Ngao Thác là hậu duệ dòng chính đời sau của Tiên Vương Ngao Thịnh, nổi danh như một thiên tài hung hãn và ngông cuồng bậc nhất trong Ngao gia tại Tiên Vực. Hắn có thiên tư cực cao, thành đạo sớm hơn cả Ngao Càn mười mấy vạn năm và đã một chân bước vào lĩnh vực Chân Tiên. Tuy vậy, bản tính phóng túng, dã tính quá nặng và thái độ bất kính với cả Chân Tiên trong tộc khiến hắn từng bị giam cầm suốt mười mấy vạn năm trong Thiên Lao.

Khi được thả ra, hắn lập tức nhận nhiệm vụ hạ giới tranh đoạt Thiên Tâm Ấn Ký, đồng thời mang theo sự khinh miệt cực độ đối với sinh linh hạ giới. Ngao Thác xem thường Thiên Đình của Thạch Hạo, công khai tuyên bố sẽ quét ngang toàn bộ đối thủ và cướp lấy tạo hóa lớn nhất của thế giới này. Sự tự phụ ấy nhanh chóng dẫn đến thất bại thảm khốc khi hắn vừa giao thủ đã bị Thạch Hạo bóp nát thân thể.

Ở trạng thái mới nhất, đầu lâu đẫm máu của hắn bị treo trên cột cờ trước Thiên Đình, thần hồn bị phong cấm bên trong, rơi vào cảnh vừa nhục nhã vừa bất lực.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Giới tính: Nam

Tuổi: Mười mấy vạn tuổi

Trạng thái: Bị Thạch Hạo đánh bại, bóp nát thân thể và treo đầu trên cột cờ trước Thiên Đình; thần hồn bị phong trong đầu, chưa chết hẳn

Vai trò: Thiên tài dòng chính của Ngao gia, kẻ được phái xuống hạ giới để tranh đoạt Thiên Tâm Ấn Ký

Biệt danh: Hậu duệ dòng chính Ngao Thịnh, Thiên tài Ngao gia

Xuất thân: Ngao Thịnh Vương Thành, Tiên Vực

Tu vi / Cảnh giới: Đỉnh cao nhân đạo, một chân bước vào lĩnh vực Chân Tiên, tương đương Chuẩn Chân Tiên

Địa điểm: Trước Thiên Đình ở hạ giới, đầu bị treo trên cột cờ cao nhất

Điểm yếu: Quá kiêu ngạo, cực kỳ coi thường hạ giới và đánh giá sai thực lực của Thạch Hạo; tính khí hung bạo khiến hắn thiếu thận trọng, dễ lao vào giao chiến mà không thăm dò kỹ tình hình. Việc bị giam quá lâu cũng khiến hắn thiếu cập nhật về những biến đổi lớn bên ngoài, đặc biệt là chiến tích thật sự của Thạch Hạo.

Chủng tộc: Nhân tộc, thuộc hệ Tiên tộc của Tiên Vực

Thiên phú: Kinh diễm vô song trong dòng chính Ngao tộc, thiên tư không kém Ngao Càn, thành đạo cực sớm và có sức chiến đấu nổi bật trong cùng thế hệ

Tông môn: Ngao gia thuộc Ngao Thịnh Vương Thành, Tiên Vực

Đặc điểm

Ngoại hình

Ngao Thác có mái tóc bù xù rối loạn như một đầu hung thú tiền sử, toàn thân toát ra cảm giác hoang dã và cuồng bạo. Hắn thường mặc chiến y bằng da thú, phong cách thô lệch nhưng đầy khí tức chinh phạt. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, sâu thẳm, luôn lóe lên sát khí nặng nề và sự khinh miệt đối với kẻ khác.

Khi hiện thân, quanh người hắn thường kèm theo tiên vụ và áp lực kinh người, đủ khiến tu sĩ bình thường khó lòng chịu nổi. Dáng vẻ của hắn không giống một công tử quý tộc Tiên Vực, mà giống một mãnh thú bị nhốt lâu năm vừa thoát khỏi xiềng xích. Chính ngoại hình ấy phản chiếu rõ bản tính dã tính, khó thuần và cực kỳ hiếu chiến của hắn.

Tính cách

Kiêu ngạo bất kham, hung hãn, dã tính cực nặng, coi thường sinh linh hạ giới, cực kỳ tự phụ vào thực lực bản thân và thiếu kiêng dè ngay cả trước Chân Tiên trong tộc. Hắn thô bạo, thích dùng uy áp để áp chế người khác, làm việc trực tiếp và đầy tính sỉ nhục. Dù có thiên phú chân chính, hắn gần như không có sự thận trọng tương xứng với tư chất của mình.

