Lâm Thi Họa là linh chủ thanh tú của Thiên Đình, vẻ mặt thê lương trong bộ áo đen nhưng khí chất tỏa sáng như sao. Cô chuyên môn thông linh thuật, gắn kết với linh thú Thanh Loan và có thể triệu hồi hồn ma hải giang từ Minh giới. Trên chiến trường, cô luôn đứng phía sau Diệp Thần, trấn an cánh quân và tẩm nhuận từng chữ niệm để mở cổng vào thế giới mơ hồ.
Tình cảm của nàng dành cho Diệp Thần sâu rộng, cô xem anh là sư huynh đồng thời là bến đỗ tinh thần cuối cùng. Khi Nam Sở nguy cấp, nàng mạo hiểm mở Thạch quan, gọi Pháp Luân Vương và Âm Minh Khôi Tướng để giúp đỡ. Cô từng cười trong nước mắt và không ngần ngại hiến tinh nguyên để cứu Diệp Thần như ngọn nến cháy gần hết.
Hiện nàng bất tỉnh, thiếu hồn ba phách, được Diệp Thần cùng Long Nhất tìm cách hồi sinh.
- Thông tin cơ bản
- Đặc điểm
- Ngoại hình
- Tính cách
- Năng Lực
- Khả Năng
- Trang bị & Vật phẩm
- Tiểu sử chi tiết
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Giải cứu khỏi Giới Luật
- Linh Đan Các đêm đầu
- Ngọc giản gửi đến Từ Phúc
- Tiếng gọi từ Từ Phúc
- Huyết mạch Cổ Long được nhắc đến
- Gia tộc Long thu nhận
- Thiên Huyền Môn đón nhận
- Thức tỉnh Thanh Loan
- Bình ngọc Thanh Loan tinh túy
- Mối quan hệ với phòng luyện đan
- Ánh mắt của Hồng Trần
- Sở Linh Ngọc bảo vệ
- Tiếng gọi “sư tôn”
- Triệu hồi Pháp Luân Vương
- Hiến tinh nguyên
- Pháp Luân Vương chiến trường
- Tên trong danh sách mất tích
- Cuộc tìm kiếm chuyển thế
- Hoảng sợ khi gặp lại
- Rời núi khe
- Hoán Linh tiêu vong
- Hồi phục tạm thời
- Diệp Thần đột nhập Minh giới
- Khi Thiên Khiển xuất hiện
- Nghiền dược ở Thái Dương Lăng
- Theo đoàn binh Trung Châu
- Tiếp tế bản nguyên
- Tiệc rượu Ngọc Nữ phong
- Cứu Diệp Thần khi hôn mê
- Tiệc đùa giỡn
- Bảo vệ Phượng Tiên
- Cầu nguyện Diệp Thần
- Chia sẻ cảm xúc
- Ông ngoại
- Đế đạo thông linh
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Giới tính: Nữ
Tuổi: Khoảng 20-22
Trạng thái: Bất tỉnh, thiếu một hồn ba phách, đang được Diệp Thần và Long Nhất tìm cách cứu chữa.
Vai trò: Đệ tử Thái Hư Long Đế, chuyển thế nhân Đại Sở cần được cứu, nạn nhân của thiên cổ bi kịch.
Biệt danh: Linh Chủ Lâm Thi Họa, Sư muội Diệp Thần, Thi Họa, Tiểu Họa, Tỷ tỷ Đại Sở, Đồ đệ Long Đế
Xuất thân: Thiên Đình, gốc Minh giới thông linh.
Tu vi / Cảnh giới: Bình thường/yếu ớt khi mất thần trí nhưng có tiềm lực khủng nếu hồi hồn hoàn chỉnh
Địa điểm: Được chăm sóc, an dưỡng bởi Diệp Thần, di chuyển theo hành trình kiếm tìm pháp trận.
Điểm yếu: Thiếu một hồn ba phách khiến thần trí bất ổn, không thể tự tu luyện và không nhớ ký ức kiếp trước, phụ thuộc vào người khác mỗi khi rơi vào hôn mê.
