Nam Minh Ngọc Sấu là Huyền Hoàng chi nữ bị phong ấn hơn ngàn năm để tránh tai họa, rồi được Diệp Thần phát hiện khi hắn chạy qua Cửu Thiên Cửu Dạ. Cô mang vẻ ngoài mong manh, y phục trắng tím, đôi mắt vàng dịu dàng song tâm trí luôn dao động giữa bình tĩnh và điên cuồng. Từ khi tỉnh lại với tu vi Chuẩn Thiên cảnh, cô trở thành lực lượng bí ẩn dẫn đường cho Diệp Thần đồng thời khiến anh phải giải đáp bản thể của cô.
Tình trạng rối loạn khiến cô phát ra tiếng 'Không phải ta' và cảm giác bị bàn tay máu đeo đẳng, nhưng cũng giúp lộ ra các sự kiện cách mạng của mệnh hồn Đại Sở. Cô sở hữu linh căn mạnh và khả năng tiếp nhận Nguyên Thần lực Hồng Hoang, khiến tốc độ và chưởng lực của cô đủ để san phẳng núi. Nam Minh là một nhân tố vừa là con rối của ác niệm vừa là người bạn đồng hành tin cậy, luôn giữ bí mật và dùng mưu lược khi cần.
- Thông tin cơ bản
- Đặc điểm
- Ngoại hình
- Tính cách
- Năng Lực
- Khả Năng
- Trang bị & Vật phẩm
- Tiểu sử chi tiết
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Phong Ấn Thập Vạn Đại Sơn
- Phục Sinh Trở Lại
- Gặp Diệp Thần trong Thập Vạn
- Đào Tẩu Mười Ngày
- Xác Định Vô Mệnh Hồn
- Ám Ảnh Tà Linh
- Đá Tà Vật Hướng Thần Quật
- Hoàn Toàn Điên Cuồng
- Điểm Mấu Chốt Kế Hoạch Bắc Sở
- Tiết Lộ Về Chiến Vương
- Đồng Hành Cùng Hậu Duệ
- Người Được Kiêng Nể
- Hình Ảnh Song Hành
- Khống Chế Phệ Hồn Vương
- Danh Sách Người Tin Cậy
- Dấu Hiệu Hội Tụ
- Cảm Giác U Lâm Huyết Sắc
- Tái Nối Hay Mất Kết Nối
- Gọi Tên Thương Nguyệt
- Thúc Phụ Và Lệnh Trăm Người
- Vắng Mặt Trong Hội
- Phong Ấn Hắc Động
- Bạch Y Hỗn Độn Đỉnh
- Đại Thiên Kiếp
- Phượng Hoàng Cốc Và Dao Trì
- Ánh Mắt Trở Về
- Bóng Dáng Của Chuẩn Đế
- Hồ Nước Và Bức Tranh
- Muốn Tìm Chốn Bình Yên
- Danh Dự Và Hy Sinh
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Giới tính: Nữ
Tuổi: Không rõ trong văn bản (đã luân hồi/kéo dài tuổi thọ nhiều thế hệ)
Trạng thái: Đang sống và hoạt động; linh hồn liên tục hồi phục nhưng thường mất kết nối, cần bồi bổ Nguyên Thần lực
Vai trò: Nhân vật bí ẩn liên quan đến cảnh giới Ma đạo và là chất xúc tác khiến Diệp Thần phải tìm hiểu mệnh hồn
Biệt danh: Huyền Hoàng chi nữ, Bạch Y nữ tử, Nam Minh Ngọc Sấu, Giá y nữ tử, Người phụ nữ đổi mạng cho Diệp Thần
Xuất thân: Thập Vạn Đại Sơn; được Diệp Thần bắt gặp khi đào tẩu qua Cửu Thiên Cửu Dạ
Tu vi / Cảnh giới: Chuẩn Thiên cảnh; hồn yếu, đang dưỡng hồn, trước kia từng là tu sĩ mạnh của Đại Sở
Địa điểm: Khoảng không giữa Đại Sở, dãy núi, đôi khi xuất hiện quanh Tô gia
Điểm yếu: Tinh thần dễ bị oán niệm cũ chọc ngoáy, có thể điên cuồng nếu nhận hết âm thanh quá nặng và mất kiểm soát khi chịu áp lực dữ dội, dễ bị quá khứ phong ấn kéo xuống.
Chủng tộc: Nhân tộc, huyết thống Đại Sở Hoàng tộc
Thiên phú: Linh căn mạnh, độ hòa khí nhân quả lớn, có khả năng tiếp nhận đại lượng Nguyên Thần lực Hồng Hoang
Đặc điểm
Ngoại hình
Nam Minh Ngọc Sấu mang linh khí lạnh lẽo, y phục trắng tím phảng phất sương, gương mặt mảnh mai, đôi mắt vàng và hàng mi dài, tóc đen xõa tới eo hoặc giả nam trang; thân thể tỏa khí ngũ sắc và ánh sáng đỏ khi điên, sắc mặt bạc, ánh mắt trợn tròn, di chuyển như cột sáng và tạo ra chưởng lực đủ để san phẳng núi.
Tính cách
Nghiêm túc, mưu mô, biết cách áp chế người khác bằng vẻ mảnh mai song không ngần ngại dùng vũ lực khi cần; tâm trí vừa dứt khoát vừa dễ lung lay trước phụ thân, tin tưởng Diệp Thần vì anh có Tiên Luân nhãn, thích giữ bí mật và sẵn sàng đánh đổi chính những người yêu thương để bảo vệ kế hoạch.
