Vùng Cấm Chi Chủ là chủ nhân của một cấm địa sinh mệnh ở Hạ giới, đồng thời là một tồn tại cổ xưa từng đứng ở tầng cấp siêu việt Chân Tiên. Ông nổi danh bởi phong thái áo trắng tuyệt thế, khí độ nho nhã và ánh mắt có thể phản chiếu cảnh chư thiên hủy diệt, cho thấy nội tình sâu không lường được. Khi còn sống, ông từng tự mình tiến vào phía sau Đê Đập thế giới, trở thành một trong số cực ít sinh linh có thể sống mà rút lui, dù phải trả giá gần như thân tử đạo tiêu.
Sau đó, ông lưu lại trong cấm địa dưới hình thức chấp niệm và tàn hồn bám trên nửa viên xương sọ trắng, chờ đợi người truyền nhân thứ mười có thể vượt qua con đường cũ. Khác với kiểu sư phụ truyền công pháp có sẵn, ông chủ trương bức ép thiên kiêu tự khai sáng đạo lộ riêng, bởi ông không muốn tạo thêm một bản sao của chính mình. Với Thạch Hạo, ông vừa là người dẫn đường, người khảo nghiệm tàn khốc, vừa là bậc hộ đạo thật sự, nhiều lần cứu mạng và cuối cùng liều cho chấp niệm tan nát để tranh thủ sinh cơ cho đệ tử.
Ở thời điểm cuối cùng trong dữ liệu, ông đã bị đánh nát hoàn toàn khi xuất chiến chống Tiên Vương để bảo vệ Thạch Hạo, từ đó rời khỏi sân khấu lịch sử như một di tồn bi tráng của các kỷ nguyên trước.
- Thông tin cơ bản
- Đặc điểm
- Ngoại hình
- Tính cách
- Năng Lực
- Khả Năng
- Trang bị & Vật phẩm
- Tiểu sử chi tiết
- Quan Hệ & Nhân Mạch
- Dòng thời gian chi tiết
- Khởi nguyên của một tồn tại cổ xưa
- Xông vào Đê Đập và trở về từ tuyệt lộ
- Dẫn dắt chín thiên kiêu đầu tiên qua các kỷ nguyên
- Biến thành chấp niệm bám trên bạch cốt
- Gặp Thạch Hạo và lựa chọn truyền nhân thứ mười
- Chỉ đạo con đường tự sáng tạo pháp
- Khảo nghiệm tàn khốc và liên tục truyền dạy
- Đồng đạo, dự ngôn đại loạn và vai trò trấn thủ
- Dẫn đường tới Đê Đập và tiếp tục hộ đạo
- Nhận trọng trách bảo toàn hỏa chủng và ra tay trước đại kiếp
- Tan nát trong trận chiến cuối cùng
Thông tin cơ bản
Tên gốc: Không có
Giới tính: Nam
Tuổi: Cổ lão vô tận, tồn tại xuyên qua nhiều kỷ nguyên từ đầu Tiên cổ; ở thời điểm cuối đã hoàn toàn tan vỡ
Trạng thái: Đã tan vỡ hoàn toàn; chấp niệm và nửa viên xương sọ bị đánh nát khi liều chết cứu Thạch Hạo trước sức ép Tiên Vương
Vai trò: Nhân vật; cự phách cổ đại, chủ nhân cấm khu, thầy và người dẫn đường của Thạch Hạo
Biệt danh: Chủ Vùng Cấm, Chúa Tể Vùng Cấm, Chủ Nhân Cấm Địa Sinh Mệnh, Nam Tử Áo Trắng Trong Vùng Cấm, Cấm Khu Chi Chủ, Lord of the Forbidden Zone, Chủ Nhân Cấm Khu, Bạch Y Nhân, Bạch Y Trung Niên Nhân
Xuất thân: Cấm địa sinh mệnh tại Hạ giới, tồn tại từ thời cổ đại trước nhiều kỷ nguyên
