Vương Chúc là một đạo sĩ có thân phận đặc biệt, vốn là tiền thân của Ngụy Bổn Nguyên và đã khôi phục lại ký ức cùng tu vi cũ. Ông xuất thân từ Ly Châu Động Thiên, từng là đệ tử không ghi danh của Tam Sơn Cửu Hầu tiên sinh, vì vậy trong lòng luôn mang một nút thắt về danh phận và tư chất. Tính tình ông nhìn bề ngoài ôn hòa, rộng rãi, biết tiến biết lùi, nhưng lời nói thường ẩn chút mỉa mai và tự trào.
Ông từng vì Đào Nha mà rời quê, ẩn cư luyện đan, tìm kiếm cơ duyên hồ quốc cho nàng, cho thấy sự chăm nom rất sâu nặng. Vương Chúc sớm nhìn ra tiềm lực đại đạo của Trần Bình An, nên trong nhiều chuyện luôn thiên về bảo toàn tiền đồ cho người trẻ đồng hương này. Dù hiểu rõ đại cục và biết lúc nào nên nhượng bộ, ông vẫn thường bị Cát đạo nhân cùng Trần Thanh Lưu áp chế vì thiếu danh phận chính thức trong sư môn.
Ở giai đoạn hiện tại, ông là người vừa mang lòng lo xa với thế cục hai Trần đối đầu, vừa bộc lộ tham vọng thu thập mọi dấu vết liên quan đến Trần sơn chủ và chủ động tính chuyện hoàn trả khu mộ thần tiên cho Tống thị sau khi chia đất.
- Thông tin cơ bản
- Đặc điểm
- Ngoại hình
- Tính cách
- Năng Lực
- Khả Năng
- Trang bị & Vật phẩm
- Tiểu sử chi tiết
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Xuất thân tại Ly Châu Động Thiên
- Rời quê và nhập vào thân phận Ngụy Bổn Nguyên
- Ẩn cư luyện đan và mưu tính cơ duyên cho Đào Nha
- Sớm coi trọng Trần Bình An và bị trói buộc bởi nút thắt danh phận
- Hội tụ cùng Cát đạo nhân trước biến cục của hai Trần
- Đối diện Trần Thanh Lưu và bước vào trạng thái hiện tại
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Giới tính: Nam
Tuổi: Già
Trạng thái: Còn sống, đã khôi phục ký ức và tu vi tiền thân, đang cùng Cát đạo nhân lưu tâm đại cục liên quan Trần Thanh Lưu và Lạc Phách Sơn
Vai trò: Đạo sĩ, đệ tử không ghi danh của Tam Sơn Cửu Hầu tiên sinh, tiền thân của Ngụy Bổn Nguyên
Biệt danh: Ngụy Bổn Nguyên, Ngụy gia gia, Đạo sĩ Vương Chúc
Xuất thân: Ly Châu Động Thiên
Tu vi / Cảnh giới: Đạo sĩ đã khôi phục tu vi tiền thân; am hiểu luyện đan, âm dương thuật toán và bố cục pháp khốn long, nhưng cảnh giới cụ thể chưa được nêu rõ ở thời điểm mới nhất
Địa điểm: Một ngọn núi cô độc ven biển tại Bảo Bình Châu, nơi ông tạm cư gần Cát đạo nhân
Điểm yếu: Nút thắt lớn nhất của Vương Chúc là mặc cảm vì chỉ là đệ tử không ghi danh, nên rất muốn chứng minh mình có tư chất đích truyền. Ông cũng quá nặng tình với quê cũ và Đào Nha, bởi vậy nhiều quyết định dễ bị cảm xúc trách nhiệm chi phối. Khi đứng trước nhân vật có danh phận và thực lực áp đảo như Cát đạo nhân hay Trần Thanh Lưu, ông thường rơi vào thế bị ép mà khó phản kháng. Bề ngoài ông rộng lượng, nhưng vẫn khá mẫn cảm với việc bị xem nhẹ hoặc bị đẩy ra ngoài trung tâm câu chuyện.
