Chưởng giáo Hoa Sơn là đại tiên có tu vi Chuẩn Đế, đứng đầu chủ phong, trấn giữ mạch đạo toàn môn phái. Ông mang vẻ đạo nhân trung niên, sau đó trở về diện mạo thanh niên hiền hòa, nên khiến người ta khó nhận ra. Thần thái trầm ổn và đôi mắt sâu xa cho thấy ông không lấy quyền lực hay nịnh hót làm mật.

Ông bảo vệ Diệp Thần như chẳng còn gì quý hơn, đồng thời giữ thái độ ôn hòa với những đối thủ như Ân Minh hay Thiên Đình. Khí chất của ông là sự lãnh đạo trí tuệ, biết nhẫn nhịn đúng lúc để giữ vững Hoa Sơn trong mọi biến cố. Ông kết hợp đạo pháp, trận pháp và tinh thần để làm trụ cột kiêu hãnh của Tán Tiên giới.

Mục lục nội dung

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Giới tính: Nam

Tuổi: Không rõ trong văn bản (tuổi tác lão thành, được ám chỉ là sống lâu hơn vạn năm, đạo hạnh cực thâm sâu)

Trạng thái: Tại vị trên chủ phong Hoa Sơn, trấn giữ mạch đạo, chủ tọa mọi nghi lễ.

Vai trò: Chưởng giáo Hoa Sơn, bảo vệ Diệp Thần, đối đầu trực tiếp và khéo léo với Ân Minh, thể hiện bản lĩnh lãnh đạo và nhãn quan nhìn người xuất sắc.

Biệt danh: Chưởng giáo Hoa Sơn, Sơn chủ, Hoa Sơn chân nhân

Xuất thân: Hoa Sơn, truyền nhân nhiều đời của tông môn, kế thừa y bát Đạo Tổ.

Tu vi / Cảnh giới: Chuẩn Đế đỉnh phong

Địa điểm: Hoa Sơn, chủ phong, thường hiện diện tại điện luận đạo và các trận pháp trọng yếu.

Điểm yếu: Chỉ duy nhất tiếc nuối với Đế uẩn, ngoài ra không thể hiện nhược điểm cụ thể.

Chủng tộc: Nhân tộc

Thiên phú: Tuệ căn siêu tuyệt, lĩnh hội đạo pháp uyên thâm, từng nhiều lần ngộ đạo tại Hỗn Độn nhưng chưa thể đạt Đế uẩn.

Tông môn: Hoa Sơn

Đặc điểm

Ngoại hình

Lúc xuất hiện, ông là đạo nhân trung niên phong thái trầm ổn và sau đó trở về diện mạo thanh niên bình thường, khiến người khác khó nhận ra hơi thở tu sĩ. Hình thể khoan dung nhưng uy nghiêm, tiên phong đạo cốt tỏa ra từ cách đi đứng và trang phục. Ánh mắt sâu xa và khuôn mặt bình thản không để cảm xúc chủ đạo, khiến cả đệ tử lẫn đại nhân vật phải ngước nhìn.

Khi cần, ông cũng có thể khoác áo giáp chiến để phù hợp hoàn cảnh đặc biệt.

Tính cách

Công chính, trí tuệ, giàu cảm thông với tài tuấn, khôn ngoan đối phó với đối phương vượt mặt, song song có dũng khí bảo hộ tông môn và coi trọng chính nghĩa.

Năng Lực

Khả Năng

  • Đạo Pháp: Chủ trì mạch đạo Hoa Sơn, tinh thông trận pháp, ấn quyết tạo luồng quang dị tượng, truyền âm điều hướng tinh thần
  • Chỉ Huy & Trấn Thủ: Điều chỉnh kết giới khi Đế Uẩn nổi giận, giữ trận đồ, cảm nhận khí tức từ xa, phối hợp tiếp viện để bảo vệ Diệp Thần và môn phái.

