Lục Đạo là một thực thể luân hồi lạ lùng đi qua cả lịch sử Đại Sở và Chư Thiên, mang trong mình một ký ức cuộn tròn của chiến thần và những mắt tiên luân làm kinh động cả trời đất. Hắn không còn ý thức nguyên thủy, chỉ lang thang trong trạng thái ngơ ngác và đôi mắt trống rỗng có khả năng mở ra các ảo thuật thời không, từng được một số cường giả gọi bằng cả sự sợ hãi lẫn trân trọng. Dù hiện tại như xác không hồn, quá khứ của Lục Đạo là một chuỗi hành trình sức mạnh bất thường, từng xông vào ngũ đại cấm khu, đối đầu với Đế Cơ và làm đứt mạch Tru Thiên Tiên Kiếm.

Lục Đạo đồng hành với Hồng Trần trong những vòng luân hồi lớn, từng bị Thiên Huyền Môn phong ấn nhiều lần nhưng luôn có sức hút khiến cả Thiên Ma và Nữ Đế phải cảnh giác. Từ những dòng ký ức vọng về hiện tại, hắn được xem như Tiên Tổ Lục Đạo và là chuẩn mực nặng nề cho mọi người đương thời khi nhắc về sự phản phệ của lịch sử. Hiện đang được phong ấn tại Thiên Huyền Môn để tránh hợp thể với Hồng Trần và Diệp Thần, Lục Đạo vẫn có thể xuất hiện trong quá khứ khác ngay khi thời cơ chín muồi.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Giới tính: Nam

Tuổi: Vạn tuổi, vô hạn do luân hồi

Trạng thái: Sống, đang trong quá trình ứng kiếp và chịu phong ấn tạm thời

Vai trò: Huyền bí Luân Hồi

Xuất thân: Đại Sở/Huyền Hoang qua nghịch thời không

Tu vi / Cảnh giới: Ứng kiếp luân hồi ở mức thâm hậu và lạ thường

Địa điểm: Thiên Huyền Môn và các điểm xuyên thời như U Minh Đại Lục

Điểm yếu: Mất trí nhớ, không có ý thức rõ ràng, dễ bị phong ấn nếu đối thủ khai thác luân hồi, không kiểm soát được bản thân dù nguồn lực cực mạnh.

Chủng tộc: Nhân tộc

Thiên phú: Lục Đạo Tiên Nhãn

Tông môn: Thiên Huyền Môn/Đại Sở

Đặc điểm

Ngoại hình

Tóc rối bời, áo tả tơi, thần sắc ngơ ngác như đi từ hư không, đôi mắt trống rỗng mang Luân Hồi Nhãn, khuôn mặt chất phác nhưng lại giống hệt một bản sao của Diệp Thần, thường được nhận ra như một xác không hồn đang bước qua lịch sử.

Tính cách

Ngây thơ, vô cảm, mất trí nhớ, gần như không có phản ứng với ngoại giới nhưng lại mang bản năng bảo vệ Nhược Hi và vươn tới những cơn rung động của trời đất; tồn tại như một ý thức bị phân mảnh hơn là một con người đầy đủ cảm xúc.

Năng Lực

Khả Năng

  • Công Pháp: Lục Đạo Luân Hồi Nhãn (mở ra vòng luân hồi và ảo thuật thời không), Lục Đạo Luân Hồi (vòng quay thời không kiên cố)
  • Chiêu Thức: Ánh mắt Luân Hồi (khiến đối thủ bị khống chế, biến đổi tinh thần), Hỗn Độn/Nhật Luân (biến hóa luân hồi thành ma trận chiến đấu).

Trang bị & Vật phẩm

  • Thuật Vật: Lục Đạo Luân Hồi Nhãn (cặp mắt đặc biệt phá phong ấn, kích hoạt luân hồi)
  • Trang Bị: Bí quyển Đông Hoang Cổ thành (liên hệ nguồn gốc), Ngọc bài Nguyên Thần (dấu vết trạng thái sống còn).