Chủng tộc: Nhân
Thiên phú: Tinh thông luyện đan, am hiểu địa mạch và bố cục long mạch, có nhãn lực rất sớm trong việc nhìn người và đánh giá đại đạo
Tông môn: Ly Châu Động Thiên; đệ tử không ghi danh của Tam Sơn Cửu Hầu tiên sinh
Đặc điểm
Ngoại hình
Tóc loang bạc, dáng vẻ lão đạo sĩ, thường mặc y phục xám hoặc đạo bào giản đơn, nhìn bề ngoài giống một người nông dân hơn là cao nhân. Ông thường ngồi hoặc đứng lặng dưới chân đồi hay trên đỉnh núi, ánh mắt ấm áp nhưng ẩn vẻ mệt mỏi của người đã trải qua nhiều lần chia ly. Nét mặt hiền hòa, nụ cười nhẹ, song mỗi khi bị chạm tới chuyện danh phận hay đại cục thì thần sắc sẽ lộ vẻ căng thẳng.
Toàn thân không phô trương uy thế, trái lại cho cảm giác chất phác, gần đất, rất dễ khiến người khác xem nhẹ nếu chỉ nhìn bề ngoài.
Tính cách
Vương Chúc ôn hòa, biết điều, rộng lượng và có khả năng tự tìm cho mình lối thoái giữa những thế lực lớn. Ông hay dùng lời tự trào, châm chọc nhẹ hoặc giả vờ bàn chuyện tiền bạc để làm dịu không khí, nhưng thực chất là người suy nghĩ sâu và rất nhạy với biến động đại thế. Trong lòng ông có trách nhiệm nặng nề với người mình quan tâm, nhất là Đào Nha và những người cùng quê Ly Châu Động Thiên.
Ông không phải kẻ hung hăng tranh thắng, song lại có lòng tự trọng cao vì nút thắt nhiều năm về thân phận đệ tử không ghi danh. Khi gặp người thật sự vượt trội như Cát đạo nhân hay Trần Thanh Lưu, ông biết lùi, nhưng sự lùi ấy không phải hèn yếu mà là lựa chọn giữ lấy phần trung dung. Đồng thời, ông cũng bộc lộ một mặt kín đáo nhưng tham vọng: muốn sưu tầm và nắm giữ tất cả những gì liên quan tới Trần sơn chủ.
Năng Lực
Khả Năng
- Đạo Thuật: Luyện đan, bố cục pháp khốn long, cảm tri âm dương suy diễn, quan sát đại thế
- Kiến Thức: Hiểu rõ tình thế hồ quốc và cơ duyên của Đào Nha, nắm nội tình địa khế mộ thần tiên, nhận định sớm tiềm lực đại đạo của Trần Bình An
- Xử Thế: An ủi khuyên giải, nói năng mỉa mai tự trào để hóa giải căng thẳng, biết tiến thoái theo trung dung
- Kinh Nghiệm: Khôi phục ký ức tiền thân, từng tiếp dẫn và xử lý nhân quả liên quan Ly Châu Động Thiên
Trang bị & Vật phẩm
- Địa Khế: Khu mộ thần tiên ngoài trấn nhỏ (quyền nắm giữ thông qua họ Ngụy, đang tính hoàn trả cho Tống thị)
- Trang Phục: Đạo bào giản đơn, y phục xám nhẹ
- Liên Quan Nhân Quả: Cơ duyên hồ quốc của Đào Nha, ký ức và tu vi tiền thân đã khôi phục
Tiểu sử chi tiết
Vương Chúc là đạo sĩ xuất thân từ Ly Châu Động Thiên, từng là đệ tử không ghi danh của Tam Sơn Cửu Hầu tiên sinh và có liên hệ sâu với bố cục long mạch nơi quê cũ. Trong quá khứ, ông tham gia sắp đặt pháp khốn long, về sau vì biến cố Ly Châu Động Thiên mà rời quê, mang thân phận Ngụy Bổn Nguyên tiếp tục sống trong nhân gian. Dù ký ức tiền thân từng mờ nhạt, ông vẫn luôn giữ tình cảm sâu nặng với đất cũ và với những người thuộc về nơi ấy.