Ngao Thác kính nể thủy tổ Ngao Thịnh, nhưng với phần lớn người khác hắn đều mang thái độ khinh bạc và ngạo mạn.

Năng Lực

Khả Năng

  • Công Pháp: Vô Thượng Thần Thông của Ngao gia
  • Năng Lực Chiến Đấu: Tiên uy áp chế tu sĩ thường, tay không nhiếp bắt đối phương từ xa, sức chiến đấu dũng quan một thời đại, thân ở nhân đạo đỉnh cao vẫn có chiến lực áp sát tiên đạo
  • Thể Chất Và Căn Cơ: Thành đạo sớm hơn Ngao Càn mười mấy vạn năm, một chân bước vào lĩnh vực Chân Tiên

Trang bị & Vật phẩm

  • Trang Bị: Chiến y da thú
  • Pháp Khí Hỗ Trợ: Tiên đạo trọng khí, đại sát khí của Ngao gia (do hai Chân Tiên hộ đạo mang theo để phối hợp chuyến hạ giới)

Tiểu sử chi tiết

Ngao Thác là hậu duệ dòng chính đời sau của Tiên Vương Ngao Thịnh, một thiên tài nổi bật của Ngao gia tại Tiên Vực. Hắn thành đạo rất sớm, thiên tư được đánh giá không hề kém Ngao Càn, sức chiến đấu đủ khiến các Chân Tiên trong tộc phải xem trọng. Thế nhưng, đi cùng tài năng phi thường ấy là bản tính ngông cuồng, dã tính khó thuần và sự bất kính đến mức khiêu khích cả lão tổ trong tộc.

Vì phạm tộc quy và đại nghịch bất đạo, hắn bị giam trong Thiên Lao suốt mười mấy vạn năm. Đến khi Thiên Tâm Ấn Ký xuất hiện ở hạ giới, Ngao gia mới buộc phải thả hắn ra, hy vọng dùng sức mạnh của hắn để tranh đoạt đại tạo hóa này. Ngao Thác vừa thoát ngục đã bộc lộ bản chất cũ: gọi các Chân Tiên là “lão bất tử”, khinh rẻ hạ giới là nơi của đám “mọi” và cho rằng bản thân có thể một tay quét ngang mọi đối thủ.

Xuống hạ giới, hắn ép hỏi tu sĩ bản địa, trực tiếp giết người bằng uy áp rồi xông tới Thiên Đình, công khai đòi lật tung nơi này và đoạt Thiên Tâm Ấn Ký. Tuy nhiên, toàn bộ sự ngạo mạn ấy nhanh chóng sụp đổ khi hắn chạm trán Thạch Hạo. Chỉ qua một lần giao thủ, Ngao Thác bị bẻ nát cánh tay, bóp nát thân thể và cuối cùng bị treo đầu trên cột cờ trước Thiên Đình, trở thành minh chứng cho cái giá của sự kiêu cuồng không biết lượng sức.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Thân Tộc: Ngao Thịnh (thủy tổ), Ngao Càn (huynh đệ đồng tộc, thiên tài cùng mạch), Phụ thân vô danh (cha)
  • Hộ Đạo Và Trưởng Bối: Hai Chân Tiên Ngao gia (lão tổ hộ đạo, trưởng bối trong tộc)
  • Đối Địch: Thạch Hạo (đánh bại và treo đầu hắn), Thiên Đình (mục tiêu xâm phạm, sỉ nhục)

Dòng thời gian chi tiết

Xuất thân từ dòng chính Tiên Vương

Ngao Thác sinh ra trong dòng chính đời sau của Tiên Vương Ngao Thịnh, thuộc một nhánh huyết mạch cực kỳ cao quý của Ngao gia tại Tiên Vực. Từ rất sớm, hắn đã bộc lộ thiên tư kinh diễm, được đánh giá không kém Ngao Càn và đủ tư cách tranh phong với hậu nhân các Tiên Vương khác. Sức chiến đấu của hắn nổi bật đến mức các lão tổ trong tộc vẫn phải thừa nhận hắn là một mãnh nhân hiếm có.

Tuy nhiên, thiên phú lớn cũng nuôi dưỡng một tính cách cực đoan, khiến hắn ngày càng khó bị quản thúc. Sự kiêu ngạo ấy trở thành dấu ấn lớn nhất trong con đường trưởng thành của Ngao Thác.

Bị giam trong Thiên Lao mười mấy vạn năm

Vì phóng đãng bất kham, nhiều lần phạm tộc quy và thậm chí khiêu khích cả uy nghiêm của Chân Tiên trong tộc, Ngao Thác bị xem là kẻ đại nghịch bất đạo. Hắn bị trấn áp và giam trong Thiên Lao suốt mười mấy vạn năm, một hình phạt đủ cho thấy mức độ nghiêm trọng của tội lỗi. Dù bị phong cấm lâu đến vậy, hắn vẫn không hề sửa đổi bản tính, trái lại còn giữ nguyên vẻ cuồng ngạo và dã tính.