Tiểu sử chi tiết

Lục Đạo khởi nguồn từ cõi nghịch thời không, được ghi nhận là Lục đạo trưởng sở hữu Lục Đạo Tiên Luân Nhãn ở mắt phải và từng là sư tôn xa xưa của Chung Giang, Hồng Trần Tuyết và nhiều nhân vật khác. Mắt tiên luân ấy mang theo sự đối lập với mắt trái của Diệp Thần, khiến mọi người nghi ngờ về một tổ hợp luân hồi lớn hơn chứ không đơn thuần là truyền thừa Tiên Tộc. Trong suốt hành trình, hắn gắn liền với những trận chiến kinh thiên động địa như xông vào ngũ đại cấm khu, đối đầu với Thiên Ma, khiến Tru Thiên Tiên Kiếm hư hỏng và làm chấn động cả Tam giới mỗi khi xuất hiện.

Dù sở hữu lực lượng vô tận, Lục Đạo lại mất trí nhớ và ý thức, chỉ lang thang trong trạng thái ngây ngô, song những hành động của hắn vẫn gây ra tiếng vang lớn vì luôn trùng khớp với Hồng Trần và Diệp Thần trên một vòng luân hồi chung. Cả Khổng Tước Đại Minh Vương, Xích Dương Tử, Thanh Y và hàng loạt cường giả đều xem hắn như một thước đo sức mạnh để truy vấn bản ngã của Diệp Thần, trong khi Tiên Tổ Lục Đạo trở thành nguồn cảm hứng về sự phản nghịch lịch sử. Cuối cùng, sau nhiều lần bị phong ấn ở Thiên Huyền Môn, Lục Đạo vẫn giữ năng lực trong dạng ứng kiếp, là mảnh hỗn độn không thể nhìn thấu mà Diệp Thần có thể gọi lại để hợp thể cùng Hồng Trần và tạo ra Đại Thành Thánh Thể.

Hiện tại hắn nằm trong vòng giám sát nghiêm ngặt với đầy mâu thuẫn giữa trạng thái ngây ngô và khả năng phá vỡ không gian, khiến cả thiên hạ vẫn luôn đề phòng sự trở lại của Lục Đạo viên mãn.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Gia Đình: Hồng Trần (Đồng hành/lực lượng song hành), Đế Cơ (Tình nhân ngàn năm)
  • Đồng Minh: Diệp Thần (Bản nguyên liên kết, có thể hợp thể), Khương Thái Hư (Tiền nhân truyền nhãn), Hằng Nhạc Tông (nơi phong ấn tạm thời)
  • Đối Trọng: Thiên Ma Đế (thù địch toàn bộ thế lực), Cửu Đại Ma Quân (tiếp nhận mối đe dọa ánh mắt), Thiên Tru và Địa Diệt (nghi vấn gai góc)
  • Được Nhắc Đến: Chung Giang (đệ tử), Chung Ly (người chứng kiến), Thanh Y (người so sánh phong cách), Xích Dương Tử (người chất vấn).

Dòng thời gian chi tiết

Ánh mắt của sư tôn Chung Giang

Một lão nhân Đại Sở nhầm Diệp Thần là sư tôn của mình bởi người ấy có mắt phải là tiên nhãn, khiến mọi người nhận ra có một con mắt song hành với Diệp Thần ở chiều không gian khác. Mắt phải ấy sáng như linh quang, biểu hiện khí tức tương đồng đến mức đặt hai người cạnh nhau ai cũng thấy giống nhau dù chưa từng gặp. Diệp Thần và những người xung quanh bắt đầu đặt câu hỏi về quan hệ giữa hai con mắt trái và phải, và sự nhầm lẫn đó bỗng trở thành cánh cửa dẫn tới Lục Đạo.

Trong lúc đó, người mang ánh mắt ấy vẫn là bóng tối được che bởi mặt nạ và những lời đồn đoán chưa có lời giải.

Đồng điệu trái-phải trong sư môn

Chung Giang xác nhận sư tôn mình sở hữu Lục Đạo Tiên Luân Nhãn ở mắt phải, hoàn toàn khác biệt với mắt trái của Diệp Thần nhưng lại giống tới từng chi tiết. Ông khẳng định người đó không thuộc Tiên Tộc, khiến suy đoán về nguồn gốc hai mắt trở nên phức tạp hơn; vậy là có một bộ phận tiên nhãn hoàn toàn nằm ngoài truyền thừa Tiên Tộc. Diệp Thần cảm nhận rõ sự kết nối sâu, nhưng lại không thể tìm ra manh mối nào ngoài những cái nhìn và cảm giác.

Người mang mắt phải dường như lưu lại bên trong câu chuyện một thân phận riêng biệt nào đó, khiến tuyến truyện Lục Đạo đậm óc bí ẩn.

