Vẫn Thạch là khối đá Vĩnh Hằng lan tỏa trong Hư Vọng, trôi lơ lửng khắp Thái Cổ lộ và phát ra ánh sáng tím cùng tia Lôi dày đặc. Cảnh vật xung quanh từng bị nó bóp méo, âm thanh Vĩnh Hằng rung chuyển từng bước chân khiến ai chưa từng đối mặt với nó đều phải né tránh. Khối đá tự di chuyển một cách lang thang, không thể bị điều khiển, nhưng khi tiếp cận bất kỳ Đế nào thì ma lực rách nát máu và trọng lực ghì chặt khiến kẻ đối diện thất thế ngay lập tức.
Nó không chỉ hút lực mà còn đâm xuyên vật thể và nổ lan toàn tuyến, lan ra thanh âm dị thường khiến tinh thần lẫn tứ chi đều rung bần. Thái Cổ lộ từng buộc phải né nó kể từ năm 3113, và Diệp Thần là người dám chém từng viên, tạo ra vết rãnh nhưng vẫn bị đá gây thương tích sâu. Những luồng hủy diệt ẩn trong tro đá sau khi nó bị vỡ cho thấy nó không hề dễ tiêu diệt, vì tro có thể hiện lại một lần nữa.
Vẫn Thạch vì thế trở thành nỗi ám ảnh, đồng thời là điểm nút biến thiên trong mọi cuộc giao tranh, được coi là bẫy hủy diệt lẫn biểu tượng thừa kế Đế đạo.
- Thông tin cơ bản
- Năng Lực
- Khả Năng
- Thông số khác
- Tiểu sử chi tiết
- Dòng thời gian chi tiết
- Sự xuất hiện ban đầu trên Thái Cổ lộ
- Khối đá lơ lửng và Diệp Thần tới gần
- Tinh không phủ mảnh Vĩnh Hằng
- Nổ tung dưới tiên hải
- Ly Thiên rung động vì bóng người và đá
- Tinh Vực tĩnh mịch và Lôi Hải
- Khối đá làm thước đo pháp khí và chứng tích cổ
- Đòn chưởng Đế Khu và trạng thái nguy ngập
- Nguồn nguyên liệu thần liêu
- Vẫn Thạch giữa trận Khương Phượng
- U Minh Đại Lục và nền tảng Vĩnh Hằng
- Quỷ Ngục và chân giá trị giang hồ
- Tinh không hỗn loạn và lực nổ
- Lang Nha và đỉnh Tịch Diệt
- Vẫn Thạch trong chiến trường Đế uy
- Vẫn Thạch trói Hồng Hoang
- Mảnh đá rơi và tinh không hỗn loạn
- Ba đạo huyết và sự nện sụp
- Vẫn Thạch xuyên kết giới
- Đòn chém cuối cùng và Ngọc Đế
- Tĩnh không êm đềm trước cơn bão
- Vẫn Thạch là điểm tụ xã hội
- Vùng phế tích và khí hậu bí ẩn
- Hắc động và cái chân tảng
- Thị trường Lôi điện trên đá
- Đế đạo truyền thừa qua âm thanh
- Vượt thời không như viên đá
- Hành trình chia đoạn
- Khúc sơn hà núi xé toạc
- Vòng xoáy hủy diệt và biểu tượng
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Trạng thái: Hoạt động
Vai trò: Bẫy hủy diệt cho ai đi trên Thái Cổ lộ
Xuất thân: Hư Vọng
Địa điểm: Trên Thái Cổ lộ
Phẩm cấp: Huyền Ảnh
Tinh thần: Ma lực Vĩnh Hằng cường đại
Trạng thái: Lang thang
Cấu trúc: Khối tròn to, có tia Lôi dày đặc
Hiệu ứng: Phá thủ pháp Vĩnh Hằng, khuếch tán ma lực khiến đối thủ khó bảo toàn Đế Khu, lan âm thanh Vĩnh Hằng và làm trọng lực rung chuyển toàn tuyến
