Lão Quy là cự quy cổ trấn giữ Xuân Mộc Giang, kinh lịch hàng trăm năm với mai đen bóng như gỗ khô và đôi mắt vàng xanh nhìn sâu vào dòng nước. Hắn luyện hoành cốt hơn hai trăm ba mươi năm nên pháp lực đong đầy, có thể làm xịch sông và tạo xoáy nước dù không chạm bờ. Nỗi đau nghiệp chướng từ việc triều đình tru sát công thần khiến hắn luôn trầm khắc, giữ mình dưới làn nước và không dám tu luyện công khai.
Hắn vẫn giữ phép tắc với Bạch Tề, Kế Duyên và những hữu duyên khác, thận trọng trước triều đình nhưng mềm lòng khi nghe thơ đạo hoặc nhắc đến Tiên Nhân Chỉ Lộ. Doãn Thanh đọc sách bên bờ giúp hắn ngủ ngon, và Đại Thanh Ngư luôn là hậu bối được lão chở che khi bơi cùng. Kế Duyên từng giao cho hắn cây cần câu gỗ và coi hai ngày gặp gỡ là vận may lớn, đưa lão gần hơn với con đường tu đạo.
Dù bị gọi là hung thần xưa, hắn giờ chỉ muốn giữ nước yên, dùng khả năng đoán mệnh để chỉ điểm duyên và nghiêm túc bảo vệ mối duyên được giao.
- Thông tin cơ bản
- Đặc điểm
- Ngoại hình
- Tính cách
- Năng Lực
- Khả Năng
- Trang bị & Vật phẩm
- Tiểu sử chi tiết
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Hình Tượng Hung Thần Từ Triều Đình
- Nỗi Oán Tiêu Gia
- Tập Tu Hoành Cốt Ẩn Mình
- Trấn Thủ Xuân Mộc Giang
- Đồng Hành Bạch Tề
- Giữ Nước Yên Trước Ác Nghiệp
- Sóng Xao Động Khi Huyền Hoàng Khí
- Giao Dịch Rượu Tiên Duyên
- Chia Sẻ Đường Ngọc Cho Ngụy Vô Úy
- Lời Trêu Hồ Vân và Sự Ghen
- Tri Âm Doãn Thanh Bờ Sông
- Hồi Tâm Khi Kế Duyên Trở Lại
- Nhận Cần Câu và Gìn Giữ Lời Hứa
- Lời Khen Vận May Từ Kế Duyên
- Hình Ảnh Lão Quy Trong Văn Hóa Dân Gian
- Tái Ngộ Xuân Huệ Phủ
- Chứng Kiến Đại Thanh Ngư Cứu Người
- Tò Mò Pháp Thuật Định Thân
- Tận Mắt Hào Quang Kế Duyên
- Mộng Cảnh Lão Quy và Vương Lập
- Giận Dữ Vì Pháp Vật Bị Tổn Hại
- Tiêu Lăng Tri Ân và Hoàng Đế Gặp Lão
- Kế Duyên Xếp Lão Vào Hạng Nửa Đệ Tử
- Rẽ Sóng Đến Long Cung
- Hình Dạng Ông Lão Tại Long Cung
- Giữ Phép Tắc Ở Thiên Điện
- Chuẩn Bị Trận Đấu Pháp Du Mộng
- Mềm Lòng Trước Tiên Nhân Chỉ Lộ
- Nhận Ra Duyên Với Tiêu Tĩnh
- Giữ Nước Yên Cho Dân Sinh
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Lão Quy
Giới tính: Nam
Tuổi: Hàng trăm năm
Trạng thái: Trấn giữ Xuân Mộc Giang
Vai trò: Thủy tộc cự quy trấn sông
Biệt danh: Lão Quy, Ô Sùng, Lão Quy gia gia, Lão Ô Quy
Xuất thân: Xuân Mộc Giang
Tu vi / Cảnh giới: Luyện hoành cốt 230 năm.
Địa điểm: Hoá bờ sông Xuân Mộc Giang
Điểm yếu: Nghiệp chướng triều đình, không dám tu luyện công khai.
