U Đô là đô thành trung tâm của Chu Tước Tinh, nằm giữa cửu trọng thiên và vẫn bị bao phủ trong hào quang cùng trận pháp Tịch Diệt. Thành phố phồn hoa với Đổ phường, Linh Đan Các, Nhạc Sơn và các khu vực khác tạo nên đại lộ thương mại nơi hàng triệu tân dược, linh sơn và linh đan đổi chủ mỗi ngày. Hệ thống luật bất quy tắc cấm giết người tự do trong nội thành và đặt giới hạn nghiêm khắc với Thiên cảnh khiến nơi này vừa nguy hiểm vừa kiểm soát.

U Đô từng vận hành trong im lặng, nhưng các so tài giữa Diệp Thần và Khô Nhạc kéo bầu khí thành phố sang trạng thái rối loạn và căng thẳng. Mỗi tầng cửu trọng được bao bọc bởi pháp trận, trạm kiểm tra và lan can, đồng thời lệnh bài tuần tra liên tục cố gắng nắn lại sự hỗn loạn. Dù phải đối mặt với những cú sốc đẫm máu ngoài thành, thương trường vẫn bận rộn và thành phố chuyển mình dần dưới sự giám sát liên tục của các quyền lực lớn.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Đang phục hồi dưới sự giám sát chặt chẽ của Nhược Thiên Chu Tước và các thế lực đồng minh.

Vai trò: Trung tâm thương mại và nơi tổ chức các quyền lực lớn của Chu Tước.

Biệt danh: Lăng Tiêu Tiên Khuyết, U Đô Cổ Thành, U Đô thành, U Đô cầm giới

Xuất thân: Xây dựng dưới sự chỉ đạo của Chu Tước Tinh và Nhược Thiên Chu Tước.

Địa điểm: Nằm giữa trung tâm Chu Tước Tinh.

Cấu trúc: Cửu trọng thiên, mỗi tầng có pháp trận, trạm kiểm tra và lan can riêng biệt nối với Đổ phường, Linh Đan Các, Nhạc Sơn.

Bầu không khí: Phồn hoa, náo nhiệt, thoảng mùi linh hoa và âm thanh chiến thắng nhưng luôn cất giữ sự căng thẳng và áp lực.

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Linh khí dồi dào, Nguyên thạch, linh thảo, Đan Hải, hàng triệu tân dược, linh sơn, linh đan.

Mức độ nguy hiểm:

Nguy hiểm trung bình đến cao vì Chuẩn Hoàng, Đổ Phường và yêu thú cùng các thế lực tranh đoạt.

Tiểu sử chi tiết

U Đô khởi nguồn là mong muốn kết hợp thương trường và quyền lực tứ giác Chu Tước; Chu Tước Tinh và Nhược Thiên Chu Tước đã định vị đô thành giữa trung tâm Chu Tước Tinh, bọc nó trong hào quang và trận pháp Tịch Diệt để mọi bước đi đều được giám sát. Những cửu trọng thiên dần hình thành, đồng thời luật bất quy tắc về cấm giết người trong Đổ phường, cấm mất mạng nội thành, và lệnh bài tuần tra tạo ra một thế giới kinh doanh đầy hào nhoáng nhưng kiểm soát cao. Ngay từ đầu, thương nhân, luyện đan sư, Chuẩn Hoàng lẫn các lão gia tề tựu làm U Đô trở thành nơi giao dịch tân dược, linh sơn, linh đan và bảo vật hiếm có, khiến mọi hoạt động bị bao phủ bởi sự bóng bẩy và căng thẳng.

