Khổ Nhục Trọc Lâm là lãnh địa tai ương đen tối nằm sâu bên dưới phế tích Ngô Sơn, nơi thời gian và địa hình bị méo mó bởi khí Hôi Giới. Từ những khe nứt mở ra như động mạch, rễ cây huyết nhục lan ra, tạo ra mạng lưới thân cây quỷ dị và hoa kỳ dị như sọ người. Ác niệm khô đặc làm vẩn mây xám, tạo ra một lớp chướng khí có thể gây ngộ độc nếu hít lâu và khiến mọi giải pháp cấp A, B không đủ.
Không một sinh vật bình thường nào tồn tại ở đây, chỉ còn rễ cây, cá thể máu và tai ách tỉnh ngủ được Trọc Tai chỉ huy. Trào Tai và Trọc Tai luân phiên kiểm soát vùng đất này, khiến bất cứ kẻ nào xâm nhập đều bị theo dõi và chờ đợi. Vùng ảnh hưởng không chỉ lan ra mặt đất mà còn xuất phát sâu từ lòng đất và kết nối ngầm với Địa Trung Hôi Giới, mở ra giai đoạn khống chế mới.
Khổ Nhục Trọc Lâm có thể bị cầm cự bằng hỏa lực, nhưng việc đó chỉ làm nó lùi lại chờ thời, còn hạt giống và rễ mới nhanh chóng cắm vào mọi nơi sinh sống. Hơi thở của nó được xây dựng từ dòng năng lượng lượng tử, đủ sức đẩy lùi cả công trình phòng thủ cấp cao và dần biến thành cấm địa toàn thế giới.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Trạng thái: Đang bị Trào Tai và Trọc Tai theo dõi, lan rộng dần về các giới vực lân cận trong khi cảnh báo liên tục đến nhân gian.
Vai trò: Là hành lang tai họa liên kết giữa Hôi Giới và Địa Cầu, kéo các thế lực vào vòng chiến và trói buộc Trào Tai.
Biệt danh: Trọc Lâm, Hồi Nhuệ Địa, Lưỡng Lộ Khổ Nhục, Khổ Nhục Dị Giới, Khổ Nhục Trọc Lâm (Trọc Tai)
Xuất thân: Giao hội giữa khí Hôi Giới và bụi năng lượng sau hạch vũ thứ hai, xuất phát từ thử nghiệm vũ khí hạt nhân đặc chế.
Địa điểm: Tọa lạc sâu bên trong Hôi Giới phía Tây gần vùng ảnh hưởng của Quỷ Trào Thâm Uyên, mọc từ lòng đất của phế tích Ngô Sơn và lan về Tàng Vân cùng các thế giới ven.
Cấu trúc: Rừng siêu thực với khoang rễ như hệ thống cơ dẫn truyền, khe nứt tự mở khi Trào Tai thúc giục và cành cây quái dị lệch chuẩn.
Bầu không khí: Chướng khí xanh lục đặc quánh, mù mịt mây xám huyết nhục và mùi thối tanh, nhiệt độ dao động cùng tiếng kêu như đuôi rắn từ tai ách.
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Hút dưỡng chất và thần lực từ người sống để sinh trưởng, không cung cấp tài nguyên tích cực và biến khu vực thành cấm địa dinh dưỡng.
Mức độ nguy hiểm:
Cấp độ diệt thế và ám ảnh cho người thường, Tai Ách cấp tám dùng làm mồi cho Trào Tai và Trọc Tai.
Tiểu sử chi tiết
Khổ Nhục Trọc Lâm khởi nguyên từ giao hội giữa khí Hôi Giới và những bụi năng lượng sau hạch vũ thứ hai, mở ra một khe trống ở lòng đất nơi rễ cây huyết nhục mọc lên như mạng động mạch. Trọc Tai liều lĩnh đồng hóa thực vật tự nhiên thành cấu trúc bệnh hoạn, tạo ra thân cây vươn dài, hoa kỳ dị như sọ người và độ người quay đầu bỏ chạy. Từ lòng đất phế tích Ngô Sơn, những rễ ấy hút dưỡng chất từ người sống, biến thành máu cô đặc để chờ dị giới dựa vào đó bùng nổ, rồi lại gieo tiếp hạt giống mới trong một nhịp mở rộng không ngừng.