Trang bị & Vật phẩm

  • Truyền Thừa: Y bát Đạo Tổ, các kỳ văn truyền thừa và giới chỉ cùng phục trang đạo nhân
  • Đạo Khí: Các đạo khí bí ẩn dùng trong nghi lễ và để trấn áp phiền nhiễu, đạo khí hỗ trợ bảo vệ mạch đạo.

Tiểu sử chi tiết

Xuất thân từ Hoa Sơn, Hoa Sơn chân nhân tiếp nối truyền thống y bát của Đạo Tổ và sớm định hình thái độ chính trực của mình trong cương vị chưởng giáo. Ông chọn con đường bảo hộ môn phái, dùng trí tuệ và kinh nghiệm để trấn áp mọi sợi dây dao động, giữ Hoa Sơn như một cột trụ không thể lay chuyển trong các kỳ luận đạo đầy căng thẳng. Khi Diệp Thần xuất hiện, ông không để bản thân bị cuốn vào hoài nghi mà khéo léo định vị học trò là nhân tài ngược thiên, vừa cho người được phép lĩnh đạo kinh, vừa dùng sự cân bằng để tách biệt các phe phái không hợp lý.

Ngoài việc mở ra các dị tượng từ đạo kinh, ông còn trực tiếp dẫn Diệp Thần đi vào Hỗn Độn chi hải, giữ mạch đạo và truyền âm để nội môn hiểu rằng Hoa Sơn sẽ không để những thế lực khác thao túng đệ tử. Sau đó, ông phối hợp với Hoa Sơn Tiên tử cùng Địa Nguyên chân nhân để quản lý mọi trận đấu, kịp thời cảnh giác khi Đế Uẩn nổi giận và không cho phép Thiên Đình hoặc Ân Minh lợi dụng sự nóng giận của nội bộ. Trong các giai đoạn sau đó, ông giữ vững hóa phép, đối thoại với Ngọc Đế qua bức thư ghi Giao cho Ngọc Đế để bảo đảm Diệp Thần được chăm sóc, phong kín Hoa Sơn, kiểm soát thông tin, và tăng cường trận pháp mỗi khi Thái Sơn chưởng giáo bị đe dọa.

Ông vùng vằng khi quân địch gào thét, nhưng vẫn biết lúc nào cần nở nụ cười để nhẹ nhàng trấn an người đệ tử đang trên đường trưởng thành. Trong những ngày chiến tranh lan rộng, ông đeo áo giáp, nhận ký vật phân thân, duy trì phòng tuyến, tiếp tục điều chỉnh kim tường thành và trao chiến giáp cho quân sĩ lẫn phụ tá. Khi Thiên Tôn và Nguyệt Tâm xuất hiện, ông không trực tiếp vướng vào điểm nóng mà tiếp tục tăng cường kết giới, giữ cái đầu lạnh để không bị Dao Trận ảnh hưởng.

Những giây phút trầm lặng bên điện khi Diệp Thần chưa tỉnh, khi Đạo Tổ giải phóng ký ức và ông ở cạnh Tu La Thiên Tôn cùng các Chuẩn Đế khác, khiến ông hiểu rằng Hoa Sơn còn phải chịu trách nhiệm che chở cả những kẻ từng ngờ vực mình. Dù nhận thức đầy đủ về Hoang Cổ Thánh Thể, ông không suy đoán vội, chỉ giữ im lặng để chờ Diệp Thần định hình bản thân và để Hoa Sơn không bị cuốn theo tâm lý. Trong những dịp hiếm hoi, ông vẫn khuấy động một bữa tiệc và nhắc đệ tử rằng tình thương và lễ phép là phương tiện đưa họ ra ánh sáng, chứ không phải oán hận.