Năng Lực
Khả Năng
- Công Pháp: Huyền Hoàng chi thuật (nghi ngờ), Huyền Hoàng linh khí
- Chiêu Thức: Tốc độ thần kỳ, chưởng lực hủy thiên diệt địa, Tĩnh Thần Ngưng Khí
- Ứng Dụng Đặc Biệt: Khả năng áp chế Phệ Hồn Vương, cảm nhận nhân quả lớn
Trang bị & Vật phẩm
- Vũ Khí: Uyên Hồng Kiếm
- Pháp Khí: Huyền Quang Linh Lung Bảo Tháp
- Khác: Huyền Thương ngọc giới (chia sẻ)
Tiểu sử chi tiết
Nam Minh Ngọc Sấu sinh ra trong Đại Sở Hoàng tộc, Huyền Hoàng chi nữ, lớn lên ở Thiên Long Thánh Tông. Khi tai họa mới nổi cô bị phụ thân phong ấn vào Thập Vạn Đại Sơn, ngủ suốt năm ngàn năm, chỉ còn là truyền thuyết trong mắt hậu duệ. Ba trăm năm trước cô tỉnh lại với tu vi sụt giảm, chuỗi hành trình dành cả thực lực để thu thập linh trí bảo vật, mong gặp lại phụ hoàng và hồi phục mệnh hồn.
Không rõ vì sự kết hợp của phong ấn và cơn khủng hoảng nào nữa khiến cô mang danh 'vô mệnh hồn', nhiều lần rơi vào trạng thái điên cuồng, gọi không ngừng 'Không phải ta' và cảm nhận được bàn tay máu đeo đẳng. Diệp Thần là người đầu tiên thấy cô trong cảnh đào tẩu, anh bị cuốn vào những đường dẫn đầy sương mù mà cô mở ra nên dần tin tưởng năng lực của cô và bắt đầu săn tìm cách giải mã linh hồn cô. Trong hành trình cùng Diệp Thần, cô vẫn giữ nét khoan dung khi đi cạnh anh và lúc khác thì biến thành cơn gió đỏ phá hủy núi non, giúp liên kết cả đội qua các trận đánh và sự kiện lớn.
Cô sở hữu khả năng tiếp nhận Nguyên Thần lực Hồng Hoang, tốc độ thần kỳ và chưởng lực san phẳng, khiến hậu duệ Đại Sở phải kính nể và giữ khoảng cách, thậm chí trong các thời điểm yên bình như hồ nước hay lễ hội. Dù thường bị Ma đạo săn đuổi, cô vẫn quan tâm đến đồng đội, yêu thương người nữ nhân bên cạnh, và dùng mưu mô để điều phối chiến thuật khi cần. Từ việc kìm chế Phệ Hồn Vương đến những lúc bị Cửu Vĩ Hồ phong ấn, bị mất kết nối hồn, tin rằng ba năm tuổi thọ có thể đổi lấy cô, cô luôn là chất xúc tác giúp Diệp Thần mở rộng chiến lược, duy trì uy thế Đại Sở.
Hiện tại cô sống giữa hai thái cực, linh hồn cần bồi bổ nhưng vẫn xuất hiện trong các sự kiện lớn, để tiếp tục viết tiếp lịch sử Đại Sở.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Nghĩa Tình: Diệp Thần (người yêu, kết dây nhân quả cực sâu), Tô Tâm Nhi (người cô cảm thấy có trách nhiệm)
- Gia Tộc: Huyền Hoàng (phụ thân, người đã phong ấn nàng), Đại Sở dòng tộc (hậu duệ và đệ tử)
- Đồng Minh: Cơ Ngưng Sương (đồng hành nữ nhân), Sở Huyên (chắn trước mặt Diệp Thần), Sở Linh (đồng tâm bảo vệ)
- Nghi Ngờ: Thái Hư Cổ Long (đối tượng bị cô giữ khoảng cách)
Dòng thời gian chi tiết
Phong Ấn Thập Vạn Đại Sơn
Huyền Hoàng phụ thân đã dùng toàn bộ quyền năng của mình nhốt Nam Minh Ngọc Sấu vào Thập Vạn Đại Sơn để chặn đợt tai họa từ Ma đạo và bảo vệ Đại Sở. Cô bị áp chế, linh hồn và phép tắc bị phong ấn, thân thể rơi vào trạng thái ngủ sâu và không còn nhận thức. Người ta gọi cô là Huyền Hoàng chi nữ trên bia đá trong núi và các đạo sĩ thường nghe tiếng gọi văng vẳng bên trong lòng đá.
Những năm tháng bị chôn vùi kéo dài đến năm ngàn năm, khiến sự tồn tại của cô chỉ còn là huyền thoại và ám ảnh của những người hậu duệ. Linh khí của cô vẫn mãi không tắt, nhưng các bảo hộ của Đại Sở cũng không thể khơi động cô khỏi giấc ngủ. Vật cản duy nhất là mối liên hệ giữa cô và Huyền Hoàng cũng như mảnh hồn mà phụ thân giữ lại.
