Ngao Ngư Bối là một ngọn núi nổi danh trong quần sơn phía tây, hiện giữ vị thế vừa là sơn đầu phiên thuộc của Lạc Phách Sơn vừa là căn cơ lâu dài của Châu Thoa Đảo. Địa thế nơi đây đặc biệt hợp với tu sĩ đi đường thủy pháp, bởi bản thân sơn căn đã có thủy vận dồi dào, về sau lại được tăng cường thêm bởi các di vật thủy điện vớt lên từ cố quốc của Lưu Trọng Nhuận. Sau khi Châu Thoa Đảo dời tổ sư đường đến đây, toàn núi được xây dựng thành quần thể phủ đệ dày đặc, mái ngói và vật liệu kiến trúc phản chiếu ánh nắng, ánh trăng như vảy cá vàng bạc, tạo nên cảnh quan rất dễ nhận biết.
Ngao Ngư Bối vì thế không chỉ là đạo trường tu hành mà còn trở thành danh lam thắng cảnh có danh tiếng tại Tân Xử Châu. Nơi này còn gắn với nhiều mối làm ăn quan trọng của Lạc Phách Sơn, nhất là việc quản lý thuyền rồng Phiên Mặc và mạng lưới giao thương liên hệ với Ngưu Giác Độ. Tuy là đất thuê, nhưng nhờ quan hệ bền chặt giữa Trần Bình An, Chu Liễm và Lưu Trọng Nhuận, Ngao Ngư Bối dần được xem như một minh hữu nòng cốt trong thế lực ảnh hưởng của Lạc Phách Sơn.
Ở trạng thái hiện tại, đây là một trong những sơn đầu giàu có, náo nhiệt, ổn định và có môn phong tốt bậc nhất trong vùng.
- Thông tin cơ bản
- Năng Lực
- Thông số khác
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Được thu vào hệ thống sơn đầu của Lạc Phách Sơn
- Châu Thoa Đảo chọn Ngao Ngư Bối làm nơi dời sơn môn
- Đại quy mô xây dựng và hình thành thắng cảnh vảy cá
- Thủy vận tăng mạnh nhờ vật trấn yểm và thủy điện di vật
- Trở thành nút giao thương và minh hữu nòng cốt của Lạc Phách Sơn
- Phát triển thành sơn môn nữ tu đông đúc, môn phong nghiêm chỉnh
- Gia hạn khế ước và xác lập trạng thái mới nhất
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Aoyu Bei
Trạng thái: Hiện thuộc danh nghĩa Lạc Phách Sơn, do Châu Thoa Đảo thuê lâu dài; khế ước ban đầu 300 năm đã được gia hạn thêm 600 năm, tổng thành 900 năm.
Vai trò: Ngọn núi phiên thuộc của Lạc Phách Sơn, hiện là đạo trường và nơi đóng đô của Châu Thoa Đảo do Lưu Trọng Nhuận dẫn dắt.
Biệt danh: Sơn môn Châu Thoa Đảo, Đạo trường Châu Thoa Đảo
Xuất thân: Quần sơn phía tây của Ly Châu động thiên cũ, thuộc Long Tuyền quận, Bảo Bình Châu; về sau được nhập vào hệ thống sơn đầu của Lạc Phách Sơn.
Địa điểm: Nằm trong quần sơn phía tây quanh Lạc Phách Sơn, thuộc địa giới Long Tuyền quận của Đại Ly; là một trong các sơn đầu phía tây quan trọng và phồn thịnh nhất khu vực.
Cấu trúc: Sơn đầu tiên gia có quảng trường bạch ngọc, tổ sư đường và Bảo Châu các của Châu Thoa Đảo, quần thể phủ đệ nối liền san sát như vảy cá, hệ thống kiến trúc do thợ Mặc gia và cơ quan sư xây dựng, đồng thời được bố trí vật trấn yểm gắn với sơn căn thủy vận.
Bầu không khí: Phồn hoa, tráng lệ, thủy khí nồng đậm, nữ tu đông đúc, môn phong chỉnh tề; vừa mang vẻ giàu có sầm uất vừa có khí tượng thanh lệ của một đạo trường thủy pháp.
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Thủy vận cực thịnh; di vật thủy điện của cố quốc; vật trấn yểm tiên gia do Chu Liễm bố trí; hệ thống phủ đệ tiên gia giá trị cao; thuyền rồng Phiên Mặc do Châu Thoa Đảo hỗ trợ quản lý; nguồn lợi từ giao thương, tiếp đãi tu sĩ qua lại và liên kết với Bao Phục Trai ở Ngưu Giác Độ.