Chủng tộc: Nhân tộc (cựu đệ tử Thái Hư Long Đế)
Thiên phú: Thiên linh căn, cảm ứng cường đại (kiếp trước); kiếp này mất hồn và thiếu phách
Tông môn: Đệ tử Thái Hư Cổ Long
Đặc điểm
Ngoại hình
Ban đầu chân đất, tóc rối, mặt mũi lấm lem, quần áo rách nát, run rẩy cầm chiếc bánh bao như cỏ rơm đang lay động; khi được Diệp Thần chăm sóc thì rạng rỡ, khoác tiên y, tóc cắt tỉa gọn gàng, dung nhan mỹ lệ hấp dẫn ánh trăng nhưng vẫn tỏ nét u sầu.
Tính cách
Thuần khiết, yếu đuối khi mất hồn nhưng bản tính lương thiện và chịu bi kịch sâu sắc; khi gặp được người tin tưởng như Diệp Thần, cô dần yên tâm và khơi lại chút hy vọng nhân sinh.
Năng Lực
Khả Năng
- Thông Linh: Thông linh thuật, Càn Khôn trì, Âm Minh Khôi Tướng, Vãng Sinh Khế ước
- Pháp Trận: Tiên Luân Ấn Trận, Huyền Linh Tịnh Trận, Hoán Linh
- Khác: Bẩm sinh thiện lương, cảm ứng nguyên khí vạn vật, khả năng hiến tinh nguyên để ổn định trận pháp
Trang bị & Vật phẩm
- Pháp Khí: Huyền Linh Thần Kiếm, Càn Khôn trì
- Khế Ước: Vãng Sinh Khế ước
- Đồ Vật Cá Nhân: Màn thầu, gương và áo choàng Diệp Thần tặng, bộ váy tiên y, bình ngọc Thanh Loan tinh túy, linh quả làm thức ăn
Tiểu sử chi tiết
Lâm Thi Họa vốn là linh chủ được Thiên Đình ngưỡng vọng, nhưng lại mang câu chuyện chuyển kiếp của một đại mỹ nhân từng hy sinh hết mình cho tình yêu. Từ kiếp trước nàng là trái tim của Diệp Thần, dùng cấm thuật thông linh để đưa hắn vượt qua khổ đau và cũng làm hồn phách mình tan biến, nên khi tái sinh, dòng huyết mạch Cổ Long còn lưu lại rất yếu mà nàng lại sống như kẻ vô gia cư, đầu đất chân trần trong một xã hội phàm trần. Diệp Thần lại gặp cô giữa Giới Luật đường, kịp thời che thân và đưa về Linh Đan Các, nơi Hằng Nhạc tông thu nhận để khởi động hành trình xây dựng lại cuộc đời.
Từ Phúc nhắc tên “Thi Họa” nên hắn nhớ lại ký ức cũ, Thái Hư Cổ Long quyết thu nhận nàng làm đồ đệ và nhờ Thiên Huyền Môn trực tiếp dìu dắt, song song đó cô tiếp xúc với Thanh Loan và sớm bước vào vai trò người giữ trận. Trên chiến trường, Lâm Thi Họa dần chứng tỏ mình khi giữ Thanh Loan tính khí thất thường, tham gia luyện đan, khai mở thông linh để triệu hồi Pháp Luân Vương và Càn Khôn trì, từng hiến tinh nguyên để cứu Diệp Thần, rồi cùng nhóm bị ghi danh trong bản danh sách mất tích khiến hắn phải truy tìm bằng mọi giá. Khi được tìm thấy, cô hoảng sợ, run rẩy, nhưng bằng ánh mắt và sự chăm sóc của Diệp Thần cùng Long Nhất họ mở pháp trận Hoán Linh, trải qua cảnh hồn phách tan vỡ rồi dần hồi phục; Diệp Thần thậm chí liều mình đột nhập Minh giới để cứu cô khỏi tay địch và đối mặt Thiên Khiển cùng lúc.