Ông từng ẩn cư luyện đan ngoài Thanh Phong Thành, chủ yếu để tìm đường cơ duyên cho Đào Nha, cô gái ông coi như cháu ruột, hy vọng nàng có thể trở thành chủ hồ quốc rồi tiến xa hơn trên đại đạo. Khi cơ duyên ấy bị Lạc Phách Sơn lấy mất, ông tuy tiếc nuối nhưng không ôm hận, trái lại còn chọn cách thuận theo thiên ý và an ủi Đào Nha buông bỏ. Vương Chúc cũng là người sớm nhận ra tiềm lực của Trần Bình An, nên về sau luôn lo cho tiền đồ của người trẻ này khi cục diện giữa Trần Bình An và Trần Thanh Lưu dần căng thẳng.
Sau khi khôi phục ký ức và tu vi tiền thân, ông hội tụ cùng Cát đạo nhân, vừa bàn chuyện đại thế, vừa chủ động tính việc hoàn trả khu mộ thần tiên cho Tống thị Đại Ly để cắt bớt ràng buộc cũ. Ông là kiểu nhân vật không phô trương, nhưng càng nhìn kỹ càng thấy bên trong chất chứa trách nhiệm, nỗi bất bình với danh phận, và một sự tỉnh táo hiếm có trước sóng gió nhân gian.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Sư Môn: Tam Sơn Cửu Hầu tiên sinh (sư tôn danh nghĩa), Cát đạo nhân (sư huynh)
- Thân Nhân - Hậu Thân: Ngụy gia hẻm Đào Diệp (gia tộc hậu thân), Ngụy Bổn Nguyên (thân phận hậu thân)
- Che Chở - Quan Tâm: Đào Nha (coi như cháu gái ruột, người ông tìm cơ duyên hồ quốc)
- Đồng Hương - Coi Trọng: Trần Bình An (đồng hương Ly Châu Động Thiên, người ông sớm đánh giá cao)
- Giao Tình - Đại Cục: Trần Thanh Lưu (người từng quen biết, đối tượng đối thoại và chịu áp lực), Tạ Cẩu (người thường nhìn thấu và trêu chọc ông), Tống thị Đại Ly (đối tượng ông dự định hoàn trả địa khế mộ thần tiên)
Dòng thời gian chi tiết
Xuất thân tại Ly Châu Động Thiên
Vương Chúc vốn là người của Ly Châu Động Thiên và thuộc lớp nhân vật cũ có liên hệ sâu với long mạch cùng bố cục địa thế nơi này. Ông theo học Tam Sơn Cửu Hầu tiên sinh nhưng chỉ giữ thân phận đệ tử không ghi danh, không phải truyền nhân chính thức. Chính địa vị nửa vời ấy khiến ông luôn mang mặc cảm rằng mình cần chứng minh tư chất và giá trị bản thân.
Về sau, ông còn trực tiếp tham gia bố trí phần cụ thể của pháp khốn long tại Ly Châu Động Thiên, để lại dấu ấn không nhỏ trong nền móng địa mạch. Điều đó cũng trở thành một trong những nguyên do khiến hậu thân của ông có quyền nắm giữ địa khế khu mộ thần tiên ngoài trấn nhỏ.
Rời quê và nhập vào thân phận Ngụy Bổn Nguyên
Sau khi Ly Châu Động Thiên gặp biến cố, lạc địa sinh căn và giáng xuống thành phúc địa, Vương Chúc rời khỏi quê cũ. Hậu thân của ông là Ngụy Bổn Nguyên, lão gia chủ họ Ngụy ở hẻm Đào Diệp, cũng là thân phận mà ông dùng để tiếp tục sống trong nhân gian. Trong quãng thời gian dài ấy, ký ức tiền thân bị che lấp, khiến ông tồn tại như một người bản địa của Ly Châu Động Thiên nhiều hơn là một đạo sĩ cổ xưa.
Về sau, khi ký ức và tu vi khôi phục, hai thân phận này mới thực sự hợp nhất. Dù vậy, trong thói quen và tình cảm, ông vẫn vô thức xem mình là người quê nhà Ly Châu Động Thiên.
Ẩn cư luyện đan và mưu tính cơ duyên cho Đào Nha
Rời quê xong, ông từng ẩn cư luyện đan tại một sơn ao ngoài Thanh Phong Thành của họ Hứa. Lý do lớn nhất là vì tỳ nữ Đào Nha, người ông coi như cháu gái ruột, và ông muốn giúp nàng tìm cơ duyên trở thành chủ hồ quốc, xa hơn nữa là chủ nhân mới của toàn bộ hồ tộc. Trong suy tính của ông, nếu con đường ấy thành công thì Đào Nha thậm chí sẽ có một tia hy vọng chạm tới cảnh giới rất cao trong tương lai.