Những thiết chế kiểm soát như ba tầng luật lệ, giá nhà đắt đỏ và các trạm kiểm tra mười vòng giữ vững quan niệm: ai muốn ở lại thành này phải có quyền lực hoặc có tiền, nên nhiều kẻ tài năng ngoài thành đã phải tìm đường khác. Sau này, chính sự kiện Diệp Thần bị khinh miệt khi đứng trước cổng thành, kèm theo không khí im lặng của trận pháp và những vụ giao dịch lớn như Tàng Long Các, làm rõ rằng U Đô chẳng phải nơi dễ dàng mở cửa cho bất kỳ ai. Khi Diệp Thần bắt đầu dùng Đổ phường làm bệ phóng, vượt qua luật ba tầng, tập hợp các đồng minh tại Nhạc Sơn và Đan phủ, thành phố buộc phải biến mình thành nơi vừa hỗ trợ vừa dằn mặt những kẻ muốn kích động.

Hành trình của hắn kéo theo các cuộc so tài nghiêm trọng, từ việc đặt cược mệnh tại Đổ phường rồi chém Diễn Thiên, đến việc mở Vạn Đan Bảo Điện và khám phá Thượng Cổ Vu chú; mỗi cú sốc ấy khiến những mối quan hệ quyền lực liên tục đa dạng và căng thẳng. U Đô không còn đơn thuần là thương trường mà trở thành pháo đài chiến lược, nơi các liên minh như Niệm Vi, Tạ Vân và Nhược Thiên Chu Tước nhắm đến, và các pháp trận cửu trọng càng được củng cố. Khi Linh Đan Các sụp đổ, quyền lực được dồn vào Đan phủ và Nhược Thiên Chu Tước, U Đô bắt đầu trải qua thời kỳ phục hồi, rất đông dân chúng lẫn gia tộc phải tái định vị mình dưới trật tự mới.

Rồi Tạ Vân trở thành Thánh Chủ, lực lượng của Chu Tước Tinh được tái cân bằng, và sau những đêm tiệc, viện binh khẩn cấp hay trạm trung chuyển cho chuyển thế vẫn đặt U Đô vào trung tâm mọi kế hoạch. Đến thời điểm hiện tại, thành phố dù mang tiếng vẫn đang trong quá trình phục hồi và được giám sát gắt gao, trở thành nơi an toàn được tin tưởng để che chở nhiều chuyển thế nhưng vẫn giữ thái độ cảnh giác trước mọi căng thẳng mới.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Tu Sĩ: Tu sĩ ngoại lai, Luyện Đan Sư
  • Hoàng Cảnh: Chuẩn Hoàng, Hoàng cảnh
  • Gia Tộc & Thế Lực: Mục gia, Khô Nhạc, Nhạc Sơn
  • Dân Sinh: tiểu tông môn và Ảnh vệ, dân thường, quân lính.

Dòng thời gian chi tiết

Khởi Tạo Chu Tước

U Đô ra đời dưới sự chỉ đạo của Chu Tước Tinh và Nhược Thiên Chu Tước, định hình thành phố thành trung tâm thương mại và nơi tổ chức quyền lực. Những kiến thiết ban đầu hướng mặt thành vào trung tâm Chu Tước Tinh để kiểm soát linh khí và pháp trận, đồng thời đặt tên U Đô và các biệt danh như Lăng Tiêu Tiên Khuyết hay U Đô Cổ Thành. Hào quang kỳ lạ và trận Tịch Diệt phủ kín khiến bất cứ ai bước vào đều cảm nhận được áp lực hoặc độ vang vọng của quá khứ.

Người xưa ghi nhận nó là thành trì rực rỡ nhưng cũng đầy bí ẩn, những tầng trời cửu trọng thiếp bắt đầu định hình từ lúc ấy. U Đô lập tức thu hút các thương nhân tài lực, khiến nó khác biệt so với các thành trì xung quanh.

Luật Cấm Huyết Nguyệt

Ngay khi thành thánh vận hành, U Đô lập bộ luật cấm tự ý giết người trong Đổ phường và nghiêm cấm mất mạng nội thành để bảo vệ thương trường. Những pháp trận và pháp luật chạy xuyên qua từng tầng của cửu trọng thiên, khiến ai dám phá luật phải đối diện với chấn thần quỷ lệnh. Luật không được ban ra từ những người dân thường mà từ quyền lực Chu Tước, nhằm giữ thăng bằng giữa sự phồn hoa và nguy cơ.