Hồng Trần gợi lại hình bóng song hành

Khi Hồng Trần Tuyết nhìn vào mắt trái của Diệp Thần, nàng thấy hình ảnh mắt phải của sư tôn mình phản chiếu, đồng thời khi thấy mặt hắn thì càng ngỡ như gặp lại người quá cố. Không khí càng bị đè nặng vì tất cả nhận ra họ cùng dính đến Viêm Hoàng, mắt tiên luân và một lối lên truyền thừa kỳ dị. Hồng Trần từng hỏi nguồn gốc mắt phải nhưng chỉ nhận được sự im lặng vô tận, tạo thành một khoảng trống vô danh quanh Lục Đạo.

Từ đó, Lục Đạo không còn là hiện tượng đơn lẻ mà trở thành một bản thể song song với Diệp Thần và có tác động lên cả nhóm sư môn.

Mặt nạ đen lửng lơ trên chiến trường

Lần đầu Diệp Thần nhìn thấy một nam nhân đeo mặt nạ đen, thần trí vô định nhưng mắt phải sáng lên như sao trời, khiến hắn nhận ra đây là người mang Lục Đạo Tiên Luân Nhãn hoàn chỉnh. Người này trong lúc giao chiến lộ ra trạng thái hư ảo, có thể xuyên qua Thái Hư Long Cấm một cách dễ dàng như bỏ qua một lớp không gian mỏng. Chung Giang và Hồng Trần lập tức liên tưởng đó là sư tôn của họ, còn Diệp Thần tự hỏi có phải cả hai mắt từng ra đời từ cùng một nguồn gốc.

Sự kiện đó củng cố thêm rằng Lục Đạo đang hiện diện giữa thế gian, nhưng đã mất đi bản ngã và chỉ tồn tại ở rìa của ý thức.

Giới hạn của Thái Hư Long Cấm

Khi nam nhân mắt phải biến mất sau cuộc chạm trán, khí tức của hắn vẫn còn khiến cả nhóm nhận ra một tầng pháp tắc khác lạ, gần như không thể định hình bằng cách luận tính thông thường. Vật chất của hắn phân tán như cơn sương, rồi tái tạo trở lại với sự hư ảo hơn cả lý giải. Những hành động như vậy làm lộ ra Lục Đạo là một thực thể sống ngoài quy ước luân hồi bánh răng, một kẻ có thể vận hành cả thời không để xâm nhập và rút khỏi chiến trường.

Không ai biết hắn trú ngụ ở đâu, chỉ biết từng quả quyết sẽ còn gặp lại.

Tiếng gọi thu hồi và cánh hoa đào

Thái Hư Cổ Long hỏi Diệp Thần vì sao còn chưa thu hồi Lục Đạo Tiên Luân Nhãn, ám chỉ có một phần mắt khác đang tồn tại ngoài Diệp Thần. Diệp Thần không phản bác mà chỉ nhắc rằng điều đó sẽ đến lúc, còn ngay sau đó một cánh hoa đào rơi lên mắt trái khiến tiên luân chậm rãi vận hành. Khoảnh khắc này chứng minh ông có thể bị Lục Đạo hoặc nguồn gốc khác kích thích từ bên ngoài, và tiên nhãn của ông chưa từng hoàn chỉnh.

Lục Đạo do đó trở thành một mảnh cần thu hồi, nơi những lực lượng ngoài khơi đang đợi để hợp nhất.

Bát Hoang Chiến Thần và ký ức luân hồi

Trên ý cảnh, Diệp Thần thấy bóng một Bát Hoang Chiến Thần giống hệt mình, mang nhiều tiên nhãn hơn, và tự cảm nhận mình đã từng sở hữu Lục Đạo Tiên Luân Nhãn hoàn chỉnh. Những câu tự nhủ hé lộ rằng hắn từng đi qua Chư Thiên vạn vực và từng cùng Đông Hoàng Thái Tâm chiến đấu, điều đó thuộc về một lịch sử mà Lục Đạo đang mang theo. Vụn ký ức đó khiến hắn hiểu không chỉ mình mà cả Lục Đạo đang dính vào một vòng luân hồi vĩ đại hơn.

Đó là lần đầu tiên sự tồn tại toàn vẹn của Lục Đạo được gợi mở, vẽ nên bản đồ trong tâm trí Diệp Thần về một nguồn lực vượt thời gian.