Chủng tộc: Thủy tộc (Quy)
Thiên phú: Đoán mệnh, đoạt linh khí, giữ nước yên.
Tông môn: Xuân Mộc Giang ẩn ấp
Đặc điểm
Ngoại hình
Mai rùa đen bóng như gỗ khô, thân rộng rãi phủ vân đá, đôi mắt vàng xanh có lúc hiện tia đỏ khi yêu khí dâng, thường giữ dáng nằm giữa mặt nước khiến người tiến gần phải kính cẩn.
Tính cách
Trầm khắc, thận trọng vì nghiệp chướng, nhưng có lúc mềm lòng với thơ đạo và các duyên lành.
Năng Lực
Khả Năng
- Thủy Hành: Ngự thủy, di chuyển dòng nước, tạo xoáy nước
- Tiên Tri: Đoán mệnh, cảm nhận ác nghiệp, chỉ điểm duyên
- Kiến Thức: Am hiểu thần tiên ma quái và tình hình yêu mị
Trang bị & Vật phẩm
- Pháp Bảo: Cây cần câu gỗ khắc chữ có thể biến hóa
- Trang Bị: Mai rùa tự nhiên
Tiểu sử chi tiết
Ban đầu Lão Quy bị triều đình Đại Trinh gọi là hung thần vì thân hình đồ sộ, mai đen và linh khí dày nên bị giam trong hồ nước cũ. Thời gian đó gieo mầm oán giận vì hắn chứng kiến triều đình tru sát công thần và Tiêu gia, rồi tự nhủ chỉ cần bộc lộ tu vi là sẽ bị vu oan lần nữa. Hắn chọn rút vào Xuân Mộc Giang, lấy việc giữ nước yên làm khởi điểm cho hành trình tu luyện chậm rãi.
Lão Quy luyện hoành cốt hơn hai trăm ba mươi năm dưới nước, khiến mai càng dày và đôi mắt vàng xanh thỉnh thoảng lóe đỏ khi yêu khí dâng, nhưng luôn giữ nước im ắng để tránh gây chú ý triều đình. Hắn phối hợp với Bạch Tề trấn giữ mỗi khúc sông, đồng thời giữ lòng mến Tiên Nhân Chỉ Lộ để cân bằng u uất về nghiệp chướng. Dù bề ngoài trầm khắc, những lần Doãn Thanh đọc sách hay nghe thơ đạo khiến lão mềm ra và thấy mình như được ru ngủ trong làn nước thầm thì.
Khi Kế Duyên xuất hiện, lão Quy cảm nhận làn Huyền Hoàng khí và bắt đầu giữ khoảng cách vừa cung kính vừa phòng bị, đồng thời nhận ra duyên với Tiêu Tĩnh nên thận trọng với triều đình. Lão từng chỉ điểm ba mối duyên cho kẻ mang rượu ngon, giúp Ngụy Vô Úy dùng ngọc bội gia truyền qua sương mù và cho Doãn Thanh biết nguy cơ tinh quái hóa hình, để rồi sau này được tiên nhân trao Tiêu Dao Du và tin tưởng giao cho cây cần câu gỗ. Sự mềm lòng của lão trước Kế Duyên và lời ông gọi là nửa đệ tử ký danh khiến lão hiểu rằng mình vẫn đóng vai trò, dù chỉ là vị trấn thủ âm thầm.