Phục Sinh Trở Lại
Ba trăm năm trước công nguyên, một biến động trong linh khí khiến Nam Minh Ngọc Sấu tỉnh mộng, tuy nhiên tu vi của cô chỉ còn Chuẩn Thiên cảnh vì áp lực của phong ấn vẫn còn. Cô thức dậy giữa tro tàn, nhớ về ngày tháng vàng son, nhưng cũng nhận ra Đại Sở đã suy yếu và phụ thân không còn ở bên. Từ đó cô lặng lẽ đi thu thập linh trí của các bảo vật và thạch đầu nhằm nối lại sự tích tụ Nguyên Thần lực Hồng Hoang.
Cô không công khai xuất hiện mà âm thầm theo dõi những hậu duệ, chờ đợi manh mối để gặp lại phụ hoàng hoặc một người có thể mở lại huyền giới. Tâm hồn cô lẫn trong hy vọng và thất vọng khi thấy thân thế mình dần bị kéo xuống thành mảnh vỡ vô mệnh. Cảnh thần nàng khi ấy mang cả nỗi nhớ và quyết tâm, khiến vài người kinh ngạc mỗi khi linh hồn nhẹ nhàng thoáng qua.
Gặp Diệp Thần trong Thập Vạn
Khi Diệp Thần đào tẩu qua Cửu Thiên Cửu Dạ, Nam Minh Ngọc Sấu lộ diện trong hình dáng nữ giả nam trang và hướng anh vào những dấu tích ở Thiên Long cổ thành. Cô đi như một cột sáng, từng đem theo âm thanh lạnh lẽo và câu 'Không phải ta' khiến người xung quanh dựng tóc gáy. Mỗi bước chân của cô như phá vỡ không gian, thân thể tỏa khí ngũ sắc và ánh sáng đỏ khiến núi non rung chuyển.
Diệp Thần nhiều lần không kịp trụ lại vì tốc độ và kẻ tưởng mình đối diện với thần quang, đồng thời vẫn bị thu hút bởi nghệ thuật mưu đồ ẩn trong nụ cười của cô. Nam Minh không ngừng dẫn anh qua những cạm bẫy, nhưng cũng bộc lộ sự dịu dàng khi hiện diện cạnh anh. Mối quan hệ giữa hai người trở nên đặc biệt khi cô nhận ra Diệp Thần có Tiên Luân nhãn và chọn anh làm đồng hành.
Đào Tẩu Mười Ngày
Nhớ lại trận đánh ở Thập Vạn Đại Sơn, cô kéo Diệp Thần đào thoát trong mười ngày liên tục, từng thay đổi phương hướng như một đạo thần quang để tránh lực lượng truy đuổi. Nàng thường bất ngờ nhắm mắt, gào thét trong vô thức, cảm nhận bàn tay đẫm máu đang đeo đẳng phía sau khiến cả đoàn lắc lắc. Mỗi lần hoảng loạn, nàng tỏa ra tiếng si mê 'Không phải ta' và cơn thịnh nộ khiến cánh núi bị san phẳng.
Vẻ ngoài thanh khiết bỗng chuyển sang sắc mặt bạc, ánh mắt trợn tròn, toàn thân bay lơ như bồng bềnh trên trời. Diệp Thần cố gắng kìm, nhưng chính anh cũng chưa hiểu cô đang bị vật gì kéo về; hắn bắt đầu nghi ngờ rằng Nam Minh đã chẳng còn mệnh hồn. Đêm tối, nàng lại xuất hiện trong bóng đèn, khiến mọi người tự hỏi có phải nàng đang cho phép những thế lực cấm giới thoát.
Xác Định Vô Mệnh Hồn
Ở Xuân Thu cổ thành, Diệp Thần giải mã được rằng cô mang danh 'vô mệnh hồn' và chính là Huyền Hoàng chi nữ. Tư duy của Nam Minh trở nên lung lay vì không còn hồn thức rõ ràng, những ký ức dĩ nhiên mờ nhạt và chỉ còn vài mảnh linh trí. Dù bị nghi ngờ là người chết không có mệnh hồn, cô vẫn kìm chế sự điên cuồng để chứng tỏ vẫn có một phần ý thức điều khiển.
Tín hiệu của bàn tay đẫm máu vẫn dai dẳng, khiến cô luôn quay mặt về một hướng mỗi lần cảm nhận được. Diệp Thần đứng bên cạnh, vừa quyết đoán vừa cảm thấy cô giống mảnh ghép chưa vẹn. Đám người chứng kiến bắt đầu tin rằng sự hồi phục mệnh hồn là nguyên nhân thực sự khiến cô có thể đứng bên anh.
Ám Ảnh Tà Linh
Qua lời Độc Cô Ngạo, Diệp Thần biết rõ mối liên hệ giữa Nam Minh và các thế lực Tà Linh trong núi, khiến cô trở thành trung tâm sự tò mò của cả đoàn. Trong những kỳ ảo, hình ảnh bàn tay máu, bóng tối cấm giới và những đòn đánh vô thức của cô đều gợi lại mối liên hệ ấy. Dù bị truy vấn, cô vẫn giữ im lặng, đôi khi khóc thầm khi nhớ về phụ hoàng và cảm nhận rằng có một đạo lực đang kéo cô vào hư không.
