Nguyên Thủy Đế Quan, hay còn gọi là Biên Hoang Cổ Thành, là tòa thành cổ xưa nhất được xây dựng từ thời kỳ huy hoàng của kỷ nguyên trước nhằm trấn thủ thông đạo Thiên Uyên. Tòa thành được xây bằng đá cổ, quy mô không lớn bằng các Đế quan mới nhưng vô cùng kiên cố nhờ được thấm đẫm máu của Chân Tiên và Bất Hủ. Đây là bia phong của vạn cổ chiến tranh, nơi ngăn cách Cửu Thiên Thập Địa với dị vực.

Hiện tại, tòa thành nằm trên một lục địa trôi nổi, chỉ còn lại những người già yếu và trẻ em canh giữ trong tình cảnh bị vây hãm. Tòa thành mang cấp bậc sức mạnh Tiên đạo, có khả năng phong tỏa các Bất Hủ Chi Vương, lưu giữ những bí mật huy hoàng của Thất Vương và Tội huyết.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Trạng thái: Đang bị vây hãm bởi khí tức dị vực, chỉ còn những người già, tàn tật và hậu duệ trẻ tuổi của Thất Vương canh giữ.

Biệt danh: Biên Hoang Cổ Thành, Đế Thành, Tòa thành trong truyền thuyết

Xuất thân: Xây dựng từ thời kỳ huy hoàng của kỷ nguyên trước nhằm trấn thủ thông đạo Thiên Uyên, ngăn chặn sự xâm lấn của dị vực.

Địa điểm: Trôi nổi phía trên Thiên Uyên, nằm giữa biên giới Cửu Thiên Thập Địa và dị vực.

Cấu trúc: Bao gồm tường thành cổ bằng đá, các đống lửa xương Bất Hủ vĩnh cửu, cung điện của các vị Vương và hệ thống trận pháp phòng ngự thượng cổ.

Bầu không khí: Bi tráng, trầm mặc, mang đậm khí tức máu và nước mắt của vạn cổ chiến tranh, không gian bị vây hãm bởi khí tức dị vực đầy sát cơ.

Yêu cầu: Chỉ những người có huyết mạch tộc nhân hoặc có tu vi Chân Tiên mới có thể an toàn bước vào bên trong.

Tư tưởng: Trung thành tuyệt đối, hy sinh bản thân để bảo vệ đại giới, giữ vững danh dự của tổ tiên dù phải chịu đựng sự hiểu lầm của hậu thế.

Năng Lực

Thông số khác

Sản vật / Tài nguyên:

Lôi Kiếp Dịch, bảo cốt của các vị Vương, các chiến kích huyết sắc, Tiên kính cổ xưa.

Mức độ nguy hiểm:

Cực hạn (Cấp độ Tiên đạo)

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Người Canh Giữ: Độc Tí Lão Nhân (Thủ vệ), Các vị Vương (đã hy sinh/tự thiêu đốt bảo cốt)
  • Hậu Duệ: Hậu duệ của Thất Vương (những đứa trẻ biên hoang).

Dòng thời gian chi tiết

Kỷ nguyên Tiên Cổ

Tòa thành được xây dựng bởi Thất Vương nhằm trấn thủ biên cương Cửu Thiên Thập Địa trước sự tấn công của dị vực. Trong thời kỳ này, các vị Vương lập nên những chiến công hiển hách, dùng máu và xương để xây dựng nên bức tường phòng ngự kiên cố nhất. Họ nhận được sự tôn vinh từ muôn tộc, hoa văn Phong Vương được ban tặng như một biểu tượng của vinh quang và trách nhiệm bảo vệ đại giới.

Tuy nhiên, sau những biến cố lịch sử và sự vu khống của kẻ gian, danh dự này bị bóp méo thành Tội huyết.

Thời kỳ suy tàn

Sau nhiều kỷ nguyên huyết chiến, phần lớn các vị Vương đã hy sinh, tự thiêu đốt bảo cốt của chính mình để duy trì năng lượng cho thành trì ngăn chặn dị vực. Nguyên Thủy Đế Quan dần trở nên cô độc, chỉ còn lại những người già yếu, tàn tật và những đứa trẻ mang trong mình dòng máu anh hùng. Tòa thành không còn sự huy hoàng như trước, bị bao phủ bởi khí tức dị vực và sự cô quạnh vĩnh cửu.

Những người thủ vệ cuối cùng vẫn kiên trì bám trụ, thề không rời bỏ vị trí dù biết rằng chênh lệch thực lực với kẻ địch là tuyệt vọng.

Sự xuất hiện của truyền nhân

Thạch Hạo, sau khi vượt qua Lôi Điện Thâm UyênĐê Đập Giới dưới sự dẫn dắt của Liễu Thần, đã tìm thấy Nguyên Thủy Đế Quan. Tại đây, hoa văn Tội huyết trên mi tâm hắn tỏa sáng, xác nhận thân phận tộc nhân với Độc Tí Lão Nhân. Thạch Hạo được chứng kiến sự hy sinh vĩ đại của Thất Vương và hiểu rõ chân tướng của hoa văn Phong Vương.

Trước ngày đại quyết chiến nổ ra, vị Vương cuối cùng còn sống đã đồng ý để Thạch Hạo dẫn những hậu duệ trẻ tuổi rời khỏi thành, nhằm bảo toàn huyết mạch cuối cùng của các anh hùng.