Vũ Hóa Hoàn là đan dược cấp cao do Thanh Hổ Cung dày công luyện ra, tập trung linh khí chứa công đức từ dược liệu tiên gia để phù hợp với đạo khí cao nguyên. Lục Ung lão chân nhân danh truyền rằng đây chính là kim tự chiêu bài của Thanh Hổ, vì vậy bất cứ ai có viên cũng phải thắng tâm giữ gìn. Công năng của nó hướng đến những tu sĩ đang chuẩn bị đột phá cảnh giới hoặc đang chịu tổn thương sâu trong đạo căn, nên mỗi hạt đều triệt để cải thiện cảm ngộ thiên địa.

Thế lực ở hai châu Đồng Diệp và Bảo Bình đua nhau săn lùng, đến mức phải đặt trước hàng trăm năm mới có thể nhìn thấy một lò hoặc một viên. Dù vậy Thanh Hổ Cung chỉ phân phát cho những cá nhân hoặc đại môn phái có quan hệ mật thiết, đổi lại phải dùng để cứu nguy các vị sơn chủ, tông chủ, hoặc những đứa trẻ chịu tử khí. Vũ Hóa Hoàn vừa giúp củng cố nền tảng, vừa giữ cho hào quang Thanh Hổ không bị tổn hại bởi những áp lực từ các thế lực bên ngoài, nên giá trị của nó vượt xa cả đan dược thông thường.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 羽化丸

Trạng thái: Đang do Thanh Hổ Cung quản lý chặt chẽ cùng vài lò được phép phân phát cho Bồ Sơn Vân Thảo Đường, Diêu gia và mục tiêu mới nhất là tiểu đạo đồng bị tử khí; việc dùng thêm đang được Trần Bình An cân nhắc để bảo toàn đạo căn.

Vai trò: Vật phẩm hỗ trợ đột phá cảnh giới và củng cố đạo căn

Biệt danh: Kim tự chiêu bài Thanh Hổ, Đan Hóa Thần

Xuất thân: Thanh Hổ Cung, Thanh Cảnh Sơn (Lục Ung và Triệu Chước).

Địa điểm: Thanh Cảnh Sơn, Thanh Hổ Cung.

Phẩm cấp: Cực kỳ quý hiếm (Truyền thuyết)

Tinh thần: Linh khí chứa công đức thuần hậu, khiến nó dễ hòa nhập với đạo khí cá nhân của tu sĩ.

Trạng thái: Được bảo quản trong lò kết hợp phong bế âm dương, mỗi lò chỉ mở khi cần dùng.

Cấu trúc: Mỗi viên Vũ Hóa Hoàn được nấu kỹ trong lò nhỏ đỏ lửa, giữ nguyên hình tròn rắn chắc nhờ sự đối trọng âm dương.

Hiệu ứng: Khi uống từng viên nhỏ, đạo khí trong thân lập tức được kích hoạt, mau chóng lấp khoảng trống tu vi, đồng thời trung hòa tử khí và bồi bổ các tuyến đạo căn bị sứt mẻ.

Yêu cầu: Phải do tu sĩ có đạo căn hoặc tu vi nhất định sử dụng, cần có người có kinh nghiệm giám sát để tránh gây phản ứng ngược.

Sức mạnh: Đủ sức kéo tu sĩ rơi cảnh trở lại Quy Chân và giúp người yếu đạo thở ra, làm tăng đáng kể năng lực cảm ngộ thiên địa.

Chủ sở hữu: Thanh Hổ Cung (Lục Ung, Triệu Chước) giữ quyền quyết định, từng cho Bồ Sơn Vân Thảo Đường và Diêu Tiên Chi dùng thử.

Năng Lực

Khả Năng

  • Công Dụng: Hỗ trợ đột phá cảnh giới, Hồi phục tổn thương đạo tâm, Tăng khả năng cảm ngộ thiên địa
  • Công Dụng Khác: Gia tăng tiềm lực tu luyện, Duy trì đạo căn khi gặp tử khí.

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

Dùng vào thời điểm đột phá cảnh giới hoặc khi đạo căn bị tổn thương sâu, uống từng viên nhỏ dưới sự chỉ đạo của bậc cao nhân, không dùng cho phàm phu.

Chất liệu:

Dược liệu tiên gia quý hiếm, linh khí chứa công đức.

