiêu diệt sào huyệt địch, khiến nơi đó biến thành một chiến trường đóng băng. Các trạm trà bị cháy và Ga Khu Ba vang tiếng la hét từ những người bị mắc kẹt trong đoàn tàu duy nhất.

Thẩm Phán Đình và công sự đóng băng

Hàn Mông truy phong bức Thẩm Phán Đình tại khu Công Xưởng lấp đầy tiếng gào và khói bốc lên từ đám lửa. Công sự đóng băng ở nơi đó trở thành vọng âm báo động vì hắn sử dụng dây cảnh giới để tạo hào cản. Những ai dám đột kích phải đi qua ga Khu Ba, nơi mà tàu duy nhất luôn bị phá vỡ bởi bão tuyết và máu khô trên góc tường.

Thợ máy tại Xưởng Phố buộc anh em chấp pháp cung cấp tài liệu về thương vong, mặc dù còn dính tai ương và mafia. Người dân vẫn nằm trong bóng tối, cảm giác như Hôi Giới không bao giờ buông tha.

Thương vong và tử khí lan tràn

Khu Ba rơi vào tình trạng thương vong thảm khốc, xác chết chất đống trên các lối đi và mùi xác khô lan tỏa trong sương mù. Tịch Nhân Kiệt kiệt sức sau khi thanh trừng liên tục bốn con phố đã không còn sức để giữ mọi cổng. Hàn Mông thăng cấp lên ngũ giai ngay trong trận chiến, thể hiện mong muốn vượt qua lan truyền tai ương.

Đời sống dân cư không có gì ngoài tuyệt vọng, vì họ nghe thấy tiếng khóc và tiếng chuông Tai Chung ở khắp nơi. Các dây cảnh giới vàng được kéo dài ra tận cửa nhưng cũng chỉ làm chậm chứ không ngăn nổi đợt tử khí.

Hàn Mông rút lui về Cực Quang Thành

Sau khi bảo vệ đến hạn, Hàn Mông được triệu hồi về Cực Quang Thành khi các khu lân cận bị phá hủy, khiến Khu Ba hụt đi bảo vệ mạnh nhất. Mafia và thế lực phản loạn bắt đầu trỗi dậy, vì biết ông không còn ở lại để canh chừng. Dân chúng ngả nhìn theo đoàn xe màu đỏ rời đi mà không biết đâu là điểm quay về.

Khí lạnh từ Hôi Giới tràn vào sâu hơn, và người ta lo sợ rằng nếu Hàn Mông ở lại thì số người sống sót sẽ nhiều hơn. Tấm lòng mà ông để lại là một tín hiệu bảo vệ, nhưng cũng là gánh nặng cho người kế nhiệm.

Khủng hoảng y tế và Ga kín người

Các phòng khám kín người cùng với bệnh viện khu Ba chật ních khiến bác sĩ Lâm Y Sinh sống trong tình trạng quá tải. Thầy thuốc bắt đầu từ chối chữa trị vì thiếu thuốc men và sợ bị nhiễm tai ương, khiến dân chúng tuyệt vọng. Nghe tin khu Hai và khu Bốn thành 'núi xác', hàng vạn người đổ xô về Ga Khu Ba để tìm đường về Cực Quang Thành.

Ga biến thành mê cung với tiếng la hét, vòi nước, và người bị thương nằm sấp trên nền đá trơ. Mặc dù có một đoàn tàu duy nhất, quản lý khó khăn đến mức người đi tàu thậm chí không biết mình có đi được không.

Đại loạn tại Ga Khu Ba

Đại loạn tại Ga Khu Ba bùng nổ khi Chấp Pháp Giả Tả Đồng bắn vào dân chúng đang tìm lối thoát. Triệu Thúc hy sinh trong nỗ lực giải cứu, và cảnh tượng đó đẩy cư dân lên bờ vực mất kiểm soát. Trần Linh xuất hiện, khởi động đoàn tàu đặc biệt chạy xuyên qua Hôi Giới để đưa người sống sót rời khỏi Khu Ba.