Dù dường như không có nhược điểm ngoài sự tiếc nuối với Đế uẩn, ông luôn hiện diện như bờ vai cho cả Hoa Sơn lẫn các vị danh tăng ngoài giới.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Truyền Nhân: Diệp Thần (truyền nhân tiềm năng, nhân tài ngược thiên)
  • Đồng Môn: Hoa Sơn Tiên tử (phó chưởng giáo, tương trợ trong mọi biến cố), Địa Nguyên chân nhân (đồng môn / hiền huynh chỉ huy trận pháp), Hoa Sơn Thần Nữ (hợp tác giữ trật tự nội môn)
  • Đối Thủ & Thế Lực: Ân Minh (Bát thái tử đối thủ trực tiếp), Thiên Đình (thế lực luôn chứa rãnh xung đột), Ân Dương và Tam Thái tử (thanh thế của Thiên Đình mà ông giám sát)
  • Liên Minh: Ngọc Đế (đổi chỉ bảo hộ Diệp Thần theo lời khẩn cầu), Tu La Thiên Tôn, Ngưu Ma Vương (đồng chia nỗi lo Hoang Cổ Thánh Thể)

Dòng thời gian chi tiết

Thể hiện quyền uy chưởng giáo

Hoa Sơn chân nhân đứng ra điều khiển mọi nghi lễ và nghi thức tại Hoa Sơn, khiến các trưởng lão từ những phái khác phải nhường nhịn. Ông nhấn mạnh đích thân mình vẫn đứng trên chủ phong, duy trì mạch đạo Hoa Sơn ổn định và không để ngoại nhân soi mói. Từ giọng điềm đạm nhưng uy nghiêm, ông truyền cảm hứng cho đệ tử rằng chính nghĩa lớn hơn ham mê quyền lực.

Người ta thấy ông xuất hiện như một bức tường vững chãi hơn là vị thầy dịu dàng, khiến cả phòng nghị luận phải im lặng.

Bảo vệ Diệp Thần giữa luận đạo

Hoa Sơn chân nhân ra tay che chở khi Diệp Thần bị hoài nghi vì tu vi thấp hơn nhưng vẫn lĩnh đạo kinh. Ông quan sát mọi người xung quanh, không để Thiên Đình dùng chuyện này để quấy rối hay vẽ ra âm mưu. Ông chủ động công nhận Diệp Thần là truyền nhân, đề cao việc cho hắn tiếp nhận đạo kinh để chứng minh Hoa Sơn không thủ đoan.

Tài ngoại giao giúp ông làm dịu cơn sóng vô lý mà vẫn giữ thể diện cho cả môn phái.

Khơi dậy đạo kinh có linh tính

Khi đạo kinh phát sinh dị tượng, Hoa Sơn chân nhân bật ấn quyết và tạo ra luồng quang huyền ảo trên sân khấu, khiến mọi người phải cảm thán. Ông phát hiện sự linh động mới và nhẹ nhàng dẫn ánh mắt đến Diệp Thần để mở đường cho điều nhiệm màu. Ông giữ thái độ ôn hòa, vừa thể hiện sự kính trọng đối với đạo kinh, vừa khuyên đệ tử nên tập trung thay vì lo sợ.

Lúc ấy ông liên tục truyền âm để định hướng tinh thần và cho biết chính Hoa Sơn sẽ giữ vững lễ nghi trong suốt quá trình.

Xác nhận truyền nhân mới xuất hiện

Hoa Sơn chân nhân mời Diệp Thần ra sân chính và công khai nói rằng một truyền nhân mới đã hiện nguyên hình. Ông không hề vồ vập mà chỉ gật đầu rồi nhẹ nhàng hướng dẫn hắn khai thông Thiên Âm, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối. Ông dùng niềm tin để kéo các trưởng lão theo, khiến họ cũng phải nhìn ra giá trị nhân tài thay vì dừng lại ở tiểu tiết.

Sự kiện này đánh dấu bước ngoặt khi mọi nghi vấn về quyền lợi của Hoa Sơn bị hóa giải bởi tầm nhìn của ông.