Tiểu sử chi tiết

Vũ Hóa Hoàn được Thanh Hổ Cung Lục Ung chắt chiu luyện từ dược liệu tiên gia, linh khí chứa công đức, là thành quả của những năm chọn lựa thời điểm đào linh, nấu đan ẩn. Từ khi ra đời, đan dược này được xem như kim tự chiêu bài của Thanh Hổ Cung, chỉ có đệ tử đích truyền như Triệu Chước và vài người sơn chủ đặc biệt may mắn mới được tiếp cận. Nó giữ nhiệm vụ mở đường cho những tu sĩ rơi cảnh hoặc đang chịu tổn thương đạo căn, nên Bồ Sơn Vân Thảo Đường từng nhận hàng loạt lò để đỡ đòn cho Trần Bình An khi ông lâm vào Khí Thịnh.

Họ cũng dùng để nâng đỡ Diêu Cận Chi, Diêu Tiên Chi, người từng nếm nhẹ vị đan và thấy gân cốt nóng lên, sát nhập tử khí xưa cũ. Con mắt giang hồ thì động, ai nấy đều biết Vũ Hóa Hoàn là món hàng phải đặt trước hàng trăm năm, vì vậy khi Hàn Vạn Trảm hỏi, Thanh Hổ chỉ lắc đầu lạnh lùng. Gần nhất, Trần Bình An và Tạ Cẩu còn ao ước dùng nó để trị đứa nhỏ bị tử khí quấn vào mệnh lý, bằng chứng cho thấy đan dược này vẫn là cứu cánh cuối cùng mỗi khi đạo căn bị hao hụt.

Dòng thời gian chi tiết

Lục Ung bắc cầu với Bồ Sơn

Lục Ung lão chân nhân mang hai lò Vũ Hóa Hoàn đến Bồ Sơn Vân Thảo Đường, không lấy đồng tiền, coi đây là ân tình người trong ngành. Hành động ấy giúp xóa mối nghi kỵ với Diệp Vân Vân và Hoàng Y Vân vì Bồ Sơn ghi nợ ân tình Tào Tiên Sư. Đan dược, vốn là kim tự chiêu bài của Thanh Hổ Cung, được định vị là báu vật không thể cẩu thả trao tay người không đủ đạo căn.

Những người trong Đồng Diệp và Bảo Bình đều tôn kính, coi việc sở hữu nó là một phép mượn vận mệnh để nâng cao tầm ảnh hưởng. Sự cho đi này cũng làm cho Thanh Hổ Cung được xem như nguồn hỗ trợ để Bồ Sơn có thể tiếp tục đỡ đần các cao nhân có linh căn lúc rơi cảnh.

Bồ Sơn triển khai dược để vực Trần Bình An

Trần Bình An sau khi từ Man Hoang trở về bị thương nặng, tu vi chỉ còn Khí Thịnh một tầng nên Bồ Sơn lập tức gọi đến Vũ Hóa Hoàn từng được tặng. Diệp Vân Vân nghe tin liền ra lệnh cho Tiết Hoài thu hồi mọi viên còn lại của thanh cung bất kể số lượng. Mỗi viên được coi là hy vọng duy trì đạo căn, đặc biệt khi Lục Ung còn có cái nhìn thận trọng với những võ phu rơi cảnh sinh tồn.

Món nợ ân tình giữa Bồ Sơn và Tiên Đô Sơn trở thành cơ hội để đại đường bộc lộ sự rắn rỏi, bởi Trần sơn chủ vẫn nhất quyết giao đấu với sư phụ dù biết bản thân chưa toàn lực. Việc dùng Vũ Hóa Hoàn để kéo Trần Bình An trở lại Quy Chân còn mang ý nghĩa răn đe những thế lực ngoài châu Đồng Diệp, cho thấy đan dược này không chỉ chữa trị mà còn giữ vị thế quân tử.

Hàn Vạn Trảm bị tiếng cự của Thanh Hổ Cung

Hàn Vạn Trảm phủ nhận danh hiệu, thách thức sẽ tức tốc báo tên thật để khiến Thanh Hổ Cung khiếp đảm, nhưng người trong Thanh Hổ lại chê ghét những võ phu ngoại quốc, đặc biệt là những người ngoại địa thường gây mâu thuẫn. Lục Ung vốn có ân oán lâu dài với các võ phu dưới núi nên chẳng muốn nghe những lời hù dọa từ Hàn lão nhi. Từng tấm lòng của Thanh Hổ Cung là giữ gìn đạo khí thuần hậu để phù hợp với bản địa, vì vậy những lời đe dọa hiếm khi được đáp lại.

