Vương Nghị Phủ là cựu mãnh tướng hàng đầu của Lư thị vương triều trong thế giới Kiếm Lai, nổi danh là một trong những trụ cột võ lực mạnh nhất của triều đình cũ. Y xuất thân từ gia tộc tướng môn, tổ tiên nhiều đời chinh chiến sa trường, nên trên người luôn mang khí chất cương nghị của võ tướng hơn là dáng vẻ quyền quý nhàn tản. Sau khi Lư thị bị Đại Ly thôn tính, y trở thành hàng tướng và phải sống trong thế giằng xé giữa trung nghĩa với cố quốc và thực tại sinh tồn dưới triều mới.

Dù từng buộc phải chấp hành những mệnh lệnh tàn nhẫn, sâu trong lòng y vẫn giữ sự chính trực, trọng tình và nỗi hổ thẹn của một kẻ mất nước. Về võ đạo, y là cường giả Sơn Điên cảnh, tinh thông đao pháp, thể phách cường hãn, lại có nền tảng luyện khí sĩ và thủ đoạn điều khiển âm thần trợ chiến. Trong nhiều năm, y lần lượt làm thuộc hạ của Nam Trâm, Thôi Sàm rồi âm thầm hộ vệ Liễu Thanh Phong, từ đó chứng kiến tận mắt cách Đại Ly vận hành triều chính và thôn tính thiên hạ.

Ở thời điểm mới nhất, y vẫn sống, mang thân phận di dân Lư thị, ẩn cư tại bồi đô Lạc Kinh nhưng còn qua lại với Quốc Sư phủ, đồng thời luôn day dứt muốn biết liệu Lư thị năm xưa có thật sự tồi tệ như lời đời chê cười hay không.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 王义府

Giới tính: Nam

Tuổi: Trung niên

Trạng thái: Còn sống, đã từ quan, hiện ẩn cư tại bồi đô Lạc Kinh và vẫn có liên hệ với Quốc Sư phủ Đại Ly

Vai trò: Cựu đại tướng Lư thị vương triều, hàng tướng dưới Đại Ly, võ bí thư lang và hộ vệ cũ của Liễu Thanh Phong

Biệt danh: Vương huyện úy, Vương tướng quân, Đại tướng quân Vương Nghị Phủ, Mãnh tướng số một của vương triều họ Lư

Xuất thân: Lư thị vương triều ở Bảo Bình Châu

Tu vi / Cảnh giới: Võ phu Sơn Điên cảnh

Địa điểm: Bồi đô Lạc Kinh của Đại Ly

Điểm yếu: Tâm kết quá sâu về việc mất nước và danh dự của Lư thị; mặc cảm hàng tướng; dễ bị giằng xé giữa chính trực cá nhân và mệnh lệnh chính trị; nặng tình với người cũ nên khó hoàn toàn dứt bỏ quá khứ

Chủng tộc: Nhân tộc

Thiên phú: Thiên phú võ đạo rất cao, đồng thời có căn cơ luyện khí sĩ

Tông môn: Không thuộc tông môn; từng là người của hệ thống triều đình Đại Ly, hiện là di dân Lư thị ẩn cư

Đặc điểm

Ngoại hình

Thân hình cao lớn, cường tráng, dáng vẻ khôi ngô của một võ tướng chinh chiến lâu năm. Khuôn mặt của y vẫn được miêu tả là tuấn tú, nhưng khí sắc thường nhuốm vẻ trầm nặng của kẻ mất nước. Ánh mắt sắc, khi nổi giận có thể hiện rõ tơ máu và áp lực bức người, song lúc bình tĩnh lại mang nét nhẫn nhịn, khắc chế.

Tư thái của y giản dị hơn xưa, không còn vẻ huy hoàng của đại tướng cầm quân, nhưng vẫn giữ phong cốt cứng cỏi và phong thái của người từng đứng đầu chiến trận. Khi ở bên bàn rượu hoặc trong vai trò hộ vệ, y thường tạo cảm giác hào sảng mà lặng lẽ, như một lưỡi đao đã vào vỏ nhưng chưa cùn mòn.

Tính cách

Vương Nghị Phủ là người chính trực, trọng nghĩa, có cảm nhận rất rõ về đúng sai nhưng thường bị thời thế ép phải làm những việc trái lòng. Y hào sảng, cứng cỏi, không sợ chết, song nội tâm lại cực kỳ nặng nề vì mặc cảm hàng tướng và nỗi đau mất nước. Trước quyền thế, y biết nhẫn nhịn để sinh tồn; trước người cũ và di dân Lư thị, y lại mang nhiều áy náy và trách nhiệm.