Câu chuyện về lão vào văn hóa dân gian khi Vương Lập ghi lại hình ảnh lão cõng hài nhi dưới đáy sông, và lão đã hối tiếc vì không xuất hiện sớm hơn để ngăn ác mộng do oán khí triều đình lập nên. Sau khi pháp vật thủy tộc được hóa giải bằng lời nhờ cậy của Đỗ Trường Sinh, Ứng Nhược Ly và Tiêu Lăng, lão vẫn trấn giữ Xuân Mộc Giang, dự tiệc Long Cung dưới hình dạng ông lão bạc tóc và dẫn Đại Thanh Ngư ở Thiên Điện để giữ phép tắc. Hắn dùng khả năng đoán mệnh để chỉ ra các tiên duyên, giữ nước yên cho dân cư quanh bờ và tránh tu luyện quá công khai để không gợi lại nghiệp chướng.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Bằng Hữu: Kế Duyên (tiên nhân dẫn dắt), Doãn Thanh (tri âm thư sinh), Đại Thanh Ngư (hậu bối thủy tộc), Bạch Tề (đồng hành trấn sông), Ngụy Vô Úy (tiếng nói hữu duyên), Vương Lập (mộng cảnh tri âm)
- Kẻ Oán: Triều đình Đại Trinh (vu oan), Tiêu gia (oán hận từ thời khai quốc)
Dòng thời gian chi tiết
Hình Tượng Hung Thần Từ Triều Đình
Vào những năm hắn còn nhỏ, triều đình Đại Trinh từng gọi Lão Quy là hung thần vì ngoại hình to lớn và linh khí dày. Các quan đã giam cầm hắn trong hồ nước cũ, xem như vật nguy hiểm không thể để tự do. Hắn không phản kháng bằng bạo lực mà chỉ dùng ánh mắt vàng xanh nhìn thâm sâu xuống mặt nước.
Chính khoảng thời gian bị nhốt ấy gieo mầm cho nỗi u uất về quyền lực và những cuộc tranh đấu mở đầu cho nghiệp chướng.
Nỗi Oán Tiêu Gia
Một phần lớn đớn đau trong lão là ác cảm đối với Tiêu gia, vì cha ông từng liên quan trực tiếp đến thảm án công thần. Nỗi oán ấy được khắc sâu trong mai rùa đen vì từng chứng kiến triều đình gạt bỏ người có công. Lão giữ im lặng nhưng ánh mắt đỏ khi yêu khí dâng lên mỗi khi dòng nước gần khuôn mặt của tỷ gia ấy.
Chính ác cảm này khiến lão càng quyết tâm không bộc lộ tu vi công khai, sợ rằng mình cũng bị triều đình vu oan như người xưa.
Tập Tu Hoành Cốt Ẩn Mình
Sau biến cố, Lão Quy quyết định luyện hoành cốt ẩn mình trong Xuân Mộc Giang, khiến mai rùa càng dày. Hắn mất hơn hai trăm ba mươi năm để tích tụ yêu pháp và linh lực, mỗi lần tu hành chỉ là tiếng nước ve nhẹ bên dưới. Dù pháp lực mạnh, hắn luôn giữ nước yên, không để một đợt sóng nào làm rung chuyển bờ.
Ý thức được nghiệp chướng triều đình, hắn luôn ẩn mình, không dám bậc cao tu, chỉ tìm cách giữ bình yên dòng sông.
Trấn Thủ Xuân Mộc Giang
Hắn nằm giữa mái nước, trở thành cự quy trấn giữ Xuân Mộc Giang. Mai rùa đen như gỗ khô khiến người ta phải kính sợ, tiếng răng kẽo kẹt lúc tức giận vang đến bờ. Hắn quen đếm hợp duyên, dặn mình phải giữ phép tắc với đồng đội nước như Bạch Tề và các đại năng lang thang.
Dù không muốn nổi danh, hắn vẫn làm trung gian giữa dòng nước và nhân gian, giữ cho sông cạn không dâng cơn cuồng.
Đồng Hành Bạch Tề
Bạch Giang Thần Bạch Tề là người bạn hiền, cùng hắn săn sóc Xuân Mộc Giang. Họ cùng nhau ghi nhớ từng luồng nước, mở rộng sự kiểm soát, khiến người ngoài chỉ thấy dòng sông lặng thinh. Hắn im lặng đứng dưới mặt nước khi Bạch Tề dùng nội lực đối ứng, tự thấy đôi mắt vàng xanh hay đỏ lấp lánh.
Cả hai giữ thề không rời khu vực, sẵn sàng cảnh báo khi có người triều đình hay yêu thú lạ tới gần.
Giữ Nước Yên Trước Ác Nghiệp
Lão Quy luôn cảm nhận ác nghiệp triều đình từ thời tru sát công thần, như một mùi độc nằm trong dòng nước. Khi cảm thấy nghiệp chướng tụ lại, hắn sẽ thúc nước tạo xoáy nhẹ để tiêu tan nó chứ không để người khác dẫm chân. Hắn tin rằng việc giữ nước yên là cách an ủi nỗi đau của người đã khuất và cũng là dấu hiệu nhìn thấu vận mệnh.