Khi được thả ra, câu đầu tiên của hắn là cười nhạo đám trưởng bối là “lão bất tử”, chứng tỏ hắn hoàn toàn không có ý hối cải. Chính giai đoạn này định hình rõ hình tượng một thiên tài cực mạnh nhưng vô cùng khó thuần phục.

Được phái xuống hạ giới tranh đoạt tạo hóa

Trước cơ duyên Thiên Tâm Ấn Ký xuất hiện ở hạ giới, Ngao gia quyết định thả Ngao Thác ra để tranh đoạt vận may này cho tộc. Các Chân Tiên trong tộc đánh giá hắn là người thích hợp vì sức chiến đấu kinh người, đủ sức áp chế hậu nhân của các Tiên Vương khác. Dù được cảnh báo rằng chuyến đi này đầy biến số và còn có đối thủ cùng cấp, hắn vẫn tỏ rõ sự ngạo mạn, cho rằng chỉ cần một tay là có thể trấn sát hết sinh linh hạ giới.

Để tránh ngoài ý muốn, trong tộc phải cử thêm hai cường giả Tiên đạo mang trọng khí đi hộ tống hắn. Ngay cả khi đó, Ngao Thác vẫn khăng khăng rằng mọi sự sắp đặt ấy là thừa thãi vì bản thân hắn đã đủ để quét ngang tất cả.

Xâm nhập hạ giới và sỉ nhục Thiên Đình

Sau khi xuống hạ giới, Ngao Thác lập tức tỏ ra khó chịu vì bị đại đạo của thế giới này áp chế, nhưng điều đó không làm giảm bớt sự hung hăng của hắn. Hắn tiện tay nhiếp một tu sĩ tới để tra hỏi kẻ mạnh nhất là ai, rồi dùng uy thế ép người đó đến mức tự thân nổ nát và hình thần câu diệt. Khi biết Thiên Đình là thế lực mạnh nhất do Hoàng sáng lập, hắn vô cùng khinh miệt, mắng hạ giới là nơi cằn cỗi chưa khai hóa và sinh linh nơi đây chỉ là “mọi”.

Ngao Thác sau đó trực tiếp xông tới trung ương Thiên cung, công khai tuyên bố muốn lật tung Thiên Đình và cướp lấy Thiên Tâm Ấn Ký. Hắn thậm chí nhấc cả một ngọn núi lớn đập xuống Thiên Đình, coi đó như màn thị uy để báo cho thiên hạ biết mình đã đến.

Thảm bại dưới tay Thạch Hạo

Cuộc đối đầu với Thạch Hạo diễn ra nhanh đến mức gần như nghiền ép tuyệt đối. Khi Thạch Hạo ra tay, Ngao Thác lập tức dùng vô thượng thần thông của Ngao gia nghênh chiến, nhưng vừa va chạm thì cánh tay hắn đã nổ tung thành mưa máu. Thạch Hạo tiếp đó trực tiếp tóm lấy hắn, bóp mạnh đến mức thân thể bị cắt thành nhiều đoạn, hoàn toàn không có cơ hội phản kháng thực sự.

Sự thất bại ấy không chỉ là bại trận mà còn là sự sụp đổ của toàn bộ lòng tự phụ hắn mang theo từ Tiên Vực xuống. Một thiên tài từng tin rằng mình có thể quét ngang hạ giới cuối cùng lại bị đánh bại chỉ trong một đòn áp đảo.

Bị treo đầu trước Thiên Đình

Sau khi đánh tan thân thể Ngao Thác, Thạch Hạo giữ lại đầu hắn và ra lệnh treo lên cột cờ cao nhất trước Thiên Đình để thị chúng. Cái đầu nhuốm máu ấy trở thành biểu tượng cho sự thất bại nhục nhã của Ngao gia trong lần xâm phạm hạ giới này. Dù chưa chết hẳn, thần hồn của hắn bị phong cấm trong đầu lâu, chỉ có thể mang theo phẫn nộ, xấu hổ và chấn động mà nhìn mọi chuyện diễn ra.

Các thế lực từ Tiên Vực chứng kiến cảnh ấy đều kinh hãi vì một kẻ hung danh như Ngao Thác lại bị trấn áp đơn giản đến vậy. Ở thời điểm mới nhất, đây là kết cục hiện hữu của hắn: một thiên tài cuồng bạo bị đóng đinh trong sỉ nhục ngay trước cửa Thiên Đình.