Đưa Diệp Thần vào Hỗn Độn chi hải ngộ đạo

Khi đạo kinh hoàn toàn chủ động đi vào Diệp Thần, Hoa Sơn chân nhân quyết định giao quyền đối thoại cho huyền năng trẻ và đưa hắn tới Hỗn Độn chi hải ngộ đạo. Ông giữ vị trí bảo vệ bên ngoài, vừa quan sát để đảm bảo không có ai xâm nhập, vừa truyền âm để đệ tử yên tâm tu luyện. Dù có những mối nguy từ chuỗi bọn bên ngoài, ông vẫn giữ bình tĩnh và quan niệm rằng đạo kinh phải tự nói lên bản thân nó.

Sự kiện để lại cả môn phái cảm động khi ông cười nhẹ rồi nói tìm thời điểm tốt cho Diệp Thần.

Quan sát Diệp Thần vượt Chuẩn Đế

Trong các trận đấu tại Tàng Kinh Các, Hoa Sơn chân nhân không hối thúc việc sử dụng sức mạnh mà chỉ đứng nhìn Diệp Thần đánh bại Chuẩn Đế Hoa Dương. Ông coi đây là minh chứng cho sự phát triển của truyền nhân và không ngăn cản đệ tử bước vào thử thách. Khi Diệp Thần luyện đan và tạo ra Đan Lôi, ông cùng Tiên tử nhíu mày vì biết rằng nguồn lực này có thể thay đổi cả cuộc chơi.

Ông vẫn giữ thái độ cân bằng, tập trung vào kéo dài sự kiện để các bên khác không làm gián đoạn.

Định thời điểm cho Thiên Nhân ngũ suy

Hoa Sơn chân nhân tích cực quan sát đám đệ tử và các biến chuyển khí để xác định khoảnh khắc Diệp Thần nên tiến hành Thiên Nhân ngũ suy. Ông gọi đó là thời điểm tốt và phát tín hiệu truyền âm nhằm gia cố tinh thần cho tất cả. Khi thiên cơ xuất hiện, ông trực tiếp giúp kéo dài đấu pháp như một người quản lý cuộc luận đạo chứ không chỉ là thầy giáo.

Mục tiêu của ông là để Diệp Thần thực sự nổi bật giữa đám Chuẩn Đế và đại năng khác, và chính tầm nhìn này khiến ông luôn thể hiện bản lĩnh lạnh lùng.

Triển khai chuẩn bị Ngũ Nhạc đấu pháp

Hoa Sơn chân nhân cùng Hoa Sơn Tiên tử đứng trên đỉnh Côn Lôn, giám sát trận đấu trước khi hàng trăm Chuẩn Đế tới tấn công. Ông là người xác định rõ ràng biên giới bảo hộ Hoa Sơn và không để bất kỳ ai tự ý phá vỡ. Cùng lúc, ông giữ thái độ ôn hòa khi hàng đệ tử lo lắng, vừa uống trà vừa truyền âm ngồi xuống, hắn sẽ tự đến để xoa dịu.

Sự chuẩn bị này giúp Hoa Sơn giữ vững tinh thần kiên định trong giai đoạn căng thẳng.

Giữ bình tĩnh trong trận Ngũ Nhạc đấu pháp

Trong trận đấu, khi Diệp Thần bị bảo tháp trấn áp, Hoa Sơn chân nhân vẫn ung dung pha trà và quan sát diễn biến mà không để hoảng loạn lan tỏa. Ông phát lời hài hước để xoa dịu bầu không khí và khẳng định Hoa Sơn không cần can thiệp khi chưa cần thiết. Ông hiểu rằng sự kiên định của mình là lá chắn tinh thần cho cả môn phái, nên không để cảm xúc lộ ra.

Mỗi lời ông nói đều mang theo sự tin tưởng về khả năng nhân tài sẽ vượt lên.

