Nại Hà Kiều là cây cầu huyết mạch đỏ rực nối thành nội Vô Lệ với thế giới bên ngoài, được thiết kế như một cổng kiểm nghiệm tình yêu và ý chí. Toàn thân cầu bằng đá huyết pha hoa huyết dọc lan can, nên mỗi bước đi đều in hằn sắc đỏ và mùi kim loại khó chịu. Không gian chung quanh tỏa ra huyết quang và khí tức tình yêu pha máu me, khiến cảm xúc người đi càng khắc sâu.

Áp lực ý chí lan tràn toàn thân cầu, trói thần trí, chỉ những kẻ có Huyết Kế hạn giới và sự can đảm mới có thể tiếp tục bước lên. Những ai thất bại bị nghiền nát thành hư ảo, tinh lực chảy tràn và để lại vệt hồng quang như lời cảnh cáo; cấm kỵ dùng bạo lực khiến thân thể hóa tro bụi và hồn phi phách tán nếu vi phạm. Vô Lệ thành chủ cùng các nữ thần phòng ngự và Mạnh Bà giữ đầu cầu nhất quyết duy trì cấm chế, vừa nhắc nhở vừa thu hút huyết hoa để đắm chìm ý chí.

Khi cần, thành chủ có thể điều chỉnh áp lực để cho những người được tin cậy như Đường Tam Thiếu vượt qua, chứng minh cây cầu còn là nơi kết nối và tái kiến tạo cảm xúc chứ không chỉ là vực thẳm.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Đang phát ra cấm chế

Vai trò: Quy ước thử thách tình duyên và ý chí của Vô Lệ chi thành

Biệt danh: Hoàng Tuyền Lộ, Cầu Sinh Tử, Cầu Huyết, Nại Hà, Cầu Nại Hà, Cầu Nai Hà

Xuất thân: Được tạo ra bởi Vô Lệ thành chủ để thử lòng người

Địa điểm: Nối Huyền Hoang Bắc Nhạc với Vô Lệ thành

Cấu trúc: Cầu huyết đá đỏ, hoa huyết mọc dọc theo lan can, áp lực toàn thân

Bầu không khí: Huyết quang rọi, khí tức tình yêu pha máu me

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Huyết hoa, áp lực nguyên lý, dấu tích ý chí

Mức độ nguy hiểm:

Rất cao nhưng có thể giảm nếu thành chủ chủ động

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Nhóm: Người qua cầu chứng kiến, Thanh niên si tình
  • Nhóm Khác: Vô Lệ thành chủ (Bảo hộ), Nữ thần phòng ngự (Hộ vệ), Mạnh Bà (Nại Hà Kiều Thần giám sát)

Dòng thời gian chi tiết

Tiền định của Vô Lệ

Vô Lệ thành chủ đúc ra cây cầu huyết mạch này bằng ý chí quyết đoán, tạo ra một cửa ngõ giữa nội thành và thế giới bên ngoài để kiểm nghiệm tình yêu cùng sức mạnh tinh thần. Mục đích tiên khởi của Nại Hà Kiều là đặt nền móng cho quy ước mà bất kỳ kẻ nào muốn quay về hay ra đi đều phải chịu đựng. Ông muốn biến nỗi lòng tình yêu thành thước đo, khiến từng bước chân trên cầu trở thành một lời thề chịu lạnh lẽo và đau đớn.

Cầu được tạo ra như một biểu tượng cân bằng giữa ân tình của nhân gian và quyền lực giữ cửa của Vô Lệ.

Quy ước cấm chế vĩnh viễn

Ngay sau khi Nại Hà Kiều được đúc xong, thành chủ áp đặt lên nó một cấm chế thường trực để không ai có thể tự do trượt qua khi chưa được phép. Cấm chế đó khiến không khí quanh cầu luôn căng như sợi dây, mỗi bước chân đều có thể bị giải mã bằng nguyên lý áp lực. Các nữ thần phòng ngự và những pháp khí điểm huyết đứng làm chứng cho quy ước này, giúp Nại Hà Kiều giữ hình ảnh bí mật mà không người Tu Giới nào dễ dàng bứt phá.

Chỉ khi nhà chủ thành chủ quyết định mở cấm thì mới có thể giảm áp lực, còn trong những lúc khác thì cấm vẫn rình rập như một tấm kính màu đỏ rực.

