Tây Thiên Môn là một lối đi không gian cổ xưa và kiên cố, đóng vai trò là cửa ngõ chiến lược kết nối trực tiếp giữa Tiên Vực và Dị Vực. Được hình thành từ thời đại khai thiên, nơi đây từng là chiến trường đẫm máu nhất trong lịch sử khi chứng kiến vô số Tiên Vương và Bất Hủ Chi Vương ngã xuống qua nhiều kỷ nguyên. Sau các cuộc đại chiến khốc liệt, cửa thành bị phong ấn và trở thành một khu vực đệm hoang tàn, không còn linh khí, tràn ngập bụi bặm vũ trụ và khí tức chết chóc.
Trong một thời gian dài, nơi này bị coi như một lao tù dùng để đày ải những hậu duệ phạm tội của các gia tộc Tiên Vương. Mãi cho đến khi Thạch Hạo xuất hiện, phong ấn cổ xưa tại đây mới bị phá bỏ để hắn tiến quân sang Dị Vực.
Thông tin cơ bản
Tên gốc: West Heaven Gate
Trạng thái: Đã bị Thạch Hạo phá hủy phong ấn
Biệt danh: Cổng Tây Thiên
Xuất thân: Hình thành từ thời đại khai thiên
Địa điểm: Biên giới giữa Tiên Vực và Dị Vực
Cấu trúc: Tòa thành cổ kiên cố bất hủ, đóng vai trò là đầu mối không gian trọng yếu giữa hai thế giới Tiên Vực và Dị Vực.
Bầu không khí: Tĩnh mịch, khô cằn, không có linh khí, bao trùm bởi sát khí nồng đậm, bụi bặm vũ trụ và tàn dư thần lực của các vị Tiên Vương đã tử trận.
Năng Lực
Thông số khác
Sản vật / Tài nguyên:
Không có tài nguyên tu luyện thông thường, khu vực chủ yếu chứa đựng di hài, tàn khí và mảnh vỡ thần lực của các bậc cường giả tiền nhân.
Mức độ nguy hiểm:
Cực cao (Cấm địa)
Quan Hệ & Nhân Mạch
- Tù Nhân/ Người Canh Giữ: Hậu duệ phạm tội bị trục xuất từ các gia tộc Tiên Vương
- Sinh Vật: Kim Mao Hống (thú cưỡi của Thạch Hạo)
Dòng thời gian chi tiết
Thời đại khai thiên
Tây Thiên Môn được hình thành như một điểm trung chuyển không gian tự nhiên kết nối hai thế giới rộng lớn là Tiên Vực và Dị Vực. Ngay từ những kỷ nguyên đầu tiên, vị trí chiến lược này đã thu hút sự chú ý của các thế lực tối cao, trở thành tiền tuyến cho những cuộc tranh giành lãnh thổ và quyền lực.
Thời kỳ đại chiến khốc liệt
Trong suốt nhiều kỷ nguyên, nơi đây trở thành lò xay thịt khổng lồ nơi Tiên Vương và Bất Hủ Chi Vương liên tục giao tranh. Vô số đại nhân vật đã ngã xuống tại đây, để lại những vết tích máu và sát khí vĩnh cửu nhuộm đỏ cả tòa thành, làm tuyệt diệt mọi sinh cơ và linh khí.
Thời kỳ phong ấn và đày ải
Sau khi cả hai phía Tiên Vực và Dị Vực đều chịu tổn thất quá nặng nề, Tây Thiên Môn bị phong ấn và bỏ hoang. Các gia tộc Tiên Vương bắt đầu sử dụng nơi này như một nhà tù khắc nghiệt, đày ải những con cháu phạm sai lầm hoặc không nghe lời đến đây để trông coi lối đi, tạo nên một sự tĩnh lặng đáng sợ kéo dài suốt nhiều kỷ nguyên.
Sự kiện Thạch Hạo phá cổng
Thạch Hạo, sau khi nhận được sự chỉ dẫn từ Bàn Vương, đã cưỡi Kim Mao Hống giá lâm Tây Thiên Môn với ý định tiến vào Dị Vực. Trước sự kinh ngạc và sợ hãi của những người canh giữ, Thạch Hạo sử dụng nguyên thần của các Tiên Vương bị giam cầm làm công cụ để phá bỏ phong ấn cổ xưa. Hành động này chính thức kết thúc thời kỳ tĩnh lặng của Tây Thiên Môn, mở ra con đường cho vị bá chủ trẻ tuổi tiến sang Dị Vực để thực hiện cuộc đại chiến với Xích Vương.