Ngọc Nữ phong là một trong những đỉnh núi hiểm trở nhất thuộc quần thể núi Hoa Sơn, đóng vai trò là nơi giam cầm và sám hối của đệ tử phái Hoa Sơn khi phạm môn quy. Đỉnh núi có địa thế trọc lốc, không cây cỏ hay chim muông cư ngụ, tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn để người bị phạt đối diện với chính mình. Tại đây có một tòa thạch động nhỏ chứa tảng đá lớn nhẵn thín, dấu tích của nhiều đời đệ tử từng ngồi tĩnh tọa suy ngẫm lỗi lầm.
Phía trước động là vách đá dựng đứng, nơi đệ tử phải thực hiện hình phạt 'diện bích' từ sáng đến tối dưới sự giám sát nghiêm ngặt của môn phái. Bao quanh đỉnh núi là vực sâu vạn trượng và những cơn gió lạnh buốt, tạo nên một thao trường rèn luyện ý chí khắc nghiệt. Trong lịch sử, Ngọc Nữ phong còn là chứng tích đẫm máu của cuộc nội chiến tàn khốc giữa hai phe Kiếm tông và Khí tông.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Trạng thái: Tồn tại
Vai trò: Nơi sám hối, giam phạt môn đồ và là chứng tích lịch sử của cuộc nội chiến Kiếm - Khí phái Hoa Sơn.
Biệt danh: Đỉnh Ngọc Nữ
Xuất thân: Núi Hoa Sơn
Địa điểm: Phái Hoa Sơn, tỉnh Thiểm Tây
Cấu trúc: Thạch động giam phạt, tảng đá sám hối, vách đá diện bích, vực sâu vạn trượng, bồn rửa mặt và bàn trang điểm của Ngọc Nữ
Bầu không khí: Cô độc, lạnh lẽo, mang sắc thái sám hối và ám ảnh bởi những ký ức nội chiến đau thương
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Không có tài nguyên tự nhiên; chủ yếu là không gian tu luyện nội công và địa điểm lưu giữ lịch sử môn phái
Mức độ nguy hiểm:
Cao (Địa hình hiểm trở và lịch sử tranh sát khốc liệt)
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Nhóm Đệ Tử Phái Hoa Sơn: Nhạc Bất Quần (Chưởng môn), Ninh Trung Tắc (Sư nương), Nhạc Linh San, Lâm Bình Chi, Lục Đại Hữu, Lao Đức Nặc
- Nhóm Người Bị Giam Phạt: Lệnh Hồ Xung (Diện bích sám hối), Vu Tẩu (Sứ giả Hằng Sơn), Nghi Văn (Sứ giả Hằng Sơn)
- Nhóm Vãng Lai: Thành Bất Ưu (Kiếm tông), Phong Bất Bình (Kiếm tông), Điền Bá Quang (Dò tin), Nhậm Doanh Doanh (Thăm lại)
Dòng thời gian chi tiết
Chứng tích nội tranh Kiếm - Khí
Khoảng bốn mươi năm trước, Ngọc Nữ phong trở thành chiến trường đẫm máu cho cuộc tỷ đấu phân định chính thống giữa hai phe Kiếm tông và Khí tông của phái Hoa Sơn. Trong trận chiến này, phe Kiếm tông dù chiếm ưu thế về số lượng và sự xảo diệu của chiêu thức nhưng cuối cùng đã thất bại trước nội công thâm hậu của phe Khí tông. Hơn mười vị cao thủ tiền bối đã hy sinh hoặc chọn cách đâm cổ tự vẫn ngay tại đỉnh núi này để giữ vững khí tiết, khiến phái Hoa Sơn tổn thất nặng nề và mất đi vị thế minh chủ Ngũ Nhạc kiếm phái.
Nhạc Bất Quần khi đó cũng tham gia trận chiến và bị một vị sư thúc chém trọng thương một vết dài từ vai xuống sườn, suýt chút nữa đã mất mạng nếu đối phương không bỏ đi sớm.