Dù hiềm khích nội bộ đôi khi nổi lên, công lực điều tra và lệnh bài tuần tra giúp phát hiện sớm các dấu hiệu đen tối. Dân thành nhìn vào luật lệ ấy như tuyến phòng vệ đầu tiên để tồn tại giữa những Chuẩn Hoàng và Hoàng cảnh thường xuyên ra vào.

Cửu Trọng Thiên và Hào Quang

U Đô tồn tại như một tòa tháp khổng lồ với cửu trọng thiên, mỗi tầng mang pháp trận, lan can và khu vực riêng biệt chịu sự quản thúc của từng thế lực. Mỗi trọng được canh giữ bằng trạm kiểm tra, nơi người qua lại phải trình lệnh, kiểm tra nguyên thạch và linh đan để đảm bảo không có ám khí vượt qua. Hào quang và Tịch Diệt trận văn phủ kín ngăn chặn những tiếng nói phàm trần lọt ra ngoài, đồng thời khiến thành phố trở nên ma mị khi nhìn từ xa.

Các tầng trên chuyên cho những cư dân có thực lực còn tầng dưới chuyên nghiệp thương mại, tạo ra lộ trình sắp xếp quyền lực. Cấu trúc như vậy cho phép các quyền lực lớn vừa truy trì trật tự vừa có quy mô thị trường rộng lớn.

Đổ Phường Thăng Hoa

Đổ phường được thiết kế là nơi giao thương tập trung, mỗi ngày hàng triệu tân dược, linh sơn và linh đan đặt chân vào các gian hàng. Những người mua quay qua quay lại giữa linh khí dồi dào, Nguyên thạch được đếm kĩ, và đội ngũ quân lính lẫn Ảnh vệ nghiên cứu giao dịch. Linh Đan Các xây dựng trên đỉnh cao, đồng thời Nhạc Sơn tạo ra các khu vui chơi và định đoạt giá trị, khiến Đổ phường trở thành biểu tượng của giàu sang nhưng cũng dễ nổ ra tranh đoạt.

Trong hối hả ngày đêm, các Kỳ Binh vẫn cấm chế thi triển kỵ, bởi điều luật đó giữ cho phố cổ hạn chế sự rối loạn. Các thương nhân, luyện đan sư và tiểu tông môn đối xử với khu vực như một bến cảng không thể thiếu trên tuyến đường tiến đến Hoàng cảnh.

Thế Lực Tề Tụ

Ngay từ những ngày đầu, U Đô thu hút tu sĩ ngoại lai, luyện đan sư rồi đến Chuẩn Hoàng, Huynh Đệ Hoàng cảnh, và các gia tộc như Mục gia, Khô Nhạc hay Nhạc Sơn. Họ xem thành phố như thao trường chính vì nơi đây là trung tâm của Chu Tước Tinh và có thể tăng danh tiếng bằng việc chiếm giữ đứng đầu. Trong những khu vực như Linh Đan Các, các lão gia tụ tập để phân tích tân dược, những cuộc bàn bạc rất căng thẳng nhưng cũng góp phần tạo ra sự sôi động.

Dân thường, quân lính và Ảnh vệ đi theo bên cạnh, bảo vệ những nhân vật chủ chốt hoặc làm cầu nối với thị dân. Những thế lực lớn dần nhận ra rằng ai kiểm soát U Đô thì có thể khống chế Chu Tước Tinh.

Hệ Thống Kiểm Tra Mười Vòng

Khi người lạ muốn tiến vào, họ phải trải qua mười vòng kiểm tra nghiêm ngặt ở các cổng thành, ghi nhận tất cả linh lực và danh tính. Vòng kiểm tra gồm pháp trận, đánh giá tinh thần, cân đo Nguyên thạch và xét năng lực thơ ấu của cá nhân. Việc này khiến rất nhiều người, kể cả danh tiếng lừng lẫy, cảm thấy bản thân không có chỗ trong U Đô nếu không đáp ứng được tiêu chuẩn.