Hoàng Tuyền Lộ đa danh

Câu chuyện về cây cầu nhuốm huyết gắn liền với hàng loạt tên gọi như Hoàng Tuyền Lộ, Cầu Sinh Tử, Cầu Huyết, Cầu Nại Hà và Cầu Nai Hà, mỗi tên đều mang một sắc thái khắc nghiệt khác nhau. Những người sinh sống gần Vô Lệ thường dùng danh xưng khác nhau tùy theo cảm xúc mà họ thụ hưởng, có khi là nỗi sợ, có khi là sự tôn kính. Những biệt danh này không chỉ là lời đồn mà còn là cách thức duy trì sự im lặng, vì ai dám nhắc tên thật thì cũng sợ bị hút vào cấm chế.

Tên gọi được lan truyền từ miệng người qua cầu đến các tuyến tu hành ngoài thành khiến Nại Hà Kiều trở thành một huyền thoại sống động.

Xây nền huyết đá

Toàn thân cầu được ghép bằng đá huyết đỏ, những viên đá không chỉ mang sắc mà còn tích trữ dòng nguyên khí áp lực. Đá huyết vừa cứng chắc vừa gợi cảm giác như một đôi tay xiết chặt, khiến ai đặt chân lên cũng cảm nhận nhịp tim có thể bị nghiền nát. Chi tiết này giúp cầu giữ được thân hình, không bị nứt dù chịu áp lực của vô số linh lực cùng lúc.

Sự lạnh lẽo của đá huyết càng trở nên đáng sợ hơn nhờ mùi máu thoảng trong từng sợi vết nứt.

Lan can huyết hoa

Lan can hai bên cầu trồng đầy hoa huyết, từng nhành uốn cong như đôi tay ủ ấm để rồi vỡ tan thành sắc đỏ đậm. Hoa huyết không chỉ là trang trí mà còn tỏa từng đợt tinh khí khiến người qua cầu phải đối mặt với dòng cảm xúc bị đẩy lên cao. Họa tiết hoa này như thách thức mọi tình cảm, vì trong mỗi đóm hoa đều gửi gắm nhớ nhung của ngàn người từng gục ngã.

Người đi qua có thể nghe tiếng rì rầm như những lời thầm thì tình cảm, khiến họ phải cân nhắc xem bản thân có xứng đáng bước tiếp không.

Huyết quang và khí yêu

Không gian quanh cầu luôn rực một lớp huyết quang, ánh sáng đỏ lan ra và tuôn trào như dòng máu chảy không ngừng. Khí tức tình yêu pha máu me khiến bầu không khí đè nặng, không cho phép ai che giấu tâm tình đang run rẩy. Khi tình yêu trỗi lên, khí huyết trên cầu sẽ phản ứng, đẩy cao áp lực và khiến cả không gian rung chuyển.

Những kẻ dám bước vào cảm thấy mình bị cuốn vào một dòng chảy tình cảm và chết chóc, vì Nại Hà Kiều không bao giờ cho phép cảm xúc nằm im.

Áp lực ý chí bùng lên

Áp lực ý chí mà cây cầu tạo ra càng lúc càng dày hơn, trói chặt thần trí người đi như một vòng tròn vô hình. Khi bước chân bắt đầu, áp lực tăng dần từng đợt, khiến xương cốt và tinh thần đồng thời phải tìm cách thích ứng. Nếu ý chí chưa cứng, người qua cầu không thể nào đi xa, họ bị nghiền nát thành hư ảo trong một giây.

Áp lực này còn biến cầu thành một nơi mà chỉ những người sẵn sàng hành hạ chính mình mới tồn tại.

Huyết Kế và tâm niệm thân nhân

Để cầu hoạt động, người đi phải mang theo Huyết Kế hạn giới và thầm nhắc đến người thân ở Vô Lệ Chi Thành, lời nguyện mới khiến áp lực dịu đi vừa đủ. Tâm niệm tìm người thân chính là chìa khoá, vì chỉ khi tình yêu vì người thân xuất hiện thì cấm chế mới cho phép một bước tiếp theo. Người không có Huyết Kế hoặc không thành tâm thì không thể nào tiến bước, bởi cầu đã lập trình để nhận ra ý định đích thực.

Điều kiện này khiến mỗi hành trình trên cầu trở thành một bài tập đào sâu tình cảm và nghĩa vụ, thay vì chỉ là một trò chơi sức mạnh.