Sau đó, Lâm Thi Họa vẫn không rời nhóm khi cùng Bích Du nghiền dược kéo dài sinh lực hắn, đi theo đoàn quân Trung Châu, phóng tinh nguyên trong lúc tử khí bao quanh, tham gia tiệc Ngọc Nữ phong cùng các nữ nhân khác, rồi trải qua những ngày tháng cầu nguyện, đùa giỡn, gọi Diệp Thần là “ông ngoại” và nhiều lần bảo vệ Phượng Tiên. Dẫu hiện tại thiếu một hồn ba phách và nằm bất tỉnh, cô vẫn được xem là linh chủ, người bạn diễn sâu sắc và là tổng kết của cuộc hành trình đau thương, từ xuất thân thanh tú tới hiện trạng thiếu phách nhưng mang tinh thần không chịu khuất phục.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Sư Đồ: Diệp Thần (sư huynh, bến đỗ tinh thần), Thái Hư Long Đế (sư tôn)
- Linh Thú: Thanh Loan (linh thú gắn bó), Pháp Luân Vương (linh hồn liên kết)
- Đồng Đội: Tịch Nhan (đồng đội Chính Dương), Bích Du (người cùng nghiền dược), Long Nhất (đồng hành truy hồn)
Dòng thời gian chi tiết
Giải cứu khỏi Giới Luật
Buổi đêm ấy, Diệp Thần kịp thời kéo người phụ nữ rách rưới ra khỏi đám người đang dở trò ở Giới Luật đường. Cô run rẩy, mặt mũi vương đầy bụi than, chân đất, không còn sức mạnh nào để phản kháng. Yểu điệu gọi Diệp Thần là sư huynh, nàng vừa cúi đầu vừa nói mình đến Hằng Nhạc muộn.
Hắn che lấy cô bằng áo khoác, dẫn vào Linh Đan Các để đảm bảo nàng không bị ai nhòm ngó thêm.
Linh Đan Các đêm đầu
Ngay khi vào Linh Đan Các, Lâm Thi Họa được đặt vào căn phòng nhỏ, ánh đèn chập chờn khiến vẻ thê lương càng hiển hiện. Nàng đưa mắt nhìn Hằng Nhạc tông và bật khóc khi Diệp Thần quay lưng, tưởng rằng đây là nơi cuối cùng mình được thấy. Một người già gọi tên “Thi họa” như đã đợi nàng từ lâu, khiến Diệp Thần nhớ lại mối liên hệ cũ và chạnh lòng.
Cô ôm chặt chiếc bánh bao vì vừa sợ vừa cảm thấy được che chở, bắt đầu một hành trình mới dưới mái Thiên Đình.
Ngọc giản gửi đến Từ Phúc
Diệp Thần trao cho nàng ngọc giản, dặn mang tới Từ Phúc trưởng lão để nhờ giữ gìn và kiểm tra tình trạng hồn phách. Lâm Thi Họa hiểu rằng mình phải tin tưởng sư huynh nên không phản đối, chỉ gật đầu im lặng. Ngọc giản trở thành vật duy nhất kết nối cô với hắn, nó ghi rõ lộ trình qua Thiên Huyền Môn và các pháp trận đang chờ.
Sau khi Diệp Thần rời đi, nàng rưng rưng nước mắt vì cảm giác vừa được cưu mang vừa vẫn trống rỗng bên trong.
Tiếng gọi từ Từ Phúc
Một lần khi Diệp Thần mang rượu đến, Từ Phúc nhắc đến cái tên đó một cách trìu mến và cảnh báo rằng nàng chưa hẳn đã mất. Những lời ấy khiến Diệp Thần nhớ lại hình ảnh Lâm Thi Họa trong ký ức, như ánh đèn le lói vừa được thổi lại gió. Nàng nghe được tên mình được nhắc đến và dường như nhận ra rằng mình được mong chờ từ lâu.