Thất bại nhỏ cũng khiến họ bị đẩy ra vùng ngoại thành, nơi án thù và nguy hiểm luôn rình rập.

Nhược Thiên Chu Tước Giám Sát

Nhược Thiên Chu Tước là người nhẫn nại giám sát U Đô từng bước, liên tục điều chỉnh pháp trận, chiến lực và cuộc sống dân sự. Ông dựng các trạm kiểm tra và nhờ các lệnh bài để điều động lực lượng tuần tra, nhắm vào cả cư dân lẫn người bên ngoài. Sự xuất hiện của ông khiến các thế lực lớn như Mục gia hay Chu Tước cũng phải cân nhắc hành vi bởi họ không thể lơ là trong lãnh địa được bảo hộ.

Nhược Thiên Chu Tước không chấp nhận bất kỳ sự đảo chính nào và dùng U Đô làm nơi đào tạo, kiểm soát Chuẩn Hoàng lẫn Hoàng cảnh. Dưới mắt ông, thành phố là con bài chiến lược chứ không phải chỉ là điểm thương mại.

Giới Hạn Kỵ Thi

U Đô đặt ra điều luật cấm chế thi triển kỵ để ngăn các cao thủ sử dụng tốc độ trên không gian như vũ khí hỗn loạn. Các đội cảnh sát thành và pháp trận ghi lại từng lần di chuyển của kỵ binh, ở mỗi tầng đều có hệ thống phản hồi. Dân thành dễ dàng chỉ ra người vô tình chạm luật và báo cáo vì sự nguy hiểm của kỵ thuật.

Nhờ quy định này, chiến trường được kéo xuống mặt đất và các cuộc đấu trở nên công bằng hơn, dù Khô Nhạc thỉnh thoảng vẫn mượn Hoàng cảnh phía ngoài để gây áp lực.

Tàng Long Các và Đấu Giá

Trong một buổi đấu giá lớn, Tàng Long Các phô trương sự cao vút của mình và nhấn mạnh vai trò U Đô trong luồng thương trường. Đám đông chờ mở cửa, thúc giục nhau, vì họ biết Thiên Huyền Môn tổ chức cuộc đấu giá không tầm thường. Diệp Thần chứng kiến và thầm khâm phục cách thành phố điều phối lối vào, khiến ông hiểu rõ các lão gia, nòng cốt và giao dịch mạnh mẽ của thành.

U Đô vận hành như cỗ máy tinh xảo, mọi cá nhân đều giữ thái độ kín đáo như thể đang tuân theo luật bất thành văn. Dù không ai muốn ánh mắt toàn thành hướng về mình, nhưng nơi này vẫn là sàn đấu cho những người không đơn giản.

Cổng Thành Khép Chặt

U Đô đóng sập cổng khi Diệp Thần đứng ngoài và một đại hán cầm Quỷ Đầu đao hướng mũi kiếm vào anh mà không ai phản ứng. Dù là Thiên Đình Thánh Chủ, Diệp Thần cảm nhận sự khinh miệt và biết mình bị xem như người nghèo khi đứng bên ngoài. Nhân dân thành phố chỉ xem anh như một kẻ yếu, công lực bị phủ nhận bởi hệ thống ba tầng kiểm tra, cảnh giác cao độ với những kẻ không mang Nguyên thạch.

Sự việc khiến U Đô xác lập lại rằng quyền lực và tài sản quyết định con đường vào thành.

Tịch Diệt Trận Pháp

Diệp Thần lần đầu tiên nhìn thấy sự phủ kín của trận Tịch Diệt tại U Đô Cổ Thành và cảm nhận được quân lực cảnh giác mọi hành vi. Không khí thành phố im lặng đến mức người ta không dám xung động, từ Thiên cảnh đến Hoàng cảnh đều giữ trật tự. Những hàng rào vô hình dò xét mọi hành động, khiến họ nhận ra nơi này không phải sân khấu cho sự quỵt tiền.

Dù Khô Nhạc vẫn đưa Hoàng cảnh ngoài thành truy sát, U Đô như một vùng căng thẳng vừa giàu vừa dễ nổ.

