Thần Tôn là một Hoang Đế của kỷ nguyên trước, người đã chiến đấu để bảo vệ Chư Thiên mỗi khi Diệp Thần vắng mặt và đang được hồi sinh để tiếp tục nhiệm vụ ấy. Ông mang phong thái uy nghiêm với tóc dài bạc trắng và chiến giáp nhuốm máu từ những trận chiến ngoài hư không, khiến mọi Chí Tôn phải kính nể mỗi khi xuất hiện. Tính cách trầm mặc, ít nói nhưng mang trọng trách nặng nề khiến ông luôn áp sát mọi quyết định với sự nghiêm nghị; đồng thời cũng tồn tại nét lưu manh kín đáo khi tụ tập cùng các Chí Tôn khác.
Trong quá khứ ông từng cùng Diệp Thần và Nữ Đế bảo trì thế giới, hi sinh một vạn năm để tự hành và chờ người bạn chiến đấu hồi sinh. Sau khi bị mất tích và được Uyển Nhi dẫn hồi, ông lại phải đối mặt với Diệp Thần trên đỉnh Vĩnh Hằng, đồng thời đồng lòng với Nữ Đế để kiểm soát các viên chữ vũ trụ và ngăn chặn sinh linh vô căn tràn ra ngoài. Các cuộc tranh đua bảo bối, sự tái tạo căn nguyên và việc phụng dưỡng đồ đệ Khung Thương, Ngọc Đế chứng minh sự hồi sinh của ông không phải chỉ là bóng ma mà là một thực thể vững vàng.
Thần Tôn giờ đây nằm giữa chiến đấu và nghỉ ngơi: vẫn sẵn sàng xung trận nhưng cũng biết nằm nghiêng dưới tàng cây nhâm nhi Tửu Hồ, giữ cân bằng cho người từng gánh vác quá nhiều.
- Thông tin cơ bản
- Đặc điểm
- Ngoại hình
- Tính cách
- Năng Lực
- Khả Năng
- Trang bị & Vật phẩm
- Tiểu sử chi tiết
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Ngọn nguồn Hoang Đế
- Được giao trách nhiệm Hoang Đế
- Xây dựng cột trụ bảo hộ
- Huynh muội với Nữ Đế
- Kết duyên Hồng Thanh
- Liên minh với Diệp Thần
- Đảm nhiệm gánh nặng thay Diệp Thần
- Một vạn năm tu hành
- Khát khao đợi Diệp Thần
- Uyển Nhi dẫn lối
- Hồng Thanh và ký ức
- Thuật phục sinh Vĩnh Hằng
- Đối đầu trên đỉnh Vĩnh Hằng
- Nữ Đế phản ứng
- Tiến trình kéo dài
- Thiên Tự cân bằng
- Khống chế Tiểu Oa
- Diệp Thần học kỹ
- Thần Tôn củng cố rễ
- Diệp Thần rơi vào chu kỳ Đế kiếp
- Nữ Đế lập kết giới
- Thần Tôn đè Diệp Thần
- Cuộc săn bảo bối
- Hồng Nhan ngăn Diệp Thần
- Lời nhắc về danh dự
- Cam kết hai đệ tử
- Tự hào Khung Thương Ngọc Đế
- Sự cố bên bờ sông
- Ý chí kiên định
- Tửu Hồ giải thoát
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Giới tính: Nam
Tuổi: Vài kỷ nguyên
Trạng thái: Đang hồi sinh, sống và tiếp tục nhiệm vụ bảo hộ
Vai trò: Hoang Đế bảo hộ Chư Thiên
Biệt danh: Hoang Đế Thần Tôn, Cột Trụ Vĩnh Hằng
Xuất thân: Thần Sơn / Thiên Đình
Tu vi / Cảnh giới: Hoang Đế viên mãn
Địa điểm: Vĩnh Hằng, Thiên Đình
Điểm yếu: Gánh nặng trách nhiệm quá lớn đối với vũ trụ khiến ông khó tìm khoảng nghỉ trọn vẹn
Chủng tộc: Thần tộc
Thiên phú: Đỉnh phong thiên phú của kỷ nguyên trước
Tông môn: Thần Sơn / Thiên Đình
Đặc điểm
Ngoại hình
Thần thái uy nghiêm, tóc dài bạc trắng bay trong gió từng trận chiến; chiến giáp trên người luôn nhuộm một lớp màu đỏ như chứng tích từ vô số cuộc chiến ngoài hư không; cặp mắt sâu thẳm chứa đựng sự trầm mặc, nhưng đủ để người khác cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đang phủ lên ông; vóc dáng cao ráo, bước chân đem đến cảm giác như một cột trụ vững chắc chống đỡ bầu trời.