Tu vi / Cảnh giới: Hiện trạng cuối cùng: chấp niệm đã tan vỡ, không còn duy trì tu vi hoạt động; khi còn tồn tại là Siêu thoát Chân Tiên, về sau hiện diện dưới dạng tàn hồn/ý chí bám trên nửa viên xương sọ
Địa điểm: Vị trí cuối cùng là chiến trường tinh không nơi ông xuất chiến cứu Thạch Hạo; nơi cư ngụ lâu dài trước đó là cấm địa sinh mệnh trong sa mạc Hạ giới
Điểm yếu: Điểm yếu lớn nhất của Vùng Cấm Chi Chủ là trạng thái tồn tại không trọn vẹn: ông đã chết từ lâu, chỉ còn chấp niệm và nửa viên xương sọ nên thực lực hiện thời không thể sánh với đỉnh phong năm xưa. Ký ức của ông cũng không hoàn chỉnh, có phần đã bị chém rụng, khiến ông không biết hết mọi bí mật dù tầm mắt vẫn rất cao. Chấp niệm với Đê Đập và các đệ tử đã khuất vừa là động lực vừa là trói buộc cảm xúc khiến ông khó buông bỏ. Khi đối đầu Tiên Vương chân chính, sự thiếu hụt thân thể hoàn chỉnh khiến ông rất dễ bị ép về nguyên hình và tan vỡ. Ngoài ra, ông có xu hướng chọn những phương án cực đoan và nguy hiểm, điều này tuy cao minh nhưng luôn đi kèm rủi ro hủy diệt.
Chủng tộc: Không rõ; thường hiện ra dưới hình thái nhân tộc
Thiên phú: Tư chất nghịch thiên cấp cổ kim hiếm thấy, ngộ tính tuyệt đỉnh, nội tình đạo học sâu không lường được; có khả năng thôi diễn thiên cơ và lĩnh hội, tích lũy đại pháp qua nhiều kỷ nguyên
Tông môn: Không thuộc tông môn cố định; là chủ nhân độc lập của cấm địa sinh mệnh tại Hạ giới
Đặc điểm
Ngoại hình
Nam tử mặc áo trắng như tuyết, phong thần như ngọc, tuấn lãng tuyệt đỉnh, thần thái siêu trần thoát tục như phượng lâm nhân gian. Đôi mắt ông thâm thúy đến mức như chứa cả vũ trụ, khi dao động có thể phản chiếu cảnh sao trời nổ tung và chư thiên sụp đổ. Dáng vẻ bề ngoài chỉ vào khoảng chưa tới ba mươi tuổi, tạo cảm giác trẻ trung nhưng lại mang khí tức tang thương của vạn cổ.
Khi hiện thân trong trạng thái chân thật, ông chỉ còn nửa viên xương sọ trắng như tuyết, không trọn vẹn, tượng trưng cho bản thể đã hủy diệt từ lâu. Sự đối lập giữa dung mạo tuyệt thế trong chấp niệm và bạch cốt lạnh lẽo ngoài hiện thực chính là đặc trưng ngoại hình ám ảnh nhất của nhân vật này.
Tính cách
Ôn hòa, nho nhã, nói năng bình tĩnh nhưng ẩn dưới lớp ngoài ấy là ý chí sắt đá và tinh thần dám nhìn thẳng vào những chân tướng tàn khốc nhất. Ông cực kỳ kiệm lời, không phô trương cảm xúc, song mỗi khi nhắc tới các đệ tử đã chết thì lại lộ rõ tiếc nuối và nỗi cô quạnh kéo dài qua vạn cổ. Với người được mình công nhận, ông nghiêm khắc đến gần như tàn nhẫn, luôn dùng khảo nghiệm sinh tử để ép đối phương vượt giới hạn.
