Niết Bàn Kinh là cổ kinh Phật giáo Tây Mạc được miêu tả dưới vẻ ngoài quyển sách da vàng ố mang hai chữ lớn 'Niết Bàn' và chứa những câu chữ cổ kỳ bí về hành trình tái sinh cùng biến đổi trạng thái sinh mệnh. Tư tưởng chính của nó hướng vào việc kéo dài thọ nguyên, chặn đứng sự suy yếu sức mạnh và chữa thương căn nguyên thông qua hình ảnh Niết Bàn nên bộ pháp này luôn được xưng tụng là vô thượng thiên công. Không phải toàn bộ kinh điển, Niết Bàn Kinh hiện chỉ tồn tại phần yếu nghĩa tinh túy và vẫn đủ sức tạo ra năng lượng như cuộc sống mới, khiến người tu luyện cảm nhận được khí cơ kỳ lạ.
Phần tinh yếu đó được Diệu Dục Am gìn giữ cẩn mật, cứu sống am chủ Diệu Dục, rồi được An Diệu Y tiếp tục trao cho Diệp Phàm trong lúc anh mang vết thương đại đạo không thể lành. Khi song tu với pháp môn của Diệu Dục Am, các tầng huyết khí vàng bùng nổ, những dị tượng như Hỗn Độn Thanh Liên và Âm Dương Sinh Tử Đồ xuất hiện chứng minh kinh có thể chữa thương vô thượng dù không ban bất tử. Diệp Phàm dần sử dụng nó như lá chắn cuối cùng để nối gân cốt, hồi phục tinh huyết và khiến đối phương kinh ngạc trước ánh sáng chói lóa của thánh thể.
Dù mang lại hy vọng và tăng cường sinh mệnh, bộ kinh này vẫn chỉ có thể làm chậm dòng thời gian suy yếu và không thể chạm đến thương thế đại đạo cuối cùng, nên những ai khai thác phải hiểu rõ giới hạn của nó. Niết Bàn Kinh tiếp tục là pháp bảo phảng phất giữa Phật giáo và Đạo giáo, chủ yếu gắn với thánh thể và linh khí vàng để duy trì mối liên hệ với Diệp Phàm và Diệu Dục Am.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: 涅槃经
Trạng thái: Đang được Diệp Phàm vận hành phần yếu nghĩa để duy trì sinh cơ trong nghiệt cảnh, chưa khôi phục toàn bộ và vẫn bị ràng buộc bởi thương thế đại đạo không thể lành.
Vai trò: Công pháp chữa thương Phật giáo quỷ bí
Biệt danh: Kinh Niết Bàn, Niết Bàn Thần Tạng
Xuất thân: Phật giáo Tây Mạc
Tu vi / Cảnh giới: Yếu nghĩa chữa thương, cần kết hợp thánh thể và thiền công Diệu Dục
Địa điểm: Khởi từ Tây Mạc, đi qua Diệu Dục Am ở Đông Hoang rồi theo Diệp Phàm rong ruổi Nam Vực và Tần Môn
Phẩm cấp: Thánh thuật hạng chí bảo
Hệ / Nguyên tố: Kim huyết vàng
Nhược điểm: Không thể chữa vết thương đại đạo tuyệt đối, không ban trường sinh bất tử, đòi hỏi người tu luyện phải có thể chất cực mạnh và thánh khí phù hợp
Sức mạnh: Tạo ra dòng huyết khí vàng chói lóa đủ để nối xương cốt và khiến thánh thể đóng băng thời gian suy yếu trong giây lát
Yêu cầu: Cần thánh thể hoặc song tu Diệu Dục Am, tâm vô vi và sự hỗ trợ của các bí quyết chữ Giai, chữ Hành để tăng hiệu lực
Năng Lực
Khả Năng
- Thần Thuật: Chữa thương căn nguyên, Kéo dài thọ nguyên, Làm chậm suy yếu sức mạnh
- Hiệu Ứng Ẩn Dụ: Tăng cường sinh mệnh, Tái sinh ẩn dụ không phải luân hồi
- Dị Tượng: Hỗn Độn Thanh Liên, Âm Dương Sinh Tử Đồ xuất hiện khi phối hợp thánh thể
Thông số khác
Điều kiện sử dụng:
Phải vận tâm tĩnh, tập trung huyết khí vàng và giữ chữ Giai vận hành trong khi song tu để khai mở khí cơ chữa thương
Các tầng cảnh giới:
Yếu nghĩa (phần nhỏ) với tinh hoa chữa thương, toàn bộ cổ kinh chưa từng được khai thác trọn vẹn
Dòng thời gian chi tiết
Khởi lập ở Tây Mạc
Niết Bàn Kinh được ghi chép trong Phật giáo Tây Mạc và trưng ra dưới vẻ ngoài quyển sách da vàng ố mang hai chữ lớn 'Niết Bàn'. Nội dung tập trung vào hành trình tái sinh, chuyển hóa trạng thái sinh mệnh và nối thêm thọ nguyên nên được xem là bí thuật chữa thương vô thượng, có thể tạo ra năng lượng tựa cuộc sống mới mà không phải luân hồi thực thụ. Những câu chữ cổ ấy vốn rất tối nghĩa nên chỉ những ai tĩnh tâm mới có thể cảm nhận khí cơ, khiến bản thân cuốn kinh phát ra âm vang thiền du dương.
