Phác Sơn là một ngọn núi trữ quân dưới quyền Trung Nhạc Xế Tử Sơn của Đại Ly, có vị thế quan trọng trong hệ thống sơn thủy chính thần của trung bộ Bảo Bình Châu. Núi này nổi danh nhất nhờ rừng cổ đàn hương, loại tiên mộc từng được xem là một trong "tứ tuyệt" của cựu vương triều Chu Huỳnh. Đàn hương Phác Sơn có thể luyện chế thành các phẩm loại vàng, trắng, xanh, tím, vừa là vật liệu kiến trúc thượng hạng, vừa là xa xỉ phẩm được luyện khí sĩ và đế vương săn đón.

Địa mạch nơi đây còn từng ẩn giấu một tòa bí cảnh tàn khuyết chứa hai đạo kim thư ngọc điệp do khai quốc hoàng đế cựu Chu Huỳnh lưu lại, cho thấy nền móng khí vận cực kỳ không tầm thường. Về mặt thần đạo, Phác Sơn có miếu sơn thần, phủ sơn thần và các ty sở vận hành khá hoàn chỉnh, đủ sức xác minh tin tức, quản lý lễ chế và chấp hành công vụ khu vực. Ngọn núi này cũng có quan hệ hương hỏa tương đối tốt với Lạc Phách Sơn, bắt nguồn từ quãng thời gian Lư Bạch Tượng cùng đệ tử từng dừng chân tu hành tại đây.

Sau khi được Lục Trầm lưu lại đạo thư Kỷ Tỉnh, địa vị khí vận của Phác Sơn càng trở nên đặc thù, từng khiến cả khí vận Xế Tử Sơn và thủy vận sông Ung xuất hiện dị động. Dù từng bị chấn chỉnh vì việc quản lý thuộc hạ chưa nghiêm, Phác Sơn nhìn chung vẫn là một ngọn núi an toàn, giàu tài nguyên và có nền tảng thần đạo vững chắc.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: 扑山

Trạng thái: Vẫn tồn tại và ổn định trong địa giới Đại Ly; hiện do sơn thần Phó Đức Sung trấn giữ, đồng thời đang bị Lễ bộ Đại Ly định kỳ tuần tra và chỉnh đốn ty sở sau đợt tra xét của Trần Bình An.

Vai trò: Địa danh

Biệt danh: Núi Phác

Xuất thân: Kiếm Lai - Bảo Bình Châu, vương triều Đại Ly

Địa điểm: Địa giới Trung Nhạc Xế Tử Sơn của vương triều Đại Ly, thuộc trung bộ Bảo Bình Châu

Cấu trúc: Thần đạo: Miếu sơn thần, phủ sơn thần, kim thân sơn thần, cấm chế sơn thủy hương hỏa
Hành chính: Trữ quân chi sơn trực thuộc Trung Nhạc Xế Tử Sơn, có các ty sở như Lễ Chế Ty, Chú Tiêu Ty và hệ thống thần quan lại thuộc
Địa mạch: Rừng cổ đàn hương, bí cảnh tàn khuyết cắm rễ trong sơn vực, sơn căn có thể liên động với khí vận Trung Nhạc

Bầu không khí: Núi cao mây phủ, rừng đàn hương cổ thụ bạt ngàn, khí tức cổ nhã mà trầm ổn. Bề ngoài Phác Sơn là một thắng địa sơn thủy an hòa, hương khói miếu thờ khá thịnh, khách dâng hương và người tu hành lui tới không ít. Bên trong lại mang sắc thái quan trường thần đạo rõ rệt, vừa có lễ chế nghiêm ngặt của Đại Ly, vừa có không khí thư phòng, tàng thư và thưởng ngoạn cổ vật của hàng sơn thần. Sau các biến cố liên quan đến đạo thư Kỷ Tỉnh và cuộc tra xét của Trần Bình An, nơi đây còn nhuốm thêm cảm giác dè chừng, cẩn trọng và tự chỉnh đốn.