Đồng thời, ông cũng có tầm nhìn vượt thời đại, dám nghĩ những con đường mà người khác không dám nghĩ, kể cả việc dùng hắc ám để rèn đạo. Dù mang phong thái siêu nhiên, ông không hề vô tình; trái lại, khi Thạch Hạo lâm nguy, ông sẵn sàng tiêu tán hoàn toàn để cứu đệ tử. Đây là kiểu nhân vật vừa cao ngạo của bậc tuyệt thế, vừa có chiều sâu bi tráng của một người thầy thất bại chín lần nhưng vẫn không từ bỏ hy vọng.
Năng Lực
Khả Năng
- Tri Thức Cổ Đại: Hiểu biết về Tam Thế Đồng Quan, Khởi Nguyên Cổ Khí, vật chất hắc ám, thiên cơ đại thanh toán, bí mật cổ kim
- Suy Diễn/ Quan Trắc: Suy diễn thiên cơ, nhìn thấu tuế nguyệt, phán đoán xu thế tương lai, nhận biết đại nhân quả
- Sư Đạo/ Chỉ Dạy: Dạy dỗ đệ tử cấp Chân Tiên, chỉ điểm tu hành, hướng dẫn luyện tâm, giải thích bình cảnh Chí Tôn, ma luyện hậu bối
- Rèn Luyện Cực Hạn: Kích phát Chiết Tiên Chú, giúp thích ứng hắc ám chân huyết, bố trí phương thức ma luyện địa ngục
- Năng Lực Tàn Hồn: Duy trì dấu ấn thần hồn qua thời gian dài, hiện hình thành bạch y nhân, bám vào nửa viên xương sọ để tồn tại
- Tầm Nhìn Chiến Lược: Phán đoán thời gian hắc ám sinh linh trở về, mưu tính cơ duyên cho Thạch Hạo, nhận diện giá trị và nguy cơ của các chí bảo cổ xưa
Trang bị & Vật phẩm
- Trà Cụ / Đồ Dùng: Ấm trà sứt mẻ, chén trà cổ, chén tàn cũ kỹ, ngọc thạch trong nhà tranh
- Kiến Trúc / Di Tích: Nhà tranh trong cấm địa, Vũ Trụ Hồ, cổ trận dưới lòng đất, bia đá lưu danh của các truyền nhân
- Vật Chứng Gắn Liền Với Ông: Nửa viên xương sọ trắng như tuyết, hài cốt đặc biệt không thể chôn cất, trà đỏ như máu còn lưu hơi ấm
- Khác: Vật Phẩm Từng Được Giao Phó / Nghiên Cứu: Hòm gỗ mục, chiếc quan tài đồng do Cửu Long kéo quan
Tiểu sử chi tiết
Vùng Cấm Chi Chủ là một cường giả cổ xưa từng thống ngự cấm địa sinh mệnh ở Hạ giới, tồn tại từ đầu Tiên cổ và đạt tới tầng cấp siêu việt Chân Tiên. Thuở sinh thời, ông từng một mình tiến vào phía sau Đê Đập thế giới, trải qua cửu tử nhất sinh rồi mới thoát về, nhưng cũng vì thế mà thân tử đạo tiêu, chỉ còn chấp niệm bám trên nửa viên xương sọ trắng. Không cam lòng trước bí mật và đại họa ẩn sau Đê Đập, ông qua nhiều kỷ nguyên liên tiếp chọn lựa chín thiên kiêu để bồi dưỡng, song tất cả cuối cùng đều chết, khiến ông day dứt rằng truyền thừa cũ chỉ tạo nên những cái bóng của chính mình.