Đem lại một loại dị tượng thần bí, nó từng tạo ra vùng ánh sáng thành thánh khi được khai mở từ những thánh thể mạnh, trì giữ sự cân bằng giữa sinh mệnh và thời gian suy yếu. Ngay từ đầu, phần tinh hoa trong Niết Bàn Kinh đã được người Tây Mạc xếp vào diện chân truyền, tuy chỉ là phần yếu nghĩa nhưng vẫn đủ để khiến ai chứng nghiệm phải rung động vì năng lực chữa thương.
Diệu Dục Am tiếp nhận bản yếu nghĩa
Khi truyền thừa sang Đông Hoang, Diệu Dục Am giấu kỹ phần yếu nghĩa Niết Bàn Kinh để cứu sống am chủ vốn chịu thương tích cận kề cái chết và để lại dấu ấn tái sinh trên viện trú. Các truyền nhân trong am dùng nó để chữa căn nguyên, kéo dài thọ nguyên, và đưa vào nội bộ như khối đá sống, chỉ những ai hợp với Thánh thể mới được phép luyện. Ngay cả Diệu Dục Am chủ cũng trải qua lần lột xác nhờ bí thuật này, kể từ đó mưa nắng và ánh sáng trong am đều mang theo tông khí Phật giáo khác lạ.
Vì sự kỳ bí và công dụng chữa thương vô thượng nên am bắt đầu đổ thành bức tường bảo hộ, cảnh giác với bất kỳ thế lực nào muốn đoạt bộ kinh. Dù phần kinh này không toàn bộ, nhưng sự kết tinh của thiền công và đạo pháp khiến nó có hiệu lực vượt xa những ngôn từ trên giấy.
An Diệu Y trao cho Diệp Phàm
Trong lúc Diệp Phàm mang vết thương đại đạo và làm chủ mưu kế cuối cùng, An Diệu Y mở Niết Bàn Kinh cùng song tu pháp Diệu Dục Am để đưa phần yếu nghĩa cho hắn. Cô nàng giải thích rằng quyển kinh chứa những câu chữ tối nghĩa, cần có thánh thể và tâm vô vi để kích hoạt thánh thuật chữa thương căn nguyên và làm chậm suy yếu sức mạnh. Khi Diệp Phàm vận chuyển, huyết khí vàng bùng nổ, tạo ra những dị tượng như Hỗn Độn Thanh Liên hay Âm Dương Sinh Tử Đồ, biểu thị cơ chế tái sinh ẩn dụ sắp bung trổ.
Lần song tu đó khiến hắn và An Diệu Y dù thất bại vẫn giữ nguyên tinh thần, vì cả hai biết đây là hy vọng cuối cùng nếu không thể sống lại. Những lát cắt còn lại trong kinh dường như không thể mở hết, nên Diệp Phàm chỉ sở hữu được phần tinh túy chứ không phải bản toàn vẹn.
Niết Bàn Kinh hộ vệ hành trình nghịch thiên
Sau đó cuốn kinh tiếp tục theo Diệp Phàm trong loạt trận chiến khắp Nam Vực, Tần Môn và cấm địa Thái Cổ, nơi hắn dùng chữ Giai và các bí quyết chữ khác để tăng gia hiệu lực. Một năm rưỡi ẩn mình ở Tần Môn cũng là thời gian để kinh luôn vận hành, nối xương cốt, sửa gân mạch và tạo ra bảy tám phần hồi phục dù vết thương luôn nặng nề. Khi những đối thủ cực mạnh như Hoa Vân Phi hoặc các đầu sỏ Âm Dương Giáo chĩa kiếm vào hắn, dòng thần khí vàng lan tỏa xung quanh khiến bọn chúng phải dè chừng vì tốc độ hồi phục nhanh đến mức họ chưa kịp tận dụng đòn kết liễu.
Dù vậy, cả An Diệu Y lẫn Diệp Phàm đều chưa bao giờ quên cảnh tấn công đại đạo khiến kinh cũng chỉ chặn được phần triệu chứng; vết thương đại đạo vẫn tồn tại và Niết Bàn Kinh chỉ kéo thời gian sống thêm chứ không biến hắn thành bất tử. Hiện thân phần yếu nghĩa vẫn đang gây ra hiệu ứng tăng cường sinh mệnh ngay cả khi hắn tiến sâu vào đỉnh điểm nghịch thiên, còn toàn bộ thư tịch vẫn là điều cần tuyên thỏa để cứu mạng.