Sức mạnh: Cực đại
Chủ sở hữu: Hư Vọng
Năng Lực
Khả Năng
- Khả Năng: [Hủy diệt] đâm xuyên vật thể, nổ lan toàn tuyến
- Khả Năng Khác: [Hút lực] cuốn cả Lôi Hải và hút lôi điện
Thông số khác
Điều kiện sử dụng:
Tự di chuyển, không thể điều khiển
Chất liệu:
Đá Hư Vọng pha Vĩnh Hằng
Tiểu sử chi tiết
Vẫn Thạch khởi nguồn từ Hư Vọng như một khối đá Vĩnh Hằng, từng rơi xuống Thái Cổ lộ rồi khiến đất trời rung chuyển cùng âm thanh tim tím nặng nề. Tiếng vang của nó không phát ra Thần quang nhưng trọng lực mạnh đến mức các cao nhân như Gia Cát Lão đầu nhi phải cảnh giác, rồi từ đó Thái Cổ lộ trở thành con đường phải né tránh những viên đá kỳ quái ấy. Nó không thuộc bất kỳ ai nhưng vẫn tự di chuyển lang thang, tạo thành thương tích và cảnh báo rồi đâm sâu vào tâm trí Đế đạo, khiến ai chạm phải đều bị ma lực rách nát máu và cú đẩy của trọng lực.
Diệp Thần là người đầu tiên dám chém từng viên, trả giá bằng chín trăm vạn Linh Thạch, mất cánh tay suýt nữa và phải phối hợp Nhất Niệm Vĩnh Hằng, Pháp Thân cùng Thái Hư Cổ Long để chống đỡ; dù vậy, đá vẫn tiếp tục tiếp cận và khiến anh phun máu. Từ đó đến nay, Vẫn Thạch hiện diện ở đủ không gian, từ tinh không mênh mông đầy mảnh đá rải rác đến trận chiến Chu Tước – Pháp Thông, Ly Thiên Tinh Vực hay Tinh Vực tĩnh mịch bị Lôi Hải san bằng; nó là mối nguy trong mọi dấu chân mà Diệp Thần đi qua. Nó từng bị dùng làm mốc kiểm chứng pháp khí, giam giữ sinh linh Hồng Hoang, được Diệp Thần dùng làm bàn giao dịch Lôi điện và sân khấu ngồi thiền Đế đạo, rồi lại trở về trạng thái bẫy hủy diệt đầy máu me ở Hư Vọng, Quỷ Ngục, U Minh và vòng xoáy thiên địa.
Việc Vẫn Thạch luôn xuất hiện giữa những cuộc quyết đấu lớn, tạo ra âm thanh Vĩnh Hằng và để lại tro có thể hồi sinh cho thấy nó vừa là vật chất vừa là biểu tượng cho sự hủy diệt và bản lĩnh tồn tại, khiến mọi kẻ tu hành phải ghi nhớ nên né tránh nhưng cũng phải tôn trọng.
Dòng thời gian chi tiết
Sự xuất hiện ban đầu trên Thái Cổ lộ
Một viên Vẫn Thạch rơi xuống núi đá khiến sơn phong rung chuyển và các cao nhân phải thức dậy trong báo động. Lý trí người chứng kiến bị nghiền nát bởi cảm giác nặng nề, đường đi bị bóp méo, và thậm chí Gia Cát Lão đầu nhi phải xuất hiện để bảo hộ. Khối đá tròn to như vạc rượu không phát ra Thần quang nhưng năng lực trọng lực khiến ai chạm vào đều lảo đảo, nên Thái Cổ lộ trở nên nguy hiểm khi nó hiện diện.
Nó tự di chuyển trong Hư Vọng mà không có tín hiệu điều khiển, tạo âm thanh Vĩnh Hằng rung động trên mọi nẻo đường.