Dù thần trí chưa rõ, sự nhắc tới đó cho thấy có một sợi dây đang dần nối về quá khứ.
Huyết mạch Cổ Long được nhắc đến
Thái Hư Cổ Long gọi nàng là một phần huyết mạch Cổ Long còn sót lại ở Thiên Đình, dù không thuần nhất. Nàng bị nhận diện là người có tiềm lực thông linh đủ mạnh để liên tục giúp Diệp Thần và đánh thức linh thú. Danh tiếng mới giúp cô bước ra khỏi bóng tối vì người ta bắt đầu coi cô là sinh mệnh có thể thay đổi cục diện.
Điều đó khiến Diệp Thần thấu hiểu thêm rằng số phận của nàng liên kết chặt với mình hơn bất cứ ai.
Gia tộc Long thu nhận
Gia tộc Long được lệnh thu nhận Lâm Thi Họa làm đồ đệ của Thái Hư Cổ Long vì tài năng đặc biệt của nàng. Lệnh này mở ra hành trình mới, vì cô không còn là đứa trẻ bị vất vưởng mà đã có nơi nương náu và người bảo hộ pháp lực. Diệp Thần nhận trách nhiệm và nhờ Thiên Huyền Môn tiếp tục dìu dắt cô, vì nơi đó mới đủ nội lực hướng dẫn nàng.
Từ lúc đó mối quan hệ sư huynh – sư muội càng bền chặt khi cả hai hiểu mình phải đối mặt với bão tố bên nhau.
Thiên Huyền Môn đón nhận
Thiên Huyền Môn mở lớp tiếp nhận cô gái da mỏng nhưng ánh mắt vẫn sống động với thông linh. Lâm Thi Họa luyện tập cùng những bậc thầy mới dù đầu óc chưa ổn định, khiến các cao nhân phải kiên nhẫn. Cô dùng thời gian đó học cách kết hợp thoại pháp với năng lượng từ Thanh Loan để chuẩn bị cho những thử thách tiếp theo.
Lúc này mọi người nhận ra cô không chỉ khóc mà còn có bản chất hiền lương cùng tinh thần kiên định.
Thức tỉnh Thanh Loan
Lâm Thi Họa tự mình đánh thức huyết mạch Cổ Tộc và thu phục Thanh Loan từ Linh giới bằng thông linh thuật. Thanh Loan không dễ gần nhưng dưới ảnh hưởng của cô, nó chịu nghe theo và ngồi trên lưng Phượng Hoàng để tới Diệp Thần. Việc này chứng minh cô có khả năng xử lý linh thú mạnh bạo nhất vùng nhờ tài năng thông linh căn.
Sự xuất hiện của nàng và Thanh Loan mang đến thêm hy vọng cho mọi người trong bối cảnh chiến trường.
Bình ngọc Thanh Loan tinh túy
Lâm Thi Họa xuất hiện bên Diệp Thần sau khi Hồng Trần rút lui, mang theo bình ngọc chứa tinh túy Thanh Loan. Cô khiến hắn cảm nhận rõ rằng mình luôn hiểu được nhu cầu nội lực của sư huynh và biết lúc nào cần can thiệp. Thanh Loan bám sát nàng nhưng lùi lại khi nhìn thấy Hồng Trần, chứng tỏ cô có khả năng kiềm chế tình hình.
Họ trở thành bộ đôi hiếm có vừa linh hoạt vừa tinh tế trong những nơi cần kẻ trung hòa như nàng.
Mối quan hệ với phòng luyện đan
Đan Thần chỉ đồng ý nhận bình ngọc khi Diệp Thần đưa Lâm Thi Họa vào, vì Thanh Loan chỉ nghe lời nàng. Sự việc khiến người của Kiếm Pháp và Thiên Đình chấp nhận rằng chỉ một người duy nhất phù hợp cầm tinh túy quý đó. Lâm Thi Họa nhận ra trách nhiệm nặng nề hơn, bởi cô không chỉ bảo vệ linh thú mà còn hộ trì trận pháp cho Diệp Thần.
