An Nam Khách Điếm là một cơ sở kinh doanh lưu trú tọa lạc tại Trạm 28, nổi bật với vị thế là một trong những điểm dừng chân trong hành trình của phái Hằng Sơn. Khách điếm này mang đặc điểm của một thị trấn bị bỏ hoang đột ngột, nơi mọi dấu vết sinh hoạt vẫn còn nguyên vẹn nhưng tuyệt nhiên không một bóng người. Việc khách điếm được giữ sạch sẽ, chén trà còn ấm nhưng cửa nẻo khóa chặt từ bên ngoài đã tạo nên một không gian đầy nghi vấn và nguy hiểm.
Định Tĩnh sư thái cùng các đệ tử đã chọn nơi đây làm điểm trú tạm nhằm tổ chức đội hình dò xét tình hình xung quanh. Đây được xem là một mắt xích quan trọng trong chuỗi mai phục của Ma giáo tại khu vực này, nơi sự tĩnh lặng che giấu những cạm bẫy chết người.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Trạng thái: Trống không, bị bỏ lại.
Vai trò: Điểm trú tạm thời và căn cứ tiền phương phục vụ công tác dò xét của phái Hằng Sơn tại Trạm 28.
Xuất thân: Trạm 28.
Địa điểm: Trạm 28.
Cấu trúc: Gồm các khu vực chức năng chính: nhà khách, nhà bếp, chuồng ngựa và hệ thống phòng ngủ. Cửa lớn của khách điếm được thiết kế khóa ngoài, nhưng bên trong có khả năng mở chốt từ phía trong để tiếp đón hoặc trú ẩn.
Bầu không khí: Không gian yên tĩnh đến mức rợn người, mang cảm giác lạnh lẽo và trống rỗng. Mặc dù cơ sở vật chất sạch sẽ, ngăn nắp, nhưng bầu không khí lại đượm vẻ quạnh hiu như thể bị rút hết sinh khí. Sự hiện diện của trà nước vẫn còn hơi ấm cho thấy dấu vết sinh hoạt vừa mới dừng lại trong chốc lát.
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Bàn ghế sạch sẽ không bám bụi, vật dụng phục vụ khách điếm đầy đủ, bình trà còn hơi ấm.
Mức độ nguy hiểm:
Cao (cứ điểm tạm thời trong khu vực mai phục)
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Tạm Trú: Phái Hằng Sơn (trong thời gian ngắn để dò xét)
Dòng thời gian chi tiết
Phát hiện sự tĩnh lặng
Đoàn người phái Hằng Sơn tiến đến An Nam Khách Điếm sau khi đã kiểm tra một khách điếm khác nhưng không có kết quả. Tại đây, họ thấy tấm chiêu bằng vải trắng bay phất phới trong gió nhưng cửa chính đóng chặt lặng lẽ. Trịnh Ngạc và Nghi Hòa đã cố gắng gõ cửa gọi người nhưng không nhận được bất kỳ hồi âm nào từ bên trong.
Sự im lặng bao trùm cả tòa điếm khiến Định Tĩnh sư thái cảm nhận được những dấu hiệu bất thường đầu tiên.
Thẩm thấu và kiểm tra hiện trường
Trịnh Ngạc và Nghi Hòa quyết định vượt tường vào trong để tìm hiểu tình hình thực tế. Sau khi lục soát từ nhà khách, nhà bếp, chuồng ngựa cho đến các phòng ngủ, họ xác nhận không có bất kỳ ai hiện diện trong điếm. Tuy nhiên, tình trạng bàn ghế sạch sẽ và bình trà vẫn còn hơi ấm cho thấy người trong điếm chỉ vừa mới rời đi không lâu.
Điều này củng cố giả thuyết về một cuộc di cư hoặc sơ tán có chủ đích của cư dân thị trấn.
Thiết lập căn cứ phòng thủ
Sau khi mở cửa lớn từ bên trong cho Định Tĩnh sư thái và toàn đoàn Hằng Sơn nhập cuộc, khách điếm trở thành căn cứ tạm thời. Định Tĩnh sư thái lập tức chia đệ tử thành các đội nhỏ để tỏa đi dò xét các ngả, đồng thời áp dụng đội hình cảnh giới nghiêm ngặt. Tại đây, họ phát hiện ra sự thật rằng không chỉ khách điếm mà toàn bộ thị trấn đã bị bỏ trống, cùng nhiều dấu hiệu thu dọn tài sản vội vã.
Đây là thời điểm phái Hằng Sơn nhận ra mình đang rơi vào một cái bẫy giao đấu thực sự của Ma giáo.