Chu trình sinh-lão-bệnh-tử

Mỗi bước chân in trên đá Nại Hà lại tượng trưng cho một lát cắt trong chu trình sinh-lão-bệnh-tử, từ nhỏ đến già. Người qua cầu phải trải qua cảm nhận tăng mức, như thể họ sống cả một đời trong vài mét. Quy tắc này giúp Nại Hà kiểm nghiệm được không chỉ tình yêu mà còn sự chịu đựng của ý chí trước khắc nghiệt của thời gian.

Những người đi qua nhận ra mình phải bào mòn từng đoạn tâm hồn để có thể tiếp tục, và không ai có thể bỏ cuộc mà không trả giá.

Cấm kỵ với bạo lực

Một trong những quy tắc nghiêm ngặt nhất là không được phản kháng bằng bạo lực với Vô Lệ thành hoặc cầu khi đang trên cầu. Nếu ai cố gắng dùng sức mạnh ngược lại cấm chế, thân thể sẽ bị phá huỷ, hóa thành tro bụi trên mặt cầu. Hồn phi phách tán biến thành một phần bụi bặm đỏ rực mà cầu giữ lại như một lời cảnh báo.

Quy tắc này giúp duy trì chủ ý của Nại Hà, vì nó biến hành động chống đối thành một thảm hoạ hoàn toàn khác biệt.

Oan hồn hồng quang

Người ta kể rằng từng có ngàn nhân sĩ bị nghiền nát thành hư ảo và để lại tiếng thở dài vang vọng khắp không gian. Tiếng thở đó cùng hơi lạnh của oan hồn ánh lên một vệt hồng quang trên mặt cầu, khiến ai đi qua có thể nhìn thấy hình ảnh đau đớn. Hình ảnh gương mặt đau khổ của thanh niên bị nghiền nát xuất hiện như ám ảnh, để nhắc nhở người sau về sự trừng trị của tình yêu.

Những linh hồn ấy không thể rời đi, chúng nhập vào bụi đỏ và trở thành dấu tích, khiến Nại Hà càng thêm bất ổn.

Dấu tích ý chí

Tinh lực chảy tràn và thân thể rối loạn tạo nên những dấu tích ý chí trên cầu, những vệt hồng quang nhắc nhớ rằng từng bước là quá trình luyện tâm. Nơi này thu thập mỗi cảm xúc như một mảnh ghép, tạo thành kho dữ liệu tình yêu và muốn biết ai đủ mạnh. Vô Lệ thành chủ khai thác những dấu tích đó để nạp năng lượng và điều khiển Huyết Kế chung.

Những ai đi qua và ghi lại dấu tích đều bị cầu đánh giá, nên chỉ có tâm tình thật sự mới cho cầu tiếp tục mở cửa.

Huyết mạch nối ân tình

Nại Hà Kiều là huyết mạch nối Vô Lệ thành với thế giới bên ngoài, cũng là nơi để những ân tình lại được đo lường. Cầu gánh lấy cảm xúc nhân gian để bảo vệ chư thiên, thành chủ dùng nó như một bình lọc rửa những rung động yếu đuối. Tình yêu và mối ân tình trong truyền thuyết đều dừng lại hoặc được giữ lại nơi đây, khiến cây cầu trở thành điểm kết nối giữa hai trạng thái.

Cứ mỗi lần có ai dám bước lên, Nại Hà lại thu hút năng lượng để cân bằng xã hội bên trong và bên ngoài.

Người ngoài thành kiêng cữ

Các tu sĩ ngoài thành thường kiêng cữ khi cảm xúc chưa đủ chuẩn, vì họ biết Nại Hà sẽ nghiền nát ý chí ngay tại bước chân đầu tiên. Họ truyền nhau rằng đừng bén mảng khi lòng còn hỗn độn hay trống rỗng, vì cấm chế sẽ không tha. Sự kiêng cữ này càng khiến cầu trở nên bí ẩn và hiếm có kẻ dám thử.

Sự thụ động từ bên ngoài góp phần duy trì sự tách biệt giữa Vô Lệ và thế giới bên ngoài.