Khối đá lơ lửng và Diệp Thần tới gần
Khi Diệp Thần dùng chưởng và phân thân Nhất Niệm Vĩnh Hằng để gọi Thái Hư Cổ Long, ông nhìn thấy Vẫn Thạch lớn như vò rượu treo giữa không trung, và cả Đế nhân cũng phải lùi bước. Ngay cả khi không phát ra Thần quang, nó vẫn tạo ra lực hấp dẫn bóp méo không gian và khiến Đại Long gia muốn sở hữu thêm một chiếc xe nếu có thể. Việc Diệp Thần trả giá chín trăm vạn Linh Thạch, gần mất cánh tay vì nó, cho thấy sức mạnh khủng khiếp của khối đá đặc biệt này.
Khi Pháp Thân và thủ pháp hòa quyện, Vẫn Thạch vẫn tiếp cận và khiến người đối đầu cảm thấy nghẹt thở.
Tinh không phủ mảnh Vĩnh Hằng
Sau khi Diệp Thần tiến vào tinh không mênh mông, vô số mảnh Vẫn Thạch từ lớn như núi đến nhỏ như chén rượu trôi nổi cùng cổ tinh không ngập ánh tím. Chúng không chỉ là vật chất mà còn mang cảm giác sống động và âm thanh Vĩnh Hằng khiến người đứng giữa như giọt nước giữa biển cả. Hình ảnh các mảnh đá hỗn loạn xen giữa cổ tinh không mờ ảo gợi ra trận chiến cổ đại và hẳn là lõi của bản đồ Hạo Vũ tinh thiên rộng lớn.
Tinh không đầy chúng trở thành nền tảng mới cho bước đi tiếp theo của Diệp Thần.
Nổ tung dưới tiên hải
Trong trận chiến giữa Chu Tước hóa thân và Pháp Thông, một đòn tiên hải đánh vào Vẫn Thạch khiến khối đá hóa tro bụi và tinh không rung chuyển toàn bộ. Những lớp đá khác bị phá tan, các ngôi sao cổ xưa và thần thông bị ảnh hưởng nặng nề; các nhân chứng đứng ngây người trước sức công phá do Sáu Ma và Thượng Thương tạo ra. Diệp Thần lao vào phá phong ấn tiên nhãn khi Lôi Hải khổng lồ nuốt từng mảnh Vẫn Thạch, và ông phải hét lên “Khai, mở cho ta” để tự mình bứt ra.
Dù Lôi Hải bị phá vỡ nhiều lần, Diệp Thần vẫn tiến lên, chứng minh rằng Vẫn Thạch không chỉ hút lực mà còn là vật cản định mệnh có thể bị phá nát bởi sức mạnh Thánh Nhân.
Ly Thiên rung động vì bóng người và đá
Khi Diệp Thần đặt chân lên Ly Thiên Tinh Vực, tinh không rung động vì sự hiện diện của vô số viên Vẫn Thạch và bóng người ba trượng cao. Chúng ít người lui tới, tinh không trống vắng nhưng từng viên đá và sinh linh cổ tinh trôi nổi, hiện ra như lời ước của Vĩnh Hằng trong một vùng bất định. Thị Huyết lão ma đuổi theo, từng mảng Vẫn Thạch hóa tro bụi dưới sức sát khí và khiến không gian không thể yên tĩnh, buộc Diệp Thần tránh khỏi các khối đá bị giam cầm chết chóc.
Khu vực càng thêm bất ổn khi các viên đá trở thành phôi đạn cho cuộc rượt đuổi, khiến bất kỳ ai tiếp cận đều cảm nhận được âm thanh dị thường.
Tinh Vực tĩnh mịch và Lôi Hải
Ở một Tinh Vực hoàn toàn tĩnh mịch, Diệp Thần đứng giữa các mảnh Vẫn Thạch lơ lửng bên kia Tinh Hà Lưu Sa, nơi ma lực tàn bạo từng khiến đá không có sinh linh. Thiên Ma Đế phát ra tiếng “Giết” rồi kéo theo lôi đình, khiến trận Lôi Hải trải khắp và hủy diệt từng khối đá trôi nổi. Khi Bạch Chỉ thất bại, nàng rơi xuống như viên Vẫn Thạch và tan hết quang hoa, cho thấy đá này còn là hình ảnh ám chỉ sự đổ vỡ của người mạnh.