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Thực vật: Cổ đàn hương, tiên mộc đàn hương bốn màu vàng trắng xanh tím

Cơ duyên: Bí cảnh tàn khuyết, hai đạo kim thư ngọc điệp của cựu Chu Huỳnh

Hạ tầng thần đạo: Miếu sơn thần, thư phòng, kho tàng sách tạp nham, cấm chế sơn thủy hương hỏa

Giá trị thương mại: Gỗ dùng cho cung điện, hoàng lăng, vật liệu luyện khí và giao dịch với Lạc Phách Sơn

Mức độ nguy hiểm:

An toàn, nhưng có tính chất khí vận và cấm chế sơn thủy mạnh; nội bộ thần đạo từng bị tra xét và chỉnh đốn

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Sơn Thần: Phó Đức Sung
  • Thần Quan: Úc Bảo Châu (Chú Tiêu Ty chủ quan), quan lại Lễ Chế Ty, các thần quan lại thuộc Phác Sơn
  • Khách Duyên Từng Lưu Lại: Lư Bạch Tượng, Nguyên Lai, Nguyên Bảo
  • Khách Từng Đến Núi: Lục Trầm, Kinh Hạo

Dòng thời gian chi tiết

Hình thành vị thế trữ quân của Trung Nhạc

Phác Sơn được xác lập là một trong hai ngọn núi trữ quân dưới quyền Trung Nhạc Xế Tử Sơn của Đại Ly, cùng với Vũ Lâm Sơn tạo thành hệ thống phụ trợ cho chủ sơn Trung Nhạc. Vị trí này khiến ngọn núi không chỉ là thắng địa tự nhiên mà còn là mắt xích trong mạng lưới thần đạo của cả một vùng trung bộ Bảo Bình Châu. Từ rất sớm, Phác Sơn đã dựa vào địa mạch ổn định và tài nguyên tiên mộc để gây dựng danh tiếng.

Việc trực thuộc Xế Tử Sơn cũng đồng nghĩa nơi đây chịu sự quản thúc trực tiếp của sơn quân Tấn Thanh, đồng thời gắn chặt với khí vận Trung Nhạc. Cấu trúc ấy về sau trở thành nền tảng cho mọi giao dịch, biến cố và chấn động khí vận liên quan đến Phác Sơn.

Danh tiếng cổ đàn hương vang dội một châu

Từ thời cựu vương triều Chu Huỳnh, gỗ đàn hương của Phác Sơn đã được xếp vào hàng danh vật, gần như đủ tư cách sánh với gỗ lớn quận Dự Chương Hồng Châu của Đại Ly. Loại cổ đàn ở đây nổi danh đến mức được đưa vào "tứ tuyệt" của Chu Huỳnh, trở thành biểu tượng vật sản của cả một vùng. Linh Phủ Phác Sơn còn nắm bí pháp chế tác đàn hương thành các phẩm loại vàng, trắng, xanh, tím, khiến giá trị của gỗ không dừng ở xây dựng mà còn mở rộng sang luyện khí và thưởng ngoạn.

Nhiều cung điện, hoàng lăng và kiến trúc quan trọng ở trung bộ Bảo Bình Châu đều lấy gỗ từ Phác Sơn, cho thấy sức ảnh hưởng kinh tế rất sâu. Chính nhờ nguồn tài nguyên này, Phác Sơn dần trở thành một địa danh vừa giàu hương hỏa vừa có trọng lượng thương mại trên núi.

Lư Bạch Tượng dừng chân và kết duyên với Phác Sơn

Vài năm trước chuỗi sự kiện tại kinh thành Đại Ly, Lư Bạch Tượng cùng hai đệ tử Nguyên Bảo và Nguyên Lai từng dừng chân tu hành ở Phác Sơn. Sơn thần Phó Đức Sung và Lư Bạch Tượng vừa gặp đã hợp ý, nhanh chóng trở thành chỗ quen biết thân cận, thường xuyên đánh cờ và lui tới như tri âm. Phó Đức Sung còn mời Lư Bạch Tượng làm cung phụng, khiến Lễ bộ Đại Ly ghi nhận ông như có nửa thân phận quan chức sơn thủy.

Từ đây, Phác Sơn và Lạc Phách Sơn hình thành một tầng hương hỏa tình nghĩa, không phải đồng minh chính thức nhưng đã có chỗ dựa giao tình đáng kể. Mối liên kết này về sau trở thành lý do quan trọng giúp Phác Sơn thuận lợi giao thương cùng Lạc Phách Sơn.