Đào Nha quả thật đã nhận được đại cơ duyên trong hồ quốc, nhưng toàn bộ hồ quốc sau đó lại rơi vào tay Lạc Phách Sơn. Trước kết quả này, Vương Chúc không oán độc mà chấp nhận thiên ý, rồi thẳng thắn nói rõ dự tính của mình với Đào Nha và lựa chọn buông xuống phần cưỡng cầu.
Sớm coi trọng Trần Bình An và bị trói buộc bởi nút thắt danh phận
Từ rất sớm, khi Trần Bình An còn ở trấn nhỏ, Vương Chúc đã nhìn ra người trẻ này có đại đạo đáng để kỳ vọng. Ông tự nhận mình có thể là một trong những người đầu tiên coi trọng Trần Bình An, vì vậy về sau thường thiên vị và lo cho tiền đồ của đối phương. Song song với đó, ông vẫn bị ám ảnh bởi việc bản thân chỉ là đệ tử không ghi danh của Tam Sơn Cửu Hầu tiên sinh.
Nút thắt này khiến ông vừa muốn chứng minh mình xứng đáng với hàng đích truyền, vừa dễ nhạy cảm khi bị xem nhẹ hoặc bị đặt ra ngoài vòng chính thống. Tâm thế ấy giải thích vì sao ông có lúc rộng lượng, có lúc lại lộ rõ chua chát và khát vọng khẳng định bản thân.
Hội tụ cùng Cát đạo nhân trước biến cục của hai Trần
Ở giai đoạn gần đây, Vương Chúc cùng Cát đạo nhân xuất hiện trên ngọn núi ven biển, bàn luận về khả năng Trần Thanh Lưu và Trần Bình An đối đầu. Ông lo rằng hai người đều là kiếm tu cường đại, một khi trở mặt sẽ khiến đại đạo của người trẻ bị tổn hại, nên nhiều lần bày tỏ ý muốn tránh cho Trần Bình An lún vào vũng nước đục. Trong cuộc trò chuyện, ông thể hiện rõ sự thân thiết với quê cũ, sự thận trọng với thế cục, và cả tính tự trào khi đùa chuyện mình nghèo mà vẫn muốn cho vay tiền.
Khi Cát đạo nhân gợi ý con đường trung dung, ông lập tức đồng ý viết thư về tổ trạch họ Ngụy để hoàn trả khu mộ thần tiên cho Tống thị Đại Ly. Đây là dấu hiệu cho thấy ông biết nhường bước trước đại thế, đồng thời cố cắt bỏ những vướng mắc còn lại giữa quá khứ Ly Châu Động Thiên và cục diện hiện nay.
Đối diện Trần Thanh Lưu và bước vào trạng thái hiện tại
Sau đó, Trần Thanh Lưu đích thân hiện thân trên đỉnh núi, trực tiếp đối thoại với Cát đạo nhân và Vương Chúc. Trước vị kiếm tu lão Thập Tứ cảnh này, Vương Chúc vừa căng thẳng vừa giữ lễ, còn phải ôm quyền nhận lỗi khi bị nhắc đến quan hệ quen biết cũ. Trần Thanh Lưu đánh giá ông là người đạo hạnh không cao nhưng khí lượng rộng, lời nhận xét tuy nặng mà cũng chứa phần công nhận khiến ông càng thêm lúng túng.
Trong cuộc nói chuyện ấy, Vương Chúc tiếp tục hỏi han đại cục, từ chuyện Trần sơn chủ đến cách nhìn về tân Thập Tứ cảnh, cho thấy ông vẫn là người đặc biệt nhạy với phương hướng của thiên hạ đại đạo. Ở thời điểm mới nhất, ông mang thân phận đạo sĩ đã khôi phục tiền thân, ở giữa nhân tình, sư môn, quê cũ và đại thế, vừa lo cho người trẻ đồng hương vừa âm thầm điều chỉnh vị trí của mình trước cơn sóng lớn sắp tới.