Mạnh Bà thành Nại Hà Kiều Thần

Mạnh Bà được ghi nhận là Nại Hà Kiều Thần đứng đầu cầu, người giám sát toàn bộ hình ảnh và oan hồn quanh đó. Phải có một nữ nhân lạ kỳ như Mạnh Bà canh giữ mới khiến Nại Hà giữ được sự u tối và nghiêm ngặt. Bà lẩn khuất trong u ám tang thương, nhưng hành động của bà là để duy trì cấm chế và nhắc nhở mọi người về những gì cầu mang lại.

Từ vai trò ấy, bà trở thành chứng nhân cho mọi sự đổi thay, giữ cánh cửa kết nối cho đạt điều kiện.

Mạnh Bà gánh nỗi tội

Khi Mạnh Bà không thể giữ cấm chế hoàn hảo, bà bị đày xuống địa ngục và chịu nghiệp hỏa thiêu đốt. Nhiều lần người ta nghe thấy bà quỳ đầu cầu, mắt mờ vì tội lỗi và toàn thân run rẩy vì nhớ lại những ai bị nghiền nát. Sự đày đọa của Mạnh Bà trở thành lời nhắc rằng Nại Hà không bao giờ khoan dung với sự yếu mềm.

Nỗi tội của bà làm cho cây cầu càng thêm bí ẩn và tạo ra một mảng cảm xúc xám xịt không thể bị xóa.

Cơ Ngưng Sương đối mặt

Cơ Ngưng Sương từng tình cờ tiếp cận một lão bà chống gậy tại cầu, người đó chính là Mạnh Bà trong hình dáng mệt mỏi. Sau khi nghe danh người bảo vệ đầu cầu, cô mới nhận ra rằng Nại Hà Kiều luôn gắn liền với oan hồn và sinh tử. Cô cảm nhận sự u ám tang thương tràn về từ cây cầu, khiến cô phải dè chừng trước khi bước tiếp.

Sự xuất hiện của Mạnh Bà như một lời cảnh báo rằng cầu không dành cho những ai tìm kiếm sự nhẹ nhàng.

Diệp Thần xuyên khói lửa

Vào thời điểm Vô Lệ chi thành bị vây khổn, Diệp Thần vẫn lao vào Nại Hà Kiều bất chấp khói lửa và áp lực khủng khiếp. Cầu ép đến mức phế bỏ đôi chân của anh, nhưng tình yêu và trách nhiệm khiến anh bò về phía Sở Huyên. Không chỉ là một đường dẫn, Nại Hà trong lúc đó là đoản đoạn để đánh giá ý chí của Diệp Thần giữa tiếng gào thét và chiến trận.

Những Chuẩn Đế khác dõi theo phải im lặng, vì họ biết rằng cầu đã phát ra sức mạnh không thể đối phó.

Hy vọng và tuyệt vọng của Diệp Thần

Trên cầu, Diệp Thần cảm nhận sự xung đột giữa hy vọng dẫn đường và tuyệt vọng sắp tiêu biến chân lực. Anh tiếp tục mượn Nại Hà như một ổ viễn tưởng, nơi cảm xúc của anh bị Ma Quân, Hồng Trần Tuyết và Thái Thượng Vong Tình quấy đảo. Cầu như sụp, khiến anh phải giữ lấy một nửa tinh thần để vừa đối mặt cấm chế vừa không để ý chí rời rạc.

Cảnh tượng này khiến những người đi cùng ghi nhớ rằng tình yêu ở đây không chỉ ngủ yên mà còn nói chuyện bằng những đau đớn.

Tiếng trống trận và Ma Quân

Nại Hà Kiều gánh chịu tiếng trống trận liên tục như thể những trận chiến đã in lên cầu đá. Ma Quân cũng nhắm vào cây cầu vì nơi đây liên kết trực tiếp với đại Sở, khiến áp lực tăng dần. Cầu truyền những rung động ấy ra không gian xung quanh, khiến mọi người phải sợ hãi trước việc nó có thể trở thành tâm điểm.

Dù gió khói rối rắm, Nại Hà vẫn giữ được sắc đỏ đặc trưng và không để sự hỗn loạn ăn sâu.

Hợp Hoan và những đợt rung cảm

Trong lúc Diệp Thần chinh phục Nại Hà, Hợp Hoan, Hồng Trần Tuyết và Thái Thượng Vong Tình tạo nên các vòng rung cảm dữ dội. Những biến động tình cảm pha trộn với huyết quang khiến cầu hiện ra như một tâm điểm cảm xúc, lấy đi tất cả tấm lòng yếu đuối. Cảnh tượng này khiến mọi người chứng kiến nhận ra rằng yêu thương vẫn cần một lực lượng để đứng vững trước cấm chế.