Lệnh Bài Tuần Tra

Đáp lại các cú sốc do trận đấu và việc Khô Nhạc kéo Hoàng cảnh vào, U Đô phát hành lệnh bài tăng cường tuần tra để ngăn xung đột. Các đợt tuần tra không chỉ kiểm tra đường phố mà còn giám sát Đổ phường và Linh Đan Các với ánh mắt sáng như lửa. Mỗi khi lệnh bài được chuyển xuống tầng dưới, các trạm kiểm tra lại căng lên vì không ai dám buông lỏng.

Tình hình tuy vẫn căng thẳng nhưng giới chức thành phố hy vọng áp lực rút xuống bằng việc duy trì luật lệ khắc nghiệt.

Rào Cản Nguyên Thạch

Giá nhà U Đô được điều chỉnh cao đến mức hạ đẳng động phủ cần mười vạn Nguyên thạch, trung đẳng ba mươi vạn, thượng đẳng năm mươi vạn. Một lão đầu giải thích rằng đó là cách tạo ra bộ ba tầng luật lệ giữ người nghèo ở ngoài cổng. Diệp Thần hiểu rằng dù có danh hiệu, anh vẫn bị cấm cửa nếu không đủ tài lực, và điều này biến thành phố thành tiền đề đầy thử thách.

Thành pháp phân tầng khiến người mới muốn cư trú không thể bỏ qua Đổ phường, nơi họ phải mời luyện đan sư và đổi linh đan để xây dựng ảnh hưởng.

Cuộc Thử Thách Đổ Phường

Diệp Thần phải mua nhà cấp thấp và dùng Đổ phường làm lò luyện cả kỹ năng chiến đấu lẫn tư duy tài chính. Luật ba tầng không cho anh tự do nên anh chuyển giao nhiệm vụ cho Luyện Đan Sư và bắt đầu tích lũy tài nguyên. Tại Đổ phường, Phạm Thống, Mục Uyển Thanh và Tử Y lão giả trở thành khúc xương đập để anh học cách sống giữa thế lực.

Diệp Thần dùng Đổ phường như cảng xuất phát cho việc tăng quyền lực, vừa chiến đấu, vừa tạo liên minh.

Giật Đứt Vòng Kiểm Soát

Trong thời gian đó, Diệp Thần dùng Thất Thải Phượng Hoàng để hồi phục và đột phá Thiên cảnh đệ nhị trọng, khiến thành chuộng hơn. Anh chứng minh rằng hệ thống thành luật không thể coi thường bản thân, từ đó dần xây dựng ảnh hưởng. U Đô trở thành hành lang cấp quyền lực cho các tài năng mới khi họ ngồi xuống với những người giữ quyền lực trong Đổ phường.

Các tin đồn về Nhược Thiên Huyền Vũ và kế hoạch bán phòng khiến nội thành càng trở nên căng thẳng vì sự thay đổi đột ngột.

Đại Hội Luyện Đan Sư

Toàn bộ U Đô chuẩn bị cho trận đại hội Luyện Đan sư, giờ đây Đổ phường không chỉ là chợ mà còn là nơi chứng minh bản lĩnh. Diệp Thần và đồng đội thăng cấp nhờ chiến lợi phẩm từ Đại Địa Linh Mạch và các liên minh ngày càng keo sơn. Trong thành, các thế lực lớn âm thầm âm mưu, nhưng anh dùng Đổ phường để giúp Mục Uyển Thanh phá giải cao thủ dự đoán và giành thắng lợi tốp đầu.

Không khí thành phố lúc này vừa căng thẳng vừa hào hứng vì họ vừa muốn chiến đấu lẫn muốn giữ mặt tiền.

