Thôn Thiên Thú là yêu thú khổng lồ của Nguy Mi Tông, thân mang vảy cá, lưng phủ mây mù dày đặc và miệng rộng như cổng trời. Nó nằm trên đỉnh Ngọc Linh Phong, ngủ mê bên cạnh những luồng khí Càn Khôn và thường được xem như “xe riêng” để vận chuyển nhân sĩ giữa các vùng Ngọc Thúy Sơn. Giang Tuyết Lăng cùng Chu Tiêm hợp lực trấn áp, giữ cho mây mù và rung động của lưng không gây hỗn loạn, nhưng mỗi lần mở mắt là lúc nó tiếp nhận tinh khí trời đất mạnh mẽ.
Bụng yêu thú chứa một cửa khí dẫn xuống đảo lơ lửng với đình đài, Linh Tuyền đầy linh khí và cảnh sắc giống tông môn, tạo ra một trung tâm tu hành đặc biệt. Người ta gọi nó là Tiểu Tam khi còn nhỏ vì vẫn nửa tỉnh nửa mê do huyết mạch Côn mới được bồi dưỡng, khiến nó cực kỳ nhạy cảm trước kích động. Lưng của nó trở thành đường mây, cho phép các đạo hữu đi bộ giữa các điểm nền mây, đồng thời đóng vai trò che chắn cho khu vực bên dưới.
Sức hút Càn Khôn đủ khiến không gian có thể bị nuốt, vì vậy các tu sĩ trong vùng luôn thận trọng và xem nó là biểu tượng của sự dung hợp giữa Nguy Mi Tông, Ngọc Hoài Sơn và Kế Duyên.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Trạng thái: Chưa tỉnh, đang được bồi dưỡng
Vai trò: Phương tiện di chuyển và bảo hộ linh khí cho Ngọc Linh Phong
Biệt danh: Tiểu Tam, Thôn Thiên
Xuất thân: Nguy Mi Tông, huyết mạch Côn
Địa điểm: Trên đỉnh Ngọc Linh Phong, bay giữa sương mù
Cấu trúc: Yêu thú khổng lồ, lưng có đình, bụng có đảo, miệng rộng như cổng trời
Bầu không khí: Mây mù rung, tiếng gầm, gió ầm
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Linh khí Càn Khôn, nước Linh Tuyền
Mức độ nguy hiểm:
Cao
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Nhóm Nguy Mi Tông: Giang Tuyết Lăng, Chu Tiêm, các tu sĩ Nguy Mi Tông
- Nhóm Đồng Hành: Kế Duyên, Cư Nguyên Tử, Luyện Bách Bình, sáu hậu duệ Yến tông
Dòng thời gian chi tiết
Huyết mạch Tiểu Tam được bồi dưỡng
Nguy Mi Tông nuôi dưỡng Thôn Thiên Thú từ thời còn gọi là Tiểu Tam, dùng huyết mạch Côn để hình thành một hiện thân nửa tỉnh nửa mê, đồng thời hạn chế tối đa sự kích động mạnh. Trong giai đoạn sơ khai, nó luôn ngủ trên đỉnh Ngọc Linh Phong với các trưởng bối canh giữ, mây mù rung động nhẹ mỗi khi luồng linh khí tụ hội. Nguy Mi Tông xác định rằng yêu thú này mang biểu tượng dung hợp giữa Ngọc Hoài Sơn và Kế Duyên, nên cả ba bên phối hợp để điều phối năng lượng và hành trình bảo hộ.
Đối tượng được phép tiếp xúc chỉ là các nhân sĩ cẩn trọng, vì yếu tố “chưa tỉnh” buộc nó không được bộc phát sức mạnh quá sớm. Tình trạng này kéo dài khiến các đạo hữu luôn đặt niềm tin vào việc nuôi dưỡng, và Thôn Thiên Thú trở thành biểu tượng của sự kiên nhẫn trong tu đạo.
Trấn giữ Ngọc Linh Phong và bảo hộ linh khí
Khi đã lớn hơn, Thôn Thiên Thú đóng vai trò trấn giữ đỉnh Ngọc Linh Phong, lưng nó trở thành sân mây cho các đạo hữu đi lại và tiếp nhận tinh khí trời đất. Giang Tuyết Lăng cùng Chu Tiêm liên tục dùng phất trần để ổn định rung động, tránh tình trạng gió giật gây hỗn loạn phiên chợ bên dưới. Bụng nó che giấu một cửa khí dẫn xuống đảo lơ lửng với đình đài và suối Linh Tuyền, vừa là nơi nghỉ chân vừa là nguồn tĩnh dưỡng linh khí cho Nguy Mi Tông.