Nại Hà dường như thu nhận từng làn rung từ họ để tiếp tục bào mòn sự cứng chắc của chính nó.

Nại Hà chia ba tầng

Sau nhiều lần kiểm nghiệm, cầu được chia thành các tầng thử thách, tầng trên cùng gọi là Xích Hồng để gia tăng cách biệt. Sự phân tầng này thêm phần áp lực về mặt logic: mỗi tầng mang một lớp nguyên lý khác nhau và đòi hỏi ý chí mới. Việc phân tầng cũng giúp hậu duệ hiểu rằng nấc tiếp theo sẽ không chỉ kéo dài khoảng cách mà còn kéo thêm tội tình.

Nại Hà bậc bậc khi chia tầng trở nên khó hơn, càng khiến kẻ dám bước vào phải cân nhắc kỹ.

Hoa Bỉ Ngạn dẫn lối

Trên đường vào, hoa Bỉ Ngạn mọc hai hàng, mỗi bông dường như đếm từng bước chân và khiến người đi cảm thấy có ai đó theo dõi. Hương hoa gây nên mơ hồ, như kẻ đã từng gục ngã đang thì thầm vào tai người còn sống. Cầu dùng hoa Bỉ Ngạn để đánh dấu ranh giới giữa các tầng, đồng thời nhắc nhở rằng tình yêu và cái chết luôn song hành.

Những người đã thấy hoa ấy đều biết mình đang ở giữa một vòng xoáy cảm xúc, không thể quay lại bằng cách thường.

Diêm La và cấm chế bủa vây

Mặc dù Diêm La cố ngăn cản nhưng lực cấm của Nại Hà vẫn không suy giảm, nó mở toang một không gian của huyết quang và áp lực. Diêm La cảm nhận rằng cây cầu đang hấp thụ cả ngàn linh hồn để giữ cho mình, khiến ông không thể thả lỏng tay. Cấm chế được duy trì vì Diêm La nhìn ra rằng nếu không có nó, những người đã gục có thể quay lại phá hoại.

Sự xuất hiện của Diêm La cũng chứng minh độ nghiêm khắc của cầu, vì ngay cả các vị quan trần thế cũng thấy phải cúi đầu.

Quỷ Nhai yên bình

Sau khi Nại Hà Kiều giúp khơi lại ký ức, Diệp Thần và Sở Linh bước vào Quỷ Nhai như một cặp vợ chồng bình thường. Họ vui vẻ dùng một tay đi, một tay trả tiền và chủ quán giảm giá vì vừa sợ vừa kính trọng người mang danh Nại Hà Kiều Thần. Cảnh tượng này mang lại cảm giác bình yên, chứng minh rằng cây cầu không chỉ là thử thách mà còn là nơi để hàn gắn tình cảm.

Nội tại của Nại Hà được bao phủ bởi sự dịu dàng mới mẻ khi cảm xúc đôi bên hòa hợp, khiến vết thương có thể chuyển sang cảm giác tĩnh tại.

2162

Cầu giảm áp:** Trong trận Ma đạo, Vô Lệ chi thành mở cửa lại và hạ áp lực Nại Hà để Đường Tam Thiếu cùng đồng đội vượt qua. Sự nương tay của cầu giúp Diệp Linh, Tiểu Dương Lam và Đường Tam Thiếu hoàn thành hành trình vào thành, tạo nên khung cảnh vừa vui vừa buồn. Cầu vẫn giữ bầu không khí ám ảnh nhưng nó cho thấy người được tin cậy có thể được tạo điều kiện để qua.

Sự làm mềm này cũng khiến các Thánh thể suy tư về nhân đạo và cảm nhận rằng tình yêu đòi hỏi cả sự cứng cỏi lẫn sự dung dị.

2162

Minh giới nhìn nhận:** Hồng Hoang tiếp tục gây hoang mang cho Tu giới từ ngọn nguồn của Nại Hà. Sự hy sinh của Sở Linh Ngọc cùng bản lĩnh Diệp Thần khiến Minh giới thấy rõ ý chí chống lại vận mệnh. Quá trình đi qua cầu lúc ấy trở thành bài kiểm tra tình yêu và ý chí, đồng thời là lời nhắc rằng nỗi đau cần một lực lượng mạnh mẽ.