Niệm Vi và Đồng Minh

U Đô trở thành nơi Niệm Vi (công chúa Tử Linh), Mục Uyển Thanh và Diệp Thần gặp lại, hình thành âm mưu cứu Cửu hoàng tử Huyền Vũ nhờ Thánh Huyết. Thành phố phục vụ cho các bàn tay chiến lược, khi đó Niệm Vi và Mục Uyển Thanh học những bí thuật để bảo hộ Chu Tước. Sự kiện cho thấy U Đô không chỉ là thương trường mà còn là hậu phương cho việc xây dựng liên minh.

Thành phố đang vận hành như pháo đài tinh tế phục vụ cho các kế hoạch chiến đấu.

Tạ Vân Tái Sinh

Diệp Thần xác định Cửu hoàng tử Chu Tước là chuyển thế Tạ Vân và dùng U Đô làm bàn đạp để che chở huynh đệ. Anh khiến Luận Đan Sư thành công học Thôi diễn bí thuật, hỗ trợ trị thương, đồng thời giải mã âm mưu Nhạc Chân và Diễn Thiên. Tạ Vân từ phế vật phục hồi tu vi, khẳng định lại vị thế Cửu hoàng tử trong mắt dân thành.

Việc này khiến nhiều thế lực lớn tại U Đô phải dè chừng vì họ nhìn thấy ảnh hưởng ngày càng lớn của Diệp Thần.

Huyền Vũ Lâu Trở Thành Trụ Cột

Diệp Thần mở rộng ảnh hưởng tại Huyền Vũ Lâu, thắng cược ở Đổ Phường và giành được hậu thuẫn từ Nhược Thiên Chu Tước. Các quyền lực lớn tại U Đô bắt đầu dựa phần vào kế hoạch của anh vì họ không muốn mất quyền lợi. Thành phố dần lệ thuộc vào người giữ địa bàn, tạo nên một mạng lưới chính trị ngày càng chặt chẽ.

Dân thành hiểu rằng Huyền Vũ Lâu không phải chỉ là nơi thưởng thức mà còn là trung tâm lập kế hoạch.

Đặt Cược Mệnh Tại Đổ Phường

Diệp Thần quyết định đặt cược mệnh tại Đổ phường, thách thức tất cả khi chém chết Diễn Thiên và dùng lôi đình ngăn Tử Y lão giả. Cảnh tượng khói máu khiến Đổ phường rung chuyển và hàng triệu người chứng kiến luật cấm bị phá tan. Ngay cả thành luật cũng không bẻ gãy được tinh thần bất khuất của anh, đến mức toàn thành phải trân trọng.

Cuộc so tài làm U Đô trở nên tỉnh thức và nhận ra rằng một cá nhân quá mạnh có thể thay đổi định luật.

Diễn Thiên Ngã Gục

Diễn Thiên bị chém chết, tạo ra một dấu ấn không thể xóa trong lòng dân thành và Khô Nhạc cũng không thể bỏ qua. Khói lửa và tiếng la khiến từng góc phố rùng mình, chứng minh ngay cả một vết cắt cũng có thể khiến toàn thành lay động. Sự kiện còn khiến các Hoàng cảnh bên ngoài bị nhắc nhở về hậu quả của việc xông vào nội thành.

U Đô chưa từng chứng kiến một Hoàng cảnh bị chặt đầu trong nội thành, từ đó phát sinh thêm nhiều luật lệ mới. Vết thương này ký sinh lên bầu khí của thành, khiến ai cũng phải giữ chặt bình tĩnh.

Đan Phủ Tam Trọng Hạ Lệnh

Ngay sau cú sốc, Diệp Thần cùng Hoàng cảnh quay về Tam Trọng Thiên để xây dựng Đan phủ và Vạn Đan Bảo Điện. Hàng vạn luyện đan sư được tuyển bằng Chân Hỏa để đào tạo, biến U Đô thành cái nôi của luyện đan. Nhược Thiên Chu Tước hỗ trợ bằng việc trao Nguyên thạch, mở ra kho nguyên liệu khổng lồ cho Đan phủ.

Thành phố trở thành nơi tích trữ chiến lợi phẩm và mới nổi sức mạnh đòn bẩy, khiến Khô Nhạc phải e dè.