Mức độ nguy hiểm:
Trung bình thấp
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Châu Thoa Đảo: Lưu Trọng Nhuận, Lưu Hà, Quản Thanh, Bạch Thược, Vân Hương, Lan Nạo, các đệ tử đích truyền và tái truyền của Châu Thoa Đảo
- Cư Dân Phụ Thuộc: Gần trăm nữ tu và thị nữ trong các phủ đệ trên núi
- Khách Quen Và Đối Tác: Trần Bình An, Chu Liễm, Lô Bạch Tượng, Noãn Thụ, Chu Mễ Lạp, Mễ Dụ
Dòng thời gian chi tiết
Được thu vào hệ thống sơn đầu của Lạc Phách Sơn
Sau khi Trần Bình An trở về Lạc Phách Sơn và bắt đầu mở rộng gia nghiệp, Ngao Ngư Bối được liệt vào nhóm sơn đầu quan trọng sẽ mua lại từ triều Đại Ly. Đây là một phần trong đợt thu mua lớn gồm Hôi Mông Sơn, Chu Sa Sơn, Ngưu Giác Sơn, Úy Hà Phong và Bái Kiếm Đài. Việc mua núi được tiến hành nhờ khoản nợ kim tinh đồng tiền mà Đại Ly thiếu Trần Bình An, dưới sự môi giới và chống lưng của Ngụy Bách.
Tại Lâm Lộc thư viện trên Phi Vân Sơn, khế ước sơn địa được chính thức ký kết với đủ dấu ấn của triều đình, Nguyễn Cung và Ngụy Bách. Từ đó, Ngao Ngư Bối trở thành tài sản chính thức dưới danh nghĩa Trần Bình An và được xếp vào hệ thống phiên thuộc của Lạc Phách Sơn.
Châu Thoa Đảo chọn Ngao Ngư Bối làm nơi dời sơn môn
Sau khi rời Thư Giản Hồ, Lưu Trọng Nhuận quyết định mang toàn bộ lực lượng nòng cốt của Châu Thoa Đảo đến Long Tuyền quận lập nghiệp mới. Bà chọn Ngao Ngư Bối vì đây là ngọn núi có thủy vận nồng đậm nhất trong số các sơn đầu mà Lạc Phách Sơn nắm giữ khi ấy, rất phù hợp với công pháp và căn cơ tu hành của mình. Hai bên ký khế ước sơn thủy, theo đó Châu Thoa Đảo bỏ ra ba mươi viên Cốc Vũ tiền để thuê núi trong ba trăm năm, đồng thời chấp nhận điều khoản rằng khi mãn hạn sẽ không thể tháo dỡ kiến trúc hay di thực linh mộc, tiên thảo mang đi.
Quyết định này tương đương với việc Châu Thoa Đảo từ bỏ phần lớn cơ nghiệp cũ để bắt đầu lại từ đầu. Cũng từ đây, Ngao Ngư Bối không còn chỉ là một ngọn núi vô chủ, mà trở thành căn cơ thực sự của một môn phái tiên gia có lập trường độc lập nhưng gắn bó sâu với Lạc Phách Sơn.
Đại quy mô xây dựng và hình thành thắng cảnh vảy cá
Sau khi thuê được núi, Lưu Trọng Nhuận tự bỏ tiền túi mời thợ Mặc gia và cơ quan sư đến quy hoạch, xây dựng hàng loạt phủ đệ trên sườn núi. Các kiến trúc được dựng liên tiếp, dày mà không loạn, dùng vật liệu đặc biệt khiến mái nhà phản quang mạnh dưới nắng và trăng. Ban ngày nhìn từ xa, mái ngói ánh vàng như vảy cá; ban đêm lại phản ra sắc trắng bạc, khiến cả ngọn núi rực rỡ và rất dễ nhận diện.
Dù số tu sĩ thật sự của Châu Thoa Đảo khi đó chưa nhiều, nhiều ngôi nhà còn bỏ trống, Lưu Trọng Nhuận vẫn kiên quyết đầu tư lớn để dựng lên diện mạo lâu dài cho sơn môn. Nhờ vậy, Ngao Ngư Bối dần trở thành một danh lam có tiếng, vừa mang giá trị thẩm mỹ vừa tượng trưng cho khí tượng hưng khởi của Châu Thoa Đảo.
Thủy vận tăng mạnh nhờ vật trấn yểm và thủy điện di vật
Trong quá trình vận hành các sơn đầu mới của Lạc Phách Sơn, Chu Liễm từng chuẩn bị nhiều vật áp thắng và vật trấn yểm phẩm chất cao cho những ngọn núi trọng yếu, trong đó có Ngao Ngư Bối. Một món trọng bảo được cắm rễ vào sơn căn và thủy vận tại đây, khiến nền tảng khí vận của ngọn núi vững vàng hơn hẳn. Về sau, Lưu Trọng Nhuận còn vớt được thủy điện di vật của cố quốc và đem đặt gần Bảo Châu các để làm đạo trường.
