Lạc Xuyên sơn phủ là một ngọn núi phủ sương huyền bí nằm ở phía đông Giới Minh Sơn thuộc Minh giới, nổi tiếng với cảnh quan lộng lẫy nhưng đượm buồn. Nơi đây được bao quanh bởi dải nước phản chiếu ánh đèn, kết hợp với mây mù tạo nên tấm màn màu hồng huyễn hoặc. Không gian sơn phủ thường tràn ngập tiếng cười giả tạo trong các buổi lễ, nhưng ẩn sâu bên trong là sự bi thương và hương vị cháy khét của quá khứ.

Đây không chỉ là một địa danh đơn thuần mà còn là chứng nhân cho những tình kiếp đau thương, nơi ghi dấu những khoảnh khắc chia ly đầy nước mắt. Dù mang vẻ ngoài rực rỡ với thảm đỏ và ngọc thạch, sơn phủ vẫn giữ nét lạnh lẽo của âm phủ, nơi tâm hồn nhiều người run rẩy trước những cuộc diễn trong lòng.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Cấu trúc: Lan can ngọc, thảm đỏ, các lâu yến tiệc và đền thờ

Bầu không khí: Lộng lẫy rực rỡ xen bi thương

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Ngọc quả, linh đan rượu, cờ hoa sắc đỏ

Mức độ nguy hiểm:

Trung bình, đôi lúc có âm vụ

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Nhân Vật Chính: Sở Linh (Tân nương), Nghiêu Thuấn (Tân lang), Diệp Thần (Người chứng kiến)
  • Nhân Vật Phụ: Minh Tướng, quan viên, khách mời cao nhân

Dòng thời gian chi tiết

Tổ chức hôn lễ giả

Nơi đây được chọn làm địa điểm tổ chức hôn lễ giữa Sở Linh và Nghiêu Thuấn, một màn kịch được dàn dựng đầy công phu giữa Minh giới. Không gian phủ đầy lụa đỏ và ánh đèn, đón tiếp nhiều cao nhân từ khắp nơi đến dự, tạo nên cảnh tượng vô cùng hoa lệ nhưng đầy bi kịch. Diệp Thần đã lặng lẽ đứng ở một góc khuất, chứng kiến cảnh tượng này với trái tim nghẹn ngào, trong khi mọi người xung quanh đều run rẩy vì biết đây chỉ là một cuộc diễn.

Sau khi lễ cưới kết thúc, đám mây tản đi để lại dư vị đau thương và hương vị của quá khứ cháy khét.

Chứng nhân tình kiếp

Sơn phủ trở thành nơi ghi dấu sự đau khổ tột cùng của Diệp Thần khi đối diện với tình kiếp ma chướng. Sau khi rời khỏi Minh giới, Diệp Thần nhiều lần quay trở lại nơi này, ngồi lặng lẽ tại góc nhỏ năm xưa như một pho tượng đá không hề nhúc nhích suốt chín ngày. Nơi đây trở thành điểm dừng chân của nỗi nhớ và sự hối tiếc, nơi hắn đối diện với hình bóng Sở Linh trong những giấc mộng thê thảm.

Sự hiện diện của hắn tại sơn phủ đã làm rối loạn pháp tắc, khiến ngay cả Nhân Vương cũng không dám theo đuổi khi hắn bước vào trạng thái mộng du. Đến ngày thứ mười, Diệp Thần rời đi, để lại Lạc Xuyên sơn phủ chìm trong sự hoang vắng của một truyền thuyết buồn.