Tính cách
Trầm mặc và ít nói, Thần Tôn luôn giữ khoảng cách vừa đủ để tập trung vào nhiệm vụ bảo vệ chúng sinh; ông mang trong mình sự trách nhiệm to lớn và đôi khi để nó chèn ép cả chính cảm xúc bản thân; khi tụ tập cùng các Chí Tôn khác lại lấp ló nét lưu manh kín đáo khiến người nghe không biết ông đang chia sẻ bí mật hay đánh lừa đối phương; ông luôn chọn sự bình thản hơn là lời lẽ hoa mỹ, thể hiện một Hoang Đế từng trải.
Năng Lực
Khả Năng
- Công Pháp: Hoang Đế Bí Pháp
- Chiêu Thức: Vĩnh Hằng Nhất Kiếm
Trang bị & Vật phẩm
- Vũ Khí: Thần Kiếm cấp Hoang Đế
- Phụ Kiện: Tửu Hồ
Tiểu sử chi tiết
Thần Tôn sinh ra trong Thần tộc với thiên phú khác người, được các cao nhân Thần Sơn nhận làm đệ tử và sớm có tiếng là cậu học trò có lòng trầm ổn. Thanh âm của ông luôn thấp, nhưng trong từng cử chỉ là một bầu khí mà các cấp cao phải kính trọng vì ông khiến những quy luật vũ trụ trở nên trật tự hơn mỗi khi ra tay. Ông trở thành một trong những Hoang Đế bảo hộ cho Chư Thiên, đứng bên cạnh Nữ Đế là em gái và Hồng Thanh là thê tử dù quá khứ từng đầy những mâu thuẫn, luôn nhấn mạnh rằng mỗi hành động đều phải đặt trách nhiệm lên hàng đầu.
Trong khoảng thời gian Diệp Thần vắng mặt, ông thay người bạn chiến đấu đảm đương toàn bộ mảng trấn giữ và dùng một vạn năm tự hành để bổ sung nguyên khí cho vũ trụ, giữ lời hứa rằng sẽ chờ đối phương trở lại. Khi bị mất tích, người ta vẫn gọi tên ông, Uyển Nhi của Cổ Thiên Đình thậm chí dẫn ông trở về phía sáng bằng sự tận tụy cảm động; rồi ông lại xuất hiện ở đỉnh Vĩnh Hằng, đối đầu với Diệp Thần trong một trận đấu khiến trời đất rung chuyển và khiến Nữ Đế phải áp dụng các viên chữ vũ trụ để kìm giữ sinh linh vô căn. Trong những ngày sau đó, ông và các đồng đội phải khống chế Tiểu Oa, thu hồi Độn Giáp Thiên Tự, phối hợp với Diệp Thần khi ông bị kéo vào chu kỳ Đế kiếp, tận dụng lợi thế chiến đấu lẫn nghỉ ngơi để giữ sự phong độ; cuối cùng ông chăm sóc Khung Thương và Ngọc Đế thành Chí Tôn, dùng thành tích ấy làm bằng chứng cho sự uy tín của bản thân và niềm tin rằng hiện tại không chỉ là phục sinh mà còn là tạo dựng tương lai.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Gia Đình: Nữ Đế (Muội muội), Hồng Thanh (Thê tử)
- Đồng Hành Chiến Lược: Diệp Thần (Chiến hữu và đối thủ), Thất U (Đại tướng từng đồng hành)
- Đệ Tử Và Người Hợp Tác: Khung Thương (Đồ đệ Chí Tôn), Ngọc Đế (Đồ đệ Chí Tôn), Uyển Nhi (Cổ Thiên Đình, người dẫn hồi sinh)
Dòng thời gian chi tiết
Ngọn nguồn Hoang Đế
Thần Tôn bắt đầu cuộc sống trong Thần tộc với một tinh thần khác biệt so với đồng dạng. Ngay từ lúc nhỏ, những dấu vết của tài năng đại cục đã khiến các lão thần dõi theo và được đào tạo bên những cao tăng của Thần Sơn. Những bài học đầu tiên về triều hệ vũ trụ và trách nhiệm phòng ngự Chư Thiên đã kịp thấm vào máu thịt ông.