Cảnh khói và ánh đèn Bạch Kê khiến mọi thứ như đang bị nhấn chìm trong hỗn loạn, nhưng đoàn tàu ma vẫn lấp lánh. Những người còn ở lại bị kẹt giữa tiếng súng và tiếng gào khóc, biết rằng con tàu duy nhất đã kéo dài sự sống của họ.

Triệu Thúc hy sinh trong tiếng súng

Triệu Thúc hi sinh dưới tiếng súng của Tả Đồng khiến cư dân tuyến này hoảng loạn và thúc đẩy Triệu Ất thề trả thù. Triệu Ất dùng đoản đao giết Tả Đồng mười ba nhát để thực hiện ý chí báo thù và đòi công bằng cho người đã chết. Hình ảnh đó đẩy Khu Ba lên đỉnh căng thẳng, vì cả dân và chấp pháp đều bị chia rẽ.

Trần Linh hiện ra với nét quỷ dị khiến Tịch Nhân Kiệt do dự giữa đám đông đang căng như dây đàn. Lực lượng chấp pháp đặt câu hỏi về tính nhân đạo, và những người địa phương thì cảm nhận như họ đang bảo vệ không chỉ mạng sống mà còn danh dự.

Ga Khu Ba càng hỗn loạn

Trong cơn hỗn loạn, đoàn tàu đặc biệt chạy xuyên qua Hôi Giới được gọi là tàu ma khiến người ta nghi ngờ vì từng là nơi tai ương. Các chấp pháp giả nhận ra tàu từng có dấu tích của Kẻ Trộm Lửa, khiến họ cảnh giác và hoài nghi Trần Linh. Cư dân Khu Ba vẫn reo lên 'Trần trưởng quan là người của khu ba chúng ta' ngay cả khi cảnh sát muốn chặn đoàn tàu.

Triệu Thúc khi còn sống đã cố kéo người yếu hơn lên tàu, và sự hi sinh của anh tạo nên dấu chân máu ngay tại ga. Mọi người tin vào một phép màu kỳ cục, bởi giờ tàu là điểm cứu rỗi duy nhất và cũng là điểm nhiệt của mâu thuẫn.

Đoàn tàu dừng tại Cảng Lãnh Đông

Sau khi chia tay cư dân Khu Ba, Trần Linh rời tàu ở Cảng Lãnh Đông mà không quay lại toa xe, khiến nỗi tuyệt vọng của họ tăng lên. Các chấp pháp giả nhận ra đoàn tàu từng là của Kẻ Trộm Lửa và nghi ngờ năng lực tàu bị dung hợp tế khí tai ương. Đoàn tàu tạm mắc kẹt vì bị hờn dỗi; họ phải chờ tại cảng trong khi hy vọng từ Khu Ba bị kéo dài.

Hồ sơ của Trần Linh bị kéo ra làm bằng chứng vụ Cổ Tàng Binh Đạo, khiến người ta nhớ tới linh hồn sống sót từ khu vực này. Ngũ Văn Chấp Pháp Quan cảnh cáo từ xa và tuyên bố sẵn sàng tiêu diệt đoàn tàu nếu Trần Linh không hợp tác.

Pháp đình truy bắt Trần Linh

Khi pháp đình định bắt Trần Linh, họ phải đối diện với một đợt biểu tình dữ dội do Khu Ba khởi xướng. Cư dân bất chấp thị trường và tiến ra ga, hô vang 'Trần trưởng quan là người của khu ba chúng ta' để che chắn. Họ yêu cầu tổng trưởng Hàn Mông hiện diện để mang lại niềm tự hào cho khu vực, khiến cảnh tượng tại ga và trạm trà quá khích.

Một trận lửa dữ dội trên đầu tàu bùng lên khi Triệu Ất không thể chạm vào tàn lửa; hành động đó thể hiện sự phẫn uất của họ. Hàn Mông được nhắc đến như điểm tựa duy nhất, và dân chúng Khu Ba không nương tay nếu bất kỳ ai chạm vào Trần Linh.

Cư dân Khu Ba bảo vệ Trần Linh

Dân chúng và chấp pháp giả tập trung hơn ngàn người trước tường thành để che chắn Trần Linh khỏi việc bắt giữ. Khi Trần Linh mỉm cười, mọi người lại cảm nhận được hình ảnh quỷ dị như tên sát nhân bị vạch mặt; họ vẫn tin anh là người tốt. Triệu Ất mang theo thanh đoản đao cũ, biểu tượng rằng Khu Ba dựa vào vũ khí từng bảo tồn để bảo vệ nhau.

