Trùng Vương là một cường giả đặc thù của Minh Tộc, vốn là cổ trùng thi thể thông linh rồi lột xác thành Thiên Thần. Hắn nổi danh nhờ độc tính cực mạnh, con đường đi qua đều có thể ăn mòn vạn vật và để lại khí tức chết chóc dày đặc. Sau khi hóa thành nhân thân, hắn vẫn giữ đầy đủ thiên phú bản năng của một độc trùng thượng cổ, từ đó trở thành tồn tại được Minh Tộc xem trọng.

Vảy giáp toàn thân của hắn cứng rắn hơn nhiều loại giáp trụ Thiên Thần thông thường, còn thần hà chí độc trong miệng là tinh hoa của cả con đường tu luyện. Tuy vậy, Trùng Vương lại có tính cách hung hăng, tự phụ và quá tin vào độc thuật của bản thân. Khi bị Thạch Hạo khiêu khích trước cửa giới bích Tiên Cổ, hắn đã chủ động xin xuất thủ và mượn sức các Giáo Chủ để đưa linh thân tiến vào.

Kết cục, linh thân ấy vừa ló đầu qua giới hạn đã bị Thạch Hạo dùng một tát đập nát, trở thành một màn thảm bại phơi bày sự liều lĩnh và mù quáng của hắn.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Giới tính: Nam

Tuổi: Không rõ, rất cổ lão

Trạng thái: Bản thể còn sống ở ngoại giới và vẫn thuộc hàng cường giả của Minh Tộc; linh thân tiến vào Tiên Cổ đã bị Thạch Hạo đánh nát tại cửa giới bích.

Vai trò: Cường giả Thiên Thần của Minh Tộc, độc trùng đặc thù được phái đi đối phó Thạch Hạo

Biệt danh: Độc Trùng Thiên Thần, Cổ Trùng Thi Thể, Thiên Thần đặc thù của Minh Tộc

Xuất thân: Minh Tộc, ngoại giới Tiên Cổ

Tu vi / Cảnh giới: Thiên Thần cảnh

Địa điểm: Ngoại giới Tiên Cổ, khu vực Minh Tộc quan sát và can thiệp qua giới bích

Điểm yếu: Quá tự tin vào độc hà và phòng ngự của bản thân, dễ bị khích tướng, linh thân khi cưỡng ép vượt qua giới bích không phát huy được toàn bộ thực lực của chân thân. Sức mạnh của hắn nghiêng mạnh về độc đạo và ăn mòn, nên khi gặp đối thủ có tiên khí, thể phách cực mạnh hoặc pháp môn khắc chế quỷ dị thì ưu thế giảm rõ rệt.

Chủng tộc: Cổ trùng thi thể thông linh, dị trùng hóa hình

Thiên phú: Thông linh từ thi thể cổ trùng, bẩm sinh thân mang chí độc và năng lực ăn mòn cực mạnh

Tông môn: Minh Tộc

Đặc điểm

Ngoại hình

Trùng Vương là một con cổ trùng khổng lồ đã hóa thành nhân thân, nhưng trên người vẫn giữ lại rõ rệt đặc trưng của dị trùng thượng cổ. Toàn thân hắn phủ kín vảy giáp vô cùng cứng rắn, độ bền còn vượt nhiều loại giáp trụ của Thiên Thần. Khí tức quanh người luôn mịt mờ, âm lãnh và mang tính ăn mòn mạnh, khiến con đường hắn đi qua biến dạng, mục nát.

Khi vận dụng thần thông, miệng hắn phun ra liên miên thần hà chí độc, màu sắc đậm đặc, quỷ dị và cực kỳ nguy hiểm. Dáng vẻ tổng thể của hắn vừa giống sinh linh đã đắc đạo, vừa phảng phất tử khí của một thi trùng thức tỉnh.

Tính cách

Hung hăng, ngạo mạn, hiếu sát và cực kỳ tự tin vào độc thuật của bản thân. Hắn quen đứng ở vị thế cao của một Thiên Thần đặc thù nên thường xem thường đối thủ trẻ tuổi. Trùng Vương cũng có tính cách nóng nảy, thích chứng minh uy thế ngay khi bị khiêu khích.