Bí cảnh kim thư ngọc điệp được phát hiện

Trong thời gian lưu lại Phác Sơn, đệ tử Nguyên Lai đã phát hiện một tòa bí cảnh tàn khuyết cắm rễ trong địa giới ngọn núi. Bên trong cất giấu hai đạo kim thư ngọc điệp do khai quốc hoàng đế cựu Chu Huỳnh chôn xuống, long khí nồng đậm, giá trị đủ để gọi là liên thành. Theo đạo lý thông thường, cơ duyên ấy vốn nằm trong sơn vực Phác Sơn, nên sơn thần hoàn toàn có thể thu hồi toàn bộ hoặc ít nhất chia phần.

Thế nhưng Phó Đức Sung lại thản nhiên cho rằng cơ duyên tiên gia đối với thần linh sơn thủy chỉ như gân gà, người hữu duyên được lấy mới là chuyện tốt. Ông không những giao toàn bộ cho Nguyên Lai, còn làm khế ước với phủ sơn quân Xế Tử Sơn và chủ động xuất người xuất lực giúp ba thầy trò sửa sang bí cảnh, qua đó củng cố tiếng lành của Phác Sơn.

Phó Đức Sung tham dự nghị sự ở kinh thành Đại Ly

Khi các sơn thủy thần linh Đại Ly tụ hội tại Ngự thư phòng, sơn thần Phác Sơn Phó Đức Sung xuất hiện với tư cách một trữ quân chi sơn của Trung Nhạc. Qua những lần lộ diện này, có thể thấy Phó Đức Sung là người thích thư tịch, cổ vật, cây cảnh và đặc biệt có thói quen hút thuốc lào, tính tình không quá cứng nhắc kiểu quan lại. Ông nhiều lần cùng Đồng Văn Sướng và Trần Bình An ra hành lang ngồi xổm hút thuốc, dần biến động tác ấy thành một thứ "truyền thống" nhỏ trong những buổi nghị sự.

Dù là sơn thần, ông vẫn luôn thu liễm thần thông trong kinh thành theo phép tắc của Đại Ly, cho thấy Phác Sơn thuộc hệ thống thần đạo khá tuân quy củ. Những cuộc gặp này cũng giúp Trần Bình An trực tiếp hiểu thêm về con người lẫn lập trường của Phó Đức Sung.

Giao thương đàn hương với Lạc Phách Sơn

Trong quá trình qua lại với Trung Nhạc, Trần Bình An đã nhân dịp làm khách ở Xế Tử Sơn để bàn xong ba mối làm ăn trên núi, trong đó có việc thu mua gỗ tiên đàn hương của Phác Sơn. Sau đó, khi Đồng Văn Sướng hỏi mua gỗ thay cho Lộc Giác Sơn và Loan Sơn, mới lộ ra việc nguồn đàn hương của Phác Sơn gần như đã bị Lạc Phách Sơn "bao trọn". Sự kiện này cho thấy Phác Sơn không chỉ giàu tài nguyên mà còn có năng lực cung ứng ở quy mô lớn, đủ sức ảnh hưởng tới các công trình tiên gia lân cận.

Nó cũng phản ánh mức độ tin cậy mà Phó Đức Sung dành cho Lạc Phách Sơn, bởi giao dịch loại tiên mộc quý hiếm này vốn liên quan trực tiếp đến lợi ích của cả ngọn núi. Từ đây, Phác Sơn càng rõ vai trò là một đầu mối tài nguyên quan trọng trong mạng lưới kinh doanh của Trần Bình An.

Lục Trầm để lại đạo thư Kỷ Tỉnh

Sau khi rời kinh thành Đại Ly trở về đạo tràng, Phó Đức Sung gặp một đạo sĩ trẻ tự xưng đạo hiệu "Tự Tỉnh", thực chất là Lục Trầm hóa thân tới viếng. Ban đầu đạo sĩ này giả vờ xin một bộ đạo thư để mang về cung phụng, còn chê cuốn Hoàng Đình Kinh mà Phó Đức Sung ném cho là rẻ tiền, rồi ném lại và để xuống một cuốn đạo thư bí ẩn. Phó Đức Sung không coi trọng, chỉ sai người bỏ sách vào kho tạp nham, hoàn toàn không biết mình vừa nhận một món đại lễ đủ sức làm chấn động khí vận.