Cô vẫn nhấp nháy nụ cười bí ẩn, có lúc như đang tự nhắc mình phải sống hoặc phải hy sinh. Diệp Thần không thể xác định cô là bạn hay kẻ thù, nhưng lại phát hiện có điều gì đó ở cô khiến hắn tin rằng mệnh hồn bị bán, chứ không phải mất triệt để. Nhờ sự xuất hiện của cô, Diệp Thần bắt đầu tra cứu dây liên kết giữa Thiên Long cổ thành, Huyền Hoàng và Chiến Vương.
Đá Tà Vật Hướng Thần Quật
Trong lúc truy tìm manh mối, Nam Minh từng nói viên đá tà vật trong địa cung Thiên Long cổ thành đang hướng tới Thần Quật, khiến Diệp Thần ghi nhớ và đánh giá cô không chỉ là đòn bẩy mà còn là người khai mở bí mật. Cô khi đó vẫn tiếp tục rên rỉ 'Không phải ta' nhưng câu nói về viên đá khiến cả đội sững lại vì sự chính xác không thể giải thích. Dù cơn điên vẫn ngự trị, nàng vẫn tồn tại phần khí khải khiến những kẻ vô tri cảm nhận được làn sóng mầu nhiệm.
Diệp Thần hiểu rằng những lời nàng nói có thể là liên kết giữa quá khứ mêt hồn và tương lai cõi Thiên Hoang. Cô như một tấm gương phản chiếu lại những gì bị che khuất, nhưng cũng như nơi chứa lửa nóng có thể thiêu chết người khác nếu chạm phải. Những con đường mà viên đá đi qua sau đó đều có dấu vết ân cần của Nam Minh Ngọc Sấu, khiến đối phương phải đề phòng.
Hoàn Toàn Điên Cuồng
Tin tức từ Thiên Tông lão tổ đưa đến cho thấy Nam Minh đã trở nên hoàn toàn mất kiểm soát, thân thể như xác không hồn và tiếng gào nhau đơn điệu. Trạng thái đó khiến mọi người tin rằng các oán niệm cũ đang trỗi dậy và khiến linh hồn cô chao đảo không ngừng. Dù vậy, trên bề mặt vẫn có những khoảng lặng hiếm hoi khi cô nhìn Diệp Thần như cầu cứu, khiến hắn càng cảm thấy trách nhiệm.
Diệp Thần bắt đầu cho rằng chỉ có việc bồi bổ Nguyên Thần lực mới có thể giúp cô quay về, nên tập trung vào việc chiến đấu lẫn dưỡng hồn. Cơn điên cuồng của cô như một cơn gió cuồng phong xé nát không gian mỗi khi xuất hiện, kéo theo hàng ngàn ngọn núi bị san phẳng. Cô vẫn tồn tại giữa những đống tro tàn của cảm xúc, khiến người khác đôi khi nghĩ cô vừa là thiên sứ vừa là con dao hai lưỡi.
Điểm Mấu Chốt Kế Hoạch Bắc Sở
Diệp Thần xác định rằng Nam Minh và thanh Uyên Hồng Kiếm là hai mấu chốt không thể thiếu cho kế hoạch tiến đánh Bắc Sở, bởi cô sở hữu linh khí và nhân quả mà không ai trong Đại Sở có. Dù tu vi hiện tại bị hạn chế, cô vẫn có thể tử đấu và tạo ra những quỹ đạo huyền quang khiến đối phương phải bật lui. Cô hòa nhập cùng quân đoàn, đồng thời luôn giữ khoảng cách, đôi khi lẩn khuất trong lớp sương trắng để thu thập tin tức.
Nam Minh trợ lực bằng cái nhìn lạnh lùng nhưng cũng che chở khi cần, khiến cả đội đỡ lo lắng hơn. Cô làm rõ sự tin tưởng sâu xa dành cho Diệp Thần vì biết anh có Tiên Luân nhãn và có thể xem xuyên mây. Diễn biến đó khẳng định vai trò của cô không còn nằm ngoài chiến lược mà đã trở thành cốt lõi.
Tiết Lộ Về Chiến Vương
Diệp Thần dùng lời nói của Nam Minh về thời đại Chiến Vương và Huyền Hoàng để thảo luận với Thái Hư Cổ Long, khẳng định rằng cô không chỉ mang ký ức cá nhân mà còn chứa đoạn sử lịch sử lớn. Những lời đó khiến Thái Hư phải cảnh giác và nhìn cô bằng ánh mắt khác vì nghĩ rằng cô có thể truy vấn lại trật tự cũ. Nam Minh dù không nói nhiều, vẫn để lại các cử chỉ nhỏ, như nhắm mắt chậm rãi và mỉm cười khi nghe các cao nhân xử lý.
Sự xuất hiện của cô trong cuộc đối thoại giúp Diệp Thần liên kết các manh mối ngôn ngữ cổ với hồn lực hiện tại. Nhờ cô, nhiều người mới tin rằng không chỉ có cuộc đời của một nữ nhân mà cả một dòng tộc và một thời đại bị phong ấn vẫn còn sống. Cô dường như thả ra một luồng khí mát lạnh, khiến những câu hỏi chưa được trả lời trở nên sống động.
Đồng Hành Cùng Hậu Duệ
Khi Diệp Thần đối mặt Thiên Thương Nguyệt, Nam Minh Ngọc Sấu xuất hiện cùng dòng Hoàng giả Đại Sở, khẳng định vị thế 'Huyền Hoàng chi nữ' trong nhóm. Hắn ngạc nhiên khi thấy cô đứng gần bên trong bộ giáp sáng, ánh hào quang bủa quanh khiến đối phương không dám cử động. Cô không nói nhiều nhưng có ánh mắt sâu như châu báu, lặng lẽ truyền cho tất cả sự an tâm cũng như áp lực.