Ông sớm được biết đến như đứa trẻ không chịu khuất phục, người có thể giữ khí độ khi mọi thứ hỗn độn bên ngoài.
Được giao trách nhiệm Hoang Đế
Lứa người nối tiếp đặt niềm tin vào Thần Tôn khi bắt đầu giai đoạn chuyển tiếp của lịch sử vũ trụ. Ban củng sáng lập Thiên Đình chỉ định ông làm một trong những cột trụ chính để chấn chỉnh những dòng sinh mệnh suy yếu. Dưới sự dẫn dắt của những cao nhân Thiên Sơn, ông học cách dùng sức mạnh Hoang Đế viên mãn để áp chế sự hỗn loạn.
Những ngày tháng đầu tiên đều là tập hợp các trận khai phong, khiến tên tuổi của ông dần phô bày ra ngoài.
Xây dựng cột trụ bảo hộ
Lịch sử ghi nhận Thần Tôn là trụ cột kiên cố nhất của thiên hạ, người được kỳ vọng trấn giữ cổng vũ trụ mỗi khi Diệp Thần lui về. Ông không chỉ giữ các vực hư vô mà còn dẫn dắt những tầng kiến trúc bằng khí độ của mình, khiến các tông môn khác nể phục. Mỗi trận giao tranh đều mở ra bằng một tiếng thở dài từ ông, khi mà cái tên Thần Tôn hiện thân cho trách nhiệm hơn là danh hiệu.
Các cao tầng nhận ra trong ông một người cứng cỏi, sẵn sàng làm bia chịu đòn để đổi cho hậu thế một khoảng bình an.
Huynh muội với Nữ Đế
Từ lúc Nữ Đế còn nhỏ, Thần Tôn đã giữ vị thế huynh trưởng, hướng dẫn không chỉ khí công mà cả đạo giác với người em gái. Họ chia sẻ lửa trách nhiệm và sự trầm lắng nhưng cũng có những khoảnh khắc ngắn ngủi hiếm hoi của tiếng cười. Khi Nữ Đế tập hợp lực lượng để xâm nhập nhân gian, ông luôn đồng hành bằng cái nhìn thẩm thấu hơn cả người thường.
Sự song hành ấy khiến người khác gọi họ là đôi cột sống, nếu một trong hai gãy, thiên đình còn lại sao nổi.
Kết duyên Hồng Thanh
Vận mệnh đưa ông tới Hồng Thanh, người từng lúc giận dữ khống chế rồi đánh cắp mạng sống của Thần Tôn nhưng không để lại hận thù vĩnh viễn. Họ trở thành vợ chồng nhưng mối quan hệ còn ngập tràn khí chất giằng xé từ Hồng Thanh từng vừa giết vừa thả ông. Sau mỗi trận chiến, cô lại quay lại, khiến mọi người dấy lên câu hỏi về lòng trung tín hay âm mưu sâu hơn.
Hồng Thanh giữ vẻ đẹp ảo mộng, nhưng với Thần Tôn, từng hành động của cô đều gắn với một phần quyền kiểm soát số phận của ông.
Liên minh với Diệp Thần
Mối quan hệ giữa hai người không chỉ là đồng đội mà còn thống nhất sự đối đầu, khi cả hai tự coi nhau như chiến hữu đồng đường. Diệp Thần cùng ông chấp nhận những trận chiến cao cấp, mỗi lần xuất hiện đều khiến bầu trời rung động. Họ nghiêng đầu trước nhau trong mặt trận, chia sẻ chiến thuật và những bí ẩn về từng tầng căn nguyên.
Dù đôi khi đối địch, họ vẫn giữ sự kính trọng vì hiểu rằng cả hai đều không thể tách rời trong chuỗi mệnh đề định mệnh.
Đảm nhiệm gánh nặng thay Diệp Thần
Khi Diệp Thần phải lùi lại để điều chỉnh yếu tố nội tại, Thần Tôn thay ông đứng mũi chịu sào bảo vệ các cõi mênh mông. Những thời điểm Diệp Thần im lặng là lúc ông căng mình từ đông sang tây, giấu nỗi cô đơn sau một vẻ trầm mặc. Việc giữ cho Chư Thiên không bị xâm nhập đòi hỏi ông bỏ cả những khắc khoải cá nhân, điều đó khiến đôi vai thêm một lớp xương cứng.
