Khởi tử hồi sinh tục mệnh bát hoàn là một bộ kỳ dược gồm tám viên thuốc cứu mạng, nổi danh vì được mô tả có khả năng cải tử hồi sinh đối với người bị nội thương lẫn ngoại thương. Bộ thuốc này do một dị nhân mập lùn hao tổn mười hai năm trời mới luyện thành, sau khi khổ công sưu tầm nhiều dược liệu cực quý như nhân sâm ngàn năm, Phục Linh, thủ ô, hùng đởm và tam thất. Quy trình bào chế của nó đặc biệt hà khắc, phải trải qua chín lần nấu và chín lần phơi mới kết tụ thành hoàn dược hoàn chỉnh.

Điểm khác thường của bộ thuốc là tám viên mang tám vị tính rất cực đoan, từ hôi thối, đắng gắt đến cay nóng như lửa hoặc sắc bén như dao cắt cổ họng. Chính vì dược lực quá mạnh và quá quý hiếm, nó trở thành mục tiêu để Tổ Thiên Thu trộm lấy rồi hòa vào rượu nhằm ép Lệnh Hồ Xung uống vào cứu mạng. Việc sử dụng theo cách này khiến công hiệu cứu người vẫn được bảo toàn, nhưng đồng thời làm bộ thuốc bị tiêu hao hoàn toàn và châm ngòi cho một cuộc xung đột dữ dội giữa chủ thuốc, kẻ trộm thuốc và người thụ dược.

Ở thời điểm mới nhất trong dữ liệu, toàn bộ tám viên đã bị hòa vào rượu và được Lệnh Hồ Xung uống hết, nên vật phẩm này về thực chất không còn tồn tại ở trạng thái nguyên vẹn nữa.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Đã bị Tổ Thiên Thu trộm, hòa vào rượu và đã bị Lệnh Hồ Xung uống hết; không còn tồn tại nguyên bộ tám viên.

Vai trò: Kỳ dược cứu mạng cực quý, đồng thời là căn nguyên trực tiếp gây ra xung đột giữa dị nhân mập lùn, Tổ Thiên Thu và Lệnh Hồ Xung.

Biệt danh: Khởi tử hồi sinh tục mệnh bát hoàn, Linh đan diệu dược, Khởi tử hồi sinh tục mệnh bát hoàn, Tục mệnh bát hoàn

Xuất thân: Do một dị nhân mập lùn khổ công sưu tầm dược liệu và luyện chế trong mười hai năm.

Địa điểm: Trạng thái cuối cùng xuất hiện trên thuyền rời gần phủ Khai Phong, dưới dạng thuốc đã hòa tan trong tám chén rượu.

Phẩm cấp: Không nêu rõ phẩm cấp cụ thể, nhưng là kỳ dược cực kỳ trân quý và hiếm thấy.

Trạng thái: Nguyên bản gồm 8 viên, mỗi viên có mùi vị khác nhau; trạng thái mới nhất là đã bị hòa tan và dùng hết.

Cấu trúc: Gồm tám viên hoàn có mùi vị riêng biệt: một viên hôi thối, một viên đắng, một viên như dao cắt, một viên cay nóng như lửa và các vị đặc trưng khác

Hiệu ứng: Dược lực cực mạnh, có thể cứu người đang mang thương thế nặng; mỗi viên biểu hiện cảm giác vị giác khác biệt, bao gồm hôi thối, cực đắng, như dao cắt và cay nóng như lửa; khi hòa vào rượu tạo thành tám chén rượu có hương vị quái dị nhưng vẫn phát huy tác dụng cứu mạng.

Yêu cầu: Đối tượng: Phù hợp nhất với nữ giới (thuần âm)
Thuốc dẫn: Nếu bệnh nhân quá yếu không thể uống trực tiếp, phải qua trung gian là máu của người đã uống thuốc

Sức mạnh: Theo lời chủ thuốc, bất luận người bị nội thương hay ngoại thương, hễ dùng đủ dược lực của bộ thuốc này thì nhất định có thể cải tử hồi sinh.

Chủ sở hữu: Chủ sở hữu gốc là dị nhân mập lùn; kẻ chiếm đoạt là Tổ Thiên Thu; người hưởng trọn dược hiệu là Lệnh Hồ Xung.

