Mã DượcMa Lạc là hai vị Thiên Thần thuộc các chủng tộc bản địa trong bí cảnh Tiên Cổ, lần lượt đại diện cho Nhân Mã Tộc và Cổ Ma Tộc. Họ được biết đến với tính cách nhỏ nhen, ích kỷ và luôn tìm cách thao túng bầy đàn để trục lợi cá nhân. Trong cuộc hành trình tại Tiên Cổ, cả hai nảy sinh tư oán sâu sắc với Thạch Hạo do sự đố kỵ và tầm nhìn thiển cận.

Khi chứng kiến các thiên tài độ kiếp, họ không ngần ngại bợ đỡ những kẻ mạnh hơn để tìm kiếm lợi ích như Lôi Kiếp Dịch. Tuy nhiên, sự lựa chọn sai lầm và thái độ thù địch đã đẩy họ vào tình cảnh tuyệt vọng khi nhận ra giá trị thực sự của Thạch Hạo. Cuối cùng, họ phải đối mặt với sự hối hận muộn màng khi những hy vọng về sự cứu rỗi khỏi lời nguyền Tiên Cổ tan thành mây khói.

Thông tin cơ bản

Tên gốc: Không có

Giới tính: Nam

Tuổi: Hàng vạn năm (Tuổi thọ của Thiên Thần)

Trạng thái: Còn sống (Trong trạng thái tuyệt vọng và hối hận)

Vai trò: Phản diện phụ, Thiên Thần bản địa Tiên Cổ

Biệt danh: Thiên Thần Nhân Mã Tộc (Mã Dược), Thiên Thần Cổ Ma Tộc (Ma Lạc)

Xuất thân: Tiên Cổ

Địa điểm: Bí cảnh Tiên Cổ (Hồn đảo và các khu vực lân cận)

Chủng Tộc: Nhân Mã Tộc (Mã Dược), Cổ Ma Tộc (Ma Lạc)

Cảnh Giới Tu Vi: Thiên Thần

Tư Chất: Trung bình cao (Đủ để đạt đến Thiên Thần nhưng không thể tự mình vượt qua lời nguyền)

Đặc điểm

Ngoại hình

Mã Dược có thân hình nửa người nửa ngựa đặc trưng của Nhân Mã tộc, toát ra uy áp của bậc Thiên Thần nhưng ánh mắt luôn lộ vẻ tính toán. Ma Lạc mang đặc điểm của Cổ Ma tộc với ngoại hình dữ tợn, khí tức ma đạo vây quanh, thường xuyên xuất hiện với vẻ mặt cao ngạo và khinh khỉnh.

Tính cách

Nhỏ nhen, ích kỷ, thiển cận, xu nịnh kẻ mạnh và thích thao túng người khác để phục vụ tư oán cá nhân.

Năng Lực

Khả Năng

  • Cảnh Giới: Thiên Thần
  • Kỹ Năng: Thao túng bầy đàn, Thuật nịnh hót, Pháp thuật đặc trưng của chủng tộc (Nhân Mã & Cổ Ma)

Trang bị & Vật phẩm

  • Pháp Bảo: Bảo cụ Thiên Thần (Sử dụng để trấn áp đối thủ)

Tiểu sử chi tiết

Mã Dược và Ma Lạc là những Thiên Thần có địa vị cao trong hàng ngũ các chủng tộc bản địa tại Tiên Cổ, nhưng tâm tính lại vô cùng hẹp hòi và tư lợi. Khi Thạch Hạo (Hoang) nổi danh và nắm giữ Lôi Kiếp Dịch quý giá – thứ có thể giải khai lời nguyền cho các cao thủ bản địa, thay vì giao hảo, họ lại chọn con đường đối đầu và khinh miệt. Cả hai đã chủ động bợ đỡ Cô Kiếm Vân của Kiếm Cốc sau khi vị thiên tài này độ kiếp thành công, hy vọng có được Lôi Kiếp Dịch để sỉ nhục Thạch Hạo và thể hiện uy thế.

Tuy nhiên, thực tế tàn khốc khi Lôi Kiếp Dịch của Cô Kiếm Vân chỉ mang tử khí, hoàn toàn vô dụng đối với việc giải nguyền. Sự thiển cận này khiến họ rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, vừa mất đi cơ hội được Thạch Hạo giúp đỡ, vừa phải chứng kiến những người đồng hành khác lần lượt ngã xuống trong các đợt thiên kiếp tàn khốc. Nỗi sợ hãi lời nguyền và sự hối hận vì đã đắc tội với một tồn tại tiềm năng như Thạch Hạo đã bao trùm lấy tâm trí họ trong những ngày tháng cuối cùng tại Tiên Cổ.