Cũng chính vì thế mà khi có người nhắc tới Tiên Nhân Chỉ Lộ, trái tim hắn mềm lại, như được trấn an bởi lời nguyện cầu.
Sóng Xao Động Khi Huyền Hoàng Khí
Khi Kế Duyên ngụy trang thả Huyền Hoàng khí bên Giang Thần Từ, nước Xuân Mộc Giang lập tức rung chuyển. Lão Quy và Bạch Tề đều cảm nhận lớp pháp lực cao thâm đi qua từng tia sáng, khiến đầu óc hắn lâng lâng. Hắn siết chặt mai rùa dưới nước, nhìn lên dòng khí mà không dám bộc lộ sắc mặt, bởi đã biết đây là một tồn tại khác thường.
Kể từ thời điểm đó, hắn khởi đầu kiêng dè vị tiên nhân kia, luôn chuẩn bị sẵn lòng đón tiếp hay cảnh báo.
Giao Dịch Rượu Tiên Duyên
Một ngày, hắn hiện ra bên bờ và uống chung với tay người mặc áo đen do họ mang rượu ngon đến. Hắn đón lấy rượu bằng cách cung kính, gần như để lại ánh mắt vàng xanh sâu thẳm lạ lùng. Đổi lại, hắn chỉ điểm ba mối duyên một cách sòng phẳng, gọi tên Kiếm Ý Thiếp, Lam Ngọc và duyên tại Thông Châu.
Dữ liệu đó khiến người đi theo rời đi yên tâm, còn hắn tiếp tục thu mình trong pha nước, giữ bí mật về năng lực tiên tri.
Chia Sẻ Đường Ngọc Cho Ngụy Vô Úy
Ngụy Vô Úy lạc trong sương mù tìm tiên duyên thì nhớ lại lời Lão Quy dặn sử dụng ngọc bội gia truyền. Hắn từng chỉ dẫn cách bám lấy ánh sáng và dùng ngọc như la bàn khi triền núi chập chùng. Lão Quy luôn giữ thái độ nghiêm túc nhưng trong mắt có sự che chở, như người anh lớn quay lại giúp lối.
Cả hai mối duyên cho thấy hắn không chỉ trấn thủ mà còn lắng nghe tiếng gọi của những hữu duyên.
Lời Trêu Hồ Vân và Sự Ghen
Hồ Vân từng làm lão Quy ghen tỵ vì có thể đi theo Kế Duyên, nên mỗi khi thấy hồ ly gần, lão rồng gầm lên. Lão kể chuyện trêu chọc sự nhát gan của Hồ Vân, làm bản thân cười khẽ trong khi làn nước rung lên vì phẫn nộ. Ngụy Hành bảo lão là chân chính yêu vật, lão không giấu được sự phẫn nộ vì yêu vật nào được nâng tầm.
Dẫu vậy, khi Hồ Vân chịu tiếng hổ gầm, cả bờ sông lại vang tiếng cười trêu ghẹo, thắt chặt tình bạn đạo giữa họ.
Tri Âm Doãn Thanh Bờ Sông
Doãn Thanh thường ra bờ sông khi thư viện vắng để đọc sách cho lão Quy nghe. Lão nằm nghiêng trên nước, đôi mắt vàng xanh nhìn theo từng chữ, ngậm ngùi vì những cảnh báo về tinh quái hóa hình. Hắn kể cho Doãn Thanh nghe về sự nhát gan của Hồ Vân mỗi khi gió rít như tiếng hổ, khiến cả hai cười nhẹ.
Lần nào Doãn Thanh đọc xong, lão cũng thấy ngủ ngon, như thể những câu chữ đã ru cho tâm thần lắng xuống.