Người ta thấy ông đứng ở vòng kết giới với ánh mắt lạnh, nhưng trong lòng vẫn rực rỡ hào quang bảo vệ.
Một vạn năm tu hành
Sau một thời kỳ chiến tranh liên miên, Thần Tôn chọn cách tự hành qua cả vạn năm, nhập vào vùng tĩnh lặng để bổ sung nguyên khí cho vũ trụ. Ông không dùng chiến trường để giết địch mà dựa vào khoảnh khắc an tĩnh, từng đợt nguyên khí chìm vào lòng đất. Những đệ tử ghi lại mỗi lần ông bước ra khỏi trạng thái thiền định đều cảm nhận như có một luồng ánh sáng mới lấp đầy thiên không.
Khoảng thời gian ấy không dễ dàng vì cá nhân phải tránh xao nhãng trước tiếng gọi từ các cõi khác, nhưng ông vẫn kiên tâm.
Khát khao đợi Diệp Thần
Trong hàng thiên niên kỷ, ông vẫn giữ lời hứa với người bạn chiến đấu, chờ đợi Diệp Thần hồi sinh để tái lập trật tự bình thường. Những ngày yên ắng khiến ông nhớ lại những lần cùng nhau đứng trên đỉnh Vĩnh Hằng, khiến bầu trời dịu lại. Ông giữ vẻ mặt ít nói, nhưng lòng luôn nhắc nhở bản thân rằng chính sự kiềm chế mới là thứ giúp cả hai tồn tại tiếp.
Khi tin tức về sự xuất hiện mới của Diệp Thần lan truyền, ông lại chớm một nụ cười nhỏ, vì biết phép màu chưa bỏ rơi họ.
Uyển Nhi dẫn lối
Đôi mắt của nữ thiếu niên Cổ Thiên Đình nhìn ra hàng xác xơ, nói rằng Uyển Nhi đưa Thần Tôn trở về, khiến trận hội giờ đây tràn ngập cảm xúc mong chờ. Người ta hiểu rằng chính Uyển Nhi hay góc khuất của linh hồn cô ấy đang vác trách nhiệm dẫn đường cho ông khỏi vô căn. Dù người ta chưa thấy Thần Tôn hiện diện, những lời cô thốt ra vẫn thắp sáng một hy vọng an ủi trong giới hậu bối.
Không khí của buổi thắp nhang ấy gợi nhớ tới những ngày ông bảo vệ Chư Thiên, vì ai cũng tin rằng nếu có người dõi theo ông, thì ông chưa chết hẳn.
Hồng Thanh và ký ức
Khi Hồng Thanh lại xuất hiện bên cạnh Hồng Nhan, các Chí Tôn phản ứng vì biết lịch sử từng ghi cô giải thoát Thần Tôn bằng mạng sống và sau đó thả đi. Cảm xúc giữa hận thù và biết ơn làm không khí căng cứng, như thể Thần Tôn đang sống trong mỗi ánh nhìn nhất thời. Người ta vẫn nhắc rằng chính nàng từng kìm giữ ông trong xiềng, nên dù lời nói mang hứa hẹn mới, ai nấy vẫn sao nhãng chút sợ sệt.
Động lực ấy khiến thánh thể không thể nào quên dáng lưng khô cứng vì từng giữ miệng cổng vũ trụ, và câu chuyện của Thần Tôn không ngừng dày thêm.
Thuật phục sinh Vĩnh Hằng
Nhóm người dùng ấn chú mới đưa Thần Tôn lên đỉnh Vĩnh Hằng để đối mặt với Diệp Thần, khiến bầu trời rung chuyển khi ông mở mắt. Họ nhận thấy lực lượng ông mạnh đến mức có thể thách thức cả các Thánh thể thức tỉnh, bởi mỗi đòn phát ra đều đánh thức mặt đất. Hình ảnh ông nhắm mắt rồi bật dậy với ánh hào quang cho thấy một Đế vừa tỉnh lại sau thời gian dài ngưng đọng.
Sự xuất hiện ấy khiến các thế lực hai bên phải áp sát lưỡi kiếm vì họ hiểu rằng Thần Tôn không còn là bóng ma mà là lực lượng thực sự.