Xích Dương Tử và câu hỏi vô tình

Khi Xích Dương Tử chất vấn về mối quan hệ giữa Diệp Thần và Lục Đạo, mọi người biết rằng cái tên đó đủ nổi tiếng để ngay cả bậc lão nhân cũng phải động não. Diệp Thần mường tượng Khương Thái Hư từng gặp Lục Đạo và vì sự giống nhau nên truyền tiên nhãn cho mình. Hành động này khiến Lục Đạo trở nên liên quan trực tiếp tới nguồn gốc tiên nhãn của hắn, không chỉ là đối tượng bề ngoài.

Từ góc nhìn của cả đoàn, Lục Đạo đã bước từ truyền thuyết sang bước đầu của một nhân vật có tầm tác động lớn.

Thanh Y nhận ra chiều gan dạ

Thanh Y nữ tử từng cho rằng sự gan dạ của Diệp Thần khiến người ta nhớ đến Lục Đạo, điều đó ngầm nói Lục Đạo từng có khí thế không biết sợ là gì. Nàng hàm ý rằng ông ta không chỉ là người lạ ghé qua mà đã từng trêu đùa và đối diện với những kẻ quyền uy. Nhận xét này tố cáo tính cách của Lục Đạo: không câu nệ, dám làm những điều người khác cho là điên rồ.

Từ đây, Lục Đạo được gắn với những hành động dòng bậc cực khổ và liên tục bị nhớ tới mỗi khi có màn trêu đùa trong đám lớn.

Kỳ Vương và ngũ đại cấm khu

Lục Đạo được gọi là “kẻ điên” dám xông vào ngũ đại cấm khu của Huyền Hoang, khiến Kỳ Vương và những người khác phải ghi nhớ tên hắn. Họ không chỉ đi một lần mà nhiều lần tấn công các khu vực cấm kỵ, khiến khí chất lẫn thực lực của hắn được nhắc đến như biểu tượng của sự liều lĩnh. Danh tiếng đó kéo theo sự kính nể từ một loạt cường giả, và khiến người khác nghi ngờ có một bí mật lớn phía sau.

Như vậy, Lục Đạo không chỉ là bóng tối lang thang mà còn là một chiến tích khủng bố.

Khổng Tước Đại Minh Vương tôn vinh

Khổng Tước Đại Minh Vương công khai ca ngợi mạch lực của Tiên Tổ Lục Đạo nghịch thiên, đồng thời không thể xem thường đệ tử mang dấu ấn của ông. Lời ngợi đó lan tỏa, vì vậy cả thiên hạ bắt đầu gọi Diệp Thần và Lục Đạo là một cặp đối trọng. Quan niệm về Lục Đạo trở thành tiền lệ để đánh giá những nhân vật sở hữu sức mạnh vượt lên số mệnh.

Vì thế, câu hỏi về mối quan hệ giữa Diệp Thần và Lục Đạo chìm đượm cả sự ngưỡng mộ và sợ hãi.

Thiên Tru và Địa Diệt xác thực

Sau khi nhìn mặt Diệp Thần, hai lão đầu phát hiện hắn giống hệt Lục Đạo và cả giới chỉ cũng trùng khớp, đưa sự tương đồng từ cảm nhận lên bằng chứng cụ thể. Họ càng tin rằng có một mối liên hệ sâu sắc, có thể ở dạng bản nguyên hay luân hồi. Cảnh tượng này xoáy sâu vào nghi vấn rằng Lục Đạo và Diệp Thần vốn là một thực thể bị phân tách.

Lúc đó, tuyến truy vấn thân phận Lục Đạo đạt tới một ngưỡng mới, toàn bộ chư thiên đều phải quan sát.

Tru Tiên Kiếm và đường tiến quân

Lục Đạo được đặt cạnh Tru Tiên Kiếm và Hồng Trần như một chướng ngại phải đối diện, gợi ra hình ảnh cạnh tranh lẫn kiểm soát tộc lệ. Việc Thiên Huyền Môn phải hợp tác với Diệp Thần để phong ấn Lục Đạo cho thấy đẳng cấp của hắn không thể bị xem nhẹ và chuyện này đánh dấu việc chuyển Lục Đạo từ hành lang lang thang sang mục tiêu lớn. Nhóm đối phó phải huy động nguyên lực tập thể, vì Lục Đạo có khả năng phá thế tinh thần đối phương ngay ở tầng ý thức.