Tuy nhiên, sự tự phụ ấy khiến hắn đánh giá sai cục diện và đưa ra quyết định liều lĩnh. Bề ngoài lạnh lùng cứng rắn, nhưng thực chất hắn lại dễ bị khích tướng khi danh dự và uy danh bị chạm tới.

Năng Lực

Khả Năng

  • Chủng Tộc Thiên Phú: Ăn mòn vạn vật, Thi Thể Thông Linh, Hóa Nhân Thân, Độc Trùng Bản Năng
  • Độc Công: Phun Chí Độc Thần Hà, Độc Hà Ăn Mòn, Độc Khí Bao Phủ Lộ Kính
  • Thể Chất: Vảy Giáp Cổ Trùng, Nhục Thân Thiên Thần, Khả Năng Kháng Đòn Cao
  • Chiến Đấu: Linh Thân Xuất Chiến, Mượn Lực Giáo Chủ Xuyên Giới

Trang bị & Vật phẩm

  • Thân Thể: Vảy giáp cổ trùng, Thiên Thần nhục thân
  • Bản Mệnh: Chí độc thần hà, độc đạo tinh hoa
  • Phụ Trợ: Linh thân vượt giới bích

Tiểu sử chi tiết

Trùng Vương là một dị loại đáng sợ của Minh Tộc, khởi nguồn từ một cổ trùng thi thể sau thời gian dài thông linh rồi lột xác thành Thiên Thần. Nhờ nền tảng quỷ dị ấy, hắn sở hữu thân thể vừa mang đặc tính sinh linh đắc đạo, vừa giữ trọn bản năng của độc trùng thượng cổ, đặc biệt nổi bật ở vảy giáp cứng rắn và thần hà chí độc có thể ăn mòn vạn vật. Trong hàng ngũ Minh Tộc, hắn được xem là một Thiên Thần đặc thù, địa vị cao, sức uy hiếp lớn và chỉ kém những truyền thuyết tối cao như Trùng Đế trong hệ thống trùng loại.

Sự cường đại ấy cũng nuôi dưỡng nơi hắn tính cách hung bạo, ngạo mạn và niềm tin gần như tuyệt đối vào độc đạo của chính mình.

Khi Thạch Hạo gây ra cuộc tàn sát chấn động trong Tiên Cổ và công khai khiêu khích các đại giáo, Trùng Vương lập tức đứng ra xin chiến. Bất chấp cảnh báo về rủi ro khi tiến vào Tiên Cổ, hắn vẫn mượn sức các Giáo Chủ để đưa một đạo linh thân xuyên qua giới bích, quyết tự tay trấn sát đối phương. Hắn phun ra chí độc với niềm tin chắc chắn rằng chỉ một đòn là đủ ăn mòn bàn tay Thạch Hạo.

Nhưng kết quả hoàn toàn trái ngược: linh thân ấy vừa ló đầu đã bị Thạch Hạo liên tiếp đập nát thành mưa máu. Từ đó, Trùng Vương trở thành ví dụ điển hình cho kiểu cường giả độc công tuyệt luân nhưng chết hụt danh tiếng chỉ vì quá mức tự phụ.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Thế Lực: Minh Tộc (chủng tộc, phe phái trực thuộc), Minh Chủ (thủ lĩnh cho phép hắn xuất chiến)
  • Kẻ Thù: Thạch Hạo (đối thủ, người đánh nát linh thân)
  • Đồng Minh: Các Giáo Chủ ngoại giới (người hợp lực đưa linh thân hắn vào Tiên Cổ)

Dòng thời gian chi tiết

Xuất thân từ cổ trùng thi thể

Trùng Vương vốn không phải sinh linh bình thường, mà là một cổ trùng thi thể thông linh qua năm tháng dài đằng đẵng. Từ nền tảng quỷ dị ấy, hắn dần sản sinh ý thức riêng và bước lên con đường tu luyện. Quá trình lột xác giúp hắn từ hình thái trùng thể ghê rợn tiến lên cấp độ Thiên Thần, trở thành một dị loại cực kỳ hiếm thấy.