Phát Hiện Thượng Cổ Vu Chú

Trong giai đoạn tiếp theo, Diệp Thần khai mở việc phát hiện Thượng Cổ Vu chú, giữ Khô Nhạc tạm thời trong tầm kiểm soát và cứu Mục Huyền Công khỏi tử vong giả. Thông tin về Vu chú khiến U Đô thêm phần nghi ngại, bởi kẻ nào bộc phát sức mạnh huyền bí có thể làm lung lay thành trì. Thành phố tiếp tục là nơi nghiên cứu các viên nguyên thần và bí thuật linh đan.

U Đô dựa trên đó mà lên kế hoạch diệt Khô Nhạc trong khi vẫn giữ vai trò trung tâm chiến lược.

Bạch Tố Tố Và Dòng Máu

Diệp Thần bảo hộ Bạch Tố Tố, Lý Tiếu và gia đình, giúp họ tăng tiến tu luyện huyết mạch nhờ tài nguyên thành phố. Từ Kim Sơn tự đến Đan phủ Linh Sơn, uy thế Chu Tước Tinh nổi lên khi U Đô tập hợp luyện đan sư và chuẩn bị tấn công Khô Nhạc. Thành phố không chỉ là nơi chiến đấu mà còn là nơi che chở cho những phận người mong muốn sống sót.

Sức mạnh ấy khiến hàng xóm và các thế lực khác phải suy nghĩ lại về sự an toàn của công dân U Đô.

Đấu Trường Linh Đan Các

Diệp Thần cùng đồng đội tranh đoạt Đại Địa Linh Mạch và bảo vệ Đổ phường khi Nhạc Chân, Lục Cao tăng cường tấn công. U Đô chuyển hóa thành bàn đạp cho kế hoạch tiếp theo, với các trận siêu đỉnh diễn ra ở Linh Đan Các. Thành phố vừa giữ cửa vừa phục vụ chiến đấu, nơi từng góc phố đều bị dõi theo bởi các hình ảnh.

Các liên minh từ Đan phủ, Nhạc Sơn và Mục gia lần lượt lộ diện, khiến bầu khí một lần nữa rối loạn.

Linh Đan Các Sụp Đổ

Linh Đan Các phản công nhưng cuối cùng bị đội ngũ luyện đan sư của Đan phủ bẻ gãy, dẫn đến sự sụp đổ của tổ chức này. Diệp Thần tung Tiên Vũ Đan và nhốt Khô Nhạc trong Không Gian Hắc Động, giải phóng những người bị chú ấn. Buộc phải di dời, Linh Đan Các thua thế và thất bại nặng nề khiến các thế lực khác rút lui.

U Đô từ đó lắng xuống, nhận ra rằng quyền lực dưới dạng luyện đan sư đang có thể tái lập trật tự.

Phản Lực Trật Tự Mới

Nhược Thiên Chu Tước công khai chuyển toàn bộ lực lượng Linh Đan Các sang Đan phủ, nhằm tái nhóm quyền lực luyện đan và mở ra trật tự mới cho U Đô. Thành phố bị buộc phải tiếp nhận giám sát chặt chẽ hơn và lệnh kiểm tra mỗi tầng tăng lên khiến bất cứ hành động nào đều bị theo dõi. Những cú sốc liên tiếp khiến dân thành phải cảnh giác, không thể lơ là dù cho hàng quán vẫn náo nhiệt.

U Đô không còn là hội chợ vô chủ mà là thành trì giám sát nghiêm ngặt.

Nhược Thiên Chu Tước Thăng Hoa

Trong giai đoạn kế tiếp, Nhược Thiên Chu Tước đạt được Thiên Cảnh đỉnh phong nhờ tiên huyết Chuẩn Đế, khiến sự hiện diện của ông trở nên áp đảo. Ông phế bỏ Cửu Tôn Chuẩn Thánh địch thủ và mang lại hòa bình cho U Đô, khiến các thế lực phải tái định vị quyền lực. Thành phố dần hồi phục, quyền lực tập trung vào ông và Đan phủ dưới sự hỗ trợ của Diệp Thần.