Nơi sám hối của Lệnh Hồ Xung
Do phạm vào môn quy và có hành vi kết giao bừa bãi với người của Ma giáo, Lệnh Hồ Xung bị Nhạc Bất Quần phạt lên Ngọc Nữ phong diện bích sám hối trong thời gian một năm. Tại đây, đại đệ tử phái Hoa Sơn phải chịu đựng sự cô độc tuyệt đối giữa mùa đông tuyết phủ, hàng ngày chỉ đối mặt với vách đá nhẵn thín và những cơn gió lạnh thấu xương. Đây cũng là quãng thời gian ghi dấu tình cảm sâu đậm giữa hắn và tiểu sư muội Nhạc Linh San khi nàng không quản ngại hiểm nguy, hàng ngày leo núi đưa cơm và trò chuyện cùng hắn.
Tuy nhiên, cũng chính tại không gian u buồn này, Lệnh Hồ Xung bắt đầu nhận ra sự xa cách dần trong tình cảm của sư muội khi nàng bắt đầu nhắc nhiều về Lâm Bình Chi.
Cuộc xâm lấn của tàn dư Kiếm tông
Trong một biến cố sau đó, các thành viên còn sót lại của phe Kiếm tông với sự hỗ trợ của phái Tung Sơn đã kéo người lên Ngọc Nữ phong nhằm dùng vũ lực ép buộc Nhạc Bất Quần phải nhường lại vị trí chưởng môn. Thành Bất Ưu, một cao thủ phái Kiếm tông, đã phô diễn những chiêu thức kiếm pháp cực kỳ lợi hại và xảo diệu ngay tại sảnh đường, gây sức ép lớn lên các thành viên phái Hoa Sơn. Lệnh Hồ Xung dù đang mang trọng bệnh và bị thương nặng vẫn đứng ra bảo vệ danh dự môn phái, dùng những kiến thức võ học mới học được để đối phó.
Sự kiện này một lần nữa khơi lại nỗi đau về sự chia rẽ nội bộ kéo dài hàng chục năm của phái Hoa Sơn ngay tại nơi từng diễn ra cuộc thảm sát năm xưa.
Hôn lễ long trọng và sự biến tướng của quy củ
Về sau, Ngọc Nữ phong trở thành nơi tổ chức hôn lễ cực kỳ hoành tráng giữa Nhạc Linh San và Lâm Bình Chi với đèn hoa rực rỡ và sự tham gia của nhiều môn phái giang hồ. Tuy nhiên, sự náo nhiệt này lại che giấu những hành động hẹp hòi của Nhạc Bất Quần khi ông ta cho bắt giữ và giam cầm các sứ giả của phái Hằng Sơn là Vu Tẩu và Nghi Văn ngay trên đỉnh núi. Việc biến nơi sám hối linh thiêng thành nơi giam giữ con tin trái với quy củ võ lâm đã cho thấy sự thay đổi đáng sợ trong tính cách của vị chưởng môn 'Quân Tử Kiếm'.
Đỉnh núi lúc này không còn thuần túy là nơi thanh tu mà đã nhuốm màu sắc chính trị và những mưu đồ quyền lực đen tối.
Ký ức tàn tro sau cơn bão tố
Sau khi những sóng gió của cuộc tranh đoạt quyền lực kết thúc với cái chết của Nhạc Bất Quần và sự sụp đổ của nhiều âm mưu, Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh đã có dịp quay trở lại Ngọc Nữ phong. Đứng trước những địa danh quen thuộc như bồn rửa mặt hay bàn trang điểm của Ngọc Nữ, Lệnh Hồ Xung không khỏi bồi hồi nhớ lại những kỷ niệm xưa cũ cùng tiểu sư muội đã khuất. Ngọc Nữ phong giờ đây trở nên tĩnh lặng, chỉ còn là một địa danh mang theo những ký ức buồn bã về một thời oanh liệt và đau thương của phái Hoa Sơn.
Đỉnh núi trọc lốc vẫn đứng vững giữa trời mây, chứng kiến sự đổi thay của các đời đệ tử và những bài học đắt giá về sự tranh chấp danh lợi trong chốn giang hồ.