Các hậu duệ cảm nhận được tính hiện hữu của Huyền Hoàng qua cô, nên tự động chỉnh thân, khiến cả tổ hợp danh tiếng thay đổi. Nam Minh cũng vừa là biểu tượng vừa là người che chở, vì những cử chỉ nhỏ, như đặt tay lên vai Diệp Thần nhẹ nhàng. Sự hiện diện ấy khiến kẻ thù phải ngẩng đầu nhìn nín thở.
Người Được Kiêng Nể
Cơ Ngưng Sương nhắc về Đông Hoàng chi tử và nói rằng cả nhóm phải kiêng Nam Minh Ngọc Sấu, khiến mọi người cảm thấy áp lực không chỉ vì lực lượng mà còn vì sự tôn kính. Diệp Thần bổ sung rằng đến cả Nam Minh cũng phải khiếp sợ, ám chỉ uy lực của cô làm cả thế hệ hậu duệ đều dè chừng. Dù có người ngưỡng mộ, cô vẫn giữ khoảng cách, không cho phép ai đoán được kế hoạch của mình.
Nam Minh vẫn khoác lên nụ cười nhẹ, nhưng bên trong là sự quyết đoán của một đứa con cố thủ chờ ngày cha trở lại. Hành động của cô cùng với ánh mắt lạnh lẽo khiến Diệp Thần nhận ra cô đã chắt lọc danh tiếng trong hơn ngàn năm. Kính trọng ấy trở thành nền tảng để cô tiếp tục bước vào những trận đánh lớn.
Hình Ảnh Song Hành
Trong cảnh hiện ra song hành với Đế Phạm và các hình bóng, Nam Minh Ngọc Sấu đứng cạnh Sở Hoàng chi nữ và khiến không khí hỗn loạn, vì chỉ cần cô nhận ra bất kỳ ai là sẽ có cường lực kích hoạt. Cô hiện lên như một dải sương ánh trăng, đôi khi biến mất, đôi khi lại thấy rõ như có quyền lực bức xạ, khiến những người khác phải chùn bước. Khi Diệp Thần tự xưng 'Phụ hoàng' trước mặt cô, không khí phập phồng vì mọi lời không còn rõ ràng.
Dù vậy, Nam Minh không phản đối, mà chỉ chậm rãi khẽ mỉm cười như thể thấy một niềm tin đã trở lại. Cô cất tiếng nhẹ, nhưng những người xung quanh đều im lặng lắng nghe, vì giọng nói của cô chứa cả đe dọa lẫn an ủi. Hình ảnh ấy thêm một lần khẳng định rằng cô là người kết nối quá khứ và hiện tại của Đại Sở.
Khống Chế Phệ Hồn Vương
Trong trận chiến với Phệ Hồn Vương, Nam Minh Ngọc Sấu đội chiến y xuất hiện phía Đông cùng Tiêu Thần và đội chiến binh Đại Sở để kìm hãm quái vật. Sức ép từ linh khí của cô làm cho gầm thét của Phệ Hồn Vương phải hạ thấp, và chính hắn phải kiềm chế sự cuồng nộ nhờ sự hiện diện ấy. Cô không cần nhiều chiêu thức, chỉ cần đứng im giữa trận địa, ánh sáng từ Uyên Hồng Kiếm và thần khí biến hóa khiến kẻ thù run rẩy.
Khi Ma Vương gầm vang, thực lực của cô chuyển thành một vòng tròn áp lực để phong tỏa hắn, cho thấy cô vừa biết cảm thông vừa biết sử dụng chiến lực. Nam Minh cũng phát ra tiếng động trấn an, khiến Diệp Thần cùng đồng đội tạm thời bình tĩnh và mau chóng phản công. Hình ảnh đó tái khẳng định khả năng áp chế của cô là một trong những báu khí tinh túy nhất của Đại Sở.
Danh Sách Người Tin Cậy
Diệp Thần liệt kê Nam Minh Ngọc Sấu bên cạnh những người thân cận như Tiêu Thần và Long Đằng, cho thấy cô là nhân vật tin cậy từng biết rõ hắn nhất. Dù có lúc tâm trí cô rối rắm, cô vẫn giữ được một phần thông tin không thể lẫn. Việc được gọi tên trong danh sách ấy khiến những người xung quanh nhìn cô bằng ánh mắt khác, từ nghi ngờ sang thừa nhận.
Nam Minh dù không nói nhiều, vẫn biết cách duy trì khoảng cách và sử dụng sự im lặng như một vũ khí. Cô cũng không ngần ngại dùng mưu mẹo để dẫn dắt Diệp Thần khi cần, khiến anh vừa nghi ngờ vừa tin tưởng. Sự thân cận ấy phản ánh cả niềm tin cá nhân lẫn mối quan hệ nhân quả sâu sắc.