Dù đã hóa thành nhân thân, hắn vẫn giữ nguyên bản năng ăn mòn, độc tính cùng thiên phú sát phạt của độc trùng cổ xưa. Đây cũng là căn nguyên khiến hắn khác biệt với các Thiên Thần thông thường.

Trở thành cường giả đặc thù của Minh Tộc

Sau khi thành tựu Thiên Thần vị, Trùng Vương được Minh Tộc xem là một chiến lực đặc thù và địa vị rất được coi trọng. Hắn nổi danh vì nơi hắn đi qua đều bị ăn mòn, cho thấy độc công đã hòa vào từng phần khí cơ và huyết mạch. Trong đánh giá của ngoại giới, hắn là tồn tại chỉ đứng sau cấp độ Trùng Đế trong hệ thống trùng loại, đủ để khiến nhiều người kiêng dè.

Vảy giáp trên người hắn cũng cứng rắn dị thường, vượt xa giáp trụ của nhiều Thiên Thần khác. Chính sức mạnh này nuôi lớn lòng kiêu ngạo và sự tự tin gần như mù quáng của hắn.

Đối đầu Thạch Hạo ngoài giới bích Tiên Cổ

Khi Thạch Hạo đại khai sát giới trong Tiên Cổ và công khai khiêu khích các đại giáo, Minh Tộc nổi giận và muốn nhanh chóng trấn sát hắn. Trước tình thế đó, Trùng Vương chủ động xin lệnh tiến vào Tiên Cổ để ra tay, thể hiện rõ sự hung hăng cùng tâm thế coi thường đối thủ trẻ tuổi. Dù có người cảnh báo rằng loại tồn tại như hắn tiến vào quá dễ xảy ra biến cố, hắn vẫn tiếp tục xin chỉ thị và tỏ ra cực kỳ cứng rắn.

Thạch Hạo cũng không hề e ngại, còn dùng lời lẽ mỉa mai coi hắn như một con sâu lớn mà thôi. Cuộc đối đáp này đẩy xung đột lên đỉnh điểm và khiến Trùng Vương càng quyết tâm chứng minh độc uy của mình.

Mượn sức Giáo Chủ để đưa linh thân vào Tiên Cổ

Sau khi được Minh Chủ cùng các cường giả đồng ý hỗ trợ, Trùng Vương không để chân thân mạo hiểm mà điều động một đạo linh thân cưỡng ép qua giới bích. Các Giáo Chủ ở phía sau cùng hợp lực gia trì, hy vọng giúp đạo linh thân ấy xuyên qua hạn chế của Tiên Cổ. Vừa xuất hiện tại cửa động giới bích, hắn lập tức phun ra thần hà chí độc, đó là tinh hoa độc đạo mà hắn dùng làm chỗ dựa lớn nhất.

Theo phán đoán của chính hắn, thứ độc ấy đủ sức ăn mòn bàn tay Thạch Hạo thành máu loãng ngay tức khắc. Nhưng thực tế diễn ra hoàn toàn ngược lại.

Linh thân bị Thạch Hạo đánh nát

Thạch Hạo vừa thấy linh thân hắn ló đầu qua giới hạn liền trực tiếp đánh ra một chưởng mạnh nhất, bọc tiên khí để áp chế mọi quỷ dị. Thần hà chí độc của Trùng Vương quả thực đáng sợ, chỉ lướt qua cũng khiến Thạch Hạo hơi choáng váng, chứng minh độc lực của hắn không hề tầm thường. Tuy nhiên, tiên khí và thể phách cường đại của Thạch Hạo đã chặn đứng kỳ vọng ăn mòn tức thì của hắn.

Bàn tay khổng lồ liên tiếp nện xuống làm thân thể linh thân nứt toác, huyết nhục tung tóe rồi nổ thành mưa máu. Trận thua quá nhanh này khiến bản thể Trùng Vương ở ngoại giới vừa giận vừa sợ, còn danh tiếng của hắn thì bị tổn hại nặng nề.