Vương Dương Chiến là một nhân vật thuộc hàng hóa thạch sống của Trung Châu, giữ chức vị Lão Giáo chủ của Âm Dương Giáo với tuổi thọ đã vượt quá ba ngàn năm. Ông xuất hiện với vẻ ngoài già nua, toàn thân bao phủ bởi tử khí do thọ nguyên đã cạn kiệt và không thể đột phá cảnh giới cao hơn để kéo dài mạng sống. Dù sức cùng lực kiệt, ông vẫn sở hữu tu vi đáng sợ ở cấp bậc Thánh chủ, đủ sức áp chế nhiều đại năng cùng thời bằng những thần thông âm dương bí hiểm.

Vương Dương Chiến nổi tiếng với tính cách tàn nhẫn, lạnh lùng và một chấp niệm cực lớn trong việc bảo vệ tương lai cũng như danh dự của Âm Dương Giáo. Ông coi Diệp Phàm là mối họa tiềm tàng cho hậu thế và sẵn sàng hy sinh cả tính mạng để thực hiện những đòn công kích tàn độc nhất. Sự tồn tại và cái chết của ông đại diện cho những thế lực cũ kỹ, bảo thủ nhưng vô cùng thâm hậu tại Trung Châu trong bối cảnh vạn tộc trỗi dậy.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Wang Yangzhan

Giới tính: Nam

Tuổi: Trên 3000 tuổi

Trạng thái: Đã chết

Vai trò: Lão Giáo chủ Âm Dương Giáo

Biệt danh: Vương giáo chủ, Âm Dương lão giáo chủ

Xuất thân: Trung Châu

Tu vi / Cảnh giới: Đại năng cấp Thánh chủ

Địa điểm: Âm Dương Giáo

Điểm yếu: Thọ nguyên cạn kiệt, sinh cơ suy vi do tuổi tác quá lớn.

Chủng tộc: Nhân tộc

Thiên phú: Cấp bậc hóa thạch sống

Tông môn: Âm Dương Giáo

Đặc điểm

Ngoại hình

Dáng vẻ già nua, râu tóc bạc trắng, gương mặt thường xuyên không biểu tình và thiếu hụt sinh cơ. Do thọ nguyên sắp cạn, xung quanh cơ thể ông luôn bao phủ bởi một lớp tử khí nồng đậm, tạo cảm giác âm trầm và đáng sợ.

Tính cách

Tàn nhẫn, lạnh lùng và vô cùng quyết đoán trong việc tiêu diệt các mối đe dọa. Ông mang trong mình chấp niệm cực lớn về sự hưng vong của tông môn, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn, kể cả hy sinh bản thân để trừ khử kẻ thù cho hậu duệ.

Năng Lực

Khả Năng

  • Thần Thông: Âm Dương Sinh Tử Luân Hồi Giới, Âm Dương Sinh Tử Đồ (Dị tượng)
  • Cấm Thuật: Âm Dương Tử Chú (Tuyệt kỹ hy sinh tính mạng hóa thành lời nguyền không thể hóa giải)
  • Công Pháp: Âm Dương Giáo truyền thừa công pháp

Trang bị & Vật phẩm

  • Pháp Bảo: Âm Dương Kính (Bản phỏng chế từ Thánh binh viễn cổ, tuy tàn khuyết nhưng uy lực vô cùng lớn)

Tiểu sử chi tiết

Vương Dương Chiến là một vị tiền bối cổ xưa của Âm Dương Giáo tại Trung Châu, người đã sống qua hơn ba thiên niên kỷ và chứng kiến nhiều thăng trầm của giới tu hành. Trong suốt cuộc đời, ông đã nỗ lực dùng Long Tủy và các loại thần dược để kéo dài mạng sống nhưng vẫn không thể vượt qua rào cản của thời gian để đột phá cảnh giới. Khi xuất hiện tại các sự kiện lớn như đại chiến tại Diễn Võ Trường hay cuộc khai quật cổ quan tài của Thái Hoàng, ông luôn thể hiện vị thế của một nhân vật cấp bậc hóa thạch sống với tu vi thâm hậu và tính cách quyết liệt.