Dấu Hiệu Hội Tụ
Khi Chu Thiên Dật xuất hiện trên Đông Lăng Cổ Uyên, Nam Minh và các Hoàng giả khác đứng cạnh Diệp Thần, báo hiệu một trận chiến lớn sắp diễn ra. Cô không vội tham chiến mà quan sát mặt trận từ xa, đôi khi thả ra làn ánh sáng trắng tím khiến khí trường lạnh lại. Các hậu duệ nhận ra cô chính là đại diện cho Huyền Hoàng, nên tự nguyện đặt mình dưới quyền bảo hộ của cô.
Nàng cũng bàn bạc với Diệp Thần về chiến thuật, dùng hiềm khích và sự tĩnh lặng để làm đối thủ bị hoang mang. Khi tên nàng vang lên trong lệnh triệu tập, mọi ánh mắt liếc nhìn cho thấy sự kính nể lẫn nghi hoặc. Đó là lúc cô thể hiện sự kiên định, tin rằng mình có thể dẫn dắt cả một dòng hậu duệ đi qua sóng gió.
Cảm Giác U Lâm Huyết Sắc
Khi bước qua đoạn không gian đầy sát khí, Nam Minh bỗng lên tiếng Của ta hồn! khiến mọi người hoảng hốt vì cảm nhận được cô vừa bị một phần hồn lực kéo mất. Câu nói ấy báo hiệu rằng cô vẫn có sự liên kết đặc biệt với linh hồn mà cô từng mất.
Nàng rùng mình, đôi tay run rẩy khi nhìn vào U Lâm tối màu, khiến chiến hữu biết rằng kẻ thù đang lẫn trong vùng chết. Diệp Thần lặng lẽ theo sau, cảm thấy sự mất kết nối ngày càng rõ, nhưng đồng thời cũng thấy nàng đang truyền cho hắn mùi vị cũ. Người khác nhận ra rằng không chỉ cô bị tổn thương mà cả con đường hồn lực trong khu vực bị ảnh hưởng bởi sự tồn tại của cô.
Dù vậy, cô vẫn đi tiếp bằng đôi bước nhẹ nhàng, để lời cầu cứu ấy âm vang trở thành cảnh báo cho đoàn.
Tái Nối Hay Mất Kết Nối
Sau một biến cố, Nam Minh thông báo Ta đã mất kết nối với hồn, trở về rồi và nhìn chằm chằm đôi tay mình như thể không nhận ra chúng nữa. Cảnh tượng đó khiến Diệp Thần và người khác hoảng hốt vì nó chứng minh hồn lực của cô liên tục biến động và có thể tan biến bất cứ lúc nào. Tuy vậy, cô vẫn giữ chút tự nhận thức, chịu đựng sự rung chuyển bên trong thay vì để nó nuốt chửng hoàn toàn.
Người khác thấy cô dừng lại, thở dài, rồi lại mỉm cười mơ hồ để trấn an rằng mình sẽ không bỏ họ. Cô và Diệp Thần cùng nhau tìm cách sử dụng năng lượng bên ngoài để kết nối lại phần hồn đã mất, còn những kẻ xung quanh thì dè chừng sự không ổn định của cô. Khoảnh khắc đó khiến cả đội nhận ra cô là một linh thể cực kỳ mỏng manh nhưng cũng rất mạnh.
Gọi Tên Thương Nguyệt
Khi Thiên Thương Nguyệt nằm trên mặt đất, Nam Minh cùng Diệp Thần gọi tên nàng, thể hiện sự quan tâm sâu sắc đối với các hậu duệ cũ. Nam Minh nhẹ nhàng chạm vào mặt đất, như đang khơi lại một ký ức với Thương Nguyệt và những người đã đi qua. Cô bày tỏ sự cảm thông bằng ánh mắt dịu dàng khiến ai cũng tin rằng trong da thịt mảnh mai ấy tồn tại một trái tim đập mạnh.
Cô cũng nhận ra rằng cuộc chiến không chỉ là để thắng địch mà còn để giữ lấy những người thân. Đôi tay nàng run nhẹ, nhưng liền thẳng người khi nghe Thương Nguyệt đáp lại một tiếng yếu ớt. Mối quan hệ giữa họ được Diệp Thần ghi nhớ như một trong những lần cô mở lòng.
Thúc Phụ Và Lệnh Trăm Người
Khi phe Sát Thủ Thần Triều gặp nhau, Nam Minh ra lệnh gọi Diệp Thần 'thúc phụ' để thể hiện địa vị quyền uy của mình và tạo sự tôn kính. Cô khiến mọi người im lặng vì giọng nói của cô thường mang theo sức nặng quyền lực, dù nét mặt vẫn bình thản. Cả chiến trường lắng lại trong khoảnh khắc khi nàng nhấn mạnh sự cần thiết của sự phối hợp giữa các huyền tộc.
Diệp Thần ngước nhìn, bất chấp điều đó, vẫn nhẹ nhàng đáp lại và cảm thấy lòng cô đang đặt niềm tin lên vai mình. Nàng lặp lại sự nghiêm túc, khiến đồng đội biết rằng ngay cả khi tâm trí cô hỗn loạn, nhiệm vụ hoàn toàn rõ ràng. Bởi vậy, cô không chỉ là cầu nối mà còn điều phối năng lực, khiến cuộc hội họp có thể chuyển hóa thành một thế trận.