Lục Đạo trở thành mục tiêu chính trong một kế hoạch quy mô, và nhánh hậu trường bị bóp chặt từ đó hướng tới trận chiến lớn hơn.

Phong ấn Thiên Huyền Môn

Lục Đạo và Hồng Trần bị hợp lực phong ấn bởi Thiên Huyền Môn, tạo ra một ranh giới tạm thời khiến họ không thể tự ý hợp thể. Sự kiện này đánh dấu lần đầu nhóm cường giả đạt được sự kiểm soát thực tế, đưa Lục Đạo vào trạng thái bị giam giữ. Tuy vậy, bản tính ứng kiếp của hắn không bị tiêu diệt, nên phần mềm phong ấn phải đủ mạnh để giữ cho năng lượng Luân Hồi không vượt khỏi vòng kìm hãm.

Đó là bước chuẩn bị trực tiếp cho chuỗi liên kết ba người trong trận chiến tương lai.

Hợp thể Đại Thành Thánh Thể

Khi Lục Đạo dung hợp với Diệp Thần và Hồng Trần, Diệp Thần đạt tới trạng thái Đại Thành Thánh Thể và đủ tư cách đối đầu với Thiên Ma Đế. Sự kiện này chứng minh rằng Lục Đạo không chỉ là kẻ lang thang vô hồn mà còn là mảnh ghép vận mệnh quan trọng, đem lại năng lực tối thượng trong giây phút quyết định. Tuy không kiểm soát được bản thân, hắn vẫn có thể bật lên như một node luân hồi khổng lồ, tương hợp với cả hai người còn lại.

Nhờ vậy, trận chiến cứu thế có thể diễn ra và tạo tiền đề cho những kế hoạch tiếp theo.

Tương lai nối tiếp Hồng Trần

Lục Đạo được xác nhận là tương lai của Hồng Trần, trong khi Hồng Trần lại là tương lai của Diệp Thần, tạo thành chuỗi luân hồi vận mệnh ba người. Điều này cho thấy hắn không phải một cá nhân đơn độc mà là sự tiếp nối của toàn bộ hệ thống quan hệ giữa các nhân vật chính. Sự trùng khớp về thân phận khiến ai nấy hiểu rằng cả ba đang bị kéo đi bởi một vòng nghiệp lớn hơn, vượt khỏi hiểu biết con người.

Năng lượng đó còn thể hiện qua việc hắn luôn xuất hiện cùng Hồng Trần trong những thời kỳ hiểm yếu.

Dị loại hỗn độn và mảnh ghép không nhìn thấu

Lục Đạo bị gọi là một dị loại, một mảnh hỗn độn không thể nhìn xuyên, gợi ra rằng bản chất hắn vốn là một phần của luân hồi lỏng lẻo. Điều đó lý giải vì sao trí nhớ và bản ngã của hắn luôn bị che mờ, và các sự kiện xung quanh hắn trở nên khó nắm. Vị trí của hắn trong thời gian trở nên bất định, khiến cả Thiên Ma và các cường giả phải dè chừng.

Từ đây, Lục Đạo được xem như cột mốc biến động thời không bất định nhất trong lịch sử hiện đại.

Đấu trường Không Gian Hắc Động

Lục Đạo và Hồng Trần cuộc đối đầu liên tục trong Không Gian Hắc Động, mỗi lần va chạm khuấy đảo không gian hắc động như đang tạo ra sóng dài vô tận. Sức mạnh của hắn đủ làm rung chuyển cả hệ thống và khiến Diệp Thần phải đứng nhìn khi những tầng không gian u tối chao đảo. Không ai có thể đoán trước được liệu Lục Đạo đang chiến thắng hay chỉ phản ánh những biến động nội tại.

Sự kiện đó khiến các nhân vật hiểu rằng hắn liên tục sống trong trạng thái chiến đấu đầy năng lượng và luôn gây dư chấn.

Tru Thiên Tiên Kiếm hư hại

Lục Đạo từng gây tổn hại cho Tru Thiên Tiên Kiếm làm mảnh kiếm không còn hoàn chỉnh, chứng tỏ sức mạnh của hắn có thể thách thức cả những vật phẩm truyền thừa. Diệp Thần và những người khác nhận ra việc khôi phục Tru Thiên Tiên Kiếm không đơn thuần chỉ là tuyển lại vật liệu, mà cần giải quyết mối liên hệ với Lục Đạo. Từ đó, danh xưng “ai thắng được Lục Đạo” trở thành thước đo sức mạnh để ai đó theo đuổi Đế Cơ.