Đối đầu trên đỉnh Vĩnh Hằng
Lần đầu tiên sau khi hồi sinh, Thần Tôn trực diện Diệp Thần và cả thiên địa rung chuyển bởi cơn bão nguyên khí bật ra. Họ trao nhau những cú chém đủ làm tan vỡ những tầng trời, khiến cả hai đều phải dùng hết căn nguyên. Lý trí Nữ Đế nhắc hai người không được lấy sinh linh vô căn ra khỏi khu vực bảo hộ, điều đó khiến họ tập trung giữ từng nhát kiếm trong giới hạn.
Dù vậy, những trận đánh đó cho thấy Thần Tôn đã khôi phục Thánh thể và sẵn sàng chịu đòn để giữ trật tự.
Nữ Đế phản ứng
Trước sự hỗn loạn từ trận đấu, Nữ Đế nhanh chóng điều chỉnh tiến trình hồi sinh, dùng mười hai Thiên Tự và Độn Giáp Thiên Tự để cân bằng Tiểu Oa. Bà không cho phép bất cứ sinh linh nào vô căn thoát khỏi nơi bảo hộ, vì điều đó sẽ làm rối loạn căn nguyên đang được tái tạo. Những viên chữ vũ trụ trở thành một hàng rào, vừa bảo vệ vừa mở ra không gian cho các Đế dần phục vụ.
Sự cẩn trọng của bà giúp cho tiến trình phục sinh Thần Tôn không bị vỡ, đồng thời đặt ra quy tắc rằng các Đế không thể làm gì quá mức khi ở gần căn nguyên.
Tiến trình kéo dài
Tiểu Oa và Nhất Đại Thánh Ma gây nhiễu khiến việc hồi sinh không thể hoàn thành trong một đêm, nên Nữ Đế và Diệp Thần phải chậm rãi điều chỉnh từng nhịp. Thần Tôn như một cột trụ chờ đợi người đồng hành ổn định các chữ, để căn nguyên không bị dao động thêm nữa. Họ dùng các phương pháp nghịch chuyển và hầu như không nghỉ, ngày đêm giữ cho nền móng vẫn còn nóng.
Tiến trình kéo dài mang theo chút lo âu vì ai cũng cảm nhận được căn nguyên đang bị kéo về từ vô căn, nhưng chính sự cẩn thận ấy khiến ông dần đi vào trạng thái vững.
Thiên Tự cân bằng
Khi Tiểu Oa bật chữ 'Hình', các chữ vũ trụ như được đánh thức, đòi hỏi Nữ Đế và Diệp Thần mở hết các cổng Độn Giáp Thiên Tự. Họ biết rằng con chữ ấy không chỉ là ngăn cản Tiểu Oa mà còn cho phép Thần Tôn tái tạo lại căn nguyên rễ. Cứ mỗi viên chữ được thả ra, một phần vô căn biến mất, và ông cảm nhận rõ sự ấm áp lan vào người.
Những thành phần này càng được điều chỉnh, ông càng có quyền kiểm soát tốt hơn với tuyến năng lượng.
Khống chế Tiểu Oa
Trong thời điểm Tiểu Oa gây rối, kết giới được dựng bằng chữ vũ trụ giúp giữ cô lại, đồng thời giảm bớt áp lực cho Thần Tôn đang bị kéo từ vô căn. Diệp Thần quay vào Thái Cổ Hồng Hoang lấy bảo bối còn Nữ Đế luồn qua cảnh giới dung hợp lửa Vĩnh Hằng, cho thấy mọi người đều điên cuồng để giữ lại ông. Việc khống chế Tiểu Oa tạo ra khoảng trống cần thiết để ông thở dài và định hình lại nền tảng.
Những khoảnh khắc đó khiến các chiến hữu thêm tin vào sự tồn tại lâu dài của Thần Tôn.
Diệp Thần học kỹ
Trong cuộc hành trình rút bảo bối, Diệp Thần quay lại với những bảo vật cũ nhằm cung cấp tầm nhìn cho Thần Tôn, biết rằng căn nguyên của ông đang mất dần. Nhờ sự hỗ trợ đó, Thần Tôn tiếp tục sống và cảm thấy căn bản từng phần được ghép lại, như một trụ cây đang khắc sâu vào đất. Nữ Đế cũng lặng lẽ thêm cục lửa Vĩnh Hằng để đảm bảo rằng nền móng không bị khô cạn.
Cả gian đoạn này là minh chứng cho việc họ không đơn độc, mỗi tấm vé mới mở ra đều nhắn nhủ sự hy sinh chung.