Khi Thạch Hạo bước vào cấm địa, ông nhận ra đây là người thứ mười mình đợi suốt một kỷ nguyên và quyết định đổi cách dẫn dắt: không truyền khuôn mẫu hoàn chỉnh, mà buộc đối phương tự sáng tạo con đường vô địch của riêng mình. Từ đó ông vừa khảo nghiệm, truyền pháp, giám định dị vật hắc ám, dự báo đại thanh toán, vừa nhiều lần cứu mạng Thạch Hạo trong những thời khắc sinh tử. Cuối cùng, khi Thạch Hạo bị Tiên Vương chặn giết trong lúc xung kích cảnh giới, Vùng Cấm Chi Chủ đã hiện thân thành nam tử áo trắng tuyệt thế, liều mạng cùng các đồng đạo cổ xưa chống đỡ.
Ông bị đánh nát hoàn toàn trên chiến trường tinh không, khép lại một đời bi hùng của kẻ đã chết từ lâu nhưng vẫn cố phát sáng lần cuối vì đệ tử và vì niềm không cam lòng còn sót lại với lịch sử.
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Đệ Tử / Truyền Nhân: Thạch Hạo (truyền nhân thứ mười, đệ tử tinh thần, người được ông dốc sức chỉ điểm), Áo Cổ (truyền nhân đời đầu), Nhược Phong (người từng được dạy Đồ Tiên Thuật), Lam Nguyệt Tiên Tử (thiên kiêu được truyền đại pháp), Thanh Nguyệt Tiên Tử (người lưu danh tại di tích, hậu bối từng tiếp nhận truyền thừa)
- Đồng Đạo / Cổ Lão Cùng Tầng Cấp: Thủy Tinh Xương Sọ (đồng đạo cổ lão), Cốt Chưởng Màu Vàng (đồng đạo cổ lão), Nhãn Cầu Nhỏ Máu (đồng đạo cổ lão), Điểu Gia (lão quái vật quen biết), Tinh Bích Đại Gia (lão quái vật quen biết)
- Đạo Đồng / Người Hầu Cận: Hai đạo đồng trong cấm địa (đồng hành cùng ông, cũng chỉ còn xương khô)
- Người Có Giao Tình / Nhân Quả: Bàn Vương (có ân tình hoặc nhân quả sâu từ năm xưa)
- Đối Tượng Đối Kháng / Kẻ Thù Lớn: Sinh linh sau Đê Đập (nguồn họa thần bí), thế lực hắc ám (đại họa tương lai), Ngao Thịnh (Tiên Vương đối địch), Thái Thủy Tiên Vương (ngăn cản ông cứu Thạch Hạo), các cường giả khiến đệ tử ông tử trận ở Đê Đập
Dòng thời gian chi tiết
Khởi nguyên của một tồn tại cổ xưa
Vùng Cấm Chi Chủ xuất thân từ thời đại cực kỳ xa xưa, tồn tại ít nhất từ đầu kỷ nguyên Tiên cổ và kéo dài ảnh hưởng qua nhiều kỷ nguyên tiếp sau. Ông là chủ nhân một cấm địa sinh mệnh tại Hạ giới, nơi về sau trở thành di tích khô héo nhưng từng có hồ vũ trụ, nhà tranh và nhiều thủ bút kinh thiên. Ngay từ thời còn sống, ông đã đứng ở tầng cấp siêu việt Chân Tiên, nắm giữ thần thông, đại pháp và tri thức vượt rất xa sinh linh đương thời.
Phong thái ông được miêu tả như phượng lâm nhân gian, áo trắng như tuyết, thần dung như ngọc, khiến người đời khó nhìn bằng chuẩn mực thông thường. Sự trường tồn quá lâu của ông cho thấy đây không chỉ là một cường giả, mà là chứng nhân sống của nhiều đoạn lịch sử đã bị thời gian chôn vùi.