Hồi Tâm Khi Kế Duyên Trở Lại
Kế Duyên trở lại cùng Doãn Thanh và Hồ Vân, đem theo Tiêu Dao Du và lời dạy về tâm cảnh. Lão Quy lắng nghe, để ý đến từng câu, dần dần thả bỏ chấp niệm về nghiệp chướng triều đình. Hắn hứa sẽ trông cây cần câu và đổi lại được nghe thêm câu chuyện đạo lý, một hợp đồng giữa các duyên.
Tấm lòng lão mềm ra, nước sông cũng im ắng hơn lúc thường khi có tiếng nói của tiên nhân vang lên.
Nhận Cần Câu và Gìn Giữ Lời Hứa
Kế Duyên đặt cây cần câu gỗ khắc chữ lên tay lão Quy và trao cho hắn uy tín bảo quản, dấu hiệu của lòng tin. Lão đặt cây cần bên mình như vật thiêng, biết rằng nó có thể biến hóa và kết nối Kế Duyên với dòng nước. Cái mai rùa luôn linh hoạt, giữ chặt để không làm rơi cây và giữ lời hứa trước người mà mình kính trọng.
Hành động ấy giúp lão cảm nhận mình vẫn có thể cống hiến, dù không dám luyện tu công khai.
Lời Khen Vận May Từ Kế Duyên
Kế Duyên suy ngẫm về cuộc tu hành của lão, thấy rằng hắn đã trải qua vô số tai họa vì giúp người có mục đích rõ ràng. Ông ca ngợi lòng cầu đạo chân thành và sự trân trọng duyên phận của lão, coi hai ngày gặp gỡ là vận may lớn. Lão Quy cúi đầu, cảm nhận hơi ấm từ câu khen mà không cần bộc lộ nhiều cảm xúc.
Đến cả những ngày u ám, lão luôn nhớ rằng có một tiên nhân đã thấu hiểu nỗi lòng mình.
Hình Ảnh Lão Quy Trong Văn Hóa Dân Gian
Kế Duyên kể lại đời lão cho Vương Lập, để người kể chuyện giữ lại cốt lõi sự thật nhưng thêm gia vị văn chương. Những giai thoại về Lão Quy bắt đầu lan rộng khắp các buổi kể chuyện, khiến người dân nghĩ đến một vị rùa cổ kính đầu óc sâu sắc. Lão nghe thấy, nhưng vẫn giữ chính mình, để cho tiếng đồn không phá vỡ sự bình yên dòng sông.
Nỗi đau và niềm kiêu hãnh cùng tồn tại trong tâm, vì mỗi lần kể lại là một lần hắn đối diện lại quá khứ.
Tái Ngộ Xuân Huệ Phủ
Kế Duyên dẫn Hồ Vân trở lại Xuân Mộc Giang và cả nhóm gặp lại lão Quy sau thời gian dài. Lão xuất hiện với cung kính, cúi mình trước Kế Duyên và Bạch Tề, như thể họ là bậc đại năng đáng kính. Dưới ánh đèn hoa đăng, hắn cùng các đại nhân chứng kiến một đêm giao hòa giữa nhân gian và thần quái.
Hồn nhiên khô cứng, hắn vẫn giữ phép tắc trong lòng, không để sự xúc động làm nứt vạch trong nội tâm.
Chứng Kiến Đại Thanh Ngư Cứu Người
Đại Thanh Ngư từ dưới nước bơi lên, dùng thủy lực cứu thương nhân Lý Kim Lai bị hành hung. Lão Quy ngửi thấy hơi thở nước và nhìn cảnh tượng đó với niềm tự hào âm thầm vì hậu bối xuất sắc. Hắn để cho hồ rộng và Đại Thanh Ngư nương theo, đồng thời tự giữ chặt ranh giới giữa mình và nhân gian.
Tiếng reo của người dân làm lão cảm thấy ấm áp nhưng cũng cảnh giác, chỉ dám cười nhẹ và nhắc Đại Thanh Ngư giữ phép tắc.
Tò Mò Pháp Thuật Định Thân
Kế Duyên giải thích pháp thuật định thân, dùng dòng nước mô phỏng hình để trói buộc vật thể, khiến lão Quy trú ở dưới nước hết sức tò mò. Hắn dựng tai lắng nghe, tập trung vào từng nét pháp thuật, mong tìm ra manh mối kết hợp với hoành cốt của mình. Nhìn Đại Thanh Ngư và Hồ Vân bên cạnh, hắn thấy bản thân vẫn còn nhiều điều phải học hỏi.