Đây là lần đầu cô chịu trách nhiệm trọng đại ngoài việc chỉ theo sau sư huynh.
Ánh mắt của Hồng Trần
Khi Hồng Trần tiến lại, Lâm Thi Họa lập tức lùi lại vì ánh lệ quang của hắn khiến ngực cô nóng và tim run. Sở Linh Ngọc phải can thiệp, đẩy Hồng Trần ra vì hành động chạm vào cô quá mức gây áp lực. Cô không muốn ánh mắt ấy dính vào mình vì cảm nhận một dòng khí đảo lộn dù hắn chưa nói gì.
Sự việc cho thấy dù yếu đuối, cảm nhận của nàng cực kỳ nhạy bén khi linh khí bất thường xuất hiện.
Sở Linh Ngọc bảo vệ
Sở Linh Ngọc dành sự chú ý đặc biệt khi thấy thái độ bất thường của cô trước Hồng Trần. Ông luôn đứng gần Diệp Thần và đưa tay ra bảo vệ, hiểu rằng một khi nàng hóa thần thì sẽ có ảnh hưởng lớn. Cô càng gắn bó với sư huynh vì được che chở như vậy, cảm thấy mình chưa đủ võ để tự bảo vệ.
Từ đó, không ai đụng tới Lâm Thi Họa một cách vô tình vì pháp sư đó nhìn thấu tâm tư nàng.
Tiếng gọi “sư tôn”
Lâm Thi Họa gọi Diệp Thần là sư tôn khi thấy hắn phân vân trước bờ vực chiến trận, thể hiện mối quan hệ kết nối anh em và bề trên. Tiếng gọi ấy khiến hắn không còn giấu cảm xúc, vì hắn hiểu mình không đơn độc mà còn có trách nhiệm với người xem mình như sư huynh. Thanh Loan cũng phản ứng vì sự trìu mến đó không chỉ xuất phát từ cảm giác thần thánh mà còn cảm giác phải bảo hộ.
Cảnh tượng cô gái nhỏ bé gọi tên hắn giữa chiến trận biến mọi người nhận ra tầm quan trọng tinh thần của nàng.
Triệu hồi Pháp Luân Vương
Đối diện cuộc xâm lăng Thiên Ma, Lâm Thi Họa gọi Pháp Luân Vương và Càn Khôn trì bằng thông linh thuật đặc biệt. Tiếng niệm của nàng vang trong không gian, kéo theo năng lượng tối tăm trở về, khiến chiến tuyến phía Nam Sở bừng tỉnh. Không khí chuyển từ lạnh sang ấm, và Diệp Thần thấy bóng hình cô xuyên qua sương mù giữ trận thêm vững.
Đây là lần đầu cô tự đứng giữa trận địa không còn ẩn sau sư huynh, minh chứng cho niềm tin vào bản thân.
Hiến tinh nguyên
Nàng quyết định hiến tinh nguyên để cứu Diệp Thần khi pháp trận sắp sụp đổ vì sức ép Thiên Ma. Tinh nguyên chảy vào trận khiến cô gần như gục xuống nhưng vẫn niệm chú để giữ cho hắn đủ lực. Cảnh đó khiến bất kỳ ai chứng kiến đều nhắm mắt vì nỗi buồn pha lẫn sự cảm động, như ngọn nến sắp tắt mà vẫn cháy.
Sự hi sinh không chỉ là hành động mạnh bạo mà còn là lời cam kết rằng cô không bao giờ bỏ rơi sư huynh.
Pháp Luân Vương chiến trường
Pháp Luân Vương được dẫn đến hướng Diệp Thần đứng bởi Lâm Thi Họa, làm đòn đánh tinh thần của hắn có chỗ nương. Nàng điều khiển tấm luân trắng lấp lánh, phối hợp với Càn Khôn trì, đẩy lui các thế lực Thiên Ma tấn công. Diệp Thần vừa chiến đấu vừa nhìn về phía nàng vì sự xuất hiện của pháp khí đó giúp giảm áp lực trên vai hắn.