Những lớp Vẫn Thạch bị phá nát bởi một bàn tay hùng mạnh khiến không gian hỗn loạn và âm thanh đá vỡ vang vọng, chứng kiến rằng bất kỳ lực hủy diệt nào đủ mạnh cũng có thể nghiền chúng.
Khối đá làm thước đo pháp khí và chứng tích cổ
Diệp Thần từng dùng Địa Tàng Vẫn Thiết nâng đá và đập vào đại đỉnh, để lại tiếng va vang không làm băng vỡ và khiến nó trở thành công cụ kiểm nghiệm pháp khí. Tại Xà Tổ Địa, vô số Toái Tinh Vẫn Thạch nằm im như chứng tích tâm linh, là những di tích duy nhất tồn tại sau khi Đế Đạo xóa sạch các dấu vết khác. Hội chuẩn Đế tin rằng chúng làm chứng cho sự tồn tại của cổ tinh não và giúp truy tìm dấu vết của kẻ khác.
Khi Diệp Thần bị Hiên Viên Đế chém mất tay, Nguyên Thần như Vẫn Thạch nhuốm máu tiếp tục lao về phía trước như biểu tượng cho sự bất khuất.
Đòn chưởng Đế Khu và trạng thái nguy ngập
Một chưởng Đế Khu đánh tung Diệp Thần như viên Vẫn Thạch xuyên thủng tinh thần, khiến Thánh Cốt mẻ vụn và ông suýt bị nghiền nát nếu không có Cực Đạo Đế Binh bảo hộ. Vẫn Thạch xuất hiện như biểu tượng của tình trạng nguy cấp, chứng minh rằng từng pha công phá có thể làm tan nát cả người và đá. Luồng lôi điện và lực hủy diệt làm rung động cả khối đá lẫn ưu thế xung quanh, khiến nhân chứng nhìn thấy sự căng thẳng lịch sử.
Giai đoạn này khiến người ta không còn xem Vẫn Thạch là thứ chỉ gây đau đớn vật lý mà còn là hồi chuông báo thù vượt giới hạn.
Nguồn nguyên liệu thần liêu
Diệp Thần khai phá một tảng đá trong sơn cốc, lấy phần Vẫn Thạch để rèn đúc pháp khí Thần liêu và tác ra thanh tiểu đoản đao. Ông cảm nhận luồng sinh mệnh yếu ớt gần đó, nên phải cẩn trọng khi tiếp cận dù đá chứa sức mạnh vĩnh hằng. Viên đá nhỏ bằng nắm tay vẫn đủ để thể hiện bản chất vừa là vật chất vừa là mốc cảnh giác với bất kỳ kẻ tu hành nào.
Cảnh tượng ấy biến Vẫn Thạch thành thông điệp: nó vừa có giá trị truyền thống vừa là dấu hiệu cho sự nguy hiểm tồn tại trong tử lộ.
Vẫn Thạch giữa trận Khương Phượng
Trong trận giao chiến giữa Khương Thái Hư và Phượng Hoàng, Vẫn Thạch khắp nơi nổ tung, ánh sáng tịch diệt lan rộng và Thánh Nhân gần đó bị chao đảo. Khi Béo Lão đầu va vào chúng, cơ thể bật nảy như bị phản lực bởi chính những viên đá, chứng tỏ chúng là mối nguy vật lý không thể kiểm soát. Diệp Thần nhận ra vùng đường này chứa cả bảo vật lẫn Vẫn Thạch, nên nó là cầu nối giữa sự hấp dẫn và hiểm nguy.
Khi Mục Lưu Thanh truy kích, từng viên đá bị phá hủy trong quá trình truy đuổi tạo ra bão Vẫn Thạch khiến tinh thần mọi người rung động.
