Tổ Việt Quốc là một vương triều phương nam lâu năm tại Vân Châu, nhiều đời đối đầu và ma sát với Đại Trinh. Bề ngoài quốc gia này vẫn giữ được khung xương của một nước lớn, có quân đội đông đảo, thành trì trọng yếu, thương mạch ven biển và các đại thành như Lộc Bình, Lạc Khánh, Đại Thông Đô. Tuy nhiên về bản chất, quốc phúc của Tổ Việt đã suy bại từ rất sớm, khiến nông thôn hoang vu, dân cư ly tán, thần đạo đổ nát, yêu tà và cô hồn khắp nơi sinh sôi.

Triều đình Tống thị vì muốn duy trì chiến lực và đoạt khí số đã dung túng cướp bóc, sắc phong thiên sư, đại tế tự và nhiều kẻ tà dị, thậm chí mượn sức yêu ma quỷ đạo. Khi chiến tranh với Đại Trinh bùng nổ, Tổ Việt từng nhân lúc Đại Trinh biến động mà đánh sâu vào Tề Châu, nhưng chiến tuyến kéo dài cùng nội bộ hỗn loạn khiến ưu thế dần tiêu tan. Sau đó quốc nội lại phát sinh thêm loạn tượng, dịch trùng, tranh chấp phe phái và sự thanh tẩy quy mô lớn đối với yêu tà trên đất Tổ Việt.

Ở giai đoạn cuối, thế nước hoàn toàn suy sụp, quân Đại Trinh thế như chẻ tre tiến vào quốc cảnh, đô thành thất thủ và vương triều Tống thị đi đến diệt vong.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Diệt vong; đô thành đã thất thủ, hoàng đế Tổ Việt bị khống chế, quốc thổ bị quân Đại Trinh đánh chiếm

Vai trò: Quốc gia và thế lực quân sự đối địch chủ yếu của Đại Trinh trong giai đoạn chiến loạn phương bắc

Biệt danh: Tổ Việt, Tống thị Tổ Việt, Vương triều Tổ Việt

Xuất thân: Nam phương Vân Châu, là chính quyền lâu năm của vùng Tổ Việt cũ do Tống thị nắm giữ

Địa điểm: Nguyên lãnh thổ ở nam và đông nam giáp Đại Trinh, kéo dài tới vùng duyên hải Đông Hải; giai đoạn cuối phần lớn đã rơi vào tay Đại Trinh

Chủ sở hữu: Tống thị

Cấu trúc: Triều đình: Hoàng đế Tống thị, vương công quý tộc, quan lại địa phương
Quân sự: Đại quân Tổ Việt, các doanh trại biên quân, đô bá, giáo úy, hổ tướng, kỵ binh
Địa phương: Danh gia vọng tộc như Giang thị, Vệ gia, các hào tộc thành lớn
Dị loại phụ thuộc:** Đại thiên sư, đại tế tự, yêu tà được sắc phong, tà tu và lực lượng liên kết ngoài chính thống

Sức mạnh: Từng có quy mô trăm vạn quân, nhiều thành lớn và nhân khẩu đông; ngoài quốc lực phàm tục còn dựa vào yêu pháp, quỷ thuật, tà tu, yêu ma và thế lực ngầm để duy trì chiến tranh

Tư tưởng: Lấy tranh đoạt khí số và kéo dài quốc vận làm trọng, thực dụng đến cực đoan, coi trọng quân lực và cưỡng bức hơn lễ pháp, sẵn sàng dựa vào yêu ma tà thuật để đổi lấy thắng thế

Yêu cầu: Phải phục tùng triều đình Tống thị hoặc thế lực địa phương phụ thuộc
Quân ngũ: Chấp nhận chinh chiến, cướp bóc và điều động cưỡng bức
Dị sĩ: Có thể nhận sắc phong, lĩnh bổng lộc và dùng yêu pháp, quỷ thuật phục vụ chiến tranh
Ngoại viện: Không câu nệ chính tà, chỉ cần hữu ích cho việc duy trì quốc lực và đoạt thế với Đại Trinh

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Ruộng đất, thành trì lớn, thương mạch duyên hải, nhân khẩu đông, các đại hồ và vùng ven biển, hào tộc địa phương, chiến lợi phẩm, cướp bóc dân gian, sắc phong quan chức dị loại; tuy vậy về hậu kỳ kho lương cạn kiệt, vật tư thiếu thốn và phải dựa nhiều vào vơ vét

