Ôn Tỉ Tế là một tông sư võ học của Linh Phi Cung, thuộc mạch Lục Trầm và có tu vi Viễn Du cảnh. Ông nổi bật bởi khí chất tâm cao khí ngạo, nhưng bên dưới vẻ cứng cỏi ấy lại là lòng tôn sư trọng đạo rất sâu. Khi biết người mình từng gặp ở núi Hợp Hoan chính là Lục Trầm, Thái Thượng tổ sư của bản mạch, ông lập tức xúc động đến mức hành đại lễ tam quái cửu khấu.
Dù là võ phu cảnh giới cao, ông vẫn cam tâm hạ mình cầu học quyền pháp từ Bùi Tiền, chấp nhận mỗi ngày chịu một quyền đồng cảnh để mài giũa bản thân. Quá trình tu luyện của ông cực kỳ khổ sở, thường bị đấm đến thất khiếu chảy máu, nôn huyết và toàn thân nhuộm đỏ máu tươi. Tuy vậy, Ôn Tỉ Tế không xem đó là sỉ nhục mà là cơ hội hiếm có để tinh tiến, thể hiện ý chí bền bỉ và sức chịu đựng phi thường.
Ở núi Khiêu Ngư, ông dần trở thành một vị Ôn sư phụ giúp chỉ dạy thế đứng và quyền thức cho đám thiếu niên thiếu nữ, đồng thời sống khá hòa hợp với Trịnh Đại Phong và Sầm Uyên Cơ. Hình tượng của ông vì thế vừa là võ phu kiêu ngạo, vừa là kẻ cầu đạo chân thành, có thể chịu khổ để đổi lấy tiến bộ thật sự.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: 温体济
Giới tính: Nam
Tuổi: Chưa rõ
Trạng thái: Còn sống, đang lưu lại núi Khiêu Ngư thuộc núi Lạc Phách để học quyền với Bùi Tiền và hỗ trợ dạy quyền cho sáu đệ tử trẻ
Vai trò: Tông sư võ học Linh Phi Cung, võ phu cầu quyền tại núi Khiêu Ngư
Xuất thân: Linh Phi Cung, mạch Lục Trầm
Tu vi / Cảnh giới: Viễn Du cảnh
Địa điểm: Núi Khiêu Ngư, núi Lạc Phách
Điểm yếu: Không phải võ phu thuần túy nên khi đối diện quyền pháp đỉnh tiêm của Bùi Tiền, khả năng chịu đòn và ứng biến của ông bộc lộ hạn chế rõ rệt. Tâm khí cao khiến ông dễ tự gây áp lực cho bản thân, thậm chí suýt sinh tâm ma trước khi chính thức giao thủ. Cơ thể ông thường xuyên rơi vào trạng thái thương tích nặng sau mỗi lần chịu quyền, phải dựa vào thuốc ngâm để hồi phục. Việc quá coi trọng cơ hội tinh tiến cũng khiến ông chấp nhận đau đớn theo cách gần như cực đoan.
Chủng tộc: Nhân
Thiên phú: Thiên tài tập võ, nhưng không phải võ phu thuần túy
Tông môn: Linh Phi Cung
Đặc điểm
Ngoại hình
Ôn Tỉ Tế có dung mạo cổ quái, khi đối diện Trần Bình An từng lộ rõ sắc mặt cứng đờ và thân thể căng cứng vì áp lực cùng áy náy. Ông mang dáng vẻ đặc trưng của một võ phu Viễn Du cảnh, khí huyết dồi dào, thân thể cường kiện và động tác nhanh gọn. Khi chạy lên núi, thanh thế của ông lớn như sấm động mặt đất, cho thấy sức nặng và uy lực thân xác đều không tầm thường.
Sau mỗi lần chịu quyền của Bùi Tiền, cơ thể ông thường rơi vào trạng thái thảm liệt, thất khiếu chảy máu, mắt nổi tơ máu, khí huyết cuộn trào dữ dội. Y phục của ông thường bị máu tươi thấm đẫm, từng bước chân để lại vết đỏ trên nền đất. Dù thương thế nặng nề, ông vẫn có thể gượng dậy, tạo cảm giác vừa chật vật vừa ngoan cường đến cực điểm.