Cầu lại một lần nữa chứng tỏ rằng nó không chỉ bảo vệ thành mà còn là nơi để các cường giả nhìn thấy phần người trong họ.

2825

Diệp Thần Bất Diệt:** Sau đòn tra tấn của Thiên Khiển, Diệp Thần phối hợp huyết quái vật với Thiên Ma để tạo ra Thánh thể khí huyết Bất Diệt. Trong lúc cấm khu rung chuyển bởi Thái Cổ Hồng Hoang, anh dùng ý chí đó xông qua Nại Hà Kiều và cảm nhận cầu như một thực thể thấu hiểu mình. Cầu dường như mở lối cho người đủ can đảm, khiến Diệp Thần tin rằng nó không còn chỉ là bài kiểm tra mà còn là cánh cửa.

Hành động này mở ra giai đoạn mới cho anh, vì cầu bắt đầu nhìn vào năng lực lẫn lòng dũng cảm thay vì chỉ ép buộc họ gục ngã.

2825

Cầu giữ bí mật:** Trong lúc Nại Hà Kiều mở đường, các tu sĩ và cấm khu rung động vì tiếng oanh ầm ầm pha với tín ngưỡng Tịnh Thế. Chu Tước Nữ Vương cùng Vô Lệ thành vẫn giữ nguyên sự bí ẩn, khiến người ta đoán rằng Nại Hà là mắt xích giữa họ và sức mạnh Thánh thể. Diệp Thần nhận ra nó dấy lên nghi vấn về mối dây giữa Vô Lệ, cây cầu và năng lực mà anh đang khai phá.

Khoảnh khắc ấy cho thấy cầu có thể chọn người và hợp tác, chứ không đơn thuần là một cung bậc áp lực.

2837

Hai lần kinh ngạc:** Khi Diệp Thần phá vỡ kỷ lục xông qua cấm khu, anh lập tức tràn vào Vô Lệ thành để tìm Nữ Đế, tạo ra ngày hai lần kinh ngạc. Sự xuất hiện của anh làm cả thành kinh hãi khi Chu Tước Nữ Vương mở Huyết Kế hạn giới để cứu người yêu. Thế giới chứng kiến sự vắng mặt của Hỗn Độn Thể và Thiên Tôn, trong khi nhân vật áo đen bí ẩn khuấy động tinh không.

Nại Hà Kiều vẫn gánh lấy tình cảm nhân gian theo cách vô tình để bảo vệ chư thiên, khiến cây cầu càng được nhắc đến.

2837

Đối thoại với tiếng nói thành:** Sau khi vào thành, Diệp Thần bắt đầu đối thoại thẳng thắn với tiếng nói đại diện cho Nại Hà. Anh ôn lại quá khứ và kỳ vọng vào quy luật Thiên Ma Trùng Thất Sát trong lúc suy nghĩ cách hợp nhất giữa huyết quái và Thiên Ma. Cầu dần trở thành một người bạn, chứa đựng cả tình cảm và quyền lực, chứ không còn là một vật vô tri.

Việc này cũng cho thấy Diệp Thần hiểu rằng mọi biến động giữa anh và nữ Đế đều gắn liền với cây cầu huyết mạch, nên cần dùng sự hiểu biết thay vì đối đầu.

3066

Diệp Thần thấu hiểu huyết mạch:** Diệp Thần bắt đầu hiểu rằng Thiên Đình Nữ Đế dựa vào Huyết Kế hạn giới và lực lượng Vĩnh Hằng, còn Nại Hà vẫn âm thầm thu thập tài nguyên đó. Anh tự nhủ rằng Vô Lệ vẫn còn giữ lại điều gì đó cho mình, vì cây cầu hơn cả bài kiểm tra mà còn là kho dự trữ năng lượng. Trên chiến trường, Nữ Đế bất động và muốn đưa anh quay lại Hoàng Tuyền Lộ, nhưng anh hiểu rằng dòng huyết do cầu tạo ra khó chệch hướng.

Diệp Thần chuyển sang khám phá năng lực ấy thay vì đối đầu trực diện, chuẩn bị để không bị kéo lại vào tuyệt cảnh niết bàn.