Khi Hàn lão nhi hỏi xin Vũ Hóa Hoàn, người ở Bồ Sơn Vân Thảo đường chỉ còn lại cùng câu hỏi là liệu cung có bao giờ bán cho người sống ngoài Thanh Cảnh Sơn hay không. Câu trả lời ngầm là họ sợ nếu giao vật quý cho người ngoài thì sẽ gây ô nhiễm đạo khí của Thanh Hổ, nên Vũ Hóa Hoàn vẫn là món quà chỉ trao cho thân tín.

Giản Minh cân nhắc việc lấy trộm Vũ Hóa Hoàn

Giản Minh lo Hàn lão nhi sẽ bị bệnh tật tiến triển vì rớt cảnh, tính tới chuyện vào núi Thanh Cảnh trộm vài viên đan dược, coi đó là cách cứu sư phụ. Ánh mắt của Giản Minh vẫn tôn trọng tính chất hào hùng của môn đạo, nên dù lo lắng vẫn chưa dám phớt lờ quy củ, có lẽ do lời giáo huấn của Tăng tiên sinh. Hàn lão nhi ngày nào cũng ho khan, biểu hiện yếu ớt dù vẫn giữ phong thái quật khởi của một hảo hán, khiến Giản Minh sợ hắn sẽ chết thảm nếu không có liều thuốc quý.

Vũ Hóa Hoàn nằm trong số ít dược có thể xử lý gốc bệnh, không chỉ trị được triệu chứng mà còn giúp xây dựng lại đạo căn. Nhưng Giản Minh cũng hiểu số lượng cực hạn, một động tác trộm cắp có thể khiến Bồ Sơn mất tín nhiệm với Thanh Hổ, vì thế trong lòng anh vẫn muốn chờ cơ hội chính danh.

Diêu Tiên Chi hồi phục nhờ viên Vũ Hóa Hoàn

Diêu Tiên Chi nhận hai viên do Trần Bình An tặng, vì chân đau nên đã dùng ngay một viên, thấy hiệu quả tốt khiến ông liền dời ghế mời khách. Chất dược không chỉ làm ấm lại gân cốt mà còn làm sạch những vết tử khí tích tụ sau nhiều năm bế chính sư, khiến ông thấy đỡ hơn rất nhiều. Trần còn nhắc đùa rằng hỏa lực của viên đan mạnh như tiểu hỏa cháy dưới mông cũng nướng bánh, ngụ ý về lửa công cực mạnh.

Từ sau khi uống, ông cảm thấy khí lực tăng, không còn phải chống chọi với cảm giác hàng ngày bị kìm nén, nên đôi chân bắt đầu khôi phục. Người nhà quan phía sau thấy vậy cũng yên tâm, càng thêm tin tưởng vào khả năng của Thanh Hổ Cung khi phải lựa chọn người hỗ trợ các triều đình.

Trần Bình An cân nhắc dùng Vũ Hóa Hoàn trị tử khí

Tạ Cẩu phát hiện tiểu đạo đồng đầy tử khí, hỏi Trần Sơn chủ nên dùng cách nào, vì lão thấy biến chất đã ăn sâu vào mệnh lý. Trần Bình An nhận ra đứa trẻ đã bị xung khắc với đạo khí Thanh Hổ, may nhờ địa khí Thanh Cảnh Sơn thuần hậu nên khắc chế tạm; nhưng nếu kéo dài thì thằng nhóc sẽ kiệt sức, ngày càng thần yếu và khí hư. Khi Tạ Cẩu gợi ý dùng Vũ Hóa Hoàn, Trần phân tích rằng nếu đứa bé đã ăn vài viên thì mới giữ được hiện trạng, nếu tiếp tục ở lại Thanh Hổ sẽ dễ gặp phản ứng ngược.

Tạ Cẩu hỏi liệu có nên động thủ không, Trần Bình An chưa dám quyết, chỉ nói phải thận trọng vì một viên không thể coi thường, yêu cầu đứa trẻ cần tăng cường tu luyện để tiếp nhận. Mạng mạch của đứa nhỏ mong manh, nên Trần quyết tâm tìm thêm viên còn ở Thanh Hổ để củng cố, vừa chịu đựng tử khí vừa bồi bổ đạo căn, hẹn nếu không hiệu quả sẽ phải đưa đứa bé xuống núi.