Quần Ngọc viện là một kỹ viện nổi danh ở huyện Hành Sơn, được giang hồ truyền tụng như chốn phong nguyệt có tiếng, phòng ốc xa hoa và bày biện đầy dấu vết tình trường. Những gian phòng trong viện có giường gấm thêu uyên ương, đèn hồng, gương soi cùng hộp hương phấn sáp và cả giày thêu nam nữ, tạo cảm giác son phấn nồng nặc, phô bày lối ăn chơi. Dưới vẻ trác táng ấy, nơi đây lại cất giấu một cơ quan bí mật: cửa ngầm sau vách dẫn sang một phòng tối hẹp dùng để ẩn nấp và giấu người bị thương.

Đêm biến cố, Quần Ngọc viện nhanh chóng biến thành điểm tụ của nhiều phe, nơi các chưởng môn và đệ tử chính phái kéo đến lục soát, đập phá, truy bắt và đấu khẩu về danh dự. Không khí vì thế chuyển từ phong nguyệt sang rợn người: tịch mịch, hoang vắng, đầy tai mắt rình rập trên mái và ngoài cửa. Sự kiện tại đây trở thành mồi lửa tin đồn, bị kẻ xấu vin vào để bôi nhọ thanh danh của các phái, đặc biệt liên lụy đến Hằng Sơn và Hoa Sơn.

Về mặt cục diện, Quần Ngọc viện là nút thắt nơi “vở kịch phong nguyệt” được dựng lên để che giấu sự thật, đồng thời phơi bày lòng tham và thủ đoạn của các thế lực truy cầu lợi danh.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Bị nhiều phe kéo đến xục tìm và đập phá trong đêm biến cố; sau đó Lệnh Hồ Xung được đưa rời khỏi viện, còn Quần Ngọc viện vẫn được nhắc về sau như một địa danh gây tiếng đồn (chưa có dữ liệu xác nhận bị thiêu hủy hay đóng cửa).

Vai trò: Địa điểm trung tâm của biến cố tại Hành Sơn: nơi Lệnh Hồ Xung ẩn thương, nơi diễn ra màn che giấu Nghi Lâm và Khúc Phi Yên, đồng thời là chiến trường lục soát và đối đầu giữa nhiều phái.

Biệt danh: Kỹ viện Quần Ngọc, Quần Ngọc, Viện Quần Ngọc

Xuất thân: Huyện Hành Sơn (đất Hành Sơn).

Địa điểm: Thành Hành Sơn / huyện Hành Sơn.

Cấu trúc: Nhiều phòng phong nguyệt; phòng bày giường gấm, đèn hồng, gương soi; có cửa ngầm giấu trong vách dẫn sang phòng tối hẹp để ẩn nấp; mái nhà là vị trí thuận cho kẻ rình trộm và do thám.

Bầu không khí: Son phấn nồng nặc, phô trương xa hoa và tình trường; về đêm dễ trở nên tịch mịch, sau biến cố chuyển sang hoang vắng rợn người; dưới mắt chính phái bị coi là ô uế và dễ sinh điều tiếng.

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Dịch vụ: phòng ngủ phong nguyệt, trà rượu

Cơ quan: cửa ngầm bí mật dùng để giấu người, lánh truy xét

Mức độ nguy hiểm:

Cao (bị bao vây, lục soát; có giết người, giao thủ, rình trộm trên mái; nguy cơ bại lộ danh dự và bị các phái dùng làm cớ công kích).

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Nhân Vật Giang Hồ/chính Phái: Lệnh Hồ Xung, Nghi Lâm, Nhạc Bất Quần, Nhạc Linh San, Lâm Bình Chi, Mộc Cao Phong, Dư Thượng Hải, đệ tử Hoa Sơn
  • Nhân Vật Liên Quan/khác: Khúc Phi Yên
  • Người Bản Địa Kỹ Viện: người kỹ viện (đã bỏ trốn)

Dòng thời gian chi tiết

Danh tiếng phong nguyệt ở Hành Sơn

Quần Ngọc viện hình thành và nổi danh tại huyện Hành Sơn như một kỹ viện có tiếng, thu hút kẻ giang hồ và khách lui tới. Nơi đây được nhận biết bởi phòng ốc bày biện xa hoa, mùi son phấn và các vật dụng tình trường như giường gấm, đèn hồng, gương soi. Danh tiếng ấy khiến kỹ viện vừa là chỗ tiêu dao, vừa là nơi dễ tụ tập tin đồn và tai mắt.

Bản chất “ô uế” theo quan niệm chính phái cũng khiến bất kỳ ai bị gắn với nơi này đều đối mặt nguy cơ nhục danh. Từ nền danh tiếng này, Quần Ngọc viện trở thành phông nền thuận lợi cho các màn trá hình và mưu kế.

Ẩn thiết cơ quan cửa ngầm

Sau vẻ hào nhoáng, Quần Ngọc viện tồn tại một cơ quan bí mật giấu trong vách, mở ra lối đi sang một phòng tối hẹp. Kết cấu này cho phép giấu người bị thương, tránh truy xét hoặc cất giữ bí mật trong thời khắc nguy nan. Việc cửa ngầm được sử dụng trơn tru cho thấy nó không chỉ là ngẫu nhiên mà mang tính dụng ý, biến kỹ viện thành nơi có thể làm “mật thất” giữa phố thị.