Tinh thần: Không thấy ghi nhận có khí linh.

Năng Lực

Khả Năng

  • Dược Hiệu Cốt Lõi: Cải tử hồi sinh, tục mệnh kéo sinh cơ
  • Phạm Vi Trị Liệu: Chữa nội thương, chữa ngoại thương
  • Phương Thức Phát Huy: Dùng trực tiếp dạng hoàn, hòa vào rượu mà công hiệu vẫn giữ nguyên

Thông số khác

Điều kiện sử dụng:

Có thể sử dụng ở dạng hoàn dược hoặc hòa vào rượu; dữ liệu cho thấy hòa vào rượu không làm mất hiệu lực. Do bộ thuốc gồm tám viên với dược tính biểu hiện khác nhau, thực tế đã được dùng theo hình thức tám chén rượu liên tiếp. Không thấy ghi nhận cấm kỵ phối hợp, nhưng sau khi sử dụng thì dược vật bị tiêu hao hoàn toàn.

Chất liệu:

Nhân sâm ngàn năm, Phục Linh, thủ ô, hùng đởm, tam thất và nhiều dược liệu trân quý khác.

Tiểu sử chi tiết

Khởi tử hồi sinh tục mệnh bát hoàn là một kỳ dược mang số phận đặc biệt, vừa là bảo vật cứu người vừa là mầm họa gây tranh chấp. Nó được một dị nhân mập lùn dốc trọn mười hai năm tâm huyết để luyện thành, từ việc tìm kiếm linh dược quý hiếm cho đến công đoạn chín lần nấu, chín lần phơi vô cùng khắc nghiệt. Khi hoàn thành, bộ thuốc gồm tám viên khác nhau về mùi vị nhưng cùng hướng đến một công hiệu tối thượng là cứu mạng người bị trọng thương.

Tuy nhiên, số phận của nó không gắn với sự cất giữ yên ổn, mà nhanh chóng bị Tổ Thiên Thu đánh cắp để dùng vào việc cứu Lệnh Hồ Xung. Bằng cách hòa thuốc vào rượu và dựng nên màn thử rượu quái dị, Tổ Thiên Thu đã khiến cả tám viên đi vào cơ thể Lệnh Hồ Xung mà người uống không hề biết mình đang được cứu. Đến khi chủ thuốc đuổi tới xác nhận sự việc, bộ kỳ dược này đã hoàn toàn tiêu tán, chỉ còn lại hiệu quả cứu mạng cùng cơn đau đớn, tức giận và tiếc nuối của người bỏ công luyện thuốc.

Vì thế, lịch sử của nó không dài, nhưng rất dữ dội: được tạo nên bằng khổ công phi thường, rồi kết thúc trong một lần sử dụng duy nhất đầy hỗn loạn.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Chủ Sở Hữu Gốc: Dị nhân mập lùn (người luyện chế, người mất thuốc)
  • Kẻ Chiếm Đoạt: Tổ Thiên Thu (trộm thuốc, hòa vào rượu)
  • Người Sử Dụng Và Thụ Hưởng: Lệnh Hồ Xung (uống hết tám viên dưới dạng rượu)
  • Liên Đới Xung Đột: Đao Cốc Ngũ Tiên (ngăn dị nhân mập lùn lao vào Lệnh Hồ Xung)

Dòng thời gian chi tiết

Quá trình chế luyện mười hai năm

Lão Đầu Tử vì muốn cứu con gái Tiêu Di mắc bệnh hiểm nghèo đã không từ thủ đoạn trộm cắp, lừa gạt để gom đủ những dược liệu quý hiếm nhất. Ông ta mất mười hai năm ròng rã tìm kiếm nhân sâm ngàn năm, phục linh, thủ ô cùng nhiều trân bảo khác để luyện thành tám viên hoàn. Theo toa thuốc của Bình Nhất Chỉ, thuốc phải trải qua quá trình chín lần nấu và chín lần phơi vô cùng khắt khe mới đạt được dược tính mong muốn.

Mỗi viên thuốc mang một hương vị kỳ quái riêng biệt, đại diện cho những dược tính mãnh liệt ẩn chứa bên trong. Đây không chỉ là thuốc cứu người mà còn là toàn bộ hy vọng và công sức cả đời của Lão Đầu Tử.