Một số người ủng hộ Hàn Mông và phản đối Phương Lập Xương, nhưng lập tức bị thay thế bởi thuộc hạ của Cô Uyên. Sự thay máu khiến khu vực cảm nhận cuộc chiến nội bộ còn khốc liệt hơn nhiều so với đợt tai ương.

Hồi ức tiếng la nội bộ

Cuộc xung đột trước pháp đình khiến một tầng tinh thần mới xuất hiện, dân chúng hô vang 'Hàn Mông vô tội' và tạo thành lớp phòng ngự bên trong ga. Tình trạng quá khích ở trạm trà khiến nhiều người bị thương bởi mũi giáo lỡ hạn, nhưng cũng làm vỡ bức tường im lặng. Hàn Mông được nhắc đến như người duy nhất có thể khôi phục danh dự và bảo vệ dân chúng, dù ông không có mặt.

Trong tòa pháp đình, các chứng cứ đều nhắm vào khu Ba để hạ bệ, khiến mối quan hệ giữa cán bộ pháp lý và dân cư trở nên căng thẳng. Các chấp pháp giả được đào tạo tại Khu Ba lần nữa trở thành biểu tượng của sự hy sinh.

Đinh Lão Hán trốn khỏi ký ức

Đinh Lão Hán chạy trốn trong đêm và lẩm bẩm 'quỷ' khi nhớ về ngày trốn khỏi Khu Ba, đôi chân nặng như chì vì chưa từng chạy trốn như thế. Ký ức về đường phố ướt và dây cảnh giới bỗng nhiên trở nên như ác mộng trong tâm trí hắn. Hắn nhắc lại những ánh đèn Bạch Kê và đánh đuổi bóng ma, khiến mọi người tin rằng Khu Ba chứa đựng ma lực.

Câu chuyện của Đinh Lão Hán lan truyền như lời cảnh báo rằng không ai có thể rời đi mà không để lại những dấu chân đẫm máu. Họ nhìn thấy bức tường Hôi Giới đang rung lên, nhắc nhở rằng vùng đất này luôn gắn với sự trốn chạy.

Triệu Ất bị thí nghiệm nhân thể

Triệu Ất bị đưa vào thí nghiệm nhân thể, các y sĩ ghi rõ anh là người sống sót từ Khu Ba và khai thác sự khổ sở của mình. Hàn Mông nhớ ra cái tên cũ của đứa trẻ khi hồ sơ được lôi ra để làm bằng chứng. Người dân Khu Ba cầm biểu ngữ im lặng trong pháp đình, đòi minh oan cho Hàn Mông và dệt lại hình ảnh của mình.

Hứa Sùng Quốc nhét thêm bạc và dặn 'lần sau nói luôn', thể hiện người Khu Ba vẫn sống qua lòng tốt miễn cưỡng. Chứng cứ vu khống khiến dân cư càng thêm hả hê, vì họ thấy sự thật bị bóp méo để ô danh họ.

Cư dân Khu Ba phản đối tại pháp đình

Cư dân Khu Ba đứng bên trong pháp đình, cầm biểu ngữ im lặng và phản đối một loạt cáo buộc nhằm vào tổng trưởng cũ. Họ dệt lại hình ảnh khu vực bằng lời nhắc 'mỗi người nơi đây là người tốt' trước mặt quan tòa. Tình trạng phân hóa giàu nghèo được đem ra bàn luận, và nhiều người nói rằng họ sống nhờ quan hệ với chấp pháp giả hoặc mafia.

Những lời chất vấn khiến máu nóng, vì dân chúng đã từng mất người bên trong sương mù Khu Ba. Chính sự im lặng có vẻ như là một chiến thuật để cho thấy sức mạnh tập thể không cần tiếng hét.

