Mễ Tặc là một danh xưng miệt thị dành cho những đạo sĩ tự thụ phong (tư lục) không có độ điệp chính thức từ Bạch Ngọc Kinh tại Thanh Minh thiên hạ. Mặc dù tu luyện theo chính pháp Đạo môn, họ bị coi là tà ma ngoại đạo hoặc dư nghiệt gây rối do không chịu sự quản lý của hệ thống quan phủ. Dòng dõi này có lịch sử bi thảm, khởi nguồn từ những biến cố lớn tại Vĩnh Châu và sự đàn áp khốc liệt của Nhị chưởng giáo Dư Đấu.
Những người thuộc mạch Mễ Tặc thường có nhẫn tính cực cao, sống tiết kiệm và sở hữu thần thức nhạy bén vượt trội so với tu sĩ cùng cảnh giới. Hiện nay, dù bị Bạch Ngọc Kinh giám sát chặt chẽ và xua đuổi khỏi các khu vực trọng yếu, mạch Mễ Tặc đã âm thầm phát triển thành khí hậu tại ba châu lớn. Mối quan hệ giữa họ và Huyền Đô Quan vô cùng sâu sắc, thường xuyên được các đại tu sĩ của đạo quan này che chở ngầm.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: 米贼
Trạng thái: Đang tồn tại và phát triển mạnh mẽ
Vai trò: Dòng dõi tu sĩ bị ruồng bỏ / Thế lực đối kháng tiềm tàng với Bạch Ngọc Kinh
Biệt danh: Giặc Gạo, Đạo sĩ tư lục, Dư nghiệt Vĩnh Châu, Mễ tặc nhất mạch
Xuất thân: Vĩnh Châu, Thanh Minh thiên hạ
Địa điểm: Phân bố rộng khắp ba châu (đặc biệt là Vĩnh Châu, Duyện Châu, Ung Châu)
Tư tưởng: Tu hành chính pháp nhưng không quy thuận hệ thống độ điệp của Bạch Ngọc Kinh, trọng thực chất hơn danh phận.
Yêu cầu: Tự thụ phong đạo hiệu (tư lục), thường là những người không trúng tuyển đạo quan chính thống hoặc chọn con đường tự do.
Cấu trúc: Hệ thống pháp đàn tư lục tản mát, không có sự quản lý tập trung nhưng có sự kết nối thông qua các đạo mạch cũ.
Sức mạnh: Sở hữu số lượng thành viên cực đông (từng lên đến hàng triệu người), có nhiều thiên tài ẩn dật với thần thức và nhẫn tính phi thường.
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Đạo thư cổ, các pháp đàn tư lục, thần thông thần thức đặc dị, nhẫn tính và kinh nghiệm sinh tồn trong nghịch cảnh.
Tác dụng phụ:
Bị Bạch Ngọc Kinh truy đuổi hoặc bắt giữ nếu xuất hiện gần địa phận Ngũ thành Thập nhị lâu; không được đảm nhiệm quan chức thanh lưu.
Nhân vật tiêu biểu:
Đại diện tiêu biểu: Vương Nguyên Lục, Tống Mao Lư, Hoàng Cam
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Thủ Lĩnh Khởi Thủy: Tống Mao Lư (Tống Sư)
- Thành Viên Tiêu Biểu: Vương Nguyên Lục (Thiên tài Ngọc Phác cảnh), Hoàng Cam (Sư đệ Lão quán chủ), Vương Lục Viên
- Đồng Minh Liên Đới: Thích Cổ (Tróc đao khách)
- Đồng Minh: Huyền Đô Quan (Che chở ngầm), Bích Tiêu Động Chủ (Sư phụ của Vương Nguyên Lục), Tôn Hoài Trung (Ủng hộ công khai)
- Kẻ Thù: Bạch Ngọc Kinh (Trấn áp chính), Dư Đấu (Kẻ thù trực tiếp), Binh Giải Sơn (Phản bội minh ước), Triều đình các vương triều nghiêm cấm tư lục
Dòng thời gian chi tiết
Khởi nguồn tại Vĩnh Châu
Mạch Mễ Tặc ban đầu là những đạo sĩ tu luyện chính tông tại Vĩnh Châu nhưng lựa chọn hình thức tư lục, không lệ thuộc vào hệ thống độ điệp của Bạch Ngọc Kinh. Vào thời kỳ hưng thịnh nhất, số lượng đạo sĩ tư lục và dự bị tại vùng đất thủy vận độc đại này lên đến hàng triệu người, tạo thành một thế lực tôn giáo và chính trị khổng lồ. Sự phát triển này đã khiến Bạch Ngọc Kinh lo ngại về việc lung lay căn cơ thống trị tại Thanh Minh thiên hạ.