Vụ trộm của Tổ Thiên Thu

Trong lúc Lão Đầu Tử chuẩn bị mang thuốc về cứu con, tửu đồ Tổ Thiên Thu đã ra tay trộm mất bát hoàn này. Tổ Thiên Thu vốn là người có kiến thức sâu rộng về rượu, đã nhận ra giá trị cải tử hồi sinh của loại linh dược này khi gặp Lệnh Hồ Xung đang thoi thóp vì nội thương. Vì muốn cứu mạng đại đệ tử phái Hoa Sơn, y đã bày ra màn kịch luận rượu và sử dụng các loại chén quý để dẫn dụ.

Tổ Thiên Thu lén hòa tám viên thuốc vào tám chén rượu khác nhau, ép Lệnh Hồ Xung uống hết để cứu mạng chàng. Hành động này dù xuất phát từ lòng tốt nhưng lại là khởi đầu cho một chuỗi hiểu lầm tai hại giữa các phe phái.

Sự nhầm lẫn của Lệnh Hồ Xung

Lệnh Hồ Xung lúc bấy giờ đang trong tâm trạng chán đời và bị trọng thương, vốn tưởng rằng Tổ Thiên Thu hạ độc mình nên đã uống cạn tám chén rượu mà không hề hay biết đó là linh dược. Chàng chỉ cảm nhận được những mùi vị quái dị như hôi thối, cay nồng và đắng chát trong rượu nhưng vẫn chấp nhận uống vì coi nhẹ sự sống chết. Sau khi uống xong, chàng không thấy vết thương thuyên giảm ngay lập tức vì thuốc cần thời gian ba ngày để phát huy tác dụng.

Chủ nhân thực sự của thuốc là Lão Đầu Tử sau đó đã đuổi tới thuyền Hoa Sơn trong sự đau đớn tột cùng khi biết thuốc quý đã bị dùng sai người. Sự việc này khiến Lệnh Hồ Xung vô tình trở thành kẻ thù của Lão Đầu Tử và bị cuốn vào vòng xoáy ân oán.

Bi kịch cắt máu cứu người

Khi biết mình đã uống mất mạng sống của con gái Lão Đầu Tử, Lệnh Hồ Xung vô cùng hối hận và quyết định chuộc lỗi. Lão Đầu Tử vì quá tuyệt vọng đã bắt cóc Lệnh Hồ Xung, định dùng máu của chàng (lúc này đã thấm đẫm dược lực của bát hoàn) để làm thuốc dẫn cứu Tiêu Di. Lệnh Hồ Xung không hề phản kháng mà tự mình cắt cổ tay, ép máu vào bát cho Tiêu Di uống cho đến khi bản thân kiệt lực ngất đi.

Hành động nghĩa hiệp này đã khiến Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu vô cùng cảm động, từ thù hận chuyển sang kính trọng chàng sâu sắc. Tuy nhiên, việc mất quá nhiều máu lại khiến cơ thể vốn đã suy kiệt của Lệnh Hồ Xung càng thêm nguy kịch.

Kết luận về dược tính của Bình Nhất Chỉ

Sau khi danh y Bình Nhất Chỉ xuất hiện và chẩn mạch cho Lệnh Hồ Xung, ông đã chỉ ra sự tai hại của việc uống nhầm thuốc này. Tục mệnh bát hoàn vốn được điều chế dựa trên tính chất 'thuần âm' để cứu chữa cho thiếu nữ có chân khí bạc nhược, hoàn toàn không phù hợp với nam giới. Lệnh Hồ Xung vốn đã có quá nhiều luồng chân khí hỗn loạn trong người, việc nạp thêm dược tính đại bổ và nóng nhiệt của bát hoàn chẳng khác nào đổ thêm nước vào dòng sông đang lụt.

Thay vì cứu mạng, linh dược này lại trở thành gánh nặng khiến bệnh tình của chàng trở nên trầm trọng và khó cứu chữa hơn bao giờ hết. Cuối cùng, Tục mệnh bát hoàn tuy không cứu được Lệnh Hồ Xung nhưng đã trở thành minh chứng cho tấm lòng nghĩa hiệp và sự hy sinh của chàng.