U Minh Đại Lục và nền tảng Vĩnh Hằng
U Minh Đại Lục được hình thành từ tinh không Lưu Sa và mảnh Vẫn Thạch lớn, tạo ra vùng đất huyền ảo nhưng dễ bùng nổ. Khi Mục Lưu Thanh và nhân vật khác tranh đấu, tinh không trở nên hỗn loạn và từng viên đá bị nghiền nát, khiến địa hình rung chuyển. Diệp Thần cùng Nhân Vương phải chống chọi với cơn bão Vẫn Thạch, trong khi các tu sĩ xung quanh không còn chống đỡ nổi.
Khối đá vì vậy vừa là nền tảng hình thành vùng đất vừa là mũi nhọn trong các cuộc truy đuổi.
Quỷ Ngục và chân giá trị giang hồ
Thượng Quan Cửu và Dương Huyền dẫn Diệp Thần tới Quỷ Ngục để tìm Thiên ngoại Vẫn Thạch và giữ nó khỏi các chư hầu tranh giành. Họ đóng cửa thành trì vì nếu mở ra thì Vẫn Thạch sẽ bị tranh đoạt, và nhận ra khối đá chính là nguyên nhân khiến lực lượng tụ hợp. Người ta nghi ngờ kẻ đã tiến vào trước là Diệp Thần, khiến sự chú ý đổ dồn vào anh và đá cùng lúc.
Vẫn Thạch vì thế trở thành chân giá trị giang hồ, là mục tiêu mà mọi phe phái đều muốn chiếm được.
Tinh không hỗn loạn và lực nổ
Diệp Thần lướt qua Hư Vô như đang chạy trốn và thường xuyên va phải Vẫn Thạch khiến bản thân bật nảy, âm thanh gầm rú vang khắp nơi. Mỗi lần chạm vào đá, các tu sĩ yếu hơn bị va đập bởi mảnh vụn bay tứ phía, khiến tinh không mất đi sự yên tĩnh vốn có. Vẫn Thạch từ đó trở thành điểm nhiễm hỗn loạn trong cuộc truy đuổi, và người ta phải dùng mọi cách để né tránh.
Sức hút vô định và tiếng vang của nó khiến bất kỳ người chứng kiến nào cũng phải nhớ kỹ vị trí của từng khối đá.
Lang Nha và đỉnh Tịch Diệt
Thao Thiết triệu hồi Ma Tượng dùng Lang Nha bổng khổng lồ bổ vào tấm chắn khiến Vẫn Thạch bùng nổ, từng viên đá nổ tung và ánh sáng Tịch Diệt mở ra khắp bốn phương. Những viên đá văng ra làm ngoại đạo Ma Tượng tan biến, chứng minh rằng Vẫn Thạch là nhân vật cô lập gây hỗn loạn trận giao chiến. Từng khối đá liền bị phá đến tận cốt, cho thấy chúng có thể thành nguồn năng lực cho phản lực lớn.
Trong hoàn cảnh ấy, Vẫn Thạch trở thành tiền đồn bị trông chừng để phá tan đại loạn và không ai dám coi thường.
Vẫn Thạch trong chiến trường Đế uy
Trong trận đại chiến bị Đế uy tàn phá, tiếng nổ và sức mạnh khiến mọi Vẫn Thạch trong khu vực hòa tan thành tro ngay tức thì. Hàng chục Đế binh vẫn tiếp tục tấn công mặc dù người trong trận đã biến mất, và các mảnh đá nằm trong vùng ấy bị Đế binh làm tiêu tan. Người Độ Kiếp chứng kiến lôi điện theo Hạn Cương đánh vào Không Gian Hắc Động khiến Vẫn Thạch chịu phản lực khủng khiếp và mất hình dạng từng cục.
Chỉ cần Đế uy tham chiến thì đá bị biến thành tro và trở thành cảnh báo cho bất cứ ai dám tiếp cận.