Khi cần, nó rung động để tạo đường mây, giúp đoàn tu sĩ Ngọc Hoài Sơn và các giới vực đưa đò dễ dàng di chuyển qua vùng Ngọc Thúy Sơn. Sức hút Càn Khôn khiến vùng không gian xung quanh phải duy trì sự cẩn trọng tối đa, bất cứ điều gì vượt quá giới hạn đều có thể bị nuốt vào miệng nó.
Tham dự phiên chợ Đỉnh Phong Độ cùng đoàn Ngọc Hoài Sơn
Thôn Thiên Thú từng dừng lại ở Đỉnh Phong Độ theo lịch trình hai ngày, nơi các tu sĩ Nguy Mi Tông trao đổi với Tri Sự Lý về việc nối chuyến và luân phiên bảo hộ. Khi Cư Nguyên Tử dẫn Kế Duyên cùng nhóm sáu hậu duệ Yến tông vào phiên chợ, họ lần đầu tiên quan sát được yêu thú khổng lồ và cảm nhận đúng mực sức hút của nó. Kế Duyên cùng các đạo hữu ghi nhận rằng Thôn Thiên Thú là điểm tập kết xử lý linh khí, đồng thời là phương tiện để đưa đoàn tiếp tục hành trình về Hằng Châu.
Dù phiên chợ hỗn độn giữa phàm tục và tu tiên, sự hiện diện của yêu thú vẫn giúp bảo toàn trật tự nhờ những tu sĩ Nguy Mi Tông và giới vực đưa đò canh gác. Sau khi nó rời đi, một chiếc phi thuyền lớn của Huyền Tâm Phủ cũng cập bến, cho thấy tầm vóc và vai trò trung chuyển của Thôn Thiên Thú trong mạng lưới tu hành.
Đối mặt Nam Hoang và biến hóa lớn
Khi đoàn Kế Duyên đưa Thôn Thiên Thú vào Nam Hoang Đại Sơn, nó bộc lộ sức mạnh khi phát cuồng vì đói khiến Nam Hoang Yêu Vương và Nhiếp Yêu Hương phải can thiệp. Giang Tuyết Lăng, Kế Duyên, Cư Nguyên Tử và Luyện Bách Bình cùng nhau che chở và theo dõi trận pháp kì lạ xảy ra trên thân thú, vừa bảo hộ vừa ghi nhận những âm hưởng mới của Càn Khôn. Tình thế trở nên nghẹt thở khi hai Yêu Vương tập trung uy lực, buộc Thôn Thiên Thú phải tự mình vượt qua cửa ải để tỉnh thức.
Nhờ sự phối hợp giữa các cao tăng Nguy Mi Tông và đội ngũ trung thành, trận chiến kết thúc bằng một hội nghị hoà giải và cột mốc mới trong sự thay đổi của yêu thú. Động thái này được ghi lại bởi Thiên Cơ Các và xem là minh chứng cho sự đối ứng giữa Thôn Thiên Thú với các cơn biến loạn trong thiên hạ.
Tham gia Thiên Cơ và ghi nhận thiên cơ mới
Sau khi được cứu nguy, Thôn Thiên Thú được đem về Thiên Cơ Động Thiên để chuẩn bị cho giai đoạn biến hóa tiếp theo, nơi các nữ tu Nguy Mi Tông bày trận và chữa thương cùng Thiên Cơ Các. Kế Duyên, Cư Nguyên Tử và các đại tu sĩ ghi nhận rằng yêu thú giờ đây liên tục tạo cảm giác thiên địa biến động, khiến cả Thiên Cơ Các phải cảnh giác. Mỗi lần một tiếng gầm lớn vang lên từ Thiên Cơ Điện lại khiến tin tức lan rộng về khả năng nó trở thành dấu hiệu cho càn khôn đổi thay.
Những cuộc thảo luận bí mật về thời điểm nó rời đi hay tạm trú được diễn ra giữa các cao tăng, vì Thôn Thiên Thú giờ đã là trung tâm của một loạt thiên cơ mới. Ngay cả khi Kế Duyên không trực tiếp can thiệp, nó vẫn nằm trong mối liên kết giữa Thiên Cơ Các, Nguy Mi Tông và đất trời vốn đang lắc lư trước thời đại mới.