Đây là cột mốc bóng tối của hắn trong quá khứ, để lại dấu ấn sâu đậm cho cả mạng lưới Huyền Hoang.

Tên khắc trên mộc bài Nguyệt Lão

Tên của Lục Đạo và Đế Cơ được tìm thấy chung trên các mộc bài treo Nguyệt Lão, chứng tỏ một tình duyên bền bỉ xuyên thời gian. Ngọc khắc đó là lời khẳng định rằng dù bản thân ngây thơ, hắn vẫn được những thế lực tối cao chấp nhận. Mối nhân duyên này càng tăng tính bi thương cho Lục Đạo, vì hắn mang sức mạnh và một tình yêu vĩnh hằng cùng lúc.

Những người chứng kiến phải cúi đầu trước cả sức mạnh và sự đồng cảm được khắc sâu trong gỗ thiêng.

Lâm Tinh rơi vào hỗn độn

Tạo Hóa Thần Vương Lâm Tinh theo Lục Đạo và rơi vào trạng thái hỗn độn tương tự, minh chứng cho sức lan tỏa cả tinh thần lẫn năng lực của hắn. Việc một vị thần lớn mất đi nguyên thần khiến ai nấy phải suy ngẫm về vận mệnh chung quanh Lục Đạo, như thể hắn là cổng mở ra những điều quá sức nắm bắt. Dù không trực tiếp kiểm soát Lâm Tinh, những rung động của Lục Đạo vẫn có thể dẫn dắt các Thần Vương khác vào trạng thái hỗn độn.

Hành trình của hắn do đó không chỉ là của riêng bản thân mà ảnh hưởng đến cả các thế lực quyền uy.

Ứng kiếp giữa sự hỗn loạn

Lục Đạo được ghi nhận đang ở trạng thái ứng kiếp, luân hồi chuyển thế để vượt qua những kiếp nạn lớn, khiến hắn luôn nằm giữa định mệnh và hiện thực. Dù ngây ngô, đôi mắt luân hồi vẫn nhấp nháy nhìn ra những biến động thiên địa, như thể mỗi lần ứng kiếp là một lần kiểm tra vận mệnh. Hắn không hoàn toàn là nạn nhân, cũng không hoàn toàn là người kiểm soát, mà giống một lực lượng giữa đường đi.

Những người đương thời phải giữ khoảng cách để không làm hỏng vòng luân hồi chăm chút bởi hắn mang theo.

Ngọc bài Nguyên Thần còn lại

Ngọc bài Nguyên Thần của Lục Đạo còn sót lại trên thần bia Thiên Huyền Môn, chứng minh hắn chưa chết và vẫn đang trải qua chuỗi ứng kiếp. Việc còn lại một khối như vậy khiến người ta hiểu rằng năng lực của hắn vẫn còn nguyên, và việc phong ấn chỉ là tạm thời. Điều này cũng cung cấp hiện thân vật lý để khẳng định sự có mặt của Lục Đạo, chứ không chỉ là truyền thuyết xa xôi.

Nó là mốc vệ tinh giúp mọi người theo dõi cách năng lượng của hắn dao động theo thời gian.

Đế Cơ và kiếp tình yên

Tình cảm giữa Lục Đạo và Đế Cơ được khắc sâu trong di tích, bất chấp trạng thái ngây ngô của hắn; nàng vẫn luôn dành tình cảm sâu nặng cho ông. Những lời đồn này thể hiện rằng dù mất ý thức, Lục Đạo vẫn có một mối liên kết đặc biệt với các nhân vật trọng yếu, làm tăng độ bi thương của thân phận. Đế Cơ không ngừng bảo vệ và tìm cơ hội để giúp Lục Đạo hồi phục, khiến vận mệnh kéo dài thêm.

Mối duyên này cũng nói rõ rằng tình yêu giữa các cá thể ngoài tu vi vẫn tồn tại, mặc cho lịch sử hỗn loạn.

Hình ảnh ngây thơ tại Thiên Huyền Môn

Lục Đạo xuất hiện trong trạng thái đờ đẫn khi Hồng Trần mới tỉnh lại, khiến không khí u tối lan tỏa và mọi người phải kiềm chế để không bị ảnh hưởng. Hắn chưa tỉnh hẳn nhưng đã khiến toàn bộ khu vườn bị biến dạng bởi sự rung động tinh thần, giống như một vòng lặp luân hồi không muốn tan. Những người quan sát tin rằng hắn và Hồng Trần đang chia sẻ cùng một vòng luân hồi, và mỗi hành động đều phản hồi qua lại.