Sự kết hợp giữa sơn vận bản địa, vật trấn yểm của Lạc Phách Sơn và thủy điện cổ khiến thủy khí của Ngao Ngư Bối tăng lên rõ rệt, trở thành nơi tu hành thủy pháp hiếm có. Từ đó, nơi này càng thích hợp cho Lưu Trọng Nhuận bế quan, truyền đạo, đồng thời nâng tầm Ngao Ngư Bối từ một sơn đầu cho thuê thành một địa bàn có linh khí và giá trị chiến lược vượt trội.
Trở thành nút giao thương và minh hữu nòng cốt của Lạc Phách Sơn
Quan hệ giữa Ngao Ngư Bối và Lạc Phách Sơn không dừng ở chuyện thuê núi, mà dần phát triển thành mô hình minh hữu gắn bó chặt chẽ. Sau sự kiện tìm được kho báu cố quốc, Châu Thoa Đảo hỗ trợ sâu cho Lạc Phách Sơn, trong đó có việc giao chiếc long chu Phiên Mặc và sau này Lưu Trọng Nhuận trực tiếp đảm nhiệm vai trò quản sự của thuyền. Các nữ tu Châu Thoa Đảo cũng thay mặt Lạc Phách Sơn hỗ trợ công việc ở Bao Phục Trai thuộc Ngưu Giác Độ, tham gia vận hành thương mại và tiếp đãi hàng hóa.
Nhờ năng lực quản lý của Lưu Trọng Nhuận, thu nhập từ những đầu mối này trở thành một phần đáng kể trong kho bạc Lạc Phách Sơn. Từ góc nhìn của giới tiên gia Bảo Bình Châu, Ngao Ngư Bối vì vậy được xem là địa bàn nằm trong phạm vi ảnh hưởng của Lạc Phách Sơn, nhưng vẫn giữ được sắc thái riêng nhờ tư cách đồng minh và sự tự chủ nội bộ của Châu Thoa Đảo.
Phát triển thành sơn môn nữ tu đông đúc, môn phong nghiêm chỉnh
Theo thời gian, Lưu Trọng Nhuận tiếp tục thu nạp thêm đệ tử trong những chuyến du lịch, lại cho các đệ tử thân truyền nhận nhiều thiếu nữ nghèo khó dưới núi lên làm thị nữ và dự bị tu sĩ. Cách làm này khiến nhân khẩu Ngao Ngư Bối tăng nhanh, tổng số nữ tu và tỳ nữ trong các phủ đệ lên gần trăm người, làm cho cảnh tượng trên núi ngày càng náo nhiệt. Tuy nhiên, Lưu Trọng Nhuận không lấy tư chất làm chuẩn duy nhất mà đặc biệt coi trọng tâm tính, nên môn phong của Ngao Ngư Bối khá tốt, ít có chuyện lừa trên dối dưới.
Các đệ tử của Châu Thoa Đảo còn được Lạc Phách Sơn tạo điều kiện đến Liên Ngẫu phúc địa tu luyện tại những khu vực có thủy vận cực mạnh, giúp họ mở rộng tầm mắt và căn cơ. Nhờ vậy, Ngao Ngư Bối dần có đủ khí tượng của một sơn môn ổn định, vừa có sức sống nhân sự vừa có nền nếp quản lý rõ ràng.
Gia hạn khế ước và xác lập trạng thái mới nhất
Ở giai đoạn sau, khi địa vị của Lạc Phách Sơn đã vững như bàn thạch tại Tân Xử Châu, Lưu Trọng Nhuận chủ động bày tỏ mong muốn gia hạn khế ước thuê Ngao Ngư Bối thêm sáu trăm năm. Bà vốn lo ngại giá thuê sẽ rất cao, bởi với tổng thời hạn chín trăm năm, việc thuê gần như tương đương với mua đứt một đạo trường trọng yếu. Tuy nhiên, Trần Bình An vì ghi nhớ tình nghĩa và công sức Châu Thoa Đảo đã bỏ ra trong nhiều năm, vẫn lấy giá cũ mà tính, chỉ thu thêm sáu mươi viên Cốc Vũ tiền cho sáu trăm năm mới.
Quyết định này khiến Lưu Trọng Nhuận vừa bất ngờ vừa cảm kích, đồng thời chính thức ổn định tương lai lâu dài của Châu Thoa Đảo tại đây. Ở trạng thái mới nhất, Ngao Ngư Bối vẫn thuộc danh nghĩa Lạc Phách Sơn, nhưng đã được Châu Thoa Đảo thuê tổng cộng chín trăm năm, trở thành một cứ điểm phồn hoa, giàu có, thủy vận hưng thịnh và gắn bó mật thiết với Trần Bình An.