Phương Lập Xương bị chất vấn

Phương Lập Xương bị chất vấn về tính chân thật của bản ghi giao dịch liên quan Khu Ba, do có nhiều chứng cứ vu khống. Khu vực này trở nên hào hùng, khi người dân cách ly từ góc của pháp đình để có thể nghe rõ từng từ. Tình huống khiến họ cảm thấy hả hê vì lâu nay bị gán ghép là thủ phạm.

Những bằng chứng này càng củng cố hình ảnh Khu Ba là điểm neo tối quan trọng của các sự kiện lớn. Các chấp pháp giả vẫn lặng lẽ theo dõi, vì họ biết rằng sự thật không nằm ở những con số mà là ở các con người từng sống qua tai ương.

Tiếng nhắc 'Khu Ba là nơi nào?'

Khi đoàn chấp pháp nghe tin đã 'bắt đầu hành động', tiếng nhắc 'Khu Ba là nơi nào?' vang lên từ tiểu lâu Tây Thành như một lời nhắc nhở bị che phủ. Đây là bằng chứng rằng ký ức tăm tối của khu vực vẫn còn có thể bị khơi gợi, dù nhiều người muốn quên đi.

Trần Linh được hỏi rằng có quen người sống sót Khu Ba hay không và anh nói không, nhưng lại hành động như đang bảo vệ vùng đất theo việc nghĩa. Câu hỏi đó khiến cả hàng cận vệ phải nhìn về phía Khu Ba trước khi tiếp tục hành trình. Khí lạnh từ Hôi Giới vẫn tràn qua, và mọi người cảm giác như đang nghe tiếng sét đánh từ phía bãi tha ma.

Văn Sĩ Lâm và ký ức Khu Ba

Văn Sĩ Lâm nhắc tới Khu Ba khi mô tả lòng ích kỷ và tiêu tiền trên mạng người, nhắc rằng nơi này vẫn bị lợi dụng. Tả Đồng, Triệu Ất và Trần Linh đều nghe và hiểu rằng họ đang chống lại một vòng xoáy lợi nhuận ác nghiệt. Hình ảnh Khu Ba hiện lên như vùng đất bị người ngoài mua chuộc để làm thương mại hóa tai ương.

Văn Sĩ Lâm sử dụng câu chuyện đó để cảnh báo về cách con người sẵn sàng đổi máu lấy tiền. Nhờ đó, nhiều người trên tuyến chấp pháp hành động thận trọng hơn khi đưa ra mọi quyết định với cư dân Khu Ba.

Hoa cấm kỵ và tai ương cấy vào huyết nhục

Sở Mục Vân kể về 'hoa cấm kỵ' – tai ương biển cấy hạt giống vào huyết nhục, khiến Trần Linh nhớ tới những thi thể ở Khu Ba. Những thi thể đó từng bị chôn dưới bãi tha ma và trở thành nền cho năng lực biến dị từ Hôi Giới. Việc này khiến dân Khu Ba lo sợ rằng họ không chỉ mất người mà còn bị tai ương gắn chặt.

Những lời kể là hồi chuông cảnh tỉnh về việc không thể quên quá khứ đau thương của khu vực. Họ phải đối mặt với việc đào xới quá khứ để nhận ra rằng mỗi hạt giống mới là một đợt tai ương sắp tới.

Hàn Mông và Hàn Đông Hải nhớ Khu Ba

Trong khi đối mặt với tai ương cấp bảy, Hàn Mông và Hàn Đông Hải vẫn nghĩ về Khu Ba và những người từng tập luyện tại đây. Cả hai nhận ra rằng vùng đất cũ vẫn đang hiện diện trong tâm trí Trần Linh và sự kiện Hàn Mông từng đóng vai trò cốt yếu. Điều đó càng làm Trần Linh xác định rằng Khu Ba là nơi anh cần bảo vệ, bất kể người ngoài không hiểu.

Các trận chiến đó khiến Khu Ba luôn được nhắc đến trong mọi bài học cảnh giới và chiến thuật. Sự hiện diện của đôi ủng đen, khẩu hiệu 'Hàn Mông vô tội' và tiếng la của dân chúng mỗi lần họ trở về vùng lũy đen.