Vì thế, họ cần thời gian để phân tích, tránh để Lục Đạo thay đổi bất kỳ rung động cảm xúc nào.

Ánh mắt gây rung chuyển U Minh

Khi Lục Đạo và Hồng Trần xuất hiện tại U Minh Đại Lục, ánh mắt Luân Hồi khổng lồ của hắn làm cho cả Thiên Ma và Diệp Thần cảm thấy cạn sức. Các Ma Quân nhận ra nguồn gốc khi thấy các mắt kiểu Luân Hồi xuất hiện cùng nhau, khẳng định Lục Đạo đang mở đường và phá vỡ ranh giới không gian. Mỗi lần họ xuất hiện đều khiến cả Tam giới ngừng lại để thở, vì sự áp lực vượt ngoài tầm kiểm soát.

Năng lực này không phải do ý chí của hắn, mà từ một thứ bản năng xuất kiếp, khiến mọi người hiểu rằng Lục Đạo là node luân hồi lớn hơn cả bản thân mình.

Ách nạn kết thúc

Khi Diệp Thần đưa Lục Đạo cùng Hồng Trần trở về Đại Sở, họ xuất hiện dưới dạng tiên quang mơ hồ, bị phong ấn bởi Đế Hoang chia rẽ thân thể. Dù hắn không ý thức, năng lượng Luân Hồi vẫn âm ỉ trong đôi mắt và khiến mọi người cảnh giác. Lục Đạo bị kìm nén trong trạng thái trong suốt nhằm tránh hợp thể, nhưng ánh sáng ấy lại khiến ai thấy cũng phải chú ý.

Diệp Thần cùng Đế Hoang và Tiên Nữ chăm sóc hắn, hiểu rằng đây chỉ là sự im lặng tạm thời chứ không phải sự tàn phai.

Phong ấn gia tăng tại Thiên Huyền Môn

Diệp Thần nâng cao mức phong ấn hơn nữa để giữ Lục Đạo nằm yên, tránh việc hắn và Hồng Trần tiếp tục hợp thể trong thời bình. Những người canh gác nhận ra hắn vẫn đầy năng lượng, có thể phá vỡ phong ấn nếu không được giám sát nghiêm ngặt. Lục Đạo không phản kháng nhưng vẫn tỏa ra cảm giác buồn bã, khiến người khác thấy nên cúi đầu.

Lần này phong ấn tạo ra ánh sáng dày đặc có thể vây lấy bất kỳ đối phương nào tiến gần.

Hội đồng lịch sử và phục sinh

Khi Diệp Thần nói “Phục sinh Hồng Trần Lục Đạo”, hắn dẫn hai người vào Hội đồng lịch sử và lập tức chứng kiến Lục Đạo xuất hiện cùng với sự biến mất khỏi thời điểm hiện tại. Những vị Đế và Nữ Đế không thể tìm thấy họ vì họ đã quay về nguyên bản thời không, cho thấy Lục Đạo tồn tại đồng thời ở nhiều dòng lịch sử. Diệp Thần bảo vệ họ khỏi thế giới hiện tại nhưng vẫn giữ quyền gọi họ về bất cứ lúc nào.

Sự kiện này là bước mở đầu trong kế hoạch tái xuất Lục Đạo khi thời cơ chín muồi.

Ảnh hưởng bất tận tới tương lai

Sau tất cả, Lục Đạo vẫn là một thực thể thời không có thể xuất hiện bất kỳ lúc nào khi Diệp Thần cần, và sự hiện diện của hắn khiến bất kỳ đối thủ nào cũng phải đề phòng. Hắn không chỉ là ký ức của quá khứ mà còn thiết lập một mạch vận mệnh mới trong tương lai, luôn kéo theo các luồng luân hồi khác. Những đổi thay trong lịch sử đều gắn chặt với bóng dáng ngây thơ của hắn, và tầm ảnh hưởng đó không bao giờ nguội đi.

Vì vậy mọi người luôn giữ một lớp phong ấn mỏng, chờ đến thời điểm hợp nhất để đưa Lục Đạo trở lại trung tâm của lịch sử.