Thần Tôn củng cố rễ
Nhờ liên tục uống nguyên khí từ Thiên Tự và sự giữ gìn của đồng đội, Thần Tôn cảm thấy căn nguyên đang đóng chặt như một bậc thang mới. Những hồi ức bị xé rời trước đó giờ trở lại theo từng cơn gió, mang theo tiếng cười của các đồng đệ và khói lửa chiến trường. Ông không còn vô căn nữa mà có thể tự điều khiển dòng máu Hoang Đế, khiến những người chứng kiến nắm chặt tay vì xúc động.
Sự hồi phục này khẳng định ông đã tìm lại vị trí giữa thiên mênh mông.
Diệp Thần rơi vào chu kỳ Đế kiếp
Ngay sau đó, Diệp Thần bị kéo vào dòng chảy Đế kiếp một lần nữa, với những tiếng thì thầm 'Thương Sinh tội gì' vang lên để kéo ông vào vực sâu. Thần Tôn không thể đứng yên, nên ông lao vào hỗ trợ cùng Nữ Đế, đẩy lùi tay Vĩnh Hằng Tiên Vực sắp chạm. Họ lập ngay kết giới để bảo vệ người bị kéo sâu và theo dõi mỗi di chuyển của kẻ thù.
Cả đêm họ tập trung mọi thứ, bởi Diệp Thần là đối tác không thể thiếu trong việc giữ cân bằng.
Nữ Đế lập kết giới
Bà quyết định đưa Diệp Thần cùng Dao Trì và Cơ Ngưng Sương vào một vũ trụ khác đúng lúc chín muồi để thu hồi Độn Giáp Thiên Tự. Thần Tôn đứng bên cạnh, bảo vệ những lỗ hổng trong kết giới và theo dõi mỗi di chuyển của kẻ thù. Kết giới ấy không chỉ có sức mạnh mà còn có tình cảm bởi họ tin nhau.
Trong lúc đó, nhiều Thánh thể thức tỉnh nhờ cách phản ứng này, khiến uy tín của ông ngày càng tăng.
Thần Tôn đè Diệp Thần
Khi Diệp Thần trở lại, hai người lại đối đầu, vừa kiểm tra sức mạnh vừa tìm kiếm bảo bối, khiến cả hội đồng cảm nhận sự căng thẳng không khác gì trận chiến thực tế. Họ tung đòn mạnh mẽ để ghi dấu sự hiện diện của mình trong cuộc truy tìm Độn Giáp, khiến đối thủ phải chịu trận. Dù là đồng minh, họ vẫn xem trận đấu như bài kiểm tra, vì chỉ qua sức mạnh họ mới giữ được bầu trời.
Mỗi cú đánh đều bị tính toán, nhưng cũng đủ cho thấy Thần Tôn sẵn sàng hi sinh để giữ vững kế hoạch.
Cuộc săn bảo bối
Họ cùng truy tìm Độn Giáp Thiên Tự, vì đó là công cụ duy nhất giúp xâm nhập và điều chỉnh các chữ vũ trụ. Thần Tôn không ngại hy sinh, bỏ ra hết lực để bảo vệ Diệp Thần trong lúc Nữ Đế chuẩn bị bước vào vũ trụ khác. Dù trận đấu đang lan tràn, ông vẫn giữ thái độ cẩn trọng, giữ mạch căng để bảo đảm không làm rung tầng chữ.
Tinh thần đồng đội giúp họ đứng vững trước áp lực, vì nếu thiếu một thành phần thì kế hoạch có nguy cơ thất bại.
Hồng Nhan ngăn Diệp Thần
Hồng Nhan xuất hiện ngay lúc Diệp Thần muốn đổi nhục thân, cô khuyến cáo rằng họ nên dùng chiến lược vào vũ trụ khác để sắp xếp Độn Giáp. Điều đó khiến Nữ Đế và Thần Tôn phải xem xét lại mọi kế hoạch, bởi Diệp Thần vốn đã sắp bị mất kiểm soát. Họ đồng ý, nên chuyển hướng chiến lược không phải vì sợ mà vì cần thời gian để khôi phục sự cân bằng.
Cú lệnh ấy cũng khiến Thần Tôn khâm phục sự tỉnh táo của Hồng Nhan và thấy được tầm vóc của đội ngũ.