Mối thâm thù giữa ông và Diệp Phàm bắt đầu khi các truyền nhân ưu tú của Âm Dương Giáo liên tiếp bị Diệp Phàm giết chết. Nhận thấy thọ nguyên của mình đã cạn và không còn đường lui, Vương Dương Chiến đã đưa ra một quyết định cực đoan là truy sát Diệp Phàm đến cùng. Trong trận chiến cuối cùng tại vùng tiên mạch gần Kỳ Sĩ Phủ, trước sức mạnh của Diệp Phàm và sự bảo hộ từ Cơ gia, ông đã chọn cách tuẫn tiết để thi triển Âm Dương Tử Chú — một loại nguyền rủa tàn khốc đánh đổi bằng sinh mệnh để bám lấy kẻ thù cho đến chết.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Tông Môn: Âm Dương Giáo (Lão Giáo chủ)
  • Minh Hữu: Tiêu Vân Thăng (Thái sư Đại Hạ), Tiêu Chí
  • Kẻ Thù: Diệp Phàm (Tử địch), Xích Long Đạo Nhân (Đối thủ), Ô Nha Đạo Nhân (Đối thủ), Thiên Hạt Lão Nhân (Đối thủ), Đoạn Đức (Kẻ đào mộ tổ tiên)

Dòng thời gian chi tiết

Cuộc đối đầu tại Diễn Võ Trường

Vương Dương Chiến xuất hiện với tư thế của một bậc tiền bối vô thượng tại Trung Châu để giải quyết ân oán tích lũy lâu đời. Ông thể hiện sự bí hiểm với bức Âm Dương Đồ chuyển động sau lưng và trực tiếp giao đấu với Ô Nha đạo nhân bằng Âm Dương Kính phỏng chế. Trận chiến diễn ra vô cùng kịch liệt, cả hai bên đều thể hiện tu vi thâm hậu và sử dụng các tuyệt kỹ như Âm Dương Sinh Tử Luân Hồi Giới khiến các Thánh chủ khác cũng phải khiếp sợ.

Tuy nhiên, cuộc chiến kết thúc trong thế hòa hoãn khi các thế lực khác can thiệp để bảo vệ người của mình, Vương Dương Chiến rời đi trong sự tức giận nhưng vẫn giữ được uy thế của một hóa thạch sống.

Tranh đoạt tại quan tài Thái Hoàng

Trong sự kiện khai mở quan tài của Thái Hoàng Đại đế, Vương Dương Chiến đóng vai trò là một trong những kẻ chủ chốt muốn thanh lọc những người không đủ thực lực để chiếm đoạt trân bảo. Ông đã ra tay trấn áp nhóm của Diệp Phàm và đối đầu trực diện với Thiên Hạt lão nhân để thể hiện uy quyền tối cao của Âm Dương Giáo. Tại đây, ông tế ra binh khí Thánh nhân viễn cổ tàn khuyết để ép buộc các tu sĩ nhỏ yếu phải rời khỏi khu vực trung tâm, thể hiện rõ tính cách tham lam và tàn nhẫn.

Tuy nhiên, sự xuất hiện của Thôn Thiên Ma Quán từ Đoạn Đức đã buộc ông và các đại năng khác phải tạm thời lùi bước để bảo toàn tính mạng.

Truy sát Diệp Phàm trong thiên kiếp

Khi danh tính của Diệp Phàm bị bại lộ, Vương Dương Chiến dẫn đầu cao thủ Âm Dương Giáo truy sát hắn để phục thù cho Thánh tử và Thánh nữ đã tử nạn dưới tay hắn. Khi Diệp Phàm dẫn động thiên kiếp khủng bố, Vương Dương Chiến dù sở hữu binh khí Thánh nhân cũng không dám liều mạng đối kháng với lôi phạt của trời đất. Ông đã phải dẫn theo thuộc hạ tháo chạy tán loạn trước sự truy đuổi đầy ngạo nghễ của Diệp Phàm ngay trong vùng sấm sét.

Sự kiện này cùng với việc phần mộ tổ tiên bị đào xới sau đó đã khiến Vương Dương Chiến vô cùng giận dữ, thề sẽ băm thây Diệp Phàm để rửa hận cho tông môn.

Hy sinh và hóa thân thành Tử Chú

Trong nỗ lực cuối cùng nhằm tiêu diệt Diệp Phàm tại vùng tiên mạch gần Kỳ Sĩ Phủ, Vương Dương Chiến đối mặt với sự bảo vệ của Cơ Hạo Nguyệt và sức mạnh đang thăng tiến vượt bậc của Diệp Phàm. Nhận thấy thọ nguyên bản thân đã cạn kiệt và không còn khả năng sống tiếp, ông quyết định hy sinh bản thân để thực hiện một đòn chí mạng cuối cùng. Ông hóa thân thành Âm Dương Tử Chú, một loại nguyền rủa vô hình vô chất bám chặt lấy linh hồn và thể xác của đối phương.

Đòn hy sinh này đã khiến Diệp Phàm rơi vào tình cảnh thập tử nhất sinh, phải chịu đựng sự dày vò của Luyện Ngục Tử Chú trong suốt 49 ngày, đánh dấu sự kết thúc của một vị giáo chủ đầy chấp niệm.