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Hoàng Tộc - Triều Đình: Tống thị, Hoàng đế Tổ Việt, vương công quý tộc
  • Chủ Soái - Tướng Lĩnh: Đô Bá Diêu, Đô Bá Triệu, Hổ Tướng Quân
  • Dị Sĩ Được Sắc Phong: Đại Thiên Sư, Đại Tế Tự, thiên sư yêu tà, tế tự quỷ thuật
  • Hào Cường Địa Phương: Giang thị Lộc Bình Thành, Vệ gia, các danh gia vọng tộc các thành lớn
  • Đồng Minh: Một bộ phận yêu ma trên đất Tổ Việt, Tà tu và thuật sĩ dị loại được triều đình sắc phong, Quỷ Đạo Vô Nhai, Tân Vô Nhai, Thi Cửu, Thiên Khải Minh, Các toán thổ phỉ và lực lượng cướp bóc phụ thuộc
  • Kẻ Thù: Đại Trinh, Kế Duyên, Doãn Trọng, Mai Xá, Thanh Tùng đạo nhân, Các hiệp khách và dị sĩ trợ chiến cho Đại Trinh, Vô Nhai Quỷ Thành ở giai đoạn bị ép thanh trừ yêu tà Tổ Việt

Dòng thời gian chi tiết

Hình thành vương triều phương nam

Tổ Việt Quốc là chính quyền lâu năm của vùng nam phương Vân Châu, do Tống thị nắm giữ và truyền nối qua nhiều đời. Nước này dùng chung khá nhiều niên lịch và tàn dư thể chế cũ với các quốc gia lân cận, cho thấy gốc rễ lịch sử từng cùng thuộc một trật tự lớn hơn. Nhờ lãnh thổ rộng, giáp biển và có nhiều thành trọng yếu, Tổ Việt từng có đủ nội tình để duy trì tư thế một nước lớn ở phương nam.

Tuy vậy, nền tảng quốc gia không thật sự vững chắc, bởi từ sớm đã mang mầm mống cát cứ, hào tộc mạnh và trung ương khó kiểm soát toàn cục. Chính sự phân tán ấy về sau trở thành nguyên nhân khiến quốc lực bên ngoài còn đó nhưng bên trong mục nát nhanh chóng.

Quốc phúc suy bại và đất nước hoang hóa

Trước khi đại chiến toàn diện với Đại Trinh nổ ra, Tổ Việt đã bước vào thời kỳ loạn tượng kéo dài. Nhiều khu vực như Nam Nguyên Đạo và các đường lớn sau biên quan trở nên hoang vu, làng xóm bỏ trống, nam đinh bị bắt lính, dân chúng ly tán về phía bắc hoặc dồn vào những nơi còn an ổn. Thần đạo trong nước suy tàn rõ rệt, thành hoàng và âm ti ở nhiều nơi yếu hơn hẳn các vùng tương ứng của Đại Trinh.

Cùng với đó, cô hồn dã quỷ, tà vật, yêu dị liên tiếp xuất hiện, phản chiếu việc nhân đạo và quốc phúc của Tổ Việt đã rạn nứt từ gốc. Dù vậy, các thành lớn như Lộc Bình hay Lạc Khánh vẫn giữ được vẻ phồn hoa cục bộ nhờ hút máu từ vùng ngoại vi nghèo kiệt.

Dung túng yêu tà và dựa vào hào tộc địa phương

Khi trật tự trung ương suy yếu, Tổ Việt không chọn chỉnh đốn căn cơ mà ngày càng đi sâu vào con đường thực dụng cực đoan. Triều đình và địa phương dung túng cho các danh gia vọng tộc mở rộng ảnh hưởng, khiến nhiều gia tộc lớn sống còn thoải mái hơn cả thời thái bình. Đồng thời, quốc gia này tiếp nhận, sắc phong hoặc ngầm nuôi dưỡng nhiều thiên sư, đại tế tự và tà sĩ có khả năng dùng yêu pháp quỷ thuật.

Một số thế lực như Vệ gia còn bí mật luyện tà pháp, hóa hoạt thi dưới sự giật dây của thi yêu, cho thấy tà đạo đã len sâu vào tầng lớp địa phương. Việc lấy sức mạnh dị loại để bù lỗ hổng chính quyền tuy tạo hiệu quả ngắn hạn, nhưng cũng khiến quốc gia trượt nhanh hơn vào vòng xoáy ô uế.

Khởi binh xâm lược Đại Trinh

Sau khi Đại Trinh phát sinh biến động ở triều đình, Tổ Việt bất ngờ phá vỡ thế đình chiến và phát động chiến tranh xuống phía bắc. Họ khởi binh tám vạn nhưng xưng hùng binh ba mươi vạn, nhanh chóng đánh hạ nhiều quan ải và trại tuyến ở biên giới Đại Trinh rồi tràn vào Tề Châu. Dựa vào quân số đông, sự hung hãn do chinh chiến nội bộ lâu năm và sự hỗ trợ của yêu pháp, quân Tổ Việt ban đầu tạo áp lực rất mạnh lên phòng tuyến Đại Trinh.

