Thi Chu Nhân là một đạo sĩ nhân tộc xuất thân từ Thanh Minh thiên hạ, có tu vi Phi Thăng cảnh viên mãn và năng lực ẩn nấp, mưu tính cực kỳ sâu xa. Hắn từng chịu ơn Linh Bảo Thành nên tự nguyện trở thành kẻ chấp hành một đại cục liên quan tới Chu Mật, Trần Bình An và di chỉ thiên đình viễn cổ. Lợi dụng biến cố Tề Tĩnh Xuân kháng thiên kiếp năm xưa, hắn lẻn vào Hạo Nhiên thiên hạ, ẩn thân suốt ba mươi năm dưới thân phận hoàng đế Đại Thụ là Ân Tích.

Trong thời gian đó, hắn âm thầm thao túng khí vận, báo mộng, lần theo quỷ vật mười bốn cảnh Hến, đồng thời vừa giúp vừa dẫn dắt Lạc Phách Sơn và Trần Bình An đi đúng vào quỹ đạo mình mong muốn. Mục đích cuối cùng của hắn không phải giết Trần Bình An, mà là ép Trần Bình An thành thần rồi đăng thiên, dùng thế giằng co thần tính với Chu Mật để kéo theo sự hủy diệt của nhiều tồn tại đỉnh cấp. Thi Chu Nhân là kiểu đạo sĩ coi nhẹ sinh mạng, đặt đại cục và cái gọi là thái bình nhân gian lên trên thiện ác thông thường, nhưng đến phút cuối lại tự nhận ra đạo tâm của mình đã lệch.

Sau khi kế hoạch hoàn tất và chứng kiến Trần Bình An đăng thiên, nhục thân hắn từng phần hóa tro, chỉ còn lại đầu, trán và đôi mắt trước khi hoàn toàn tiêu tán.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Shi Zhuren

Giới tính: Nam

Tuổi: Vài ngàn tuổi

Trạng thái: Đã tiêu tán hoàn toàn sau khi đạo thân hóa tro tàn trên đài cao

Vai trò: Đạo sĩ mưu cục, kẻ chủ mưu âm thầm đứng sau kế hoạch ép Trần Bình An thành thần

Biệt danh: Ân Tích, Hoàng đế Đại Thụ, Tiên quan, Tiên quân

Xuất thân: Thanh Minh thiên hạ

Tu vi / Cảnh giới: Phi Thăng cảnh viên mãn

Địa điểm: Trạng thái cuối cùng tiêu tán tại đài cao ngăn cách thiên địa gần kinh thành Đại Ly, Bảo Bình Châu

Điểm yếu: Đạo tâm lệch lạc vào phút cuối; càng theo đuổi đại cục càng rời xa căn bản học đạo, cuối cùng tự nhận 'việc thành rồi, tâm lệch rồi'. Ngoài ra, hắn quá tin vào khả năng dùng bố cục để thay thế cho việc hiểu thấu nhân tính, nên không thể thực sự nắm bắt được lựa chọn cuối cùng của Trần Bình An.

Chủng tộc: Nhân tộc (Đạo sĩ)

Thiên phú: Mưu lược và ẩn nấp

Tông môn: Linh Bảo Thành

Đặc điểm

Ngoại hình

Thi Chu Nhân ban đầu xuất hiện dưới hình dạng Ân Tích, tức một đế vương nhân gian có khí độ uy nghi nhưng ẩn tàng vẻ âm trầm, lạnh lẽo. Khi bại lộ thân phận, hắn hiện ra dáng vẻ đạo sĩ, cử chỉ vẫn giữ lễ nghi của người trong Đạo môn dù thân thể đã dần mục nát vì kiếp nạn và phản phệ của đại cục. Ở giai đoạn cuối, hai tay rồi tứ chi của hắn lần lượt hóa thành xương khô và tro tàn, chỉ còn lồng ngực cùng một cái đầu lơ lửng giữa không trung.

Sau nữa, thân xác tiếp tục tan rã, chỉ còn trán và đôi mắt duy trì chút chân linh cuối cùng. Hình tượng ấy tạo cảm giác vừa quỷ dị vừa bi thương, như một kẻ đã đốt sạch cả đạo thân lẫn cuộc đời chỉ để hoàn tất một mưu đồ duy nhất.