Đó là minh chứng cụ thể cho việc cô có thể làm trung tâm pháp khí trong trận địa.
Tên trong danh sách mất tích
Trong bản danh sách Diệp Thần lập, cái tên Lâm Thi Họa nằm bên cạnh Sở Huyên và Sở Linh với ghi chú “hy sinh hồn phách”. Việc đó khiến mọi người hiểu rằng nàng là mục tiêu cần tìm lại nhất. Cô không chỉ đồng môn mà còn nạn nhân của thiên cổ bi kịch bắt đầu từ kiếp trước.
Bản ghi đó củng cố quyết tâm của Diệp Thần mỗi khi nghĩ đến nàng đang mất hồn.
Cuộc tìm kiếm chuyển thế
Diệp Thần cùng Long Nhất bắt đầu hành trình truy tìm chuyển thế nhân Đại Sở, trong đó có Lâm Thi Họa. Họ mở pháp trận Hoán Linh để liên lạc Minh giới và tìm từng dấu vết nàng để lại. Năng lượng tán loạn trên bản đồ cho thấy cô vẫn sống nhưng bị mất hồn ba phách.
Cuộc hành trình kéo dài nhiều ngày khẳng định việc đưa nàng trở lại không thể ngay lập tức.
Hoảng sợ khi gặp lại
Khi lần đầu gặp lại, Lâm Thi Họa giật mình, lùi lại và ôm chặt chiếc bánh bao như muốn giữ lại thứ duy nhất còn thuộc về mình. Cô tưởng mình sẽ bị chiếm đoạt vì cái đói nhớ lại kiếp trước khiến nàng mất kiểm soát. Diệp Thần ôm lấy, dịu dàng gọi tên và dặn cô đừng sợ, khiến đôi mắt nàng dần lắng xuống.
Hy vọng nhen nhóm lúc ấy là nền tảng để nàng tin rằng mình có thể quay trở lại cuộc sống.
Rời núi khe
Diệp Thần dẫn nàng tới ngọn núi khe thanh tĩnh, lau mặt và chăm sóc những vết sẹo tinh thần trên gương mặt cô. Cô giữ chặt màn thầu sờn, gặm nó như thứ quen thuộc duy nhất từng thuộc về nàng. Hắn nhớ lại kiếp trước nàng dùng cấm thuật thông linh để cứu mình, khiến ngực hắn trống rỗng khi nhớ đến.
Tình cảnh đó khiến hắn càng quyết tâm hồi phục hồn phách nàng, vì không thể để cô mất thêm lần nữa.
Hoán Linh tiêu vong
Pháp trận Hoán Linh được mở để đoàn tụ hồn phách nhưng Long Nhất phải thả tay, khiến trận pháp tan vỡ giữa chừng. Lâm Thi Họa ngã quỵ và ngất đi khi hồn phách bị gián đoạn. Diệp Thần chạy tới, dùng pháp lực dịu dàng an ủi và cố gắng kéo hồn phách trở lại bằng ánh mắt và hơi ấm.
Sắc mặt cô dần hồng nhuận lại, chứng minh rằng dù thất bại, họ vẫn có thể làm việc cùng nhau.
Hồi phục tạm thời
Lâm Thi Họa nằm giữa nhóm Tư Đồ Nam và Long Nhất, run rẩy nhưng cố gắng giữ hình dạng nhân loại sau chuỗi trận pháp. Tinh thần mệt mỏi khiến cô dựa vào sự hiện diện của Diệp Thần để lấy lại hơi thở. Hai người thỉnh thoảng nhấc cô dậy cho phép ngồi rồi để Tư Đồ Nam chăm sóc.
Trong khoảnh khắc đó, mọi người nhận ra nàng đang sống trong trạng thái giữa sự sống và cái chết.