Xông vào Đê Đập và trở về từ tuyệt lộ
Trong quá khứ xa xăm, ông từng tự mình bước lên Đê Đập thế giới rồi tiến vào phía sau nơi đó, một tuyệt địa mà ngay Tiên đạo cường giả cũng phải kiêng kỵ. Hình ảnh được ông tái hiện cho Thạch Hạo cho thấy khi đi vào, ông vẫn là nam tử áo trắng phong tư tuyệt thế, nhưng lúc trở về lại chiến y rách nát, máu nhuộm toàn thân và bước đi lảo đảo như kẻ vừa thoát khỏi cửu tử nhất sinh. Đây là bằng chứng trực tiếp rằng ngay cả ông cũng không thể chinh phục hoàn toàn bí địa sau Đê Đập.
Cuộc viễn chinh ấy khiến ông rơi vào kết cục thân tử đạo tiêu, chỉ còn chấp niệm khó tan và hài cốt đặc biệt không thể bị chôn lấp thông thường. Từ sau lần đó, Đê Đập trở thành nỗi ám ảnh, cũng là chấp niệm lớn nhất gắn chặt với phần tồn tại còn sót lại của ông.
Dẫn dắt chín thiên kiêu đầu tiên qua các kỷ nguyên
Sau khi không thể tự mình đi tới tận cùng con đường ấy, Vùng Cấm Chi Chủ bắt đầu chờ đợi và lựa chọn hậu bối thích hợp ở từng thời đại. Ông đã từng chỉ điểm cho chín thiên kiêu, trong đó có những nhân vật như Áo Cổ, Nhược Phong và Lam Nguyệt Tiên Tử, mỗi người đều là sinh linh kiệt xuất của kỷ nguyên mình. Với họ, ông không chỉ truyền một vài kỹ nghệ vụn vặt mà từng dạy cả những đại pháp như Đồ Tiên Thuật, chứng tỏ nội tình đạo tạng của ông sâu đến mức khó tưởng tượng.
Tuy nhiên, phần lớn những người này cuối cùng đều đi đến Đê Đập và chết ở đó, một phần vì tự biết con đường tu luyện của mình đã tới cực hạn, một phần vì muốn thay ông đánh một trận. Cái chết liên tiếp của chín thiên kiêu trở thành nỗi tiếc nuối vạn cổ, khiến ông càng tin rằng con đường sao chép truyền thừa của mình không thể sinh ra người vượt qua chính mình.
Biến thành chấp niệm bám trên bạch cốt
Về sau, chân tướng tồn tại của ông được bóc mở khi Thạch Hạo nhận ra nam tử áo trắng, nhà tranh, linh hồ và đạo đồng đều chỉ là mộng cảnh Nam Kha do tàn niệm hiển hóa. Ở hiện trường thật, thứ còn lại chỉ là ba viên xương sọ, trong đó ông hiện diện qua một nửa viên bạch cốt trắng như tuyết không trọn vẹn. Dù đã chết từ rất lâu, chấp niệm của ông mạnh đến mức vẫn có thể khiến trà trong chén còn hơi ấm, khiến cảnh vật cũ hiện ra, thậm chí giao tiếp và chỉ điểm hậu nhân như lúc sinh thời.
Những đệ tử đời trước từng muốn chôn cất hài cốt của ông nhưng không tài nào làm được, cho thấy bản chất di cốt của ông đã vượt khỏi quy luật thông thường. Từ đây, ông tồn tại không còn như sinh linh hoàn chỉnh, mà như ý chí bất diệt cư trú trong di tích của chính mình.
Gặp Thạch Hạo và lựa chọn truyền nhân thứ mười
Khi Thạch Hạo bị Tàn Tiên gieo Chiết Tiên Chú, trở lại Hạ giới và lạc vào cấm địa trong sa mạc, hắn đã vượt qua thử thách ở Vũ Trụ Hồ rồi gặp Vùng Cấm Chi Chủ. Ông tiếp đãi Thạch Hạo bằng chén trà lá đỏ như máu, cực đắng và cực sáp, đồng thời cho biết người uống trà này trước đó đều là những thiên kiêu từng được ông lựa chọn. Trong cuộc đối thoại, ông xác nhận Thạch Hạo chính là người thứ mười mà ông đã đợi suốt một kỷ nguyên.