Vắng Mặt Trong Hội
Danh sách thần tướng tụ hội không có tên Nam Minh, hé lộ việc nàng đang bị kéo đi một nhiệm vụ riêng hoặc đang tiến hành một cuộc giới hạn cần sự lặng yên. Sự vắng mặt khiến giới hậu duệ lo ngại, vì họ biết sự hiện diện của cô là canh giữ sự ổn định. Trong suốt thời gian ấy, Diệp Thần không dám công khai tìm kiếm vì sợ sẽ khiến nàng bị áp lực thêm.
Sự im lặng của cô được diễn giải như một phần của thời kỳ cô cần ở một nơi khác để tái cân bằng hồn lực. Tuy nhiên, mọi người vẫn thấy bóng dáng một Bạch Y nữ tử lướt qua những vùng đất cấm, nên không ai thực sự yên tâm. Cô vẫn giấu mình, giữ bí mật để đảm bảo kế hoạch lớn không bị lộ.
Phong Ấn Hắc Động
Diệp Thần khi vào lòng đất nhìn thấy Nam Minh bị Cửu Vĩ Hồ phong cấm trong hắc động, chứng tỏ cô vẫn là mục tiêu mong manh cần giải cứu. Hắn nâng nàng ra ngoài mỗi khi bóng tối bạc đen kéo đến, còn nàng thì mơ hồ nhưng vẫn đặt tay lên vai hắn để tin tưởng. Cảnh tượng ấy nhắc lại thời điểm cô bị phong ấn trong Thập Vạn nên khiến Diệp Thần càng quyết tâm khai mở.
Nàng vẫn xuất hiện với ánh sáng nhẹ, dù bị ép xuống, nhưng những đôi mắt vẫn giống ánh ngọc vàng hiếm hoi. Cô tựa vào Diệp Thần như một đứa trẻ cần một bờ vai, nhưng cũng sẵn sàng buông mình xuống vực nếu hắn không thể giữ. Sự kiện này làm rõ rằng dù bị kẻ thù xiết chặt, cô vẫn giữ được niềm tin vào những người thân.
Bạch Y Hỗn Độn Đỉnh
Từ hình ảnh Diệp Thần ôm Bạch Y nữ tử trong Hỗn Độn đỉnh đến việc Thị Huyết Thần Tử xuất hiện, Nam Minh trở thành biểu tượng thiêng liêng trong các trận chiến chuẩn Thánh. Cô được nhắc nhớ mỗi lần tinh hoa dùng để phá phong ấn, tạo ra cảm giác vĩnh hằng cho cả trận. Những nhân vật khác bắt đầu nêu tên cô trong lời cầu nguyện và dâng lễ vật, vì họ tin rằng cô chính là người duy nhất có thể nối kết các mạch sinh lực.
Dù vậy, cô vẫn giữ thái độ im lặng, chọn làm nền cho sự chiếu sáng của Diệp Thần. Cô không ham tỏ ra mình là trung tâm mà chỉ đứng bên, nhắm mắt và lắng nghe nhịp điệu chiến trường. Sự hiện diện đó khiến kẻ thù phải lùi bước không phải vì cô xuất chiêu mà vì cô khiến cả bầu trời trở nên im ắng.
Đại Thiên Kiếp
Trong chuỗi sự kiện thiên kiếp, Diệp Thần dựa vào hình ảnh nàng mặc bạch y nhảy múa trong thiền cảnh để phá phong ấn và trợ giúp Lục Đạo đánh Chuẩn Đế. Nam Minh cung cấp các manh mối về anh kết hợp tinh hoa để hồi phục hồn lực, vì cô có khả năng đón nhận năng lượng Hồng Hoang. Cô không chỉ là người hỗ trợ mà còn là điểm tựa tinh thần cho cả đội, bởi nụ cười mỏng thấy qua khóe môi khiến người khác tin rằng cô vẫn ở đó.
Các lực lượng khác lờ mờ biết rằng chỉ cần cô đứng trên mặt trận thì bên kia khó lòng đột phá. Cuộc hành trình ấy cũng khiến cô gần hơn với những hậu duệ Đại Sở, bởi họ được nhìn thấy cô biến mất trong nhịp điệu chiến tranh. Sự can dự đó đánh dấu bước ngoặt, khiến Diệp Thần nhớ rằng việc giữ cô sống là bảo đảm cho cả cuộc chiến.
Phượng Hoàng Cốc Và Dao Trì
Trong cảnh Phượng Hoàng cốc và Dao Trì, Nam Minh đối thoại cùng Thương Linh Thần Tử và Diệp Thần; vài lời nói như 'Tuổi trẻ thật tốt' hay 'Ngươi đã đụng phải nhân vật không nên chọc' chứng tỏ cô là người am hiểu giới Thánh nhân. Cô giao tiếp như người đi giữa ánh sáng và bóng tối, khiến hai bên phải dè chừng. Cô không tỏ vẻ áp đảo mà dùng sự nhẹ nhàng để khiến đối phương tự rơi vào thế lưới.
Diệp Thần vẫn bảo vệ cô, nhưng cũng đón nhận những ý tưởng mà cô khơi ra vì tin đó đều hướng về sự ổn định. Cô còn chia sẻ rằng mình tôn trọng sự giàu kinh nghiệm của các Thánh, nên luôn giữ khoảng cách nhưng sẵn sàng hỗ trợ khi họ cần. Đó là dịp cô thể hiện bản ngã là Hoàng giả có tầm ảnh hưởng trong hệ thống tiểu thuyết.