Đây là giai đoạn hoàng kim ngắn ngủi trước khi đối mặt với thảm kịch trấn áp.
Đại kiếp Bình Thương và sự đàn áp của Dư Đấu
Dưới sự dẫn dắt của Tống Mao Lư, một đệ tử xuất sắc của Huyền Đô Quan, mạch Mễ Tặc đã tạo nên một cuộc đối đầu lịch sử với Bạch Ngọc Kinh. Nhị chưởng giáo Dư Đấu đã đích thân ra tay trong trận chiến Vĩnh Châu 'Bình Thương' thảm khốc, giết chết thủ lĩnh Tống Mao Lư và nhiều đại tu sĩ khác. Những người sống sót bị coi là dư nghiệt, bị xóa tên khỏi sử sách chính thống và bị cấm đảm nhiệm bất kỳ chức vụ đạo quan nào.
Biến cố này khiến danh xưng 'Mễ Tặc' trở thành một sự miệt thị và là nỗi khiếp sợ đối với tu sĩ bàng môn.
Sự phản bội của Binh Giải Sơn
Trong cuộc chiến với Bạch Ngọc Kinh, Binh Giải Sơn – vốn là đại tông môn duy nhất kết minh với Mễ Tặc – đã bất ngờ xé bỏ minh ước vào phút chót để bảo toàn thế lực. Họ khoanh tay đứng nhìn hàng triệu đạo sĩ Mễ Tặc bị đánh giết, giam giữ hoặc lưu đày, tạo nên một vết thương lòng sâu sắc cho pháp mạch này. Hành động phản bội này vẫn luôn bị các tu sĩ chân chính nhắc lại như một vết nhơ của Binh Giải Sơn.
Từ đây, mạch Mễ Tặc hoàn toàn tan rã về mặt tổ chức nhưng bắt đầu quá trình sinh tồn âm thầm trong bóng tối.
Quá trình ẩn mình và phục hưng âm thầm
Sau nhiều thế kỷ bị trấn áp, mạch Mễ Tặc không hề biến mất mà ngược lại đã bén rễ sâu vào đời sống dân gian tại ba châu lớn. Các truyền nhân đời sau thường sống khổ hạnh, tiết kiệm và rèn luyện nhẫn tính cực cao để tránh sự chú ý của Bạch Ngọc Kinh. Mặc dù nhiều người không còn biết rõ nguồn gốc chính tông của mình, họ vẫn giữ được những đạo pháp bác tạp và thần thức nhạy bén đặc trưng.
Huyền Đô Quan cũng duy trì một quy tắc ngầm là không được đánh trả khi gặp người của mạch này, thể hiện sự ủng hộ và hối lỗi đối với những người đồng môn cũ.
Sự xuất hiện của thiên tài Vương Nguyên Lục
Trong thời đại hiện tại, Vương Nguyên Lục nổi lên như một truyền nhân kiệt xuất nhất của mạch Mễ Tặc, tễ thân vào danh sách mười người trẻ tuổi dự khuyết của thiên hạ. Việc anh được Lão quán chủ Huyền Đô Quan thu nhận làm đệ tử thân truyền là một sự kiện chấn động, công khai thách thức sự kỳ thị của Bạch Ngọc Kinh. Với thần thức gần cấp Phi Thăng và sự dẫn dắt của các đại tu sĩ, Vương Nguyên Lục trở thành hy vọng phục hưng của mạch Mễ Tặc.
Sự trỗi dậy này báo hiệu một biến số lớn cho cục diện Thanh Minh thiên hạ khi các dư nghiệt năm xưa bắt đầu tập hợp lại.