Vẫn Thạch trói Hồng Hoang
Tại Tinh Vực âm u, một khối Vẫn Thạch rộng vạn trượng treo lơ lửng giữ nhiều Hồng Hoang tộc nhân bị trói bởi tiên pháp. Diệp Thần phân thân ngồi trên đó, buộc họ giao tiền và lấy đá làm phần thưởng ép buộc, chứng tỏ đá không chỉ là bẫy mà còn là bệ đỡ giam người. Sau trận chiến, tinh không đầy mảnh Vẫn Thạch rơi vãi và phàm sinh các sao cổ đã xây sơn môn từ những mảnh này; ông đi lại trong ánh sáng mờ nhạt và coi đó là kho báu.
Mùi máu tanh nhẹ còn lưu, khiến Vẫn Thạch trở thành mạch kết nối giữa thời bình và thời chiến, giữ lại dấu vết cho các cuộc bão táp đã qua.
Mảnh đá rơi và tinh không hỗn loạn
Khi các mảnh Vẫn Thạch rơi vãi khắp tinh không, người phàm sử dụng chúng để dựng di tích và sơn môn, làm nền cho sự phát triển mới. Diệp Thần thích thú với ánh sáng mờ nhạt và coi chúng là kho báu đầy cơ duyên, trong khi tinh không âm thanh kỳ dị khiến ai nghe cũng phải rùng mình. Những mảnh đá này lưu dấu chiến trận và tạo ra cơn hỗn loạn mới mỗi khi di chuyển qua, khiến người muốn tiếp cận phải đề phòng từng bước.
Vẫn Thạch ở giai đoạn này vừa có thể cứu giúp phàm phu vừa đe dọa tu sĩ, do âm thanh và trọng lực vẫn cựa quậy không ngừng.
Ba đạo huyết và sự nện sụp
Trong trận giao chiến phía sau, ba đạo huyết ảnh rơi xuống như ba viên Vẫn Thạch khiến ngọn núi sụp đổ và tiếng chấn thiên vang rền. Vạn Kiếm Quy Tông lao xuống như những viên đá, xuyên thủng kẻ địch và khiến chúng rơi vào không trung như từng mảnh Vẫn Thạch. Những nhân vật như Bạch Y lão giả bị xuyên thủng rồi rơi như khối đá cho thấy Vẫn Thạch là biểu tượng của sự tàn phá từng mảnh.
Hình ảnh Khương Thái Công và Ngọc Đế bị đánh bay như viên đá khiến các phe phải thận trọng mỗi khi vô tình chạm vào tên đá ấy.
Vẫn Thạch xuyên kết giới
Khi Diệp Thần bị đánh văng như viên thiên ngoại Vẫn Thạch, ông đập vào Lăng Tiêu Bảo Điện rồi phá kết giới cùng Đế Uẩn để phá Bỉ Ngạn Hoa Khai. Các khối đá quanh đó bỗng rung chuyển và phản lực làm nhiều kẻ bị đẩy bật. Việc ông dùng Vĩnh Hằng để cứu cả kết giới và kẻ địch cho thấy đá vừa là chướng ngại vừa là phương tiện di chuyển.
Cảnh tượng vượt từ đá vào trận đấu khiến người ta nhớ rằng Vẫn Thạch có thể phá vỡ cả hàng rào bảo vệ cao cấp.
Đòn chém cuối cùng và Ngọc Đế
Ngọc Đế bị đẩy bay như viên Vẫn Thạch, ma sát bị đánh tán loạn và mất nhận diện khiến thiên đình phải gắng tìm đối thủ. Hình tượng Vẫn Thạch dùng để mô tả kẻ bị nghiền nhấn mạnh đá là biểu tượng của kẻ ngã xuống trong giao tranh. Bầu không khí quanh nơi đó đầy ma lực và mỗi đòn đánh vào đá đều làm mọi người run sợ.
Vẫn Thạch bởi vậy vẫn duy trì sự uy nghi ngay cả lúc bị sử dụng làm biểu tượng.