Xử lý hậu quả hậu Ngũ Nhạc

Khi trận đấu kết thúc và Diệp Thần rời khỏi trường, Hoa Sơn chân nhân cười nhạt, thừa nhận xung đột có căng thẳng nhưng Hoa Sơn vẫn là bên lớn nhất. Ông cẩn trọng theo dõi Ân Minh, truyền âm nhiều lần đừng đến Thiên Đình để tránh tình hình bị kích động thêm. Đồng thời ông nhắc nhở học trò hãy bình tĩnh tìm thời điểm để tiếp tục Thiên Nhân ngũ suy.

Sự điềm đạm này lại càng củng cố hình ảnh người chưởng giáo đáng để tín nhiệm.

Kiềm chế trưởng lão trong phút căng thẳng

Khi Thái Thượng trưởng lão chết thảm và các trưởng lão tràn đầy hận thù, Hoa Sơn chân nhân trấn áp bằng giọng điềm đạm nhưng sắc bén ra lệnh buông xuống binh khí. Ông không cho phép sự thù hận kéo Hoa Sơn vào thảm sát nội môn, dù ai cũng biết ông đang gánh nặng trách nhiệm và đau đáu. Sự nghiêm cẩn của ông khiến các trưởng lão kinh ngạc, vì cái uy mà ông thể hiện còn mạnh hơn cả thương cảm.

Ông luôn nhắc rằng sứ mệnh là giữ trật tự, không để chia rẽ kéo dài.

Gửi thư cầu Ngọc Đế bảo hộ Hoa Sơn

Sáng sớm, ông cùng Hoa Sơn Tiên tử đi quan sát Diệp Thần, sau đó ông tự tay viết thư cầu xin Ngọc Đế tăng sự chăm sóc cho Hoa Sơn và bảo vệ truyền nhân. Ông ký thêm dòng Giao cho Ngọc Đế như một lời đảm bảo rằng sự lo lắng của mình không có mục đích gì khác. Ngọc Đế hiểu rõ mục đích của bức thư nên nhận lời mà không cần xem nội dung, khẳng định sẽ bảo vệ danh dự Hoa Sơn.

Hành động này giúp ông tạo liên minh kín, giảm áp lực Thiên Đình và khẳng định rằng Hoa Sơn chống đối nhưng vẫn giữ chính nghĩa.

Tiếp nhận thiên binh phạm nhân và nhân tài mới

Khi Diệp Thần dẫn thiên binh phạm nhân vào Tán Tiên giới, Hoa Sơn chân nhân tiếp nhận họ và dặn rằng hãy tìm ông để được chăm sóc và lặng lẽ chờ thời cơ. Ông và Tiên tử đón tiếp lạnh lùng nhưng chắc chắn rằng môn phái sẽ lo chu đáo, khiến người ngoài không hiểu ngay nhưng thấy sự kiên định. Đối với những nhân tài mới, ông nhấn mạnh họ cần tôn trọng trật tự và không để Diệp Thần bị phân tâm.

Hoa Sơn Thần Nữ nhìn ông chợt thốt lên rằng ông tin và đặt niềm tin tuyệt đối vào Diệp Thần.

Ủng hộ Diệp Thần được giới thiệu tại hội Tiên gia

Tại hội, ông ngồi cạnh Hoa Sơn Tiên tử và mỉm cười khi Bích Hà Tiên tử truyền âm thông báo Diệp Thần sẽ là chưởng giáo tương lai. Ông không giấu được niềm tự hào, khích lệ khi ánh mắt Tam Thái tử thay đổi vì tin rằng ông đang ở phía sau. Trong lần cải trang theo dõi Diệp Thần tại sòng bạc, ông cùng Tiên tử vui mừng vì hắn xuất hiện đúng giờ và thể hiện tài năng.

Ông liên tục nhắc tên Diệp Thần để khiến cả giới tin chắc vinh quang đang tới.