Quan trọng hơn, ông tuyên bố sẽ không ép Thạch Hạo đi lại vết xe đổ của người cũ và cũng không muốn truyền cho hắn một con đường đóng khung. Từ thời điểm ấy, quan hệ giữa họ được xác lập theo kiểu sư đồ đặc biệt: không chính thức ràng buộc bằng nghi lễ, nhưng đã gắn với kỳ vọng sâu nhất của ông.
Chỉ đạo con đường tự sáng tạo pháp
Sau khi nhận Thạch Hạo là người kế tục, Vùng Cấm Chi Chủ giải thích thẳng vì sao ông không muốn chỉ đưa tuyệt học có sẵn. Theo ông, các đệ tử trước kia dù mạnh tới mức kinh thế, cuối cùng vẫn chỉ đi theo cái bóng của sư phụ, nhiều lắm cũng chỉ thành thêm một cái ông thứ hai. Điều ông thật sự mong mỏi là xuất hiện người có thể vượt qua người đi trước, tự khai sáng đạo lộ và phá bỏ giới hạn cũ.
Tư tưởng này khiến phương thức truyền đạo của ông trở nên khắc nghiệt nhưng cực kỳ cao minh: ông không nuông chiều, luôn khảo nghiệm động cơ, ý chí, năng lực chịu đựng và khả năng tự đột phá của Thạch Hạo. Đây cũng là nền tảng khiến ông vừa như một bậc chỉ đường, vừa như một người ép đệ tử phải đối mặt với những điều thế gian không dám nghĩ tới.
Khảo nghiệm tàn khốc và liên tục truyền dạy
Trong giai đoạn Thạch Hạo quay lại cấm địa nhiều lần, Vùng Cấm Chi Chủ không trực tiếp ban cho hắn sức mạnh miễn phí mà thường đặt ra thử thách gần như lấy mạng. Ông từng để Chiết Tiên Chú phát tác đến cực điểm rồi mới hỏi Thạch Hạo muốn học gì, chỉ sau khi xác nhận đối phương đủ tư cách mới đồng ý chỉ điểm. Khi Thạch Hạo cần một hệ thần thông để che giấu thân phận, ông truyền cho hắn mạch truyền thừa của Hỗn Thế Ma Viên, bao gồm các thiên công và biến hóa phù hợp.
Về sau, ông còn giám định chân huyết hắc ám, nhìn ra bản chất hung hiểm và thậm chí đề xuất phương án dùng hắc ám để rèn đạo, thể hiện tư duy cực đoan nhưng có tầm nhìn chiến lược trước đại thanh toán tương lai. Những gì ông làm trong giai đoạn này cho thấy ông không chỉ là kẻ giữ bí mật cổ đại, mà còn là một nhà giáo dục theo lối tàn nhẫn nhưng thực dụng.
Đồng đạo, dự ngôn đại loạn và vai trò trấn thủ
Khi các dị vật cổ lão như thủy tinh xương sọ, cốt chưởng màu vàng và nhãn cầu máu tiếp cận cấm địa, Vùng Cấm Chi Chủ lập tức sinh cảm ứng và đối đãi họ như đồng đạo cùng tầng cấp. Ông trò chuyện với các lão quái vật ấy về Đê Đập, thẳng thắn thừa nhận bản thân đã chết, chỉ còn chấp niệm không cam lòng lởn vởn ở thế gian. Đồng thời, ông nhiều lần dự báo Giới Hải đại loạn, hắc ám khởi động và một cuộc đại thanh toán đáng sợ nhất xuyên suốt mọi kỷ nguyên rồi sẽ giáng xuống.