Qua nhiều năm đi theo Liễu Thanh Phong, tầm mắt của y trở nên rộng hơn, không còn chỉ biết đánh đánh giết giết mà còn biết suy xét đại cục, triều chính và đạo lý dưới núi trên núi. Tuy vậy, gốc rễ trong con người y vẫn là một võ tướng cô độc, luôn muốn tìm một lời phán định công bằng cho cố quốc và cho chính cuộc đời mình.

Năng Lực

Khả Năng

  • Võ Đạo: Sơn Điên cảnh, thể phách cường hãn, cận chiến cực mạnh
  • Binh Khí: Đao pháp tinh thâm, chém giết sa trường, áp chế cận thân
  • Luyện Khí: Nền tảng luyện khí sĩ, vận dụng linh lực trong chiến đấu
  • Thuật Pháp Trợ Chiến: Điều khiển âm thần bằng ngọc thạch, phối hợp tác chiến phân thân trợ lực
  • Chiến Trường Và Hộ Vệ: Kinh nghiệm sa trường lâu năm, bảo vệ quan viên trọng yếu, phán đoán hiện trường chiến đấu, truy xét dấu vết cường giả
  • Kinh Lịch Và Nhận Thức: Hiểu biết sâu về triều chính Đại Ly, quen thuộc thế cuộc di dân Lư thị, từng trải cả trên núi lẫn dưới núi

Trang bị & Vật phẩm

  • Vũ Khí: Trường đao chiến trận
  • Bí Vật Trợ Chiến: Ngọc thạch dùng để điều khiển âm thần
  • Vật Dụng Thường Dùng: Bầu rượu, xe ngựa khi làm phu xe và hộ vệ

Tiểu sử chi tiết

Vương Nghị Phủ vốn là đại tướng hàng đầu của Lư thị vương triều, xuất thân từ dòng dõi tướng môn lâu đời và sớm thành danh nhờ võ lực cá nhân cực mạnh. Khi Đại Ly trỗi dậy và từng bước nuốt chửng cố quốc, y trở thành tướng bại trận, từ một trụ cột quân sự bị đẩy thành hàng tướng sống lay lắt dưới triều mới. Vì thời thế và để bảo toàn một số người cũ, y lần lượt làm thuộc hạ cho Nam Trâm, Thôi Đông Sơn rồi nhận lệnh Thôi Sàm âm thầm bảo vệ Liễu Thanh Phong.

Chính giai đoạn đi theo Liễu Thanh Phong đã khiến y thay đổi nhiều nhất: từ một võ phu sa trường dần trở thành người hiểu sâu hơn về triều chính Đại Ly, về sự vận hành giữa trên núi và dưới núi, cũng như về cái giá của quy củ và quyền lực. Dù vậy, những vết thương cũ chưa bao giờ lành, đặc biệt là việc phải tự tay giết Tống Dục Chương và việc chứng kiến cố quốc bị thiên hạ đem ra làm trò cười. Sau khi Liễu Thanh Phong chết, Vương Nghị Phủ từ quan và ẩn cư ở bồi đô Lạc Kinh, sống như một cựu thần cô độc giữa thời đại mới.

Đến khi gặp Trần Bình An, y mới phần nào được cởi bỏ tâm kết, bởi cuối cùng cũng có người thẳng thắn nói cho y biết rằng Lư thị tuy diệt vong là tất yếu, nhưng chưa từng yếu kém đến mức hoàn toàn vô giá trị.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Cố Quốc Và Đồng Hương: Vu Lộc (di dân Lư thị, người cùng quê cũ), Tạ Tạ (di dân Lư thị, người mang oán khí với phe cựu thần), cộng đồng di dân Lư thị (đối tượng y vẫn quan tâm)
  • Chủ Nhân Và Cấp Trên Cũ: Nam Trâm (thái hậu, chủ cũ từng sai khiến y), Thôi Đông Sơn (quốc sư trẻ tuổi, người từng trực tiếp điều động y), Thôi Sàm (quốc sư cũ, người bí mật bố trí y bảo vệ Liễu Thanh Phong)
  • Đồng Liêu Và Người Cùng Thời: Từ Hồn Nhiên (kiếm sư Đại Ly, đồng hành nhưng khinh miệt y), Hồng Mãng (đồng liêu dự tiệc ở Quốc Sư phủ), Lương Hủy (đồng liêu dự tiệc ở Quốc Sư phủ), Dương Hoa (người cùng phe Nam Trâm)
  • Người Ảnh Hưởng Sâu Sắc: Liễu Thanh Phong (chủ quan trọng nhất thời hậu quy hàng, người y kính phục), Liễu Soa (thư đồng của Liễu Thanh Phong, có quan hệ tốt với y), Trần Bình An (quốc sư hiện tại, người giải tỏa tâm kết cho y)
  • Liên Hệ Đặc Biệt: Tống Dục Chương (nạn nhân bị y giết theo lệnh, để lại ám ảnh), Tống Tập Tân tức Tống Mục (người nhận lời nhắn cuối của Tống Dục Chương qua y), Tống Trường Kính (danh tướng Đại Ly từng xem y là đối thủ đáng gờm)