Kiềm chế tại bàn Đào thịnh yến

Khi hội bàn bạc về Diệp Thần và Ân Minh, ông đứng lặng giữa đám người mà không để cơn giận bùng lên, vì ông biết mình là bức tường ngăn cản tin tức leo thang. Ông giữ im lặng để tránh tạo ra hoa phong, giúp đám người không bị kích động. Khi Diệp Thần truyền âm Yên tâm, ông nhận ra phân thân đã trấn an nội môn và giữ vững tinh thần.

Ông tiếp tục củng cố phòng tuyến, chờ tín hiệu của Diệp Thần mà không hành động vội vàng.

Điều tiết khi Diệp Thần truy sát Ân Minh

Tin Diệp Thần đuổi giết Ân Minh khiến ông và Hoa Sơn choáng váng, nhưng ông vẫn án binh bất động để tránh Thiên Đình lợi dụng. Ông thầm cầu Diệp Thần giữ bình tĩnh để kéo chúng vào cái bẫy hợp lý, vì một hành động vội vàng có thể khiến Hoa Sơn bị hạ gục. Ông vẫn giữ bí mật việc rút quân và thay đổi kế hoạch, không để môn phái hiểu ngay để kẻ thù không đánh hơi.

Tâm trí ông vẫn nghĩ rằng người kế nhiệm cần biết nhẫn nại, nên ông giữ thái độ lặng lẽ.

Chuẩn bị cứu viện với áo giáp và ký vật

Khi chiến sự lan xa, Hoa Sơn chân nhân khoác áo giáp cùng Chuẩn Đế chuẩn bị lên thiên cứu Diệp Thần và nhận túi thơm chứa ký vật. Ông hiểu chỉ được mở khi cần, nên giữ nguyên vẹn để dùng lúc nguy cấp. Khi tin Diệp Thần đánh Ân Minh lan ra, ông không vội can thiệp mà vẫn giữ kế hoạch riêng biệt để không bị Thiên Đình khai thác.

Ông kiềm chế cảm xúc, bày tỏ lý do giữ nguyên đạo quân là vì họ chưa thấy hết bức tranh lớn.

Cảnh báo Bất Chu Sơn chỉ dành cho Chuẩn Đế

Ông từng cảnh báo rằng Bất Chu Sơn chỉ nên cho Chuẩn Đế mạnh vào vì khí lạnh có thể đoạt mạng nhanh chóng. Khi Diệp Thần tiến vào vùng đất hàn, ông cảm nghiệm mình đã đúng và càng thận trọng hơn. Sau trận đại chiến, ông cùng Tiên tử đứng trên Càn Khôn nhìn Diệp Thần trở về, thấy khí kỳ khiến cả họ run rẩy.

Dù cảm giác đối đầu, ông chọn im lặng và chờ đợi lúc mà cả hai có thể gặp nhau thực sự.

Phong kín Hoa Sơn và kiểm soát thông tin

Để giữ bí mật thời điểm Diệp Thần đối mặt Thiên Đình, ông phong bí Hoa Sơn, không ai được rời khỏi và truyền ân bị giang tỏa. Ông điều hướng trận pháp phòng ngự, giữ kín mọi tiếng động, và canh chừng Tam Thái tử Thiên Đình đang tụ khí dữ dội. Khi thám tử báo hình ảnh Thái Sơn chưởng giáo bị trói, ông sững sờ nhưng nhanh chóng chỉ âm tăng cường kết giới.

Ông nhắc bản thân không để Hoa Sơn bị cuốn theo chính trị kẻ khác, nên lặng lẽ giữ ngón tay trên trận đồ.

Bình tĩnh khi Diệp Thần ra khỏi điện với thiết côn

Khi Diệp Thần ra khỏi điện và tạo dấu ấn tâm lý, Hoa Sơn chân nhân im lặng để đối thủ tự nhận diện thay vì trực tiếp đáp trả. Ông nắm bắt tình hình, đồng thời phát lệnh cho binh sĩ sửa chữa từng đoạn tường bị ảnh hưởng bởi tình huống này. Ông gửi thương binh về dưỡng, trao chiến giáp cho người muốn lên tiền tuyến và nhắc họ giữ ý thức chiến đấu thuần túy.