Đó là lúc hắn thực sự hiểu rằng sự cầu tiến mới là cách duy nhất để hóa giải nghiệp chướng.
Tận Mắt Hào Quang Kế Duyên
Khi Kế Duyên ngự kiếm rời đi, hào quang rực rỡ trên trời làm lão Quy trầm tư đứng dưới nước. Đôi mắt vàng xanh nhìn theo, không nói lời nào, chỉ để cho dòng nước cuốn nỗi lo về phía xa. Hắn cảm nhận sự biến mất của hào quang như một hồi chuông báo trước những thử thách sắp tới.
Hậu quang đó vẫn còn vang vọng trong lòng hắn mỗi khi nước chảy ngược lên, như lời nhắc về sứ mệnh trấn sông.
Mộng Cảnh Lão Quy và Vương Lập
Câu chuyện về lão Quy dẫn đến việc Vương Lập bị giam, rồi trong mộng cảnh hắn hiện ra cõng hài nhi trong bong bóng khí. Bên đáy sông Xuân Mộc Giang, lão mang khuôn mặt của Vương Lập, thở dài với giọng điệu của Ô Sùng. Hắn thể hiện sự hối tiếc vì không ra tay sớm hơn, như thể đang giữ lại lời nói chưa kịp thốt.
Cảnh tượng ấy càng sâu thêm mối duyên giữa lão và các nhà kể chuyện thi pháp.
Giận Dữ Vì Pháp Vật Bị Tổn Hại
Khi pháp vật thủy tộc bị tổn hại, lão Quy nổi giận dữ vì thấy đó là dấu hiệu oán khí tụ lại. Sự giận dữ này kết hợp với ác mộng do triều đình tru sát công thần đẩy lên, làm dòng nước rung động. Đỗ Trường Sinh phải làm trung gian để gặp lão Quy và Ứng Nhược Ly, tìm cách hóa giải vòng lặp oán hận.
Hắn không quên chuyên tâm giữ phong thái, để Đại Thanh Ngư và Bạch Tề hiểu rằng bản thân cần được an ủi hơn là lãnh đạo.
Tiêu Lăng Tri Ân và Hoàng Đế Gặp Lão
Tiêu Lăng được thuyết phục phải tri ân lão Quy để trả nợ quá khứ. Hoàng đế Dương Hạo chính mắt thấy lão cự quy giữa mưa gió, điều đó thay đổi nhận thức của triều đình về các thực thể thủy tộc. Lão không đòi hỏi gì ngoài sự thừa nhận rằng dòng nước cũng có tiếng nói trong thời cuộc.
Từ đó, hắn càng tin tưởng vào duyên phận mà mình đang giữ, dù luôn khắc khoải vì triều đình.
Kế Duyên Xếp Lão Vào Hạng Nửa Đệ Tử
Kế Duyên khi suy ngẫm về các yêu vật trong mắt mình, đã xếp lão vào hạng 'nửa cái' bên cạnh Lục Sơn Quân và Ngưu Bá Thiên. Điều đó khiến lão biết mình vẫn còn nằm trong vòng tay của tiên nhân, dù tu vi chưa phải cao nhất. Hắn tự nhủ phải sống đúng lời dạy và không phụ lòng tin của những người đã đặt tên cho mình như một đệ tử ký danh.
Trong lòng lão, tiếng khen ấy như một ngọn đèn nhỏ giữa sương mù nghiệp chướng.
Rẽ Sóng Đến Long Cung
Lão Quy cùng Bạch Tề và Đại Thanh Ngư rẽ sóng tiến về Long Cung, chuẩn bị dự tiệc hóa rồng. Trên đường đi, Đại Thanh Ngư hỏi han xem Kế tiên sinh và Hồ ly có sẽ đến hay không, khiến lão chỉ biết nhìn xa xăm. Hắn cẩn trọng, giữ nước quanh mình ổn định để không gây bất kỳ sóng to nào trong hành trình quan trọng này.