Các pháp trận ở cửu trọng thiên được củng cố, khiến thành trì trở nên vững chãi hơn.

Tạ Vân Trở Thành Thánh Chủ

Tạ Vân phục hưng huyết mạch cửu cực, đánh bại tám hoàng tử và trở thành tân Thánh Chủ Chu Tước Tinh, khiến nhiều thế lực phải tái định vị lại vị thế tại U Đô. Sự việc này khiến thành phố dần từ bỏ trạng thái rối loạn, bởi quyền lực được tập trung. Các thế lực lớn như Mục gia, Nhạc Sơn, Chu Tước phải hành xử thận trọng để duy trì vị trí.

Pháp trận và kiểm tra càng được đẩy lên, mỗi người đi qua cổng lại thêm một vòng giám sát.

Đêm Tiệc Tiểu Trúc Lâm

Vào đêm tiệc mừng Chu Tước Tinh, Diệp Thần âm thầm rút lui và tiến về cửu trọng thiên, khoác bộ tố y được Diễm Phi dệt. Anh bước vào Tiểu Trúc Lâm hưởng cát tích của U Đô, trong khi Nhược Thiên Chu Tước vẽ tranh trong thành. Sự xuất hiện của anh khiến toàn thành lại dõi theo, bởi thân phận và dụng ý luôn là bí ẩn.

U Đô vẫn giữ dáng vẻ cũ với những dấu ấn trăm năm nhưng không thể quên phần bất ổn. Cánh mắt giám sát cảm nhận được từng bước đi của người đi qua, không ai được phép hờn dỗi.

Viện Binh Bất Thành

Diệp Thần từng dự định gọi viện binh ở U Đô để giải cứu Chuẩn Thánh Thụ Yêu khi hắn bị trói buộc trong khoảng không, nhưng ông ngay lập tức đánh tan ý tưởng vì đường xa không thể kịp thời. Vấn đề này nhấn mạnh U Đô vẫn là nơi có thể cung cấp đội quân và hỗ trợ chiến lược, nhưng không thể ứng trước mọi tình huống. Thành phố giữ đội ngũ phục vụ riêng, nhưng sự trì hoãn khiến Diệp Thần đặt niềm tin vào bản thân hơn.

U Đô vẫn là trung tâm hậu cần nhưng không thể hiện diện trong mọi diễn biến, điều đó khiến dân chúng phải khắc sâu vào đầu rằng thành phố không phải siêu nhân.

Trạm Trung Chuyển Chuyển Thế

Không lâu sau, Diệp Thần ra lệnh cho đồng hành qua U Đô trước, xem nơi này như trạm trung chuyển cho những chuyển thế ở lại an toàn. Lệnh đó khiến U Đô trở thành chỗ trú ẩn và tập trung phân phối, nhờ hệ thống giám sát và các thế lực vẫn tin tưởng vào sự bảo hộ của Chu Tước. Việc dùng thành phố làm trạm đi qua giúp giữ bí mật cho mục tiêu tiếp theo và làm chậm sự truy đuổi.

U Đô thể hiện sự cần thiết trong mạng lưới đường đi của nhóm, chứng minh nó không chỉ là thị trường mà là căn cứ.

Cân Nhắc Bảo Hộ Ba Vạn

Trong hoàn cảnh phải chăm sóc ba vạn người chuyển thế, Diệp Thần cân nhắc đưa họ đến U Đô nhưng lại nhận ra con đường quá xa nên chưa thể thực hiện. Điều này minh họa rằng U Đô vẫn là khu vực an toàn lý tưởng, đáng tin cậy để che giấu và bảo vệ nhưng cần thời gian. Sự cân nhắc cho thấy thành phố vẫn được đánh giá cao về độ an toàn và trật tự, vì vậy ý định hoãn lại cũng là cách tôn trọng hạn chế hiện tại.

U Đô tiếp tục là điểm dự phòng chiến lược, luôn nằm trong suy nghĩ của những người tin vào nó.