Trong tâm trí ông, trận này không chỉ là đối đầu có hạn mà là chặng đầu của cuộc hành quân dài.

Duy trì phòng tuyến và đón nhận thương binh

Kim tường thành đỏ rực, ông là người liên tục phát lệnh giúp binh sĩ hồi phục và sửa chữa từng đoạn tường. Ông giữ lòng mình vẫn cần thêm súng trường đạo quân, nên duy trì liên lạc với Diệp Thần để không bỏ lỡ cơ hội. Khi các cấp báo sự rối loạn, ông không bỏ mặc mà thầm lặng điều chỉnh trận pháp và gửi thêm hậu cần.

Sự bình tĩnh ấy khiến các trưởng lão tin rằng ông vẫn giữ ngọn đuốc dẫn đường.

Đứng giữa trận văn huyễn để đối phó Đế Uẩn

Khi Đế Uẩn nổi giận, Hoa Sơn chân nhân đứng trên đỉnh trận văn huyễn thiên thủy để giữ tường thành, điều chỉnh dòng lực nhằm ổn định kết giới. Ông nghe theo Địa Nguyên chân nhân tiếp viện, lan truyền lệnh tăng cường cho cả bốn hướng, khiến mọi người biết ông đang dùng cả nội lực. Khi có người nhắc tới Khương Thái Công, ông thẳng thắn nói chưa từng gặp, bởi ông tin một cái tên không thể làm chùn bước mình.

Các trưởng lão đồng tình rằng Chuẩn Đế đỉnh phong không nên bị xô lệch bởi cảm xúc, nên ông phải giữ kiên định.

Đứng lặng trước điện khi Diệp Thần chưa tỉnh

Ba ngày không thấy Diệp Thần tỉnh, ông đứng lặng trước điện rồi lặng lẽ rời đi giữa tiếng dế rền và ánh sao rực rỡ. Ông biết cả môn phái đang bế quan tu luyện nên tôn trọng những nỗ lực trong im lặng đó. Khi Diệp Thần và Thiên Tôn tạo ra quang cảnh kỳ lạ, ông không tranh cãi mà chỉ quan sát hành động của cả hai.

Khi biết Hoang Cổ Thánh Thể xuất hiện, ông cùng Côn Lôn chưởng giáo và Tứ Nhạc chưởng giáo run rẩy vì thần sắc ấy, nhưng ông giữ im lặng vì biết không thể nói ra.

Tăng cường phòng thủ trước Thiên Tôn và Nguyệt Tâm

Khi Thiên Tôn và Nguyệt Tâm xuất hiện, ông cùng Hoa Sơn Tiên tử nhẹ nhàng chào và tăng cường kết giới để tránh bị Dao Trận hào nổ. Ông hiểu Diệp Thần đã đi sâu vào nội giới và cần thời gian ổn định, nên người phía sau phải giữ kiên cường. Tiếng nói như sấm từ Diệp Thần vang lên khiến ông biết đây là đòn tâm lý đủ khiến kẻ đối đầu khiếp sợ.

Sự xuất hiện của Hỗn Độn Thể khiến ông cùng trưởng lão tìm đối sách ngay, liên tục điều chỉnh trận pháp để tránh bị tấn công từ bất kỳ hướng nào.

Chia sẻ lo lắng tại hội đồng Thái Bạch

Trong hội đồng, ông cùng Tu La Thiên Tôn và Ngưu Ma Vương bàn về Hoang Cổ Thánh Thể, vì nếu Diệp Thần bị diệt thì tổn thất quá lớn. Các Đại Yêu Đại Ma nhíu mày mỗi lần ông nhắc rằng một kẻ như Diệp có thể khiến họ phải rút lui, và ông biết nỗi lo là có thật. Khi đêm xuống, ông giơ mặt nhìn hư vô nơi Diệp Thần đang băng qua, giữ yên lòng mình để không phát tán sự yếu đuối.