Diệp Thần đột nhập Minh giới
Diệp Thần đột nhập Minh giới, vượt qua Sâm La Điện và kẻ thù để giải cứu Lâm Thi Họa khỏi tay địch. Hành trình khiến hắn phải “cướp bóc” các tông môn phụ thuộc để lấy tài lực hỗ trợ vì không thể về tay không. Lâm Thi Họa là con mồi chính mà kẻ thù muốn giữ làm mồi nhử nên việc cứu cô buộc hắn đánh đổi danh dự.
Cô vẫn là bia đỡ đạn và một mảnh hồn bị bắn phá, nên mỗi cái nắm tay của hắn chứa mọi kỳ vọng.
Khi Thiên Khiển xuất hiện
Diệp Thần bị Thiên Khiển tấn công trên đỉnh núi, và Lâm Thi Họa lập tức xuất hiện cùng nhóm nữ nhân khác. Cô sợ hãi, mặt trắng bệch, giọng nghẹn ngào gọi hắn “Diệp sư huynh” như muốn kéo hắn về. Ánh mắt ấy khiến Thiên Khiển chùn bước vì thấy sự mềm yếu kỳ lạ nhưng vẫn kiên cường.
Nhóm người đằng sau biết rằng cô không chỉ là vật trang trí mà là điểm tựa tinh thần khi hắn hoảng loạn.
Nghiền dược ở Thái Dương Lăng
Trong trận Thái Dương Lăng Thiên, Lâm Thi Họa và Bích Du nghiền dược liên tục để kéo dài tuổi thọ Diệp Thần. Công việc đó kéo dài nhiều đêm và nàng không than vãn, chỉ tập trung vào việc nghiền tinh nguyên. Cảm giác mỗi viên đan gắn kết với từng tâm huyết khiến cô thấy mình là người giữ lửa ở hậu phương.
Sự hiện diện của cô giúp nhóm yên tâm rằng ít nhất có ai đó đang giữ hơi thở cho Diệp Thần.
Theo đoàn binh Trung Châu
Trong chiến dịch Đại Sở Thiên Đình tiến về Trung Châu, Lâm Thi Họa cùng Tư Đồ Nam và Long Nhất cưỡi phi kiếm di chuyển. Nàng không chống lại sự di chuyển của đội quân, cho thấy mình đã quen với vai trò trong nhóm Đệ tử Long Đế. Mỗi lần phi kiếm bay qua khung cảnh rực sáng, ánh mắt cô không còn hoang mang mà dần vững vàng.
Chiến dịch trải dài như thử thách và nàng kiên nhẫn đi theo trong từng bước.
Tiếp tế bản nguyên
Trong lúc Diệp Thần nằm giữa tử khí, Lâm Thi Họa cùng các nữ nhân khác phóng tinh nguyên và bản nguyên vào người hắn để giữ mạng. Từng tia năng lượng trên đầu ngón tay cô nóng rực, chứng tỏ cô đang cống hiến đến tận cùng. Một mũi kim khô trên đôi môi nhưng nàng không rút lại vì biết nếu dừng thì tử khí sẽ nuốt hắn.
Những lần như thế biến cô thành một phần của sự tồn vong, không còn là người theo sau mà là người quyết định.
Tiệc rượu Ngọc Nữ phong
Trong tiệc rượu trên Ngọc Nữ phong, Lâm Thi Họa đứng cạnh Tư Đồ Nam, Tạ Vân và những người bạn nữ khác. Mọi người cùng cười đùa nhưng ánh mắt nàng vẫn chững lại mỗi khi nhìn Diệp Thần, như có một sự buồn bã không thể giấu. Buổi lễ mang hơi ấm gia đình nhưng cô biết phía trước vẫn còn chiến tranh.
Cảm giác ấm áp đó giúp phần nào chữa lành tâm linh bị tổn thương của nàng, dù chỉ trong khoảnh khắc.
Cứu Diệp Thần khi hôn mê
Khi Diệp Thần trúng độc và rơi vào hôn mê, Lâm Thi Họa cùng Thượng Quan Ngọc Nhi phóng hết tinh nguyên lên cơ thể hắn. Cô không buông ra dù biết bản nguyên đang cạn dần vì quyết giữ anh còn sống. Họ kêu gọi, niệm chú, mở đường cho khí của hắn trở lại thiên thu.