Chẳng bao lâu sau, sơn quân Tấn Thanh cảm nhận khí vận của cả Xế Tử Sơn và thủy vận sông Ung đều bị Phác Sơn dẫn động, lập tức tới tận nơi tra hỏi. Khi đem sách ra xem, họ mới phát hiện cuốn đạo thư mang tên Kỷ Tỉnh, chữ trên bìa như ngưng tụ mực vàng và thủy vận xanh biếc, không ai tùy tiện mở nổi nếu không được nó chấp nhận.

Kỷ Tỉnh nhận chủ và Phác Sơn được nâng tầm khí vận

Dưới sự nhắc nhở của Tấn Thanh, Phó Đức Sung buộc phải cung kính nói lời nghênh đón đạo thư về núi, ngay sau đó Kỷ Tỉnh mới tự động nhập vào tay áo ông. Cảnh tượng ấy chứng minh cuốn đạo thư có linh tính và đã chọn Phó Đức Sung làm người giữ, đồng thời ngầm xác nhận Phác Sơn là nơi nó muốn lưu lại. Tấn Thanh nhìn thấy mà vừa kinh vừa ghen, bởi món quà này không chỉ là sách tu đạo mà còn là vật có khả năng trấn áp và dẫn động khí vận cả một vùng Trung Nhạc.

Từ thời điểm ấy, Phác Sơn không còn chỉ nổi danh vì đàn hương và bí cảnh cũ, mà còn vì được Lục Trầm để lại một dấu ấn cực lớn trên phương diện đạo vận. Ảnh hưởng của sự việc còn kéo dài rất lâu, đến mức về sau Trần Bình An ở thời khắc quan trọng vẫn từng nhìn về phương vị Phác Sơn và cuốn sách trong tay áo Phó Đức Sung.

Phong bình suy giảm nhưng quyền lợi gia tăng

Sau một lần nghị sự ở hoàng cung Đại Ly, danh tiếng của Phó Đức Sung trên núi dần trở nên bình thường hơn trước, không còn được xem là quá xuất chúng. Lưu Tiện Dương từng trêu rằng đáng thương cho Phó sơn thần, ngụ ý ông đã phải trả giá không nhỏ trên phương diện thể diện và lời bình của dư luận. Tuy nhiên Trần Bình An lại nhận xét thể diện không thực tế bằng quyền lợi bên trong, hàm ý Phác Sơn thật ra vẫn có được lợi ích thiết thân từ những biến động ấy.

Điều này cho thấy địa vị thực tế của ngọn núi không hề suy sụp, trái lại còn có phần được củng cố nhờ quan hệ, thương mại và đạo thư trong tay sơn thần. Phác Sơn vì thế bước vào giai đoạn vừa bị bàn tán vừa sở hữu nền tảng lợi ích sâu hơn trước.

Bị tra xét và buộc chỉnh đốn ty sở

Về giai đoạn sau, khi Trần Bình An xét xử hàng loạt vấn đề trong hệ thống thần đạo Trung Nhạc, Phác Sơn tuy không nát như Vũ Lâm Sơn nhưng cũng không tránh khỏi liên lụy. Chú Tiêu Ty chủ quan Úc Bảo Châu bị giáng cấp lưu nhiệm, phạt bổng ba mươi năm vì thấy manh mối mà không truy cứu đến cùng. Sơn thần Phó Đức Sung bị kết luận là quản lý thuộc hạ không nghiêm, chịu phạt bổng trăm năm và phải tiến hành chỉnh đốn toàn bộ các ty sở dưới sự tuần tra định kỳ của Lễ bộ Đại Ly.

So với Vũ Lâm Sơn bị xóa hẳn Tuần Kiểm Ty, tình cảnh của Phác Sơn vẫn nhẹ hơn, cho thấy căn cơ của ngọn núi chưa đến mức mục nát. Từ đây, trạng thái mới nhất của Phác Sơn là một ngọn trữ quân vẫn an ổn và có tài lực, nhưng đang ở trong thời kỳ tự sửa sang kỷ cương để củng cố lại hệ thống thần đạo.