Dòng thời gian chi tiết

Xuất thân tướng môn Lư thị

Vương Nghị Phủ sinh ra trong dòng dõi tướng môn hàng đầu của Lư thị vương triều, tổ tiên nhiều đời đều là đại tướng sa trường. Môi trường trưởng thành ấy hun đúc cho y khí chất cứng cỏi, trọng quân kỷ và xem chiến trường là nơi lập mệnh. Khi còn trẻ, y đã bộc lộ thiên phú võ đạo xuất sắc, không chỉ có bản lĩnh dẫn quân mà còn nổi bật hơn cả ở thực lực cá nhân.

Danh tiếng của y lớn đến mức ngay cả Tống Trường Kính bên phía Đại Ly cũng từng chỉ đích danh muốn đánh một trận sảng khoái với y. Từ rất sớm, y đã được xem là một trong những trụ cột quân sự có thể chống đỡ biên cương cho Lư thị.

Trở thành mãnh tướng hàng đầu của cố quốc

Trong thời kỳ Lư thị còn tồn tại, Vương Nghị Phủ được nhìn nhận là một trong số rất ít cao thủ chân chính của triều đình. Y là luyện khí sĩ nhưng lại sở hữu thân thể cường hãn tương đương võ phu bát cảnh, tinh thông đao pháp và còn có thể điều khiển âm thần bằng ngọc thạch trợ chiến. Tuy năng lực thống binh không hẳn xuất chúng nhất, võ lực cá nhân của y lại đủ để trở thành uy hiếp lớn trên chiến trường.

Chính vì vậy, y không chỉ là chiến tướng mà còn là biểu tượng cho phần khí phách còn sót lại của Lư thị vương triều. Về sau khi Lư thị diệt vong, thanh danh ấy cũng biến thành gánh nặng, khiến y mãi không thoát khỏi câu hỏi về giá trị thực sự của triều đại mình từng phụng sự.

Mất nước và quy hàng Đại Ly

Khi Lư thị bị Đại Ly từng bước đánh sập, Vương Nghị Phủ trở thành tướng của bại quân và rơi vào cảnh mất nước. Y không bị xử như tù nhân, nhưng cũng không được trọng dụng như một công thần mới, mà bị ép sống trong vùng xám của chính trị Đại Ly. Vì lo cho an nguy của một số di dân và người cũ, y chấp nhận quy thuận, trở thành thuộc hạ chịu sai phái.

Quyết định ấy giúp y còn đường sống, nhưng cũng khiến y mang thêm nỗi nhục hàng tướng. Từ đây, nhân sinh của y chuyển từ võ tướng trụ cột thành quân cờ bị những người như Nam Trâm và Thôi Sàm điều động.

Làm thuộc hạ của Nam Trâm và vướng vào huyết án Tống Dục Chương

Trong những năm đầu sau khi quy hàng, Vương Nghị Phủ đi theo nương nương Nam Trâm, cùng Từ Hồn Nhiên và những người khác tham dự các mưu đồ ở Long Tuyền. Khi Nam Trâm muốn diệt khẩu quan giám sát Tống Dục Chương, y từng trực giác thấy chuyện đó không đúng, nhưng cuối cùng vẫn phải cúi đầu nhận lệnh. Y đích thân vặn gãy cổ Tống Dục Chương, rồi trong nỗi chua chát của kẻ mất nước đã thốt lên rằng hóa ra người đọc sách cũng có cái đầu thật tốt.

Sự kiện này bộc lộ rõ mâu thuẫn cốt lõi trong con người y: bên ngoài phục tùng, bên trong thì kháng cự và hổ thẹn. Cũng từ đây, hình tượng Vương Nghị Phủ không còn là võ tướng thuần túy, mà là một người bị thời thế nghiền ép đến mức phải làm điều trái lòng.