Dù không quen đám đông, lão vẫn chấp hành, bởi tin rằng lễ hội này là một phần của duyên phận mới.
Hình Dạng Ông Lão Tại Long Cung
Đến Long Cung, lão xuất hiện dưới dạng một ông lão râu tóc bạc trắng, đi cùng Bạch Tề giữa sảnh lễ. Giải Trĩ gọi lão là Lão Ô Quy, nhận xét tuy còn thiếu chút ý tứ nhưng khá thú vị. Lão nhẫn nại, cười nhẹ, không để cho lời châm biếm làm xao động cốt lõi đạo đức.
Đôi mắt vàng xanh vẫn nhìn sâu vào mặt nước phía dưới, nhớ rằng sứ mệnh trấn giữ chưa bao giờ nghỉ.
Giữ Phép Tắc Ở Thiên Điện
Doãn Thanh nhắc lại ký ức mình đọc sách bên bờ sông, còn lão Quy lựa chọn không vào chủ điện. Hắn dẫn Đại Thanh Ngư ở lại Thiên Điện chờ đợi, giữ phép tắc mà Long Cung đòi hỏi. Mặc dù bị giấu kín cẩn trọng, lão vẫn luôn quan tâm đến những gì nằm trong lòng quần chúng.
Đối với hắn, giữ nguyên tắc là một cách để trấn an nước sông và bảo vệ mối duyên còn lại.
Chuẩn Bị Trận Đấu Pháp Du Mộng
Lão Quy hợp tác với Kế Duyên, Bạch Tề và Doãn Triệu Tiên để chuẩn bị cho trận đấu pháp lớn tại Long Cung. Hắn giúp dẫn các tân khách vào mộng cảnh Du Mộng, dùng vòng nước làm nền để ánh mắt người xem không bị lạc. Khi Kế Duyên so tài với Ứng Nhược Ly trên thân cây Ngô Đồng, hắn thấy mình là tấm gương phản chiếu bầu trời kỳ ảo.
Suốt thời gian đó, lão vẫn giữ phép tắc và trấn nước, cảm nhận việc kết nối giữa các làn pháp lực.
Mềm Lòng Trước Tiên Nhân Chỉ Lộ
Mỗi lần Tiên Nhân Chỉ Lộ được nhắc tới, lão Quy lại chuyển sắc mặt, đôi mắt vàng xanh dịu đi như dòng nước thả. Sự trầm khắc bên ngoài không thể che được lòng thành cảm ơn và tín ngưỡng vào những chỉ dẫn thánh khiết. Đó là lý do hắn tỏ ra cung kính với Kế Duyên, giữ khoảng cách nhưng cũng dâng trái tim mong cầu đạo lý.
Hắn không bao giờ giấu việc Tiên Nhân Chỉ Lộ êm ả như một cái neo giúp mình vượt qua nghiệp chướng.
Nhận Ra Duyên Với Tiêu Tĩnh
Kế Duyên khi trò chuyện nhớ lại chuyện lão có liên quan đến Tiêu Tĩnh, giúp lão nắm rõ mối quan hệ đó. Lão Quy cảm thấy cần phải thận trọng với triều đình, nhưng cũng thả người ra khỏi vòng cuồng nộ cũ. Việc này giúp hắn hiểu rằng dù có ác cảm với Tiêu gia, vẫn không nên để nó làm cản trở duyên lành khác.
Hắn giữ khoảng cách nhưng không đóng cửa hoàn toàn, cho những người hữu duyên hướng tới sông.
Giữ Nước Yên Cho Dân Sinh
Tính cách trầm khắc vẫn luôn được chứng minh qua việc lão chấn chỉnh dòng nước mỗi đêm. Hắn biết phép tắc, từ chối các cuộc xâm nhập quá ầm ĩ để mọi người có thể an tâm sinh sống quanh sông. Mai rùa sáng vân đá như tấm khiên đen, khiến những ai tiến gần phải kính sợ tấm lưng.
Lão quay đầu nhìn những đứa trẻ tắm sông và thầm mong vậy, những bài học về duyên phận sẽ lan rộng trong từng xoáy nước.