Tính cách
Ôn Tỉ Tế là người tâm cao khí ngạo, có lòng tự trọng mạnh và phong thái của một tông sư võ học. Tuy vậy, ông không cố chấp mù quáng, bởi khi biết mình gặp mà không nhận ra tổ sư, ông lập tức hạ mình hành đại lễ, bộc lộ rõ bản chất tôn sư trọng đạo. Ông kiên trì, bền bỉ và không sợ khổ, sẵn sàng chấp nhận đau đớn thể xác kéo dài chỉ để đổi lấy chút tiến bộ trong quyền pháp.
Trước người thật sự mạnh hơn mình, ông biết thu bớt góc cạnh, chuyển từ ngạo khí sang thái độ cầu học thành khẩn. Trong sinh hoạt thường ngày, ông lại khá hòa đồng, dễ trò chuyện và không quá so đo những chuyện vụn vặt như tiền thuốc hay danh phận. Chính sự kết hợp giữa kiêu ngạo, chân thành, lì lợm và biết kính trên nhường dưới khiến hình tượng của ông trở nên rất sống động.
Năng Lực
Khả Năng
- Võ Học: Quyền pháp Viễn Du cảnh, năng lực cận chiến võ phu, thể phách cường kiện, khí huyết hùng hậu
- Giảng Dạy: Chỉ dạy thế đứng cơ bản, chỉ dạy chiêu thức quyền pháp cơ bản, hỗ trợ chỉnh tư thế luyện quyền
- Tố Chất: Ý chí chịu khổ, sức bền tu luyện, năng lực tiếp nhận chỉ điểm quyền pháp
Trang bị & Vật phẩm
- Dược Vật: Thuốc ngâm dưỡng thương do Trịnh Đại Phong pha chế
- Trang Phục: Y phục võ phu thường dùng khi luyện quyền
Tiểu sử chi tiết
Ôn Tỉ Tế là tông sư võ học của Linh Phi Cung, thuộc mạch Lục Trầm, có tu vi Viễn Du cảnh và danh tiếng không thấp trong hàng võ phu. Ông vốn là người tâm khí cao, có thiên phú tập võ, nhưng bước ngoặt lớn lại đến từ một lần nhận ra sự nhỏ bé của mình trước truyền thừa sư môn. Từng gặp Lục Trầm ở núi Hợp Hoan mà không biết đó là Thái Thượng tổ sư, ông ôm nỗi tiếc nuối cho đến khi được Trần Bình An điểm tỉnh.
Khoảnh khắc chân tướng được phơi bày, Ôn Tỉ Tế hoàn toàn sụp đổ lớp kiêu ngạo bên ngoài, quay về hướng núi Hợp Hoan hành tam quái cửu khấu, khóc không thành tiếng để bái kiến tổ sư từ xa. Sau đó, ông quyết ý đến núi Khiêu Ngư cầu học quyền pháp từ Bùi Tiền. Dù ngay lần đầu đã bị một quyền đồng cảnh đánh gục, thất khiếu chảy máu và gần như không thể đứng dậy, ông vẫn xem đó là cơ duyên khó cầu.
Từ ấy, Ôn Tỉ Tế ở lại núi, mỗi ngày chịu một quyền, ngâm thuốc dưỡng thương rồi tiếp tục quan sát, lĩnh hội và hỗ trợ dạy quyền cho sáu đệ tử trẻ. Trong quá trình đó, ông không chỉ rèn thân mà còn rèn tâm, từ một võ phu kiêu ngạo dần trở thành người cầu đạo chân thành, được mọi người gọi là Ôn sư phụ.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Sư Môn: Lục Trầm (Thái Thượng tổ sư, Lục chưởng giáo Bạch Ngọc Kinh)
- Sư Phụ Quyền Pháp: Bùi Tiền (người chỉ điểm quyền pháp, đối thủ luyện quyền hằng ngày)
- Đồng Đạo Thân Cận: Trần Bình An (người điểm tỉnh thân phận tổ sư, người sắp xếp cơ hội học quyền), Trịnh Đại Phong (bạn trò chuyện, người lo thuốc ngâm), Sầm Uyên Cơ (cùng dạy quyền tại núi Khiêu Ngư)
- Người Quen Trên Núi: Bạch Huyền (từng mời vào bảng anh hùng), sáu đệ tử trẻ ở núi Khiêu Ngư (người được ông hỗ trợ chỉ dạy)
Dòng thời gian chi tiết
Xuất thân từ Linh Phi Cung
Ôn Tỉ Tế xuất thân là tông sư võ học của Linh Phi Cung, thuộc truyền thừa một mạch Lục Trầm. Ông được xem là một võ phu có thiên phú, tu tới Viễn Du cảnh, đủ để đứng trong hàng ngũ cường giả võ đạo. Tính cách của ông từ sớm đã mang vẻ tâm cao khí ngạo, không dễ cúi đầu trước người khác.