Theo Thôi Đông Sơn hộ tống di dân Lư thị

Sau khi Nam Trâm thất thế, chủ nhân trực tiếp của Vương Nghị Phủ đổi thành Thôi Đông Sơn. Y từng đánh xe, áp tải và đi cùng Vu Lộc, Tạ Tạ trên đường rời Long Tuyền, ở giữa những người cùng quê mất nước nhưng quan hệ lại đầy ngượng ngập và oán trách. Tạ Tạ châm biếm y là đại tướng quân cao quý, còn y chỉ có thể cười khổ thừa nhận rằng phía mình quả thực có lỗi với sư môn của nàng.

Quãng thời gian này cho thấy y vẫn luôn quan tâm tới di dân Lư thị, dù địa vị của bản thân lúc đó chỉ là một kẻ bị người khác sai khiến. Nó cũng đặt nền cho việc y về sau trở thành người có thể hiểu sâu tâm trạng, dã tâm và giới hạn của cộng đồng di dân Lư thị.

Âm thầm hộ vệ Liễu Thanh Phong và quan sát triều chính Đại Ly

Theo lệnh Thôi Sàm, Vương Nghị Phủ được bí mật phái tới Thanh Loan quốc, trên danh nghĩa làm huyện úy, thực chất là võ bí thư lang và hộ vệ cho Liễu Thanh Phong. Y theo Liễu Thanh Phong nhiều năm, đi từ huyện thành nhỏ đến quận hẻo lánh rồi dấn thân vào các đại sự như vận tải đường sông và khai tạc sông lớn. Trong quãng đời này, y thường cùng Liễu Thanh Phong uống rượu, đàm luận về trên núi dưới núi, về người tu đạo, về quy củ và trị chính, từ đó dần mở rộng tầm mắt vượt khỏi lối nghĩ võ phu sa trường.

Y bắt đầu kính phục Liễu Thanh Phong, thậm chí mong đợi xem vị quan văn ấy có thể leo cao đến đâu trong triều Đại Ly. Giai đoạn này khiến Vương Nghị Phủ từ một hàng tướng bị động biến thành người từng trải, thấu hiểu kết cấu quyền lực của Đại Ly cả trên núi lẫn dưới núi.

Từ quan và ẩn cư ở bồi đô Lạc Kinh

Sau khi Liễu Thanh Phong qua đời, Vương Nghị Phủ rời bỏ quan trường và không trở về địa giới cũ của Lư thị để dưỡng lão. Y chọn ẩn cư trong dân gian ở bồi đô Lạc Kinh, sống lặng lẽ hơn nhưng không hoàn toàn cắt đứt với thế cuộc. Do từng đi theo Nam Trâm và Liễu Thanh Phong nhiều năm, y trở thành người rất hiểu triều chính Đại Ly, đến mức Trần Bình An còn bảo người của di dân Lư thị nên tìm y hỏi chuyện đại cục.

Điều đó chứng tỏ y tuy không còn giữ chức vụ chính thức, nhưng vẫn có trọng lượng trong mắt cả quan trường lẫn những kẻ còn ôm nỗi nhớ cố quốc. Thân phận hiện tại của y là một ẩn sĩ mang bóng dáng cựu thần, sống giữa ký ức mất nước và thực tế phải tiếp tục tồn tại.

Dự tiệc tại Quốc Sư phủ và được giải tỏa một phần tâm kết

Ở thời điểm mới nhất, Vương Nghị Phủ được Trần Bình An mời đến Quốc Sư phủ dùng bữa cùng Hồng Mãng và Lương Hủy. Trong bữa tiệc, y nhắc đến Vu Lộc, Tạ Tạ và những di dân Lư thị ở Long Tuyền Kiếm Tông, đồng thời bộc lộ nỗi đau sâu kín rằng Lư thị liệu có thật sự bất tài đến mức bị thiên hạ cười nhạo hay không. Trần Bình An trả lời rằng việc Lư thị diệt quốc là tất yếu, nhưng trong hồ sơ cũ của Quốc Sư phủ, Thôi Sàm thực chất từng coi cuộc chiến ấy là một đợt mài giũa biên quân Đại Ly.

Câu trả lời ấy khiến Vương Nghị Phủ xúc động cực mạnh, uống liền ba bát rượu, thậm chí làm vỡ cả bát sứ. Dù không thể phục quốc hay xoay chuyển lịch sử, y cuối cùng cũng nhận được một phần đáp án cho nỗi day dứt đã mang suốt mấy chục năm.