Các doanh trại của họ từng kéo dài hàng trăm dặm, thả cướp binh càn quét huyện trấn, cướp lương thực và gieo rắc khủng bố tại thôn quê. Cuộc chiến này đánh dấu thời khắc Tổ Việt dốc gần như toàn bộ quốc lực còn sót lại vào một lần đánh cược cuối cùng.

Chiến tranh leo thang và bộ mặt thật của quân Tổ Việt

Khi thế trận kéo dài, bộ mặt thật của đại quân Tổ Việt bộc lộ ngày càng rõ. Quân đội nước này phần lớn kỷ luật lỏng lẻo, lấy cướp bóc nuôi quân, trộn lẫn thổ phỉ và kẻ quấy rối thành lực lượng phụ trợ, khiến vùng chiếm đóng hỗn loạn trầm trọng. Triều đình còn dùng giấy vàng, sắc phong và quan hàm để thu hút yêu quái, quỷ đạo và thuật sĩ tham chiến, hứa hẹn bổng lộc cho kẻ đoạt công.

Trên chiến trường xuất hiện nhiều đại thiên sư và đại tế tự được Tổ Việt sắc phong, dùng yêu pháp cùng quỷ thuật tập kích sĩ tốt và dân chúng Đại Trinh. Tuy nhiên, chính sự dựa dẫm vào đám ô hợp và dị loại này lại khiến quân Tổ Việt càng khó giữ nề nếp, hậu cần rối loạn và nội bộ thiếu sự tin cậy thực sự.

Thế công suy giảm và loạn tượng trong nước bùng phát

Dù chiếm được ưu thế lúc đầu, Tổ Việt dần bị chặn lại bởi sự co cụm phòng ngự rồi phản công của Đại Trinh dưới tay các tướng như Doãn Trọng và Mai Xá. Một số tướng lĩnh như Đô Bá Diêu, Đô Bá Triệu mất tích hoặc bị đánh bại, khiến hệ chỉ huy vốn đã mong manh càng thêm rạn vỡ. Bên trong quốc cảnh, dịch trùng, yêu tà, tranh đoạt phe phái và sự hoang hóa tiếp tục lan rộng, cho thấy chiến tranh không hề cứu nổi khí số đang tụt dốc.

Kế Duyên cùng nhiều người có nhãn lực đều nhận ra ánh sao và nhân hỏa trên đất Tổ Việt ngày càng ảm đạm, báo hiệu đại thế nghiêng hẳn khỏi Tống thị. Từ lúc này, quốc gia này không còn thật sự tiến công bằng sức sống của mình, mà chỉ đang tiêu hao nốt tàn lực cuối cùng.

Thanh trừ yêu tà trên đất Tổ Việt

Trong giai đoạn cuối, Kế Duyên can dự sâu hơn vào mặt tối của Tổ Việt thay vì chỉ quan sát. Sau khi điều tra và thanh trừng Vệ gia, hắn còn ép Vô Nhai Quỷ Thành cùng Tân Vô Nhai phải dọn dẹp, quản lý và trấn áp lượng lớn cô hồn, yêu tà cùng quỷ vật hỗn loạn trên đất Tổ Việt. Quỷ Quân từ nhiều hướng quét qua quốc cảnh, tiêu diệt xương cứng là đám yêu tà và lực lượng dị loại đang bám vào quốc vận Tống thị.

Việc này không trực tiếp thay thế chiến tranh nhân gian, nhưng cắt đi một tầng chỗ dựa quan trọng của Tổ Việt, khiến ưu thế tà pháp của họ suy sụp nhanh chóng. Từ đây, cục diện đã gần như định trước: Tổ Việt mất cả thế quân sự lẫn thế u minh phụ trợ.

Bị Đại Trinh phản công và sụp đổ toàn diện

Khi thế nước đã đứt, quân Đại Trinh vượt Vĩnh Định Quan rồi tiến sâu vào lãnh thổ Tổ Việt với tốc độ cực nhanh. Sự kháng cự của Tổ Việt càng lúc càng ít, bởi quốc gia này không còn đủ khí số, kỷ luật hay niềm tin để tổ chức một cuộc phòng thủ bền vững. Những người có kiến thức ở cả hai phía đều nhìn ra rằng việc Tổ Việt diệt vong chỉ còn là vấn đề thời gian và tốc độ tái lập trật tự mới.

Cuối cùng, đô thành của Tổ Việt thất thủ, hoàng đế Tổ Việt tóc tai bù xù quỳ trên đài cao giữa vòng vây quân Đại Trinh và sự chứng kiến của vương công quý tộc cùng bách tính. Đến đây, vương triều Tống thị chính thức bị định đoạt số phận, còn Tổ Việt Quốc trở thành một cựu quốc đã mất khí số lẫn chủ quyền.