Lời nhắc về danh dự
Trong cuộc họp tam chưởng giáo, Thần Tôn được nhắc rằng cần nâng cao thể diện toàn Chư Thiên, nhất là sau khi Ngọc Đế bị thiêu hóa và chịu nghi ngờ. Ông đứng thẳng, mắt nhìn xa, tự nhắc rằng danh dự không phải tự nhận mà là sự phản ánh từ hành động và đệ tử. Tất cả người tham dự lắng nghe từng từ ông truyền ra, vì đó là lời khẳng định sự tồn tại của một hiện tượng.
Việc ông đứng ra nói giúp xoa dịu cơn bão chỉ trích, khiến ai nấy thấy mình có thể dựa vào lòng tự trọng thay vì tuổi tác.
Cam kết hai đệ tử
Ông tuyên bố chỉ nhận hai đồ đệ và dùng niềm tin vào Khung Thương cùng Ngọc Đế làm ví dụ sống động, khiến mọi người thấy rõ sự chân thành. Thần Tôn nhắc nhở rằng không phải ai muốn ta học cũng có thể, bởi chỉ có lòng trung thành và sự đức hạnh mới giúp ông trao truyền căn nguyên. Cái cột rễ ấy không phải để giữ danh mà để chăm sóc cho kỷ nguyên sau này.
Lời cam kết giúp các đệ tử hiểu trách nhiệm nặng nề đang đè lên vai mình.
Tự hào Khung Thương Ngọc Đế
Hai đệ tử của ông đang tiến triển mạnh, đã chứng đạo thành Chí Tôn và khiến Thần Tôn thấy giấc mơ của bản thân được nối dài. Ông xem điều đó như bằng chứng rằng cuộc đời mình đã không bị lãng phí, vì có những người mang theo ngọn lửa mà ông giữ. Đồng thời, sự lớn mạnh của họ khiến những lời chỉ trích bớt đi, vì không ai có thể tranh cãi khi nhìn thấy kết quả.
Thần Tôn luôn nhớ lấy từng bài học họ trải qua, để tiếp tục rèn dũa.
Sự cố bên bờ sông
Trong lần đi dạo, Thần Tôn bị Diệp Thần bất ngờ tấn công khiến cột sống và phần thân dưới phản ứng dữ dội, hắn rên lên và buộc phải chống đỡ bằng cách chắp tay che vùng nhạy cảm. Tuổi già không cho phép ông tránh khỏi cảm giác đau đớn, nhưng thái độ vẫn không mềm yếu, vì ông biết đứng lên ngay cả khi bị đánh là cách trả lời cho những kẻ xem thường. Cảnh tượng nằm trên đất giữa tiếng cười nhẹ từ người trẻ khiến không khí vừa lạ vừa giàu cảm xúc, như thể một kẻ đã từng thống lĩnh giờ phải chịu đòn.
Dù vậy, ông không bỏ cuộc mà tiếp tục giữ tinh thần kiên định.
Ý chí kiên định
Những giây phút nhục thân bị xúc phạm không khiến ông từ bỏ mà ngược lại, càng làm cho sự tồn tại trở nên rõ ràng hơn. Thần Tôn biết rằng mỗi trận đấu dù đau đớn cũng là phần của câu chuyện, nên ông cho phép những giọt lệ rơi cũng như một bằng chứng cho lòng chịu đựng. Còn các Chí Tôn trẻ thấy vậy cũng phải cân nhắc, vì sự nhẹ nhàng của ông ẩn chứa sức mạnh không gì đong đếm.
Cảnh tượng đó giống như cơn gió nhẹ thổi qua, khiến ai cũng nhắc rằng họ từng có một Hoang Đế như thế.
Tửu Hồ giải thoát
Sau ba ngày hai đêm bị đánh đập, Thần Tôn tìm một góc dưới tàng cây, nằm nghiêng và nhấp vài ngụm rượu từ Tửu Hồ để cân bằng tinh thần. Hành động nhỏ ấy như một cú bật khiến các Chí Tôn xung quanh cảm thấy nhẹ nhõm hơn, vì họ thấy ông vẫn giữ nét nhân tính dù đang gánh vác cả thiên cõi. Phút giây nghỉ ngơi này cũng ám chỉ rằng ông biết nhờ vào niềm vui nhỏ mà có thể tiếp tục.
Những đế khác bắt đầu cười nhẹ, vì họ đã quá nghiêm túc và cần một yếu tố như ông để nhắc rằng chiến đấu phải đi đôi với nghỉ ngơi.