Mai Hoa K nghi ngờ ký ức

Khi đoàn người tìm thiên tài Hí Thần Đạo, Mai Hoa K nghi ngờ Trần Linh vì anh dừng lại giữa phố và nhớ về Khu Ba. Một chi tiết ký ức từ phố Hàn Sương bật ra khiến cô không thể hiểu vì sao anh bỗng hành động như vậy. Tình huống này cho thấy Khu Ba đã len sâu vào trí nhớ của Trần Linh, dù anh cố gắng che giấu.

Mai Hoa K chứng kiến sự xung đột giữa nhiệm vụ hiện tại và ký ức quá khứ, khiến tâm lý cô dao động. Ánh đèn và mùi lầy lội của Khu Ba biến thành bóng ma khiến mọi người xung quanh im lặng.

Lý Thanh Sơn gợi lại sân khấu Khu Ba

Lý Thanh Sơn kể về tấm thiệp mời và sân khấu ở Khu Ba, nhắc lại cảnh Trần Yến từng biểu diễn ở ngã tư trung tâm. Từ đó, anh dẫn Trần Linh qua các giai đoạn của vùng đất, khiến kí ức nổi lên như một hành trình đồng hành. Cảnh diễn đó cho thấy Khu Ba từng là nơi có văn hóa, nhưng nay đã bị tai ương phủ kín.

Lý Thanh Sơn sử dụng câu chuyện để nhấn mạnh rằng Khu Ba không chỉ là chiến trường mà còn là nơi từng có ánh sáng. Người nghe cảm nhận sự phức tạp giữa hỗn loạn hiện tại và sự lãng mạn từng tồn tại.

Phân thân Khu Ba hiển hiện

Trần Linh nhìn thấy bản thân trong quá khứ với ba phân thân, một trong số đó mặc Hí bào đỏ của Khu Ba. Hình ảnh này nhấn mạnh rằng anh 'là Trần Linh khu ba', gắn bó với vùng đất cả trong linh hồn và hành động. Các đốm đèn, bãi tha ma và phố Hàn Sương xuất hiện trong cảnh như đầu mối dẫn dắt anh qua từng giai đoạn.

Truyện nhắc rằng Khu Ba là nơi luyện tập và đấu tranh lâu dài, không chỉ là đoạn đường ngắn. Một trong những phân thân ấy luôn ánh lên mùi Hôi Giới nhân tạo, khiến mọi người phải nhớ rằng Khu Ba là điểm neo của mất mát.

Đèn Bạch Kê và đoàn tàu

Các chương sau đó mô tả đốm đèn Bạch Kê, bãi tha ma và con phố Hàn Sương như những tín hiệu dẫn Trần Linh qua từng giai đoạn của vùng đất. Khu Ba trở thành tiêu điểm trên bản đồ tâm linh khi đoàn tàu mới của Trần Linh chạy qua Hôi Giới và mở ra cánh cửa sang Lâm Đông Cảng. Những tia đèn lóe lên trong màn mưa, báo hiệu cả sự tàn phá và mong đợi từ cư dân đang chờ ở ga.

Đây là dấu hiệu rằng dù lực lượng chấp pháp có rút lui, Khu Ba vẫn bị ánh sáng lẫn bóng đen rọi lên. Người ta nhớ lại giai đoạn trước và thấy rõ rằng khu vực này chưa từng yên ổn, luôn xuất hiện cùng tiếng súng và lời thì thầm.

Hàn Mông giao Trần Linh bảo vệ

Trước khi mất tích ở một battle khác, Hàn Mông nhờ Trần Linh 'thay ta bảo vệ dân chúng của Khu Ba' và nói lời tiễn biệt. Lời nhờ vả đó mang theo ân oán chưa bao giờ nguôi từ giai đoạn ông là Tổng trưởng chấp pháp. Nhờ vậy, Trần Linh nhận ra rằng Khu Ba không chỉ là nơi anh từng khoác áo mà còn là trách nhiệm nặng nề.

Hàn Mông tin rằng chỉ khi người dân tin vào nhau thì khu vực mới có thể đứng vững, nhắn rằng họ là tâm điểm của mọi chiến lược. Cảnh kết thúc đặt trách nhiệm bảo vệ Khu Ba lên vai Trần Linh, khiến câu chuyện của khu vực trở thành một phần sống còn của anh.