Tuy nhiên, sự kiêu ngạo ấy không đồng nghĩa với vô lễ với sư môn, bởi ông vẫn cực kỳ coi trọng lễ nghi truyền thừa. Điều này cho thấy nền tảng tinh thần của ông vừa cứng rắn vừa có giới hạn rất rõ ràng về tôn ti đạo thống.
Bỏ lỡ cơ duyên gặp tổ sư
Trước khi đến núi Lạc Phách, Ôn Tỉ Tế từng có duyên gặp một đạo nhân uống rượu ở núi Hợp Hoan mà không nhận ra thân phận thật. Khi gặp lại Trần Bình An, ông vẫn còn mang tâm lý áy náy vì từng ngông cuồng vô tri mà thất lễ. Chỉ sau khi được Trần Bình An nhắc khéo, ông mới bừng tỉnh rằng người kia chính là Lục Trầm, Lục chưởng giáo Bạch Ngọc Kinh, cũng là Thái Thượng tổ sư của bản mạch mình.
Cú sốc ấy khiến ông như bị ngũ lôi oanh đỉnh, hoàn toàn đánh sập vẻ ngoài cứng rắn trước đó. Ôn Tỉ Tế lập tức quay về hướng núi Hợp Hoan, nước mắt giàn giụa, hành đại lễ tam quái cửu khấu để bái kiến tổ sư từ xa.
Đến núi Khiêu Ngư cầu quyền
Sau khi chỉnh lại tâm cảnh, Ôn Tỉ Tế bày tỏ ý muốn xin Bùi Tiền chỉ điểm quyền pháp. Trần Bình An nhìn ra ông là thiên tài tập võ nhưng không phải loại vũ phu thuần túy, nên báo trước rằng lên núi thì dễ, xuống núi chưa chắc đã dễ. Dù vậy, Ôn Tỉ Tế vẫn kiên quyết tiếp nhận, chứng tỏ quyết tâm học quyền không hề giả dối.
Khi tới chân núi Khiêu Ngư, ông còn chưa kịp chuẩn bị thì Bùi Tiền chỉ nói hai chữ 'Đồng cảnh' rồi tung quyền. Kết quả, Ôn Tỉ Tế bị một quyền đánh trúng cổ, lập tức ngã gục, thất khiếu chảy máu và bị đá hất thẳng lên diễn võ trường trên núi.
Kiên trì chịu quyền và trở thành Ôn sư phụ
Kể từ hôm đó, Ôn Tỉ Tế ở lại núi Khiêu Ngư, mỗi ngày đều chịu một quyền của Bùi Tiền để rèn luyện thể phách và quyền ý. Sau mỗi lần bị đánh, ông thường máu me đầm đìa, đi lại để lại dấu chân đỏ, rồi phải ngâm thuốc do Trịnh Đại Phong chuẩn bị mới dần hồi phục. Ban đầu thời gian ăn quyền không cố định khiến ông phải thấp thỏm chờ đợi cả ngày, về sau nhờ thương lượng mà được ấn định vào giờ Tỵ mỗi sáng.
Để đáp lại, ông cũng giúp Trịnh Đại Phong và Sầm Uyên Cơ chỉ dạy sáu đứa trẻ về thế đứng cùng các chiêu thức quyền pháp cơ bản. Nhờ tính tình cởi mở dần bộc lộ trong sinh hoạt hằng ngày, ông được đám trẻ và người trong núi gọi là Ôn sư phụ, trở thành một phần của nếp sống tu luyện nơi núi Khiêu Ngư.