Khi dân thường và truyền nhân chạy vào hầm trú ẩn, khí khô đặc kết thành mây xám và gây nhiễm độc, khiến các giải pháp cấp cao nhất cũng chịu thua. Doanh Phúc, Trần Linh và Tôn Bất Miên nhiều lần đụng độ vùng lõi, còn Dương Tiêu dùng vũ khí dị giới để phá ấn, nhưng Khổ Nhục Trọc Lâm vẫn dùng lớp rễ chằng chịt và cối xoáy để chặn lối ra. Trào Tai xen vào, khiến mỗi cuộc đối đầu trở thành màn đôi chiến giữa hai nguồn tai ương hiếm có, còn Trọc Tai vung ra quỷ lực khiến nhiều khu hầm ngừng hoạt động.
Lực lượng diệt thế cản không chỉ bọn người mà cả Tàng Vân Giới Vực, Dung Hợp và Nam Hải đều phải tìm đường khác, còn tàn tích ngập tràn rễ cây, cỏ máu và đàn cá thể dị thường. Cái tên này dần trở thành biểu tượng cấm địa, nơi Trào Tai có thể dụ tai ách kéo tới, Dương Tiêu mở cửa ngẫu nhiên bằng hạt nhân để kết nối lại, và Trần Linh phải dùng tư niệm giả mạo Trào Tai để đánh lạc hướng Trọc Tai.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Nhóm: Trọc Tai (chủ nhân), Thiềm Thừ, Bích Hổ, Vọng Tai, Dã Thú Trào Tai từng đặt chân, tai ách cấp tám phục vụ Trào Tai
- Nhóm Khác: rễ cây huyết nhục, cá thể dị thường toàn thân máu, tai ách chuyển hóa từ thực vật.
Dòng thời gian chi tiết
Khởi nguyên khổ nhục
Khổ Nhục Trọc Lâm xuất hiện khi khí Hôi Giới tràn ngập và đống bụi năng lượng sau hạch thứ hai giao hội trong tầng đất sâu. Những khe nứt đã mở ra, hút dòng ác niệm đến hư không và cho phép rễ cây huyết nhục không ngừng mọc lên như hệ thống động mạch. Trọc Tai chấp nhận thân thể bị hồi sinh để đồng hóa thực vật xung quanh, tạo ra thân cây vươn dài, hoa kỳ dị như sọ người và hệ mạng cành như thần kinh nguyên.
Địa điểm không còn là mặt đất mà từ trong lòng đất trồi lên, tạo ra vùng cấm địa mới tại phế tích Ngô Sơn. Khí tức khô đặc lan ra, hình thành mây xám gây ngộ độc, và từng rễ cây hút dưỡng chất để tích trữ máu chờ dị giới đột phá. Chính sự kết nối ngầm với Địa Trung Hôi Giới mở ra một thời kỳ khống chế mới, biến cư dân thành mục tiêu liên tục bị khống chế.
Phòng tuyến Ngô Sơn
Khi rễ khổ nhục tràn khắp phế tích Ngô Sơn, Doanh Phúc cùng Trần Linh phải dẫn đoàn người đột phá qua Bán Sơn Khách Điếm dưới sự áp sát của khí độc. Dương Tiêu lại chuyển tên lửa đầu tiên ra khỏi dân cư, tạo tia hy vọng, còn Lục Tuần sử dụng tinh huy minh để lọc khí và giữ ngôi sao bảo hộ hầm trú ẩn. Căn hầm 7012 bị bao vây, tín hiệu vũ khí hạt nhân dị giới gắn với nguyên tố bí ẩn và lỗ hổng sang thế giới khác khiến khí khống chế lan rộng.
Khổ Nhục Trọc Lâm thậm chí chui sâu vào lòng đất, phá phong ấn và cho phép Hôi Giới len vào trong hầm. Các tai ương như rễ cây huyết nhục và cối xoáy không ngừng đe dọa cư dân và làm cản trở mọi đường thoát.