Quan Hệ & Nhân Mạch

  • Kẻ Thù: Thạch Hạo (Hoang)
  • Đồng Minh ( Tạm Thời): Cô Kiếm Vân (Kiếm Cốc), Ngân Khôn (Ngân Huyết Ma Thụ tộc)
  • Tộc Nhân: Nhân Mã Tộc (Mã Dược), Cổ Ma Tộc (Ma Lạc)

Dòng thời gian chi tiết

Nảy sinh tư oán với Thạch Hạo

Trong quá trình Thạch Hạo tung hoành tại Tiên Cổ, Mã Dược và Ma Lạc vì lòng đố kỵ đã nảy sinh ác cảm sâu sắc với hắn. Họ không chỉ khinh thường xuất thân của Thạch Hạo mà còn tìm cách cô lập và gây khó dễ cho hắn trong các cuộc tranh đoạt tài nguyên. Với bản tính nhỏ nhen, hai vị Thiên Thần này thường xuyên dùng lời lẽ khích bác và thao túng các tu sĩ bản địa khác cùng đứng về phía mình để chống lại Hoang.

Đây là khởi đầu cho chuỗi sai lầm dẫn đến sự suy bại về danh tiếng và cơ hội của cả hai về sau. Sự thù ghét này khiến họ mù quáng trước những lợi ích thực sự mà Thạch Hạo có thể mang lại.

Bợ đỡ Cô Kiếm Vân và mưu đồ sỉ nhục

Khi Cô Kiếm Vân từ Kiếm Cốc độ kiếp thành công, Mã Dược và Ma Lạc nhìn thấy cơ hội để chèn ép và hạ bệ Thạch Hạo. Họ nhanh chóng tìm đến bợ đỡ, nịnh hót Cô Kiếm Vân với hy vọng xin được Lôi Kiếp Dịch để chứng minh Thạch Hạo không phải là người duy nhất nắm giữ tài nguyên quý giá này. Mục đích của họ không chỉ là vì lợi ích cá nhân mà còn muốn nhân cơ hội này để sỉ nhục sự kiêu hãnh của Thạch Hạo trước mặt đông đảo tu sĩ bản địa.

Hành động này thể hiện rõ sự thiển cận và bản tính "gió chiều nào che chiều nấy" của hai vị Thiên Thần. Họ tin rằng việc đứng về phía một thiên tài từ ngoại giới như Cô Kiếm Vân sẽ giúp họ củng cố địa vị.

Nếm mùi thất bại và tuyệt vọng

Niềm vui ngắn chẳng tày gang khi Lôi Kiếp Dịch mà Cô Kiếm Vân có được lại mang màu tím chứa đầy tử khí, hoàn toàn không có tác dụng hóa giải lời nguyền Tiên Cổ. Mã Dược và Ma Lạc bàng hoàng khi nhận ra thứ họ kỳ vọng bấy lâu chỉ là phế phẩm so với Lôi Kiếp Dịch chí thuần mà Thạch Hạo sở hữu. Sự thật này như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tham vọng của họ, khiến họ trở thành trò cười trong mắt giới tu hành bản địa.

Lúc này, nỗi sợ hãi về lời nguyền điên loạn bắt đầu bủa vây lấy tâm trí của hai vị Thiên Thần khi con đường cứu mạng duy nhất dường như đã bị họ tự tay cắt đứt. Họ rơi vào trạng thái hoang mang tột độ khi nhận ra sự đánh giá sai lầm của mình.

Chứng kiến thảm cảnh và hối hận muộn màng

Sau thất bại của Cô Kiếm Vân, Mã Dược và Ma Lạc tiếp tục tìm kiếm hy vọng từ những người độ kiếp khác nhưng đều chứng kiến cảnh họ hình thần câu diệt dưới thiên uy tàn khốc. Họ nhận ra rằng không phải ai cũng có thể độ kiếp thành công và sở hữu dịch thần kỳ như Thạch Hạo, người đã từng độ kiếp ngay từ cảnh giới Tôn Giả. Sự tuyệt vọng lên đến đỉnh điểm khi họ thấy các Thiên Thần bản địa khác mang lễ vật đến cầu xin Thạch Hạo tha thứ nhưng đều bị hắn kiên quyết khước từ.

Mã Dược và Ma Lạc chìm trong sự hối hận sâu sắc vì đã lỡ tay đắc tội với người duy nhất có khả năng cứu lấy mạng sống của họ. Kết cục của họ là sự dằn vặt giữa nỗi sợ hãi cái chết và sự nhục nhã vì hành vi xu nịnh thất bại.