Dù đau lòng, ông vẫn giữ thế phòng thủ không để Hoa Sơn bị ảnh hưởng khi người học trò phải hành quân một mình.

Tổ chức tiệc mừng Diệp Thần hồi sinh

Khi ánh quang Thánh thể nổi lên và Diệp Thần trở nên khác biệt, ông ra lệnh dọn bàn, dâng rượu cho người xem đang khóc vì mừng hắn sống lại. Ông dùng lễ hội để truyền niềm tin cho môn đồ, khẳng định Diệp Thần là mấu chốt để Hoa Sơn đứng vững trước thời khắc bi tráng. Hàng vạn người từ xa đổ về, và ông là người ra hiệu cho tăng lữ và tăng sức lượng phục vụ.

Ông mỉm cười, tự thấy mình trẻ lại vài tuổi nhờ nụ cười của đệ tử.

Nâng cấp phòng thủ khi Thiên Tôn và Nguyệt Tâm xuất hiện

Khi Thiên Tôn như kẻ trộm len vào, ông không thể ngăn cản nhưng tăng cường kết giới và giữ cái đầu lạnh để không bị Dao Trận ảnh hưởng. Ông để Thiên Tôn tức giận vì biết Diệp Thần cần thời gian định hình lại bản thân. Khi âm thanh của Diệp Thần lan tỏa, ông cảm nhận ngay rằng đối thủ sẽ không dừng lại, nên ông tiếp tục điều chỉnh trận pháp phòng thủ.

Dù đang lo lắng, ông vẫn giữ im lặng, để người kế nhiệm được đứng lên mà không bị chi phối.

Lo lắng về Hoang Cổ Thánh Thể đang vẫy gọi

Trong hội đồng Thái Bạch và khi ngắm đám mây đỏ giao tranh, ông biết Hoang Cổ Thánh Thể của Diệp Thần khiến cả thế giới khiếp sợ. Ông liên tục nhắc các trưởng lão giữ vị trí, không để sự lo lắng lan rộng đến đệ tử. Ông nắm chắc rằng Hoa Sơn cần kết hợp với Diệp Thần để chống lại thế lực ngoài kia, nên không tỏ ra thù hận.

Ông vẫn đóng vai trò trụ cột, giữ binh sĩ tỉnh thức và sẵn sàng ra hiệu cho trợ thủ nếu cần.

Đứng cạnh Tu La Thiên Tôn khi Đạo Tổ giải phóng ký ức

Khi Đạo Tổ phá phong ấn ký ức, Hoa Sơn chân nhân đứng cạnh Tu La Thiên Tôn, Nhân Vương và các Chuẩn Đế khác trong nước mắt. Ông nhìn những khuôn mặt rực lệ và thầm cảm ơn vì Hoa Sơn vẫn giữ phẩm cách trong lúc bi tráng. Ông mời các tu sĩ uống rượu, không để ai cảm thấy tuyệt vọng trong giao tiếp.

Khi Thiên Tôn bị Diệp Thần đánh rơi, ông và Ngưu Ma Vương vừa thấy nỗi đau của người bạn cũ vừa mừng vì kẻ thù bị đánh bại.

Khắc ghi chương mới khi Diệp Thần hạ Thiên Tôn

Sau chiến tích và kho báu được báo về, ông lắng nghe Diệp Thần kể và cùng Tiên tử bình tĩnh chữa thương cho binh sĩ. Ông biết Diệp Thần đã khiến cả Thiên giới lẫn Nhân giới không dám coi thường Hoa Sơn nữa. Dù mệt mỏi, ông vẫn đứng trên đỉnh nhìn các đám mây đỏ giao tranh, ghi khắc lại một chương mới cho môn phái.

Hoa Sơn chân nhân nhắc các đệ tử rằng chính những trận đấu ấy giúp Hoa Sơn đứng vững giữa các cường giả.