Sàng lọc Tàng Vân
Sau khi mở đường hầm nghiêng từ 7012, Trần Linh và Doanh Phúc kéo Tôn Bất Miên, Thẩm Nan, Hàn Tướng và nhiều truyền nhân xông vào mặt đất để đối mặt với rừng đục khổ nhục. Khổ Nhục Trọc Lâm không chỉ chặn đường ra mà còn khiến Tàng Vân Giới Vực bị cây cối chằng chịt và chướng khí độc hại nuốt chửng. Tiêu Xuân Bình hy sinh cưỡi rồng thêu vẽ mở đường nhưng vẫn bị rễ cây đe dọa, trong khi Trần Linh dùng tinh huy tạo sao giăng thành kiếm để phá tường tai ương.
Nhiều tai ương cấp cao như Hái Cốt Liệt Mã và Vọng Tai lần lượt bị kéo ra khỏi vùng trung tâm, khiến lực lượng phòng thủ phải đánh đổi sinh mạng để hộ tống dân thường. Vùng lõi trở thành cấm địa, bởi một nửa binh lực bị thiệt hại trước khi họ có thể rút về công trình ngầm.
Đấu trí giữa các Tai Ách
Khi Trần Linh phát hiện Khổ Nhục Trọc Lâm và Cấm Kỵ Chi Hải dường như quay quanh một bàn tay vô hình, hắn gọi tên Tư Tai vì cảm thấy lãnh địa này đang bị điều khiển. Trọc Tai tấn công Dung Hợp, phá hủy Mẫu Thụ rồi rút lui, khiến phương thức của tai ương tại Khổ Nhục Trọc Lâm trở nên bí ẩn và khó đoán. Trần Linh tiếp tục đối mặt với Trào Tai khi nó xông vào Nam Hải và thấy Cấm Kỵ không dám ngẩng đầu giữa đường, chứng tỏ việc hai hồn tai ương cùng tồn tại khiến cả vùng lúng túng.
Từ Khổ Nhục Trọc Lâm, một nhánh Tư Tai vượt qua nhằm duy trì trò chơi đe dọa, trong khi người chiến đấu cố gắng điều hướng Trào Tai giả để bảo toàn dân cư. Sự phối hợp kỳ lạ giữa nhiều vùng hoang tàn cho thấy vùng đất này không chỉ là một lãnh địa mà còn là công cụ kéo dài cuộc chiến của các tai ương cấp cao.
Lan tỏa liên giới
Vài năm sau, Khổ Nhục Trọc Lâm nối dài mầm bệnh sang Tàng Vân và các giới vực khác bằng rễ cây đen hút năng lượng và làm cho công trình nhà cửa biến thành thịt gớm ghiếc. Dù lực lượng như Trần Linh, Doanh Phúc và Dương Tiêu cố gắng đẩy ra, mỗi lần họ tạm thời làm dịu thì khối tai ương lại quấn rễ mới và lan xuống, kéo theo Hư Vọng Sơn Mạch, Than Tích Khoáng Dã và Cấm Kỵ Chi Hải nhập cuộc. Cái tên này từng khiến tàng tạp hóa lực lượng, đánh bật mọi cạm bẫy ngầm và khiến các chiến lực thuộc Cửu Quân phải chấp nhận nguy cơ bị lôi kéo vào tâm trấn nứt toác.
Nhiều vũ khí hạt nhân dị giới được nổ ra để mở thông đạo đến vùng này, vì xác suất dẫn đến Khổ Nhục Trọc Lâm càng cao khi có nhiều cửa ra, nhằm tìm đường cứu Sở Thường Thanh. Trong giây phút hấp hối, Trần Linh dùng tư niệm tạo Trào Tai giả để dụ dỗ Trọc Tai không đuổi kịp, cho thấy địa danh này vừa nuôi dưỡng tai ương vừa bị mắc kẹt giữa các ý niệm. Khổ Nhục Trọc Lâm vẫn liên tục mở ra các khe hở trong lòng đất và hút mọi mảnh năng lượng, khiến các giới vực khác phải cảnh giác trước một vùng đất được xem là nguy hiểm nhất Hôi Giới.