Tính cách

Thâm trầm, cực kỳ nhẫn nại, mưu lược sâu xa, giỏi ẩn nấp, nhìn đại cục hơn thiện ác thường tình, coi nhẹ sinh mạng nếu cần thiết cho mục tiêu tối hậu. Hắn có khả năng tự biện minh rất mạnh, thường lấy thái bình nhân gian làm lý do cho những tính toán tàn nhẫn của mình. Đồng thời, hắn cũng có một mặt thưởng thức đối thủ, thậm chí nhiều lần cảm thấy khoái trá, tiếc nuối hoặc đồng cảm kỳ lạ trước Trần Bình An.

Đến phút cuối, hắn vẫn còn khả năng tự phản tỉnh, chứng tỏ bản tâm chưa hoàn toàn chết hẳn, chỉ là đã đi lệch quá xa.

Năng Lực

Khả Năng

  • Thần Thông: Báo mộng, Thao túng khí vận, Ẩn nấp cải trang, Cảm tri thiên cơ
  • Mưu Thuật: Bố cục dài hạn, Dẫn đạo vận số, Nuôi cờ thành thế, Tính toán nhân quả
  • Đạo Môn Năng Lực: Phi hành chân linh, Duy trì chân linh khi thân thể tan rã, Che giấu tung tích, Ngăn lưu dấu vết nhân quả

Trang bị & Vật phẩm

  • Pháp Khí: Phất trần
  • Thân Phận Ngụy Trang: Đế vị Ân Tích, Vỏ bọc hoàng đế Đại Thụ

Tiểu sử chi tiết

Thi Chu Nhân là một đạo sĩ cao tuổi đến từ Thanh Minh thiên hạ, tu vi Phi Thăng cảnh viên mãn, nổi bật không phải ở sự phô trương chiến lực mà ở khả năng ẩn nhẫn và dệt đại cục suốt hàng chục năm. Từng chịu ơn Linh Bảo Thành, hắn lẻn vào Bảo Bình Châu từ thời điểm Tề Tĩnh Xuân kháng thiên kiếp, rồi lấy thân phận hoàng đế Đại Thụ là Ân Tích để trú ẩn và vận hành mưu đồ. Trong ba mươi năm, hắn vừa thao túng khí vận, báo mộng cho Ân Mạc, vừa tìm đến quỷ vật Hến và âm thầm “giúp” Lạc Phách Sơn cùng Trần Bình An trưởng thành, bởi mục tiêu thật sự là nuôi lớn một con người đủ sức gánh lấy thần tính và đối đầu Chu Mật.

Thi Chu Nhân tin rằng nếu ép được Trần Bình An thành thần rồi đăng thiên, hắn có thể mượn cuộc tranh chấp giữa hai nửa “cái Một” để kéo theo sự sụp đổ của di chỉ thiên đình viễn cổ, đổi lấy thái bình cho nhân gian. Vì vậy hắn chấp nhận tính mạng, danh tiếng và mọi đạo đức thông thường đều trở thành vật hi sinh. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc kế hoạch thành công, hắn lại bị Trần Bình An gặng hỏi đến mức nhìn thẳng vào bản thân và tự thú rằng việc thành rồi nhưng tâm đã lệch.

Sau khi chứng kiến Trần Bình An đăng thiên, đạo thân hắn tan dần thành tro, cuối cùng chỉ còn một chút chân linh rồi hoàn toàn tiêu tán.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Thế Lực Gắn Bó: Linh Bảo Thành (ân nghĩa, hậu thuẫn), Bạch Ngọc Kinh (liên đới nhân quả, không trực thuộc rõ ràng)
  • Kẻ Bị Mưu Tính: Trần Bình An (mục tiêu trung tâm của kế hoạch), Chu Mật (đối tượng hắn muốn mượn Trần Bình An để tiêu diệt)
  • Nhân Vật Liên Quan Trực Tiếp: Ân Tích (thân phận ngụy trang), Ân Mạc (người bị hắn báo mộng), Hến (quỷ vật mười bốn cảnh, mắt xích quan trọng trong bố cục), Trịnh Cư Trung (người xuất hiện vào phút cuối), Tề Tĩnh Xuân (biến cố kháng thiên kiếp tạo cơ hội cho hắn lẻn vào Bảo Bình Châu)
  • Thế Lực Và Phe Bị Ảnh Hưởng: Lạc Phách Sơn (được hắn âm thầm thêm khí vận để phục vụ đại cục), Đại Thụ triều (bị hắn mượn thân phận hoàng đế thao túng), Đại Ly (bị cuốn vào hậu quả kế hoạch)

Dòng thời gian chi tiết

Xuất thân và con đường học đạo

Thi Chu Nhân là một đạo sĩ nhân tộc đến từ Thanh Minh thiên hạ, có tuổi đời kéo dài qua vài ngàn năm và tu vi đạt tới Phi Thăng cảnh viên mãn. Dữ liệu không ghi rõ sư thừa trực tiếp của hắn, nhưng cho thấy hắn từng chịu ơn lớn từ Linh Bảo Thành, từ đó hình thành mối liên hệ rất sâu với thế lực này. Hắn tự xem mình là kẻ học đạo, không đặt nặng danh phận bề ngoài mà coi trọng việc hoàn thành đại sự hơn mọi thứ khác.

