Lò luyện kim năm màu là một đan đỉnh thượng phẩm cấp bậc Địa tiên, một pháp bảo cực kỳ quý hiếm được đúc từ tinh hoa của kim trong ngũ hành. Lò có kết cấu độc đáo với năm chân, mỗi chân được tạo thành từ một con thú lạ khép chân lại. Đầu của năm con thú này há miệng ở ven rìa phía trên đỉnh, từ đó phun ra mây mù năm màu tượng trưng cho ngũ hành khí, tạo nên một cảnh tượng điềm lành.
Vốn là vật báu trấn cung của Lục Ung, cung chủ cung Thanh Hổ, nhưng vì cấp bậc quá cao và không có pháp quyết tương xứng, lão rất khó phát huy toàn bộ công năng của nó. Dưới sức ép của Khương Thượng Chân và để kết giao với Trần Bình An, Lục Ung đã bán lại chiếc lò này với giá 50 đồng tiền Cốc Vũ. Đối với Trần Bình An, đây là một công cụ không thể thiếu trên con đường luyện hóa các vật bản mệnh ngũ hành của mình.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: 五彩金炉
Biệt danh: Ngũ Thái Kim Lô
Xuất thân: Động tiên nhỏ tan vỡ cổ đại
Phẩm cấp: Cực phẩm địa tiên
Chủ sở hữu: Trần Bình An (hiện tại), Lục Ung (trước đây)
Cấu trúc: Lò có năm chân, mỗi chân do một con thú lạ khép hai chân lại tạo thành. Đầu của năm con thú này há miệng ở ven rìa phía trên, từ đó phun ra mây mù năm màu tương ứng với ngũ hành khí, tạo nên cảnh tượng điềm lành.
Hiệu ứng: Tăng đáng kể tỷ lệ thành công và phẩm chất của vật phẩm được luyện hóa. Giúp người sử dụng điều khiển chân hỏa và linh khí một cách tinh tế hơn, giảm thiểu tổn thất nguyên liệu và tránh được các sự cố nguy hiểm trong quá trình luyện khí.
Năng Lực
Khả Năng
Hỗ trợ luyện hóa vật bản mệnh ngũ hành
luyện chế linh đan cao cấp. Khả năng ổn định và xúc tác quá trình luyện khí
cho phép dung hợp nhiều loại thiên tài địa bảo phức tạp. Khói mây năm màu phun ra từ miệng thú có thể giúp trung hòa ngũ hành trong quá trình luyện chế.
Thông số khác
Điều kiện sử dụng:
Yêu cầu người sử dụng phải có chân khí hoặc linh khí đủ thuần túy và mạnh mẽ để 'nổi lửa' và vận hành lò. Cần có pháp quyết luyện vật tương xứng và thiên tài địa bảo cao cấp để phát huy hết tiềm năng, nếu không sẽ giống như Lục Ung, 'thu chi miễn cưỡng ngang nhau, thỉnh thoảng còn bị lỗ vốn'.
Chất liệu:
Kim trong ngũ hành, tinh hoa từ một phủ đệ động tiên nhỏ tan vỡ cổ đại.
Dòng thời gian chi tiết
Nguồn gốc và sự bất lực của Lục Ung
Lò luyện kim năm màu có nguồn gốc từ một phủ đệ trong động tiên nhỏ đã tan vỡ từ thời cổ đại. Cung chủ cung Thanh Hổ là Lục Ung đã phải trải qua một cuộc tranh đoạt khốc liệt và nhờ vào may mắn mới có được nó. Tuy nhiên, phẩm cấp của đan đỉnh quá cao, vượt xa khả năng của Lục Ung.
Lão không có pháp quyết luyện vật và thiên tài địa bảo đủ tốt để sử dụng, khiến cho trăm năm mới có thể miễn cưỡng dùng một lần mà thường không có lãi, biến nó thành một món 'gân gà' trong tay lão.
Giao dịch với Trần Bình An
Trong chuyến đi từ Đồng Diệp châu về Bảo Bình châu, dưới sự áp bức và gợi ý của Khương Thượng Chân, Lục Ung quyết định kết giao với Trần Bình An. Khi Trần Bình An ngỏ ý muốn mua một chiếc đan đỉnh, Lục Ung đã kìm nén đau lòng, mang vật báu dưỡng lão của mình ra bán. Lão đưa ra một cái giá hợp lý là năm mươi đồng tiền Cốc Vũ, và Trần Bình An đã đồng ý mua lại để chuẩn bị cho việc luyện hóa vật bản mệnh ngũ hành.
Luyện hóa Thủy Tự ấn
Trần Bình An lần đầu sử dụng Lò luyện kim năm màu để luyện hóa vật bản mệnh đầu tiên của mình là Thủy Tự ấn. Tại nụ hoa biển mây do Phạm Tuấn Mậu tạo ra, hắn dùng chân khí võ phu thuần túy để 'nổi lửa', vận hành lò đan. Quá trình này vô cùng phức tạp, đòi hỏi sự kết hợp của hơn bốn mươi loại thiên tài địa bảo khác nhau, bao gồm cả mười hai loại chu sa, để trung hòa ngũ hành và luyện thành vật bản mệnh thuộc Thủy.
Luyện hóa Văn Mật thành vật bản mệnh thứ hai
Tại đỉnh Đông Hoa dưới sự hộ pháp của Mao Tiểu Đông, Trần Bình An tiếp tục dùng lò luyện kim để luyện hóa vật bản mệnh thứ hai – viên Văn Mật màu vàng. Hắn sử dụng linh khí từ Thủy phủ để 'quạt gió' và chân khí võ phu để 'đốt lửa'. Trong lò, các di vật quý giá như bội đao của võ thánh và sừng trâu ngàn năm dần tan chảy, hòa quyện với văn vận từ các đồ dùng cúng tế, cuối cùng ngưng tụ thành một người tí hon áo nho đeo kiếm, tượng trưng cho sự kết hợp giữa học vấn và kiếm đạo của Trần Bình An.