Không ai quên được lần cô đưa mình đến giới hạn nhưng vẫn không gục ngã.
Tiệc đùa giỡn
Sau bữa tiệc, Lâm Thi Họa cùng nhóm nữ nhân nhí nhảnh đùa giỡn để kiếm vài tiếng cười cho Diệp Thần. Cô đứng cùng Thượng Quan Ngọc Nhi, Bích Du, Hạo Thiên Thi Nguyệt và các người đẹp khác, cho thấy mối quan hệ không chỉ chiến đấu mà còn là chị em thân thiết. Đôi khi cô vẫn nhìn về phía Diệp Thần với ánh mắt mơ hồ như hy vọng anh trả lời lại.
Khoảnh khắc đó khiến mọi người nghĩ rằng Lâm Thi Họa có thể quên đi bi kịch nếu vẫn còn được cười.
Bảo vệ Phượng Tiên
Cảnh cô cầm Tịch Diệt kiếm cùng nhóm nữ nhân khi Phượng Tiên chạy trốn cho thấy nàng vẫn không rời binh đoàn. Các nữ nhân khác như Liễu Như Yên, Thượng Quan Ngọc Nhi đồng hành và họ che chắn nhau khi rút lui. Cô không còn là kẻ đứng sau vì sự hiện diện của nàng tạo nên khí chất chiến binh.
Mỗi bước tiến chứng minh nàng là chiến binh và người bảo vệ chứ không chỉ là đệ tử yên ắng.
Cầu nguyện Diệp Thần
Khi Diệp Thần rơi vào tình thế tử vong, Lâm Thi Họa cùng các nữ nhân cầu nguyện, đổ hết lời khấn trong lòng. Cô thì thầm rằng hắn phải sống vì người sư huynh còn nhiều điều chưa hoàn thành. Từng giọt lệ nhẹ rơi, nàng cảm nhận sự sống của hắn bằng cách sờ tay và lắng nghe nhịp đập.
Đây là lần cô thẳng thắn nói ra tình cảm cho thế giới, không còn giấu giếm.
Chia sẻ cảm xúc
Khi Lạc Hi và Tịch Nhan cười nói, Lâm Thi Họa cũng góp vui, bật ra vài lời trêu chọc Diệp Thần. Khung cảnh ấy mang đến sự bình yên hiếm hoi và cô cảm thấy mình thực sự sống trong một gia đình. Người khác thấy cô vừa yêu thương vừa biết cách đùa giỡn, cho thấy cân bằng giữa thương yêu và vui vẻ.
Cô giữ vai trò quan trọng trong tập thể bởi sự mỏng manh chứa đựng nghị lực.
Ông ngoại
Lâm Thi Họa cùng nhóm nữ nhân gọi Diệp Thần là “ông ngoại” và “bà bà” trong nghi thức, bộc lộ sự thân mật pha chút ngại ngùng. Cô cảm thấy bối rối nhưng vẫn là người gắn bó nhất với hắn lúc đó. Thái độ ấy khiến Diệp Thần bật cười và cô học được cách biến cảm giác hi sinh thành trò chơi nhỏ.
Khoảnh khắc kỳ dị đó được ghi như một nốt trầm ấm áp giữa bao biến cố.
Đế đạo thông linh
Khi Diệp Thần quan sát Thạch Quan, người ta nhắc lại việc cô dùng cấm thuật triệu hồi Pháp Luân Vương và đặt tên là Đế đạo thông linh. Lời nhắc khiến nàng vừa tự hào vừa chua xót vì sự hy sinh đã bỏ ra. Cô hiểu hành động cấm thuật đó là lý do họ phải giữ nàng sống.
Đó là dấu mốc khiến các bậc cao nhân không xem thường khả năng thông linh của cô dù cô vẫn yếu đuối.