Ánh Mắt Trở Về
Khi Diệp Thần giải thích về Luân Hồi và Đại Sở, Nam Minh dừng lại để nhìn Cơ Ngưng Sương, phản ánh mối quan hệ thân cận giữa các nữ nhân trong cuộc chiến. Nàng không nói gì nhưng ánh mắt dịu dàng như một lời cảm ơn vì Cơ Ngưng đã luôn đứng ở bên. Diệp Thần cảm nhận được sự đề cao của cô, vì cái nhìn ấy đem lại sự yên tâm mà không cần lời.
Nàng cho người khác thấy rằng cô vẫn giữ nét nữ tính, dù thân xác bị phong ấn và tâm trí bị lung lay. Sự kiện ấy khiến Cơ Ngưng cảm thấy không cô đơn, vì có Nam Minh như một dạng bóng dáng để bám víu. Diệp Thần cũng tin rằng một ngày nào đó các nữ nhân sẽ đứng cùng nhau, và Nam Minh chính là sợi dây kết nối.
Bóng Dáng Của Chuẩn Đế
Khi Diệp Thần đuổi theo Chuẩn Đế, hắn thấy Nam Minh xuất hiện nhưng lại không rõ lý do, khiến hắn tin rằng cô luôn có mặt ở các thời điểm trọng yếu. Cô chìm trong pha sáng tối, nên chỉ có những ai thật sự chú tâm mới thấy cô đứng bên cạnh. Diệp Thần cảm nhận được sự hỗ trợ vô hình của cô, khi mọi lần anh chệch hướng thì một cánh tay nhẹ nhàng kéo anh trở lại.
Cô không nói nhiều, nhưng giọng nói thì thầm đủ để truyền cảm hứng, nhắc anh nhớ rằng mục tiêu lớn hơn bất kỳ quả báo nào. Đôi mắt vàng của cô rực lên ánh sáng ngắn ngủi rồi lại bay mất, khiến người khác nghi ngờ cô vừa sống, vừa thoát khỏi thời gian. Cách xuất hiện ấy cho thấy cô gần như kiểm soát cả dòng thời gian xung quanh mình.
Hồ Nước Và Bức Tranh
Nam Minh xuất hiện ở hồ nước cùng một nữ nhân phàm nhân mặc bạch y đang vẽ tranh Diệp Thần, tạo nên khung cảnh yên bình hiếm thấy giữa chiến trường. Cô đứng lặng, ánh mắt nhìn người phàm dường như muốn khích lệ và cảm thông. Nàng phủ lên bức tranh một làn sương mỏng, biết rằng đó là cách để lưu giữ ký ức và gợi nhớ tình cảm với Diệp Thần.
Người nữ phàm đó cảm thấy được cho phép vẽ, vì không ai dám làm điều đó khi cô tồn tại trong không khí. Cảnh tượng ấy khiến kẻ địch hiểu rằng lực lượng của Diệp Thần vững chắc không chỉ bởi kim loại hay nguyên lực mà còn vì sự nhẹ nhàng mà Nam Minh mang lại. Khi bức tranh hoàn thành, cô khẽ mỉm cười như đang nhắc nhở họ rằng tình yêu và hy sinh là những điều quý giá nhất.
Muốn Tìm Chốn Bình Yên
Khi Thiên Hư hỗn loạn, Nam Minh hỏi Diệp Thần liệu họ có thể tránh ở Thiên Hư vài ngày, thể hiện sự lo lắng cho cả đội. Cô không muốn những người quanh mình bị cuốn vào vòng xoáy khốc liệt vì nàng biết mình vẫn chưa hoàn toàn bình ổn. Diệp Thần đồng ý, và cả nhóm tìm được khoảnh khắc để nghỉ ngơi trong một không gian tĩnh lặng, khiến họ cảm nhận được sự nhẹ nhàng lần đầu tiên sau hàng loạt trận chiến.
Cô tận dụng thời gian đó để dùng Uyên Hồng Kiếm vẽ nên vài đường ánh sáng, cả đàn hồi và vụng về, như một cách hồi tâm. Người khác cũng cảm nhận được rằng cô đang an ủi họ bằng sự hiện diện mảnh khảnh ấy. Sự việc này cho thấy Nam Minh vẫn giữ sự quan tâm dành cho đồng đội, bất chấp việc bản thân đang rối loạn.
Danh Dự Và Hy Sinh
Trong hồi ức hư ảo, Nam Minh hiện ra mặc váy, nằm cạnh Diệp Thần, rồi nói rằng 'ba năm tuổi thọ' đã được trao đổi để đổi lấy nàng, khiến không khí trở nên nặng nề. Câu nói ấy làm cả Diệp Thần và người nghe tin rằng mọi thứ họ làm đều có giá, nhưng cô luôn sẵn sàng hy sinh vì sự bình yên của hắn. Cô nhìn sâu vào mắt anh và khẳng định rằng ba năm sẽ làm được nhiều hơn việc giữ lại mạng sống cho bản thân.
Sự việc ấy đánh dấu một bước ngoặt cảm xúc, khiến Diệp Thần quyết tâm bảo vệ cô nhiều hơn. Nàng có lúc tím tái như băng, nhưng lại dùng chính sự yếu đuối để đánh thức lòng nhân từ từ những người khác. Hy sinh đó thêm phần phí tổn cho mệnh hồn nhưng cũng là lời cam kết với Đế quốc.