Cũng vì vậy, Quần Ngọc viện không thuần là chốn mua vui mà còn là điểm ẩn náu chiến lược. Cơ quan này về sau trực tiếp quyết định khả năng che giấu tung tích của Lệnh Hồ Xung và Nghi Lâm.

Khúc Phi Yên đưa Nghi Lâm nhập viện

Khúc Phi Yên dẫn Nghi Lâm, một ni cô giữ giới, bước vào Quần Ngọc viện, khiến Nghi Lâm kinh hoàng vì xem đây là chốn nhơ nhuốc. Trong phòng xa hoa, các dấu vết giày thêu và hương phấn càng làm nàng hoảng loạn và nghi ngờ bị hãm hại. Khúc Phi Yên lại cố tình giăng trò, dùng lời lẽ chọc tức để ép Điền Bá Quang phải chịu canh gác, cấm người quấy nhiễu.

Màn sắp đặt này vừa tạo vỏ bọc phong nguyệt, vừa dựng vòng bảo vệ tạm thời cho một bí mật đang được che giấu. Quần Ngọc viện nhờ đó trở thành sân khấu của một “vở kịch” nhằm đánh lạc hướng các thế lực truy đuổi.

Đêm mái nhà rình trộm và án mạng

Khi Điền Bá Quang canh gác, trên mái Quần Ngọc viện xuất hiện kẻ lén ngó trộm, dẫn đến tiếng binh khí va chạm và một kẻ bị giết tại chỗ. Hung thủ bị chỉ mặt thuộc phái Thanh Thành, cho thấy kỹ viện bị theo dõi và đã thành điểm săn tin của các phe. Một kẻ khác chạy thoát được nhắc là “nữ ni phái Hằng Sơn”, làm tình hình càng rối và tăng nguy cơ tai tiếng cho Nghi Lâm.

Sự kiện trên mái khẳng định cấu trúc mái nhà là vị trí do thám nguy hiểm, khiến viện trở thành nơi vừa kín vừa hở. Từ đây, mùi máu hòa vào mùi son phấn, báo trước biến cố lục soát quy mô lớn.

Mở cửa ngầm cứu chữa Lệnh Hồ Xung

Khúc Phi Yên mở cửa ngầm sau vách, đưa Nghi Lâm đến phòng tối hẹp để cứu một người trọng thương, sau lộ rõ là Lệnh Hồ Xung chưa chết. Nghi Lâm dùng dược vật như “Thiên hương đoạn tục giao” và “Bạch Vân hùng đởm hoàn” để cầm máu, cứu mạng, biến Quần Ngọc viện thành “trạm cứu thương” bất đắc dĩ. Việc trị thương diễn ra ngay trong không gian vốn gắn với trác táng càng tạo nghịch cảnh đạo đức, đẩy Nghi Lâm vào thế xấu hổ tột độ.

Nhờ cửa ngầm, sự thật tạm thời bị chôn dưới lớp màn phong nguyệt. Tuy vậy, chính hoạt động bí mật này khiến một khi bị phát giác, hậu quả thanh danh sẽ bùng nổ.

Lục soát, đập phá và đối đầu nhiều phe

Định Dật sư thái cùng các phe liên quan kéo đến, còn phái Thanh Thành do Dư Thượng Hải chỉ huy cũng nhập cuộc, xục tìm và đập phá Quần Ngọc viện. Định Dật thậm chí cân nhắc phóng hỏa để diệt tiếng đồn, cho thấy áp lực danh dự lớn hơn cả an nguy vật chất của kỹ viện. Lưu Chính Phong cũng dẫn người truy xét, khiến nơi đây thành điểm giao nhau của nhiều mục tiêu và nghi kỵ.

Trong phòng, Lệnh Hồ Xung trọng thương phải gượng diễn trò “vào kỹ viện” để che cho Nghi Lâm và Khúc Phi Yên, đối mặt nguy cơ bị vạch chăn bêu nhục. Quần Ngọc viện từ đó biến thành chiến trường danh dự, nơi một lời đồn có thể trở thành đao kiếm.

Rời viện và dư chấn tin đồn kéo dài

Sau đêm biến cố, Nghi Lâm vì cứu người và bảo toàn danh tiết đã bồng Lệnh Hồ Xung rời khỏi Quần Ngọc viện ra ngoài thành, chấm dứt giai đoạn ẩn náu tại đây. Dù con người rời đi, địa danh vẫn tiếp tục bị nhắc lại như một “vết mực” trong lời đồn giang hồ, bị Điền Bá Quang đem ra trêu chọc và bị các chưởng môn dùng làm ví dụ răn dạy. Về sau, ngay cả những người như Mạc Đại cũng nhắc việc Lệnh Hồ Xung từng làm náo động Quần Ngọc viện để đánh giá con người chàng trước khi hiểu rõ nghĩa hiệp.

Quần Ngọc viện vì vậy tồn tại dai dẳng trong ký ức võ lâm như biểu tượng của ranh giới mong manh giữa thanh danh và sự thật. Trạng thái mới nhất ghi nhận: viện không được xác nhận bị tiêu hủy, nhưng danh tiếng của nó trở thành điểm tựa cho thị phi kéo dài.