Căn cơ nổi bật nhất của hắn không nằm ở chiến đấu trực diện, mà ở khả năng mưu lược, nhẫn nại, đọc thế cục và ẩn thân cực sâu.

Lẻn vào Hạo Nhiên thiên hạ

Nhân lúc Tề Tĩnh Xuân kháng thiên kiếp, Thi Chu Nhân âm thầm lẻn vào Bảo Bình Châu của Hạo Nhiên thiên hạ, bắt đầu một thời kỳ mai danh ẩn tích kéo dài ba mươi năm. Hắn chọn cách tồn tại trong bóng tối, không vội bộc lộ bản thân, cũng không để lại quá nhiều dấu vết trực tiếp có thể quy kết cho Linh Bảo Thành hay Bạch Ngọc Kinh. Để bảo đảm đại cục không sai lệch, hắn dùng thần thông báo mộng và thao túng khí vận với mức độ rất chừng mực.

Chính sự kiên nhẫn lâu dài này cho thấy hắn là loại thích khách và mưu sĩ đỉnh cao, lấy thời gian và bố cục để thay cho sự phô trương lực lượng.

Ẩn thân thành Ân Tích và dệt lưới khí vận

Thi Chu Nhân dùng thân phận Ân Tích, hoàng đế Đại Thụ, làm lớp ngụy trang quan trọng nhất cho mình. Dưới thân phận ấy, hắn vừa điều hành bề mặt chính trị, vừa bí mật quan sát các mạch vận số của Bảo Bình Châu, Đại Ly và Lạc Phách Sơn. Hắn thừa nhận đã báo mộng cho Ân Mạc, từng du lịch Trung Thổ Thần Châu để tìm ra quỷ vật mười bốn cảnh Hến, đồng thời nhiều năm âm thầm giúp Trần Bình An và Lạc Phách Sơn thêm khí vận.

Những trợ lực ấy không phải thiện ý đơn thuần, mà là cách nuôi lớn con cờ, khiến Trần Bình An ngày càng mạnh, ngày càng gánh nhiều nhân quả hơn, từ đó tiến gần đến kết cục bị ép thành thần.

Bộc lộ thân phận và tiết lộ đại mưu

Sau khi Trần Bình An chém bại Hến, Thi Chu Nhân mới chính thức xé bỏ lớp mặt nạ Ân Tích và tự xưng tên thật của mình. Hắn thẳng thắn nói rõ mục tiêu là ép Trần Bình An thân bất do kỷ hấp thụ thần tính và công đức khổng lồ, trở thành thần linh rồi đăng thiên đối đầu Chu Mật. Trong viễn cảnh mà hắn vạch ra, Trần Bình An, Chu Mật, Tam giáo tổ sư cùng vị tiền bối mở đường đăng thiên đều có thể đồng quy vu tận, đổi lấy một nhân gian không còn bị di chỉ thiên đình viễn cổ đè bóng.

Đây là đỉnh cao mưu lược của hắn: lấy việc giúp đối phương mạnh lên để đẩy đối phương vào chỗ không thể không thực hiện phần việc mà mình mong muốn.

Đạo tâm lệch lạc và cái chết

Khi Trần Bình An liên tục hỏi lại rằng đạo nhân rốt cuộc sở cầu điều gì, Thi Chu Nhân bất chợt quay nhìn cả đời học đạo của mình và tự nhận ra: việc đã thành, nhưng tâm đã lệch. Sự bừng tỉnh ấy phơi bày nhược điểm cuối cùng của hắn, tức đạo tâm vì đại cục mà dần rời xa căn bản của người tu đạo. Dù vậy, hắn vẫn chọn chứng kiến cảnh Trần Bình An đăng thiên, thậm chí còn xem đó là khoảnh khắc đời này đủ mãn nguyện, có cảm giác sáng nghe đạo chiều có thể chết.

Sau khi thân thể lần lượt hóa thành tro, hắn chỉ còn lại đầu, rồi trán và đôi mắt; cuối cùng gặp Trịnh Cư Trung, nói mấy lời cuối và hoàn toàn tiêu tán.