Khi Thiên Đình chuẩn bị phòng biến, ông đứng về phía phe Thạch Hạo, tham gia bố trí phòng ngự và nghiên cứu cả những vật thần bí như hòm gỗ mục, dù chính ông cũng không thể hoàn toàn phá giải. Từ đây, ông trở thành trụ cột tinh thần lẫn chiến lược của phe chính diện ở Hạ giới.
Dẫn đường tới Đê Đập và tiếp tục hộ đạo
Ở giai đoạn sau, ông đồng ý dẫn Thạch Hạo cùng đồng bạn tới Đê Đập thế giới để tôi luyện, nhưng luôn cảnh báo rõ rằng đó không phải tịnh thổ mà là vùng đại hung, nơi hình thần đều có thể cùng diệt. Ông khởi động cổ trận nằm dưới cấm địa, đưa đoàn người vào vùng thời không sai vị và quy định thời hạn một trăm năm rồi một trăm năm rưỡi cho các chuyến đi khác nhau. Trong suốt quãng thời gian ấy, ông vẫn giữ phong cách kiệm lời, chỉ đẩy người ta vào nơi cần đi, hiếm khi can thiệp quá sâu vào lựa chọn cá nhân.
Ngoài ra, ông còn nhiều lần cứu mạng Thạch Hạo khi đối phương ngộ đạo quá mức mà suýt chết thật, cho thấy sự quan tâm của ông không chỉ dừng ở truyền đạo. Dù bề ngoài lạnh lùng, ông ngày càng thể hiện rõ thân phận của một người hộ đạo sẵn sàng gánh trách nhiệm đến cùng.
Nhận trọng trách bảo toàn hỏa chủng và ra tay trước đại kiếp
Khi đại kiếp gần đến, Thạch Hạo giao cho Vùng Cấm Chi Chủ chiếc quan tài đồng và dặn những người thân cận nếu rơi vào tình thế nguy cấp phải đi theo ông, chứng tỏ niềm tin cực lớn mà hắn đặt vào vị tiền bối này. Vùng Cấm Chi Chủ vốn là người được kỳ vọng dẫn chúng thần rút lui, bảo tồn hỏa chủng của Thiên Đình trong tình huống xấu nhất. Nhưng vào thời khắc Thạch Hạo cưỡng ép vượt ải Tiên Vương và bị các cự đầu nhằm diệt sát, ông không chọn rút lui mà cùng các dị vật cổ lão đồng loạt hiện thân ngăn địch.
Ông hóa thành nam tử áo trắng, trực diện chắn trước lực lượng Tiên Vương và tuyên bố rằng nếu không còn lựa chọn thì hãy phát sáng lần cuối. Hành động ấy biến ông từ người giữ đường lui thành người hy sinh chính mình để tranh một đường sống cho đệ tử.
Tan nát trong trận chiến cuối cùng
Đối mặt với sự trấn áp thật sự của các Tiên Vương như Ngao Thịnh và Thái Thủy, Vùng Cấm Chi Chủ cùng đồng đạo nhanh chóng rơi vào thế tuyệt vọng vì họ chỉ còn phần thân thể tàn khuyết và chấp niệm. Dẫu vậy, ông vẫn liều mạng phá phong tỏa, cố xông tới cứu Thạch Hạo lúc nguy nan, hoàn toàn không lưu luyến đến sự tồn tại mong manh còn sót lại của bản thân. Trong mắt Thạch Hạo, ông bị ép hiện nguyên hình thành nửa viên xương sọ trắng, trên đó đầy vết rách và sắp nổ tung.
Cuối cùng, ông cùng những dị vật đồng hành đồng loạt vỡ nát trên chiến trường tinh không, chấm dứt phần chấp niệm đã kéo dài qua nhiều kỷ nguyên. Cái chết ấy vừa là kết thúc bi tráng của một cường giả cổ đại, vừa là minh chứng rõ nhất rằng ông thật sự xem Thạch Hạo là đệ tử mà mình không thể khoanh tay nhìn chết.