Tĩnh không êm đềm trước cơn bão
Diệp Thần đi qua vùng tinh không đầy Vẫn Thạch, tiếng nói cười của ông và Tiểu Diệp Linh trên tảng đá khiến khung cảnh có vẻ bình thản. Sự thanh thản đó đối lập với vẻ dữ dội bao quanh, khiến Vẫn Thạch cũng trở thành nơi lưu giữ ký ức thân nhân và tạo sự kết nối. Diệp Phàm và Dương Lam bị cuốn theo và chứng kiến sự bình yên hiếm hoi giữa tiếng vang dữ dội của đá.
Những tu sĩ khác tin rằng nơi đó chứa bí mật Hồng Hoang, nên họ náo nhiệt bàn tán và lùng sục quanh viên đá.
Vẫn Thạch là điểm tụ xã hội
Diệp Linh đứng trên đá cùng Long Nhất, khiến mọi người như nhìn vào ánh sáng mà Vẫn Thạch phát ra và mê mải ghi nhớ. Các tu sĩ đánh giá nơi đó là địa điểm trọng yếu vì ai cũng muốn chạm vào, tin rằng đạo tâm không chết khi đứng trên đá. Vẫn Thạch vì thế trở thành một điểm mạng xã hội trong tinh không, ai ngồi lên cũng tưởng mình đang nhận phúc lợi Đế đạo.
Mọi người tin rằng chỉ cần giữ vững đạo tâm thì đá sẽ bảo hộ họ, và chính điều đó biến Vẫn Thạch thành một biểu tượng truyền thừa.
Vùng phế tích và khí hậu bí ẩn
Khi Minh Tuyệt, Bạch Chỉ và Diệp Thần bước vào một vùng phế tích không tên, Vẫn Thạch rải rác và làm lan khí hậu bí ẩn. Không còn phe phái tranh chấp, nhưng khí tức Hỗn Độn thể và Thiên Tôn còn lưu lại, khiến mọi người ngập ngừng khi chạm vào đá. Từng viên đá cho Diệp Thần biết hướng đi của kẻ khác bởi chúng giữ lại dấu vết và âm thanh Vĩnh Hằng cũ.
Khối đá được coi là di tích cho trận chiến đế vực trước đó và giúp ông định vị phương hướng.
Hắc động và cái chân tảng
Trong hắc động u ám, tu sĩ ngước nhìn và dẫm lên các khối Vẫn Thạch dọc hành lang, đặt ra nghi vấn về chủ nhân tạo nên động tĩnh kỳ lạ. Những bóng người tụ tập như nửa bước, chống lại sức hút vô định và gọi chúng là cái chân tảng mà Tiên Đế dùng để kiểm tra. Một số quyết định tách đi tìm manh mối nhưng luôn quay lại nhìn viên đá để định vị, bởi vì chúng giữ vũ trụ trong vùng “đen kịt”.
Mọi người còn so sánh sức mạnh của đá với thân mang Đế Hoang của Diệp Thần, làm tăng những nghi vấn và sự thận trọng.
Thị trường Lôi điện trên đá
Diệp Thần chọn một mảnh không gian bên cạnh Vẫn Thạch làm bàn giao dịch, biến nơi trăm trượng ấy thành thị trường Lôi điện náo nhiệt. Quần chúng từ khắp nơi đến đổi đồ, tiếng rao “Viên tiểu Vẫn Thạch” vang khắp, và Diệp Thần ngồi thu thuế Lôi điện. Kết quả là Vẫn Thạch trở thành biểu tượng thương lượng vì ai cũng tranh giành không gian trên đá dù có thể nổ tung vì lôi điện dễ nổ.
Mỗi lần có người đặt chân lên đá, họ cảm nhận bản thân đang bước qua tinh thần Đế đạo vì từng phần tinh hoa chiến trường được giữ trên đá.
Đế đạo truyền thừa qua âm thanh
Trên tảng đá trăm trượng, Diệp Thần đứng yên như khối đá để ngộ đạo và âm thanh Thiên Âm vang vọng khiến người đấu tu tụ lại. Quần chúng ngồi khoanh chân hấp thụ phúc lợi Vẫn Thạch mang lại, tin rằng nó là nền tảng ngồi thiền Đế đạo. Khi chờ thiên kiếp, hàng vạn người đứng trên đá, xô đẩy để chạm mặt đá và tin rằng đạo tâm không tắt.
Vẫn Thạch trở thành sân khấu để Diệp Thần truyền âm, truy tìm Diệp Phàm, và ngay cả khi Đế Thần hiển linh thì hàng vạn người vẫn tin nó giữ bình an.
Vượt thời không như viên đá
Trong cảnh vượt thời không, Diệp Thần bị tôn cường giả đánh trúng rồi lao xuống như viên Vẫn Thạch gây ra cảnh thánh cốt nhuộm huyết và ánh sáng vàng bẩn. Các Đế nhìn thấy các viên đá mang ánh sáng đó trôi lơ lửng giữa không trung và trợn mắt. Sau trận, Nữ Đế và Diệp Thần lên Thái Cổ Hồng Hoang, thấy Hư Vọng đầy Vẫn Thạch và vòng xoáy tia lửa khủng khiếp.
Họ biết chỉ cần mắc vào vòng xoáy đó thì thân hủy thần diệt, nên Vẫn Thạch trở thành cột mốc để chứng minh sức mạnh đủ sống sót.
Hành trình chia đoạn
Đợt hành trình mới của Diệp Thần mang theo nhiều tháng quan sát, và Vẫn Thạch là những đoạn đặc mà Đế Tử phải luồn qua khi Thái Cổ lộ đứt đoạn. Trong sương mù Thái Cổ lộ, Diệp Thần truy sát Thiên Ma và Ách Ma, thấy lôi điện làm đá gãy nát và dựng nên chướng ngại. Nữ Đế hợp nhất hồn phách với Tạo Hóa trợ lực, Diệp Thần thu lấy Thánh Ma bản nguyên để kéo Thánh thể lẫn Thánh Ma khỏi tro tàn của Vẫn Thạch.
Hàng ngàn quân Chư Thiên trấn thủ tuyến Thái Cổ lộ dù đá vẫn reo rắc hủy diệt, và Diệp Thần dùng Vĩnh Hằng ban phúc cho họ trong hành trình sinh tử.
Khúc sơn hà núi xé toạc
Vẫn Thạch bất ngờ lao vào Hư Vọng rồi rời đi chỉ trong tích tắc như kẻ khách qua đường nhưng khi bị chém vỡ, tro vẫn chắc chứa luồng hủy diệt có thể hiện lại. Đệ nhất và Đệ nhị Thánh Ma phải nhíu mày vì sức mạnh khủng khiếp của nó, và dù đang truy sát vẫn giữ khoảng cách. Khi đá tiến gần, mọi người biết nó mang khí thế kéo mọi thứ về hư vô, khiến Thiên Đế Thánh Ma không kịp phản ứng.
Diệp Thần phải kết hợp Bất Diệt ý chí cùng Thôn Thiên Ma Công để giảm tác động, biến Vẫn Thạch thành hồi chuông cảnh báo cho cả trận trường.
Vòng xoáy hủy diệt và biểu tượng
Vẫn Thạch trở thành hình ảnh xuyên suốt từ Hư Vọng lan tới đại địa hủy diệt, khi Diệp Thần ngồi xếp bằng trên đầu nó dùng Hạo Thiên Thần Kính chiêm ngưỡng. Ngọn Hư Vọng vòng xoáy bao quanh đá được miêu tả như vòng xoáy hủy diệt, đá bị ép thành từng mảnh và phát ra âm thanh thiên tiên khi Nguyệt Thần hồi phục. Diệp Thần dùng Vĩnh Hằng điêu khắc hình Lục Đạo từ đá rồi nạp máu Hồng Trần vào tượng, chứng minh nó là nguyên liệu u linh linh hoạt.
Tiểu Oa coi Vẫn Thạch như nhà máy xử lý rác thải, ăn bất kỳ vật phẩm nào và đánh thành nguyên hình, khiến Ách Ma Hoang